Chương 7: Mua dây buộc mình-Chap 23

Chap 23

_________________

"Nếu anh ấy đã yêu tôi thì nhất định sẽ yêu tất cả mọi thứ thuộc về tôi, kể cả khuyết điểm!"
Tôi nói câu này trong sự hãnh diện và thỏa mãn, chẳng qua là vì khi ấy, tôi còn đang hoàn toàn dựa vào sự yêu thương và nuông chiều của "anh". Tôi hoàn toàn không biết, đến một ngày nào đó anh thấy mệt, thì tất cả những thứ ấy đều trở thành xiềng xích làm nặng đôi vai anh. Ngây thơ rằng hiểu rõ bản thân, cuối cùng sẽ phải trả giá vì cái ngây thơ ấy. Đem tình yêu ra cân đo đong đếm cuối cùng chỉ khiến cho tình yêu ấy mất thăng bằng.

Bước vào năm thứ tư, sinh viên cuống cuồng lo luận văn tốt nghiệp, lo tìm công việc[1] .Năm thứ ba coi như là thời kỳ an nhàn cuối cùng, cũng là đường ranh giới lớn trong cuộc đời. Có người dự định thi nghiên cứu sinh, lại có người muốn đi làm ngay, tất cả đều phải đưa ra những quyết định cho tương lai của mình.

[1] Một số trường đại học sinh viên mới bắt đầu năm thứ tư đã phải đi tìm công việc và có thể làm việc từ lúc chưa tốt nghiệp.

Hai trong số bốn người cùng phòng ký túc với Jungkook đều thi nghiên cứu sinh tại trường, vừa được hưởng ưu tiên, chuyên ngành học lại rất tốt. Đây là quãng thời gian nước sôi lửa bỏng nhất đối với mỗi sinh viên, ai đã ký hợp đồng làm việc rồi thì hằng ngày chỉ việc ở nhà chơi game, ai quyết định học thạc sỹ thì ngày ngày đều phải chạy đến thư viện ôn tập.

HyungSoo là một trong hai người học tiếp. Người còn lại đã tìm được công việc ở quê, hiện giờ chỉ ru rú trong phòng chơi game online, thỉnh thoảng lại vợ vợ chồng chồng chuyện trò với người yêu. Chỉ có JungKook là chưa quyết định dứt khoát.

HyungSoo nói:

"Rốt cuộc là ông dự định thế nào rồi? Ngành của chúng ta hot như thế, tìm một công việc tốt là chuyện dễ như trở bàn tay. Huống chi với năng lực mấy năm nay của ông, làm nên chuyện lớn là hoàn toàn có thể!".

JungKook đương nhiên đã suy nghĩ về vấn đề này, nghiên cứu sinh kỳ thực chiếm ưu thế hơn cử nhân rất nhiều, bố mẹ  anh cũng có chủ ý cho anh tiếp tục học lên. Nhưng không hiểu vì sao, JungKook lại không thật sự hào hứng với việc này, mặc dù việc thi nghiên cứu sinh đối với anh hoàn toàn không thành vấn đề. Anh muốn sớm ra ngoài xã hội, sớm đối mặt với những điều thực tế, không muốn tiếp tục nhốt mình trong tòa tháp ngà voi lộng lẫy kia nữa.

"Tôi cũng chưa nghĩ kỹ."

"Công ty Q vẫn cho người tới đàm phán với ông suốt đấy thôi?".

HyungSoo lấy làm lạ, Q là một công ty có tiếng, năm nay chỉ tới trường đại học của bọn họ chiêu mộ duy nhất một người, chính là JungKook. Với nhiều người, đây hẳn là một cơ hội vô cùng hấp dẫn, có thể vào làm ở một công ty lớn, mức lương cao như vậy tuyệt đối không có gì phải lăn tăn cả.

"Nói sau đi!"

JungKook thở dài. Nếu như anh nói không bị cám dỗ bởi công ty Q, thì chắc chắn là nói dối, nhưng hiện giờ anh vẫn chưa hoàn toàn hạ quyết tâm. Giá như chỉ có mình anh, thì anh chẳng cần do dự lâu như vậy.

Buổi tối JungKook gọi điện cho YoungMin như mọi khi, chỉ có điều hôm nay anh cố ý lôi vấn đề này ra nói. Anh cảm thấy bản thân cũng có phần ích kỷ. Một vài đàn anh khóa trên sau khi tốt nghiệp đều muốn người yêu phải theo mình tới nơi mình làm việc sinh sống. Hiện giờ, không thể không thừa nhận, trong đầu anh cũng có suy nghĩ như vậy.

"Minie, em có nghĩ tới chuyện sẽ chuyển tới một thành phố khác không?"

JungKook mím môi, sau khi nói ra câu này, lòng anh nhẹ nhõm hẳn, Không lo lắng câu trả lời của cô thế nào, anh chỉ cảm thấy tảng đá lo lắng đè trên ngực rơi xuống.

"Sao phải chuyển đi?''.

"Chẳng hạn như làm việc, hoặc du lịch."

YoungMin suy nghĩ nghiêm túc rồi nói.

"Du lịch thì được, còn làm việc thì miễn đi. Ở nơi khác cuộc sống cũng khác, mà khả năng thích ứng của em kém lắm, trước giờ chưa từng có ý nghĩ một ngày nào đó rời khỏi Busan. Em chưa bao giờ đi đâu phải ngồi tàu hỏa, ngồi máy bay, lần đi xa nhất là hôm tới trường tìm anh, hôm ấy vừa xuống xe em bị nôn. Anh nghĩ mà xem, nếu như tới nơi khác sinh sống, mỗi lần về quê đều rất lâu, tết nhất còn phải về nhà ăn tết, thấy nhiều người chen chúc tàu xe như thế đã chẳng muốn đi rồi".

Cô nói liên miên đủ thứ, JungKook chỉ biết chăm chú lắng nghe. Cuối cùng, bao nhiêu thứ còn lấn cấn trong lòng anh tiêu tán, anh đưa ra quyết định dứt khoát cho tương lai của mình:

"Ừ, em nói rất đúng. Mấy hôm nữa anh sẽ về nhà".

YoungMin nghe anh nói vậy, không khỏi hét lên một tiếng sung sướng.
JungKook vội bảo cô không nên quá phấn khích, khuyên cô đi ngủ sớm để sáng hôm sau còn đi học.

.

Trường của JungKook bắt đầu kỳ nghỉ khá sớm, sau ba tuần thực tập thì mọi người đều phải tự lo cho bản thân.

Thời gian trôi rất nhanh, kỳ thực tập kết thúc, JungKook cũng cho bạn bè biết quyết định của mình, anh không ở lại thành phố A để học tiếp mà quay về Busan lập nghiệp. Anh là một người không dễ dàng đưa ra quyết định nhưng một khi đã quyết định thì sẽ không chần chừ.

Một ngày trước khi rời khỏi trường, JungKook và bạn bè liên hoan một bữa, sau đó mới mỗi người mỗi ngả. Tương lai, cơ hội được ở cùng nhau chắc chắn rất ít, cũng không thể bất cứ lúc nào muốn cũng được tụ tập bốn người như vậy.

Đàn ông ăn uống đương nhiên không thể thiếu rượu, JungKook cũng uống khá nhiều. Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đã trải qua những chuyện thú vị trên lớp học. Ai cũng ôm tâm trạng não nề.

Mọi người vừa uống rượu vừa trêu đùa nhau. HanJoon cạn hết một ly, mượn rượu mà nói.

"Có chuyện này vẫn luôn muốn hỏi ông, bây giờ rốt cuộc cũng có cơ hội rồi. Ông biết rõ tình ý của YuJin, sao lại nhẫn tâm với cô ấy như thế?".

Những người còn lại đồng loạt phóng ánh mắt về phía HanJoon, trong lòng họ có lẽ cũng lờ mờ đoán ra được HanJoon dành tình cảm cho YuJin, chỉ không ngờ anh ta lại nhằm đúng lúc này mà hỏi. Trong trường có rất nhiều nam sinh từng nói, chỉ cần có thể lọt vào mắt xanh của YuJin, họ sẵn sàng từ bỏ bạn gái hiện tại, thật sự không hiểu trong đầu JungKook nghĩ gì.

JungKook uống hết một ly rượu, đột nhiên nhớ tới một câu nói trong bộ phim anh từng xem cùng YoungMin:

"Nếu tôi đã thích hoa hồng, tường vi dẫu đẹp có gì liên quan?".

Trong tim anh chỉ có duy nhất đóa hồng kia, cho dù tường vi có chiếm giữ trái tim của ngàn vạn người, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới anh cả.

HanJoon liếc nhìn JungKook, không nhịn được bật cười. Đúng vậy, có thể YuJin là đóa hồng trong lòng anh ta, nhưng cô ấy không phải đóa hồng trong lòng JungKook.

HyungSoo nhíu mày.

"Xin các đại lão gia đừng nói mấy lời hoa mỹ ấy cho tôi nhờ! Uống đi, bớt lời đi một chút!".

Câu chuyện lại chuyển sang đề tài khác, mọi người tranh nhau thảo luận về tương lai. HyungSoo nói.

"Lúc bé tôi nghĩ sau này lớn lên nhất định sẽ làm nhà thiên văn, cả ngày tìm hiểu về vũ trụ huyền bí, đến lúc trưởng thành rồi mới phát hiện, ngay cả bản thân mình còn chưa hiểu hết".

...
Mấy người vừa uống rượu vừa nói nhảm, cuối cùng HyungSoo không nhịn được hỏi JungKook:

"Ông thật sự muốn về Busan đấy à?".

Thấy JungKook gật đầu, anh ta tức giận.

"Cái đồ trọng sắc!".

Mọi người ai cũng biết bạn gái của anh muốn ở lại Busan.

JungKook không đáp, chỉ xem như HyungSoo đang say rượu nói nhảm.

HyungSoo thở dài, thay đổi khẩu khí:

"Trọng sắc cũng tốt, còn hơn tôi hiện giờ vẫn chưa gặp được ai khiến tôi trọng sắc như thế. Haizz... Uống!".

Mọi người bật cười:

"Thôi, hát bài ca độc thân được rồi đấy!".

________End Chap 23_____

#quinn

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro