Chap 31
Chap 31
________________
Một đồng nghiệp ở chung khu nhà nhân viên với JungKook đề nghị mọi người ra ngoài đi chơi, Jungkook vừa nghe thấy liền bâng quơ nói một câu:
"Cả tôi đi nữa!".
Anh vừa dứt lời, tất cả ánh mắt đồng loạt dồn về phía anh. Trước đây mỗi lần mọi người đề nghị đi bar, ngoại trừ công việc ra, JungKook luôn từ chối, giống như lúc nào anh cũng có việc phải làm. Không ngờ lẩn này anh lại đồng ý đi.
Đám người cùng nhau ra ngoài chơi, nói những chuyện rắc rối mình gặp phải trong công việc, không ngại bị cười nhạo. JungKook đi cùng mọi người nhưng lại không về cùng. Anh là kiểu người có chuyện gì cũng thích một mình giải quyết, không muốn tâm sự với người khác.
Tâm trạng Jungkook không tốt, mặc dù muốn mượn rượu giải sầu nhưng lại không uống nhiều, không muốn khiến bản thân say xỉn. Anh thật sự không hiểu được vì sao YoungMin hiện giờ lại thay đổi đến vậy, ngoan cố, ngang ngược, hoàn toàn khác với cô gái ngây thơ, đáng yêu trong lòng anh. Những lúc rảnh rỗi, anh lại mông lung nghĩ, có lẽ anh biết lý do vì sao mọi chuyện lại biến thành thế này, anh quá mệt rồi, mệt đến mức không còn sẵn sàng yêu thương, chiều chuộng tính tình nhỏ mọn, bồng bột của cô ấy nữa rồi.
Anh thật sự không muốn nhìn thấy cô, lúc nào cũng có một cảm giác phiền muộn khó diễn đạt khiến anh mất đi kiên nhẫn khi đối diện với cô. Thậm chí chẳng cần biết đúng sai thế nào, anh luôn sẵn sàng gán cho cô cái mác "vô lý, cố tình gây sự". Anh cười gượng, uống cạn ly rượu. JungAh vừa bước vào cửa, nhìn thấy JungKook, nhưng cô không có ý định đi tới chỗ anh. Suy nghĩ của cô rất kỳ lạ, nhiều năm qua cô không ngừng dõi theo mọi hành động của anh, rồi lại không sẵn lòng biến mình thành nhỏ mọn mà ngẩng đầu lên nhìn anh. Cô không từ bỏ được sự kiêu ngạo của bản thân, cũng không từ bỏ được sự say mê đối với anh, từng bước chân của anh lúc nào cũng canh cánh trong lòng cô.
JungAh ngồi cách JungKook không xa không gần, vừa uống rượu vừa quan sát anh. Anh sẽ chẳng bao giờ biết, cô đã gắng sức bóng gió thăm dò mới biết được anh đang ở đây, sau đó mặc kệ mọi thứ lập tức chạy tới. Sự kích động ấy bắt đầu hình thành từ thời cấp ba, thỉnh thoảng những lúc ở một mình, JungAh lại cảm thấy biết ơn JungKook, anh có thể khiến cô có dũng khí, khiến cô bị kích động đến vậy.
JungKook bỏ ly rượu xuống, nhíu mày. Bạn bè nói uống rượu xong, bao nhiêu phiền muộn cũng trôi hết, đúng là dối trá! Chẳng qua chỉ là cách thức tự lừa mình dối người mà thôi. Anh lắc đầu. Thật sự anh không tìm được đáp án chính xác nào để khiến mình nhẹ lòng. Cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục, có lẽ thời gian sẽ cho câu trả lời cuối cùng.
JungKook vốn định uống xong ly rượu này rồi rời khỏi quán bar nhưng đúng lúc này lại có người đi tới bắt chuyện.
"Anh một mình uống rượu ở đây có phải đang có tâm trạng không?"
Một cô gái trẻ trung xinh đẹp đứng bên cạnh anh:
"Vừa hay em cũng đang buồn, chúng ta có thể uống cùng nhau. Một người uống rượu là đang mượn rượu giải sầu, nhưng hai người cùng uống biết đâu có thể vui vẻ hơn!".
JungKook liếc mắt nhìn đối phương:
"Xin lỗi, tôi không phải đang mượn rượu giải sầu".
Cô gái chợt nhíu mày, cô từng chủ động đến bắt chuyện với nhiều anh chàng đẹp trai, chẳng có ai từ chối cô, hiện tại không rõ trong lòng có cảm giác gì.
"Những người tìm đến rượu giải sầu vẫn thường không chịu thừa nhận. Anh có chuyện gì buồn bực có thể nói với em, bạn em nói em rất biết cách an ủi người khác đấy!".
"Cảm ơn, tôi không cần người khác an ủi!"
JungKook không có lấy một chút hứng thú.
"Anh có diện mạo lạnh lùng, không ngờ ngay cả lời nói cũng vô tình. Nhưng mà không sao, em lại thích kiểu đàn ông vô tình lẫn lạnh lùng như thế!"
"Ồ, vậy thì cô thích hợp xem bộ phim Tứ đại danh bộ."
"Không ngờ anh chẳng những vừa vô tình vừa lạnh lùng, mà lại còn hài hước nữa!"
Jungkook chủ động cầm ly rượu cuối cùng lên, chạm nhẹ vào ly của cô ta:
"Cảm ơn cô cùng tôi uống rượu. Chỉ có điều phụ nữ đi một mình tốt nhất nên về nhà sớm một chút".
Uống cạn, JungKook cầm áo khoác đứng dậy ra khỏi đó, không quay đầu lại lần nào.
Park SeWon nhìn theo JungKook rất lâu. Người đàn ông không lưu tình như thế lại khiến cho người ta kiên quyết muốn tiếp cận. Một người bạn của cô đi tới bên cạnh:
"SeWon, lần này sức quyến rũ của cậu đã bị khiêu chiến rồi".
SeWon cười khẽ:
"Sức quyến rũ của bổn tiểu thư xưa nay không cho phép người khác hoài nghi! Các cậu cứ đợi đấy, tớ nhất định sẽ tóm được anh ta à xem".
Từ lúc SeWon đi tới bên cạnh JungKook , JungAh đã dõi theo hai người họ không chớp mắt, trong lòng nảy sinh cảm giác ghen ghét SeWon. Thế nhưng, cô quên mất, thực ra bản thân cô cũng chẳng khác gì SeWon.
SeWon tới QV để bàn với HoSeok xem nên mua quà gì mừng sinh nhật ông ngoại, đương nhiên là quà do cô chọn, còn tiền do HoSeok chi. Khi ra khỏi thang máy, nhìn lướt qua những khuôn mặt xa lạ, cô chợt mở to mắt. Cái gọi là duyên phận, chính là khi bạn vô tình gặp được người mà bạn đang muốn gặp.
SeWon nhìn không chớp mắt vào bóng người đang bận rộn kia, hóa ra anh làm việc ở công ty anh họ cô. Mới hôm qua thôi cô vẫn còn nghĩ nếu không gặp lại anh nữa thì thôi, nhưng nếu gặp được...
SeWon vô cùng vui vẻ tiến vào phòng làm việc của HoSeok, nói qua một chút về chuyện mừng sinh nhật ông ngoại. Mọi người trong nhà đều rất yêu thương SeWon, HoSeok cũng không ngoại lệ, cô nói thế nào đều chiều theo ý cô. Bình thường mỗi lần nói xong vấn đề cần nói, SeWon đều tìm cớ nhanh chóng rời đi, tránh nghe những lời dặn dò nhắc nhở của người lớn, nhưng hôm nay xong việc cô vẫn còn nán lại, khiến HoSeok không khỏi thấy lạ:
"Còn chuyện gì nữa?".
SeWon gãi đầu:
"À... Anh họ, công ty anh...".
Nghe cô lấp lửng miêu tả ngoại hình của một người đàn ông, HoSeok lập tức liên tưởng tới JungKook. Cô muốn có tất cả các tư liệu liên quan tới JungKook. HoSeok quá rõ tính tình cô em họ của minh, liền lên tiếng cảnh tỉnh cô:
"Cậu ta có bạn gái rồi".
SeWon bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng. Chỉ là có bạn gái mà thôi, đâu phải đã kết hôn, cô vẫn còn cơ hội, không phải sao?
"Em mặc kệ, em nhất kiến chung tình với anh ấy rồi!"
HoSeok lắc đầu:
"Nhưng anh cũng phải nhắc nhở em, hình như cậu ta đang cãi nhau với bạn gái".
...
___________End Chap 31________
#quinn
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro