Chương 10: Giá như em có thể nhìn thấy trái tim anh
Jude cảm thấy sức nặng của cả thế giới đè lên vai mình. Anh không thể tin rằng lời chào 5 giây với Sarah có thể đảo lộn cuộc sống tình cảm của anh như thế này. Gavi không phản hồi. Anh nói chuyện với mẹ mình, người sẽ xử lý các bài báo với người quản lý quan hệ công chúng của anh. Anh nói chuyện với Erling, người khuyên anh nên nói chuyện với một trong những người bạn của Gavi vì Gavi không phản hồi và đó là cách anh xuất hiện trong tin nhắn trực tiếp của Pedri.
Jude
Chào buổi sáng
Pedri
👀
Jude
Tôi có thể gọi cho anh được không? Cho tôi số điện thoại của anh nhé.
Pedri đang ở trong phòng của Gavi với Fermin thì tin nhắn từ Jude xuất hiện trên IG của anh ấy. Anh ấy không biết phải làm gì. Gavi rất khó chịu. Xét đến hoàn cảnh thì đúng là như vậy.
"Chị gái và mẹ tôi nhất quyết đòi tôi phải nói chuyện với anh ấy, kiểu như nói chuyện với anh ấy về điều gì? Bạn gái của anh ấy? Thà chết còn hơn..." Gavi vừa nói vừa cố kìm nước mắt.
"Chà, họ đúng đấy, hình ảnh không rõ ràng. Cậu cần biết khía cạnh câu chuyện của anh ấy, giao tiếp là một phần rất quan trọng trong một mối quan hệ, đã học được điều đó một cách khó khăn." Fermin trả lời trong khi nắm tay Gavi.
"Tôi cần ra ngoài, Fer đang gọi," Pedri nói dối khi thấy một số điện thoại mới gọi cho mình. Anh ấy biết việc trao cho Jude cơ hội để giải quyết những gì vừa xảy ra là sai nhưng Pedri chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của Jude dành cho Gavi. Anh ấy đã nghe đủ từ Gavi để biết những gì cậu chia sẻ với Jude là có thật. Và anh ấy không thấy hợp lý khi thấy Jude nỗ lực như thế nào để liên lạc với Gavi. Nếu anh ấy có bạn gái và không quan tâm đến Gavi, anh ấy sẽ không liên lạc với anh, phải không?
"Xin chào," Jude thở phào nhẹ nhõm khi Pedri trả lời cuộc gọi của anh. Phải mất quá nhiều thời gian đến nỗi anh đã chuẩn bị tinh thần để thất vọng.
"Gavi có ở cùng anh không??"
"Có," Pedri trả lời. "Nhưng cậu ấy không muốn nói chuyện với cậu." Anh ấy nói thêm.
Jude lại thở ra, lần này giọng anh có vẻ buồn. "Bức ảnh đó được lấy ra khỏi bối cảnh, anh biết đấy, tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương Gavi. Tôi thực sự yêu cậu ấy." Trái tim Pedri dịu lại, "hãy kể cho tôi nghe về điều đó". Jude tiếp tục kể lại những gì đã xảy ra. Anh thành thật về việc quan hệ tình dục với Sarah trước khi anh gặp Gavi và nụ hôn đó là trên má chứ không phải môi như những gì mà Daily Mail đã đưa ra.
"Tôi tin cậu," Pedri không hiểu những lời này có ý nghĩa gì với Jude. "Làm rõ mọi chuyện với giới truyền thông đi, tôi sẽ giải quyết Gavi. Được chứ?"
"Được rồi, cảm ơn vì đã lắng nghe và tin tưởng tôi. Tôi sẽ không làm hại Gavi đâu, tôi hứa đấy."
"Tốt hơn là cậu đừng làm thế," Pedri cúp máy.
******
Gavi đang cư xử thiếu chín chắn, cậu biết điều đó. Cậu không cho Jude cơ hội để nói chuyện với cậu. Cậu đã chặn anh ở hầu hết mọi thứ. Cậu cảm thấy xấu hổ. Làm sao mọi chuyện này có thể xảy ra với cậu khi cậu vừa mới nói với gia đình và bạn bè mình? Cậu ghét tình huống này nhưng cậu nhớ Jude. Cậu nhớ anh rất nhiều. Cậu nhớ những cuộc gọi, tin nhắn, những cuộc cãi vã về bất kỳ trận bóng đá nào mà họ cùng xem trên facetime, cậu nhớ những cái chạm khi họ âu yếm, đôi mắt đẹp của anh, đôi môi của anh, con cặc của anh, cậu nhớ cảm giác Jude nhớ cậu khi lịch trình của họ dày đặc. Cậu nhớ bạn trai của mình.
"Cậu có thấy bài đăng của The Sun về nụ hôn không? Nó ở trên má, họ có nhiều góc độ khác nhau và những thứ tương tự," Fermin nói khi họ đang lái xe đến phòng tập thể dục vào một sáng thứ sáu. "Tôi đã thấy, Camavinga đã gửi nó cho tôi," Gavi trả lời một cách thờ ơ. "Jude hẳn đã bảo anh ấy làm thế," Fermin nói rồi nhìn Gavi. "Cậu cần phải nói chuyện với anh ấy, cậu biết mà. Anh ấy cũng là nạn nhân như cậu thôi."
"Không, đây là điều tốt nhất. Dù sao thì toàn bộ mối quan hệ này cũng không ổn. Tôi sẽ vượt qua nó sớm thôi." Fermin không tin điều đó. Anh ấy biết Gavi nhớ Jude và nếu kế hoạch của Pedri thành công thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
*****
Jude đang hoảng sợ. Anh đã gửi bài viết đó bằng điện thoại Camavinga và Gavi không phản hồi. "Chà, xét đến việc cậu ta đã thấy tin nhắn nhưng lại chọn cách bỏ qua, kế hoạch của Pedri chính là giọt nước tràn ly," Camavinga nói sau vài phút im lặng. "Tôi đoán là, lúc này tôi không còn sức chiến đấu nữa, hoặc là thế này hoặc không có gì cả."
*****
Gavi ghét sự thương hại. Cậu ghét khi mọi người tỏ ra thương hại cậu. Cậu ghét khi gia đình hoặc bạn bè liên tục kiểm tra cậu. Đây là lý do tại sao cậu đồng ý cho một chuyến đi cuối tuần cùng Fermin và Pedri ra khỏi thành phố. Kế hoạch của họ là tránh xa điện thoại, chơi trò chơi điện tử và bóng bàn, ăn uống ngoài kế hoạch ăn kiêng của họ và chỉ cần vui vẻ. Cậu rất phấn khích. Có lẽ, chỉ có lẽ đây là tất cả những gì cậu cần để quên Jude hoàn toàn.
Nơi này thật đẹp. Ánh trăng làm mặt nước hồ tỏa sáng. Ngôi nhà được làm bằng đá cuội màu xám, màu sắc yêu thích của Jude. Cậu nhún vai, đây không phải là lúc để nói mọi thứ về Jude.
"Gavi, tôi nghĩ anh chàng giao Pizza đang gõ cửa, cậu có thể ra lấy không?" Pedri hét lên từ trên lầu. Gavi đảo mắt và hét lại. "Tại sao Fermin không ra mở cửa? Anh biết là tôi rất hồi hộp khi nói chuyện với người lạ mà."
"Cậu ấy đang nói chuyện điện thoại với bạn gái ngốc nghếch của mình" Pedri hét lại. Gavi nhún vai và tiến tới mở cửa.
Trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình đang ngã. Jude trông vẫn đẹp trai như mọi khi với những hộp Pizza trên tay và đứng đó. Cậu đang nhìn thấy thứ gì vậy? "Chia tay" tệ đến mức nào khi cậu nhìn thấy anh chàng giao Pizza này và tự động nghĩ rằng đó là Jude.
"Em yêu, em ổn chứ?" Jude hỏi sau khi thấy Gavi nhìn anh như thể anh vừa nhìn thấy ma. Gavi không trả lời. Anh tiếp tục ôm cậu, một cái ôm mà người trẻ hơn không đáp lại nhưng Jude vẫn cần nó. "Anh nhớ em." Anh thì thầm vào tai Gavi. Điều này kéo Gavi ra khỏi suy nghĩ của mình.
"Anh đang làm gì ở đây?" Gavi hỏi, vẫn còn bối rối.
"Anh cần nói chuyện với em."
"Được rồi, với tôi, Pedri đã chết rồi," cậu lẩm bẩm trong khi mở toang cửa ra hiệu cho Jude vào. Nước hoa của Jude vẫn còn vương vấn trên người cậu sau cái ôm ngượng ngùng đó và cậu chỉ muốn đắm chìm trong đó.
"Nói đi." Cậu nói trong khi ngồi đối diện Jude trên ghế dài. Jude tiếp tục kể cho cậu nghe tất cả những gì anh đã nói với Pedri và nhiều hơn thế nữa. Anh kể cho cậu nghe việc không thể liên lạc với Gavi là địa ngục. Đây là tuần kinh khủng nhất trong cuộc đời anh. Gavi lúc này chỉ cảm thấy ngu ngốc. Cậu làm tình hình trở nên tồi tệ hơn, lẽ ra đã có thể giải quyết được nếu cậu để Jude kể câu chuyện của mình sớm hơn.
"Em có biết anh đã nghĩ gì suốt cả tuần nay không?" Jude hỏi và trước khi Gavi kịp trả lời. "Anh đã nghĩ rằng chết tiệt, giá như em có thể nhìn thấy trái tim anh, thì em sẽ biết rằng anh đã yêu em điên cuồng và sâu sắc rồi."
Gavi có thể cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Cậu nhớ Jude rất nhiều. Cậu do dự nhưng sau đó đứng dậy khỏi chỗ ngồi và đi đến và hôn môi Jude. Nụ hôn ban đầu chậm rãi và ngượng ngùng nhưng sau đó trở nên sâu hơn và ướt át hơn. Jude nhét lưỡi vào miệng Gavi, người tiếp tục mút nó. Sau khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận họ hôn nhau, Gavi tách họ ra.
"Em xin lỗi vì đã phản ứng thái quá, lẽ ra em nên lắng nghe trước tất cả những điều này, em vừa kể với gia đình mình về anh và ..."
"Em kể với gia đình em về anh sao?" Jude sửng sốt. Nếu anh còn nghi ngờ Gavi có cảm thấy giống anh không thì sự nghi ngờ đó đã tan biến. Gavi mỉm cười và gật đầu. Jude nhớ lại Gavi đã nói với anh như thế nào khi họ đang quan hệ rằng nếu cậu kể với gia đình cậu về anh, thì Jude nên biết rằng Gavi yêu anh.
"Anh yêu em, anh yêu em nhiều lắm🥺" Jude nói và ôm Gavi thật chặt. "Em cũng yêu anh, nhưng giờ anh đang giết chết em." Cậu cố thoát khỏi cái ôm với tiếng cười khúc khích. Jude bế cậu lên kệ bếp và bắt đầu hôn từng inch trên khuôn mặt xinh đẹp của Gavi.
"Ôi trời ơi, kiếm phòng đi," Pedri và Fermin nói với giọng giả vờ khó chịu. "Hai người đã làm lành chưa?" Pedri hỏi với giọng tinh nghịch. "Không, và với tôi, anh đã chết rồi Gonzalez," Gavi nói và đảo mắt. Jude đứng dậy và ôm từng người một. Anh thì thầm "cảm ơn" với Pedri và chạy đến ôm Gavi từ phía sau, không chịu buông ra.
Chuông cửa lại reo và Jude chỉ nói "chết tiệt," anh đã quên mất bạn bè và em trai đang đợi anh trong xe.
"Đây có phải là không gian an toàn không?" Jobe lén nhìn từ cửa khiến mọi người bật cười. "Chúng tôi quyết định tổ chức cho các cậu một bữa tiệc quay lại với nhau." Camavinga giơ một chai sâm panh nói thêm. Gavi tiến tới chào họ và Brahim, người đang bận ngắm nhìn vẻ đẹp của ngôi nhà.
Sau đó, sau một đêm đầy những trò chơi board game và tiếng cười, làm tình và nói chuyện rất nhiều với bạn trai, cậu gửi tin nhắn "cảm ơn" cho Pedri. Nếu không có kế hoạch ngớ ngẩn này dành cho cậu, cậu không biết mình và Jude sẽ ra sao lúc này. Cậu rất biết ơn khi được ngủ trong vòng tay của người đàn ông cậu yêu thương nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro