Chap 15


Chap 15

__________

.
.
Ngày thi

Gần đến giờ, thí sinh chen nhau vào tìm phòng thi của mình. YoungMin hít thở, thành bại đều dựa vào lần này!

Đề thi Văn tương đối khó, ngay cả câu tặng điểm cũng hóc búa: Nêu đặc điểm cấu trúc câu của thể văn biền ngẫu. YoungMin vừa nhìn thấy đề liền hoa mắt chóng mặt, cô không nghĩ sẽ thi vào phần này nên lúc ôn tập đã bỏ qua luôn. Ngẫm nghĩ một lúc cô viết xuống: "biền ngẫu và tứ lục ngôn[*] ".

[*] Văn biền ngẫu: Dạng thức câu văn được tổ chức theo một số quy tắc tương đối chặt chẽ về số lượng chữ, về nhịp, về tính cân đối trong ngữ nghĩa. Đặc điểm của biền văn hiện đại là từng cặp câu mười chữ, ngắt nhịp 4/6.

Đây là lần thi đầu tiên cô còn dư ít thời gian nhất từ trước tới giờ. Bình thường làm bài thi môn Văn cô làm xong rất sớm, nhưng lần này lúc hoàn tất chỉ còn thừa mười phút, vội vàng kiểm tra qua một lượt để chuẩn bị nộp bài.

YoungMin rất căng thẳng, tay cầm bút cũng run lên.

Kết thúc buổi thi Văn, cô đi ăn cùng Haeri.

Haeri ngửa đầu lên trời mà than thở:

"Khó chết mất!"

YoungMin không muốn nói về vấn đề này:

"Chúng mình đi ăn gì bây giờ?"

"Cô giáo nói nên ăn cái gì nhẹ nhàng dễ tiêu một chút."

YoungMin gật đầu:

"Vậy ăn trong trường luôn nhé!"

Hai tay cô đã lạnh cứng lại:

"Ăn xong rồi phải ngủ để thoải mái đầu óc."

"Sắc mặt cậu xấu quá!"

Haeri sờ trán cô:

"May mà không sốt."

"Tớ hơi căng thẳng tẹo thôi."

"Còn mấy tiếng nữa mới thi môn tiếp theo cơ mà!"

YoungMin cũng không rõ tại sao, chỉ cảm thấy rất sợ, rất áp lực.

YoungMin cảm thấy rất bức bối, hai câu hỏi lớn đầu tiên trong đề thi môn Toán đều là câu cho không điểm, thế nhưng tới gần lúc giám thị thu bài cô mới phát hiện ra mình làm sai câu một. Cô càng nghĩ càng hận mình.

Hiện tại không như những lúc bình thường, không phải muốn nói gì là có thể tùy tiện nói. Thời gian thi cử này, YoungMin khá trầm mặc, Haeri cũng không quấy rầy cô.

Ngày hôm sau thi Lý tổng hợp đối với YoungMin đúng là sấm sét giữa trời quang. Câu hỏi Hóa học và Sinh học cực kì khó, chỉ có Vật lý là còn tương đối đơn giản. Sau khi tiếp nhận được sự thật này rồi, YoungMin cũng bình tĩnh hơn nhiều, chỉ còn chút ít không đành lòng.

Nhưng dù biết kết quả không tốt thì cô vẫn ôm hy vọng có kì tích xảy ra, hy vọng mình được điểm cao.

Buổi tối ngày kết thúc kì thi đại học, giáo viên yêu cầu học sinh nội trú không được ra khỏi trường mà phải quay về kí túc đúng giờ, nhưng mọi người không hề có ý định sẽ nghe lời.

Đầu tiên là tất cả kéo nhau đi liên hoan, ai nấy đều rất hào hứng, gọi rất nhiều rượu để chuốc nhau say. Dù hôm sau là ngày thi vấn đáp cũng chả ai quan tâm, các anh chị khóa trước rỉ tai họ, thi vấn đáp chỉ cần có mặt là qua rồi.

YoungMin và Haeri ngồi cùng nhau, bị mọi người chuốc cũng phải uống mấy ly.

Có một bạn nam cùng lớp tặng YoungMin một bó hoa , cậu ta chỉ tặng mà không nói gì hết.

YoungMin cùng với bạn học trò chuyện cười đùa vui vẻ, sau đó vài người đề nghị đi hát karaoke, cô cảm thấy không có hứng thú nên quyết định một mình về ký túc.

Trên đường về trường, thỉnh thoảng có một hai tốp túm tụm đi chơi với nhau cười đùa ầm ĩ, nhìn qua có vẻ như đã uống say.

Đang đi, YoungMin chợt dừng lại.
Phía cầu thang có một bạn nữ ngồi bệt dưới đất, mấy bạn nữ khác đứng xung quanh kéo thế nào cô ấy cũng không chịu đứng dậy.

Có lẽ đã uống say, cô ấy lẩm bẩm:

"Đừng động vào tớ, tớ học mười mấy năm cũng chỉ vì ngày hôm nay! Đọc một đống sách vở như thế, con mẹ nó cũng chỉ vì cái kì thi đại học chết tiệt này!"

YoungMin nhìn bộ dạng chật vật của cô bạn ấy mà trong lòng cũng thấy khó chịu, muốn khóc nhưng khóc không nỗi.

Cô đứng nhìn một lúc, chợt nghe thấy cô bạn kia nói:

"Học nhiều như thế, vậy mà thi không tốt!"

YoungMin xoay người đi thẳng về phòng. Cô đứng ngoài cửa chứ không vào, lấy di động ra ấn dãy số quen thuộc.

"JungKook, tớ chán lắm!"

JungKook lúc ấy đang tụ tập với bạn cùng lớp, nghe thấy cô nói thế, lập tức bỏ ly rượu trong tay xuống.

"Sao vậy?"

YoungMin im lặng.

JungKook một tay cầm di động, một tay chống lên bàn.

"Cậu đang ở đâu?"

"Trước cửa phòng kí túc."

"Ở nguyên đấy đừng đi đâu cả, tớ tới ngay đây."

JungKook cúp máy chuẩn bị đi, mấy bạn học liền lắc đầu.

JungKook cười:

"Ngại quá, tớ phải đi trước đây."

JungKook chạy bộ về trường học. Vừa nhìn thấy YoungMin ngồi một mình ở vườn hoa, dáng vẻ lạc lõng, anh chợt cảm thấy tức giận, vì sao cô lại tự biến mình trở thành cái bộ dạng tội nghiệp khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy xót xa như thế chứ?

Anh đi thẳng tới bên cô, ôm cô vào lòng.

"Sao thế?"

Cô dụi đầu trong ngực anh.

"Chỉ muốn cậu ở bên cạnh tớ lúc này thôi, tớ không muốn ở một mình."

JungKook đỡ cô xuống khỏi bồn hoa.

"Thế giờ cậu đang làm gì?"

YoungMin một mực ôm lấy anh không chịu rời. JungKook có thể cảm nhận được sự khác lạ của cô, nhưng không đoán ra được cô có tâm sự gì .

JungKook nhìn xung quanh, thấy không có người, liền cúi xuống hôn lên môi cô.

YoungMin chợt đẩy anh ra, nói với giọng bài xích.

"Cậu uống rượu!"

"Cậu thì không?"

YoungMin không đáp.

JungKook bật cười: "Chỉ có cậu được phép chê tớ thôi hả?"

YoungMin vẫn im lặng.

Anh kéo tay cô: "Sao thế?"

"Chúng mình đi chơi đi!"

Lần này đến lượt JungKook trầm mặc, anh cầm lấy tay cô đi về phía quán net. Tối nay quán net rất đông vì trên mạng hiện giờ đã có đáp án đề thi đại học, mọi người đều tới đây xem rồi tính điểm. JungKook không có ý định ấy, nhưng YoungMin thì có vẻ đang lưỡng lự có nên xem hay không.

JungKook tùy ý chọn hai máy, YoungMin ngồi trước máy tính, chợt có cảm xúc vô cùng mãnh liệt muốn bịt kín mấy chữ "thi đại học" kia đi.

Dường như cả thế giới lúc này đâu đâu cũng tràn ngập mấy chữ đó.

JungKook thì chỉ quan tâm tới tin tức thời sự.

YoungMin hoàn toàn không có hứng thú với game, thực sự không biết làm gì để giết thời gian.

Cô tắt trang web, vô tình thấy trên nền desktop đã có một bộ phim được tải sẵn về.

Cô lay lay JungKook:

"Xem phim này đi!"

Sắc mặt anh chợt sa sầm xuống:

"Xem cái này làm gì?"

"Thấy báo chí giới thiệu bộ phim này chân thực lắm!"

JungKook chưa xem bộ phim này, chỉ thỉnh thoảng có nghe bạn học nhắc tới, bộ phim này vốn không công chiếu trong nước, bán online thì lại bị cắt bỏ khá nhiều.

YoungMin vẫn rất hào hứng:

"Bản này là bản đầy đủ đúng không?"

"Chắc thế!"

JungKook nhìn qua phần thông tin, thời lượng hơn hai tiếng đồng hồ.

"Tụi mình cùng xem đi!"

YoungMin tụt xuống khỏi ghế của mình, JungKook vội đỡ lấy cô, ôm cô lại phía mình rồi mới click chuột mở bộ phim kia ra.

"YoungMin, cậu rảnh quá nhỉ!"

Cô gật đầu:

"Ừ, đúng là tớ đang rất rảnh mà!"

Xem hết bộ phim, hai người mơ màng ngủ thiếp đi ở quán net.

.

.
Hôm sau cuộc thi vấn đáp kết thúc, học sinh lục đục chuẩn bị về nhà. Điểm thi đại học và phiếu nguyện vọng sẽ được nhà trường gửi qua mạng internet, học sinh có máy tính ở nhà cũng có thể xem.

Nửa tháng này với YoungMin là cả một cực hình. Cô cảm thấy nhụt chí vô cùng, sống từng ấy năm rồi vận may chẳng mấy khi tới thăm, kỳ tích lại càng không thấy tăm hơi, thế nên đối với kì thi đại học lần này, cô cũng không đặt quá nhiều ảo tưởng.

Nhưng ông Park và bà Park đều đã quay về nhà vì kì thi này của con gái. Hai người lật giở cuốn sổ tay tuyển sinh đại học xem đi xem lại để chọn cho YoungMin một trường đại học phù hợp, trong khi bản thân YoungMin lại không mấy hứng thú.

"Nếu con thi không tốt thì phải làm thế nào?"

Ông Park:

"Đợi có kết quả rồi nói!"

"Con có cảm giác kết quả sẽ không tốt lắm đâu".

Bà Park lên tiếng hỏi:

"Đề năm nay khó đến thế cơ à?"

"Không quá khó, nhưng mà không được như ý muốn."

"Chẳng lẽ không đỗ được vào trường nào cả à? Tùy ý chọn một trường cũng được, cái trường mà chị XX nào đó con quen học cũng được đấy."

YoungMin bất lực nhìn mẹ:

"Đấy là trường dạy nghề!!!"

"Ơ thế con cũng không thi được vào à?"

YoungMin không buồn nói tiếp nữa, hóa ra yêu cầu của bố mẹ với cô chỉ thấp như vậy.

"Mau xem đi, mai đi nhận kết quả rồi chọn lấy một trường."

Phải chết thì chết thôi, dù sao cũng chỉ có một lần này, qua rồi thì thôi.

YoungMin luôn cố chấp đặt ra một yêu cầu với bản thân, lúc nào cũng muốn mình ưu tú hơn phần lớn mọi người, muốn người khác nhắc tới tên mình với giọng ước ao, ngưỡng mộ. Đương nhiên, cô càng hy vọng bố mẹ có thể tự hào khoe kết quả thi đại học của cô chứ không phải cảm thấy mất mặt với người khác.

Hóa ra, thi đại học giày vò ác liệt người ta đến thế, thi xong chỉ muốn biết điểm ngay lập tức, nhưng cũng lại muốn vĩnh viễn không phải biết.

YoungMin nằm trên giường suy nghĩ, mãi không chớp mắt được, lúc này cô không muốn gọi điện cho JungKook. Cô chỉ muốn một mình lặng lẽ chờ đợi giây phút ấy.

Thế nhưng, cho dù cô có chờ mong hay không thì kết quả cũng được công bố, ý nguyện của cô chẳng thay đổi được bất cứ điều gì.

Lúc YoungMin ngồi xe tới quán net xem điểm thi thì xảy ra chút chuyện. Rất lâu rồi không đi dạo quanh vùng nên cô không biết quán net đã bị cảnh sát niêm phong, cô đành đi tìm một quán khác, thế nhưng tới nơi lại bị yêu cầu giao chứng minh thư. Cô cảm thấy đây là mặt hữu dụng duy nhất của chứng minh thư nhưng cô hoàn toàn không thích việc phải đưa cho người khác xem chứng minh của mình, đơn giản vì ảnh chụp trên đó nhìn rất xấu!

Có điều lúc này YoungMin chẳng có tâm trạng đâu mà nghĩ tới chuyện đó nữa.

YoungMin tùy tiện chọn một máy. Hôm nay quán khá vắng khách khiến cô không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ quanh khu này chỉ có mỗi mình cô thi đại học.

Máy tính khởi động khá chậm, lúc ấy YoungMin mới phát hiện mình đang rất hồi hộp, hóa ra bản thân lại để ý tới điểm thi nhiều đến vậy.

Lúc click chuột vào đường dẫn, cô thật sự hy vọng tốc độ mạng chậm lại, tốt nhất là đừng cho cô thấy kết quả. Cô chậm chạp đánh từng con số trong số báo danh của mình vào ô nhập, rồi chờ đợi.

Quả nhiên kì tích chỉ xảy ra với một số ít người, trong đó rất tiếc là không có cô. Điểm thi của YoungMin rất thấp, so với kì vọng còn kém xa. Cô ngơ ngác nhìn con số trên màn hình, xem đi rồi lại xem lại, rõ ràng như thế, nhưng vẫn cứ muốn xem lại.

Cuộc điện thoại của Haeri kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ.

"Kết quả thi thế nào?"

"Không tốt!"

"Ừ."

Tâm trạng vốn đang vui vẻ của Haeri bị YoungMin tạt một gáo nước lạnh liền tắt ngấm.

"Thế bao nhiêu điểm?"

"Có thể đừng nhắc tới việc này nữa được không?"

Haeri không hỏi nữa, chỉ động viên YoungMin mấy câu.

YoungMin nằm bò ra bàn, bất động nhìn chằm chằm vào con số kia.

"Cậu biết JungKook thi thế nào không?"

"Rất tốt, nghe nói lớp 12/1 có nhiều người tụt hạng lắm nhưng JungKook thì vẫn giữ vững vị trị số 1. Thầy cô nói, cậu ấy có thể chọn vào bất cứ trưởng đại học nào cũng đỗ. Không cần hỏi tất cả mọi người trong khối cũng biết bạn trai của cậu giỏi cỡ nào."

"Thế à?!"

"YoungMin, cậu đừng như vậy!"

"Để tớ một mình một lát đi!"

Lúc này cô không muốn nói chuyện với ai, không muốn nhận điện của ai nữa, lập tức tắt máy.

YoungMin bất động ở quán net hồi lâu, những người ở đây cô đều không quen biết. Một lúc sau cô mới tắt máy, đứng dậy ra khỏi quán.

Vừa về tới nhà ba mẹ đã xúm lại hỏi kết quả, cô nói điểm thi cho họ. Ông Park đang ngồi trước ti vi xem tin tức về điểm thi đại học năm nay, nhẩm đi nhẩm lại đại khái cũng đã ước chừng được khả năng của con gái mình nằm trong mức độ nào. Thực ra hai vợ chồng họ không quá bận tâm về vấn đề này lắm, nhưng thấy YoungMin tâm trạng nặng nề, ông liền an ủi.

"Không quá kém là được rồi, ba mẹ cũng không yêu cầu con nhất định phải thi vào đại học top đầu, có thể đỗ vào một trường nào đó là tốt rồi".

YoungMin nhíu mày, ngồi lặng im trên sô pha không đáp.

Cô muốn được học đại học Busan, nhưng khi nhìn thấy điềm số của mình là cô đã biết mình hoàn toàn không có hy vọng gì nữa rồi.

Cô rất muốn khóc, cảm giác rất chua xót nhưng không tài nào khóc lên được.

Thấy tinh thần YoungMin suy sụp, mẹ cô đến bên cạnh nhẹ nhàng nói:

"Đừng buồn, như thế cũng tốt rồi, ít ra cũng còn vào được các ngành hạng hai. Người khác còn phải học cao đẳng kia kìa, con buồn làm gì chứ?"

"Vì sao ba mẹ không so sánh con với những người thi đỗ các ngành hạng nhất ấy?"

"Không so sánh như thế được, mỗi người đều có ưu khuyết điểm riêng, không thể đem ra tùy tiện so sánh."

"Bố mẹ cứ mắng con một hai câu con còn dễ chịu!"

"Con gái của ba mẹ nỗ lực như thế, mỗi một điểm đều là từng nét bút của con đổi lấy, sao ba mẹ lại mắng con chứ?"

YoungMin mỉm cười, ôm lấy mẹ:

"Mẹ tốt nhất trên đời!"

Ông Park khẽ ho khan một tiếng, YoungMin lập tức bổ sung:

"Ba cũng tốt nhất trên đời!"

Hai vợ chồng nhìn nhau, không nói thêm gì nữa.

______End chap 15______

#quinn

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro