14 - tăng tiền thưởng, đi ăn cơm


Chỉ một câu nói của Jeon Jungkook mà khiến cho tôi phải tính toán lại toàn bộ bản dự kiến tiến độ thi công, càng nghĩ càng hận anh ta đến trào máu.

Nhưng tôi không ngờ nhóm thợ lại rất vui, còn nói bận cũng tốt, có thể hoàn thành xong công việc để về quê ăn tết sớm, tôi cũng nghĩ, thôi thì công việc còn tồn đọng để sang năm cũng không may mắn lắm, cứ hoàn thành trước tết, cầm một cục tiền lương, tiền thưởng, mua sắm ít quà đắt tiền hiếu kính cha mẹ để ông bà trước mặt họ hàng có thể ngẩng đầu, khoe thành quả của con gái cũng tốt, nghĩ thoáng như vậy thì tôi lại thấy yêu cầu của Jeon Jungkook không còn quá đáng nữa, mọi người cùng đồng tâm hiệp lực, tốc độ thi công còn nhanh hơn so với lúc trước.

Việc trang trí đã đi vào giai đoạn hoàn chỉnh, việc cần tôi làm ngày càng ít, có khi không có việc gì làm tôi còn có thể quay về công ty dự vài cuộc họp cuối năm, Yoon Kangtae khen ngợi tôi không tiếc lời, còn hào phóng tăng cho tôi không ít tiền thưởng, tôi thầm mắng: bóc lột tôi thê thảm như vậy, món tiền thưởng này chắc là muốn an ủi tôi đây mà.

Những ngày mệt mỏi đã qua, đến lúc tôi nghĩ cuộc sống của tôi đang chậm rãi bắt đầu trở lại quỹ đạo thì... lại xảy ra chuyện.

Hôm ấy, chúng tôi đang sắp bắt tay vào sơn nhà Jeon Jungkook, tôi đứng một bên quan sát, bỗng nhiên nghe tiếng gõ cửa bên ngoài, tôi hơi ngạc nhiên, để tiện cho việc trang trí, cửa nhà thường không đóng, tôi nhìn ra cửa thì thấy một người đàn ông trung niên đang đứng đó.

"Xin hỏi cô Kim có ở đây không?"

Tôi nghi hoặc nhưng vẫn bước ra: "Chào chú, là cháu, xin hỏi có việc gì không ạ?"

Ông ấy hơi khom mình chào tôi, làm tôi cũng run run, vội vàng khom mình chào đáp lễ, ông ta thân mật nhìn tôi cười: "Tôi là chú Lee, quản gia nhà họ Jeon, phu nhân muốn tôi đến mời Kim tiểu thư dùng một bữa cơm đạm bạc."

"Jeon gia?" Tôi suy tư một chút, ráng đào trong đầu xem có ai họ Jeon mà tôi quen biết lại có khả năng thuê được cả quản gia nữa không... nụ cười trên mặt tôi dần trở nên cứng đờ, vị phu nhân này, chắc không phải là mẹ của Jeon Jungkook đó chứ? Trong đầu tôi không khỏi hiện ra bộ dáng cao ngạo của một vị phu nhân giàu có, tôi lùi từng bước, ráng nhếch miệng cười, "Chuyện này, chuyện này... sao đột nhiên lại..."

"Cô Kim không cần lo lắng, chỉ là vài ngày trước phu nhân có nghe chuyện của cô nên muốn mời cô một bữa cơm rau dưa sẵn tiện gặp mặt cô luôn."

Nhất định là cái vị hào môn 'Ahn tiểu thư' kia đã chạy đến mách lẻo với mẹ của Jeon Jungkook rồi! Tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng trên mặt nét cười vẫn giữ nguyên "Không cần đâu ạ, cháu..." không có quan hệ gì với Jeon Jungkook hết.

Nếu phá vỡ lời nói dối của Jeon Jungkook, có phải số phận của tôi thật thê thảm hay không? Ý nghĩ này vừa lóe lên tôi lập tức không có nghĩa khí sửa thành: "Cháu còn chút việc ở đây..."

Bác Lee gật đầu, cười hiền lành: "Dĩ nhiên công việc là quan trọng nhất" tôi vừa thở phào trong bụng thì ông ấy lại nói tiếp nửa câu sau: "Tôi ngồi đây đợi cô Kim cũng được."

Tôi nghẹn, nghẹn chết rồi... "Ha ha... Ha ha... Vậy xin bác chờ cháu một chút."

Tôi xoay người, đi thẳng đến ban công lầu hai, do không có số điện thoại của Jeon Jungkook, tôi chỉ có thể gọi cho Lisa xin giúp đỡ, không ngờ cô ấy lại cho biết là anh ta đang họp, không thể nghe điện thoại lúc này.

Tôi lấy cớ xảy ra chuyện lớn, năn nỉ cô ấy cho số điện thoại của Jeon Jungkook, chắc Lisa cũng bị ngữ khí tôi dọa cho sợ nên vội vã nhắn số cho tôi, tôi ngay lập tức gọi cho anh ta.

"A lô?" Giọng nói anh ta rất nhỏ, lại không nghe ra tạp âm xung quanh.

"Jeon Jungkook, mẹ anh muốn gặp tôi."

Bên kia im lặng trong chốc lát: "Kim Amie?"

"Đúng vậy, tôi đang ở căn hộ của anh, bác Lee gì đó cũng ở đây nói mẹ anh muốn mời tôi một bữa cơm đạm bạc."

Đợi cả nửa ngày cũng không thấy bên kia trả lời trả vốn gì cả, tôi nổi giận, lạnh lùng nói: "Tóm lại việc này tôi đã thông báo cho anh, cơm đạm bạc gì chứ, rõ ràng là một "bữa cơm gia đình", tôi không đi đâu, anh tự giải quyết đi, sau này đừng trách tôi không báo trước cho anh."

"Xin lỗi, tôi ngừng một chút." Dường như anh đang nói chuyện với ai, tiếp theo tôi nghe được tiếng đóng cửa "Kim Amie."

"Chuyện gì?"

"Tăng thêm 30% tiền thưởng, đi ăn cơm đi."

Trong nháy mắt, tôi nghĩ mình đã nghe nhầm: "Hả?"

"Cho cô thêm 30% tiền thưởng, đi với bác Lee, ăn một bữa cơm với mẹ tôi."

Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh ta lần này biểu lộ ý tứ rõ ràng rành mạch, nhưng tôi thì lại vẫn mù mờ, anh ta hoàn toàn mù tịt về thế giới phụ nữ sao? Đây rõ ràng là mẹ chồng muốn gặp nàng dâu đó, chuyện này mà cũng muốn tôi đi làm sao?

Vì thế tôi "giương cờ chính nghĩa" cự tuyệt: "Không được, việc này liên quan đến sự trong sạch của tôi, hơn nữa tôi đã có bạn trai, làm như vậy sẽ tổn thương anh ấy."

"50%" Bên kia nói không chút để ý.

Tôi thở dài: "Đây không phải là vấn đề tiền bạc!"

"Gấp đôi"

Tôi im lặng, tiền thưởng gấp đôi, chà, khoản thu nhập cũng đáng kể đây: "Không... không phải là vấn đề tiền."

"Gấp ba"

"..." Tôi nghĩ đến tờ hồng hồng có hình Toegye: "Chỉ lần này thôi đấy."

Bên kia hài lòng tắt điện thoại, tôi hậm hực vỗ vỗ cái đầu đất của mình, tiền đồ ơi! Sao không thừa thắng xông lên mà đòi gấp bốn chứ!

Vấn đề không phải tiền mà vấn đề là tiền không đủ nhiềuuu.

Tôi xuống lầu gặp bác Lee, nhìn đám thợ làm việc thật sự siêng năng, tôi yên tâm đi với bác Lee.

Ngồi vào xe đã đợi sẵn, trong lòng tôi lại thất thỏm lo âu, không biết mẹ Jeon Jungkook là người như thế nào, nếu lỡ tôi gặp phải một bà già vô cùng ghê gớm thì với cái tính không sợ trời không sợ đất của tôi có xảy ra "xung đột vũ trang" với bà ta không? Nếu vậy không biết số tiền thưởng gấp ba kia có đi tong luôn không nhỉ?

Bác Lee ngồi bên cạnh dĩ nhiên cũng hiểu sự lo lắng của tôi nên an ủi: "Cô Kim yên tâm, phu nhân là người rất ôn hòa, thường ngày bà cũng không quản chuyện yêu đương của thiếu gia nhưng tuổi thiếu gia đã lớn lại nghe nói lần này thiếu gia rất nghiêm túc nên bà mới nảy sinh ý nghĩ muốn gặp cô thôi, không có ý gì khác đâu."

Tôi rùng mình, nghiêm túc? Nếu mà anh ta "nghiêm túc" với tôi thì mới thật sự là chuyện khủng bố nhất!

So sánh Jeon Jungkook với mẹ anh ta, tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều, dù sao trời sập thì cũng có anh ta đỡ, sự việc bại lộ thì mẹ anh ta có muốn đánh muốn giết ai thì cứ tìm anh ta, tôi hoàn toàn vô can.

Nhà của Jeon Jungkook không có cái sân thật lớn và bể bơi xa hoa như trong tưởng tượng của tôi, đó là một ngôi nhà hai tầng đơn giản, không hề có chút nào gọi là xa hoa.

Lái xe ngừng trước cổng, bác Lee dẫn tôi vào nhà, trong nhà trang trí cũng rất đơn giản, nhẹ nhàng nhưng không thiếu phần ấm áp khiến tôi trong nháy mắt đã bị mê hoặc, một đứa trẻ lớn lên trong một không gian tuyệt diệu thế này, rốt cuộc phải thế nào mới có thể trở thành một Jeon Jungkook có tính cách méo mó như thế nhỉ...

Khi nhìn thấy mẹ Jeon Jungkook tôi vừa sợ vừa kinh ngạc, bà khoác một chiếc áo lông trắng, ngồi trên xe lăn được bác Lee đẩy từ trong ra, trên đùi bà còn phủ hờ một cái chăn màu nâu nhỏ, khuôn mặt bà trông rất trẻ, vừa nhìn thấy tôi, bà dịu dàng cười với tôi: "Kim tiểu thư."

"Ôi... Dạ, chào bác."

"Thật ngại quá, đột nhiên lại gọi con đến đây, chỉ vì hai hôm trước có nghe cô bé bên Ahn gia nhắc đến con, thực sự khiến bác rất tò mò" ánh mắt của bà chậm rãi đánh giá tôi nhưng lại không làm người khác cảm thấy khó chịu, lát sau, bà nở nụ cười ôn nhu, khóe miệng có hai núm đồng tiền nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện "Thằng nhỏ Jungkookie này tính tình thật sự rất quái gở, có bạn gái tốt như vậy lại không dẫn về cho bác xem mặt, làm hại bác mất ăn mất ngủ lo lắng không thôi."

Bà vừa cười vừa nói vài câu oán trách, bác Lee chậm rãi đẩy xe đến bên cạnh sopha rồi mới cẩn thận đỡ bà ngồi lên, bà cầm tay tôi, nhẹ giọng nói: "Có được cô bạn gái hiền hoà như con, Jungkook thật có phúc."

Nhìn khuôn mặt tươi cười ấm áp của bà, trong lòng tôi trào dâng cảm giác tội lỗi, lừa gạt một người mẹ tốt như bà, anh ta thật nhẫn tâm!

"Thằng nhỏ Jungkook này có nhiều khuyết điểm, tính tình lại không được tốt, chỉ e là con phải nhịn nó nhiều."

Tôi cười cười, mở to mắt nói dối: "Thật ra, Jungkook rất tốt."

"Nói bậy." dì Jeon vỗ nhẹ lưng tôi giả vờ giận dữ mắng: "Đứa nhỏ này bác sinh ra mà còn không biết tính tình nó sao."

"A..."

"Có lúc quá mức tự tin, ngạo mạn vô lễ đúng không?"

Tôi nghĩ đến cái người luôn nghĩ mình là trời kia, nghĩ đến ánh mắt, khuôn mặt luôn ra vẻ khinh miệt, trong lòng liền gật đầu lia lịa.

"Có lúc sẽ yêu cầu rất cao, rất cứng ngắc đúng hay không?"

Đúng vậy! Lúc thì nói không có yêu cầu gì, lúc thì lại nói không thích cái này, chán ghét cái kia, ngay cả có thông báo gì cũng không thèm nói với tôi một tiếng mà trực tiếp trao đổi với Yoon Kangtae, làm cho tôi làm trối chết, đồ cà chớn!

"Có lúc trong lòng có ý tốt nhưng lại cố tình nói những câu chọc gậy bánh xe khiến cho người ta tức chết phải không?"

Quá đúng! Anh ta là đồ ác mồm ác miệng!

Trong lúc tôi đang chìm sâu trong cảm giác đã gặp tri kỷ thì bỗng nhiên dì Jeon chuyển giọng hỏi: "Vậy tại sao con còn thích nó?"

Chưa kịp nghĩ đến ý tứ sâu xa trong lời nói của dì, tôi đã thở dài phát biểu một câu cảm thán biểu lộ tâm tình sau khi gặp gỡ Jeon Jungkook: "Đó chính là một bước sa chân, ngàn đời ân hận!"

"Sa chân?" Dì Jeon nắm bắt được từ mấu chốt rất nhanh, cười tủm tỉm nhìn tôi, "Amie, các con quen nhau như thế nào?"

"À... hình như là ở quán bar, anh ấy..."

"Uống say?" dì Jeon cứ theo dòng tưởng tượng của mình mà suy đoán chuyện xảy ra tiếp theo, trong mắt một tia sáng xẹt qua: "Làm rồi hả?"

Lời nói sắc bén như thế làm tôi đơ người, nhớ lại đêm đó cả hai quấn chặt lấy nhau, mặt tôi đỏ bừng, hoàn toàn không để tôi có thời gian bịa ra lời nói dối, dì Jeon gật đầu, thở dài thông cảm: "Đứa nhỏ này hễ uống rượu vào là mất kiềm chế, bất quá bọn trẻ các con đôi khi như vậy cũng tốt." Nói xong bà lia ánh mắt sáng rỡ nhìn chằm chằm vào bụng tôi.

Ấn tượng ban đầu về sự ôn nhu của bà tuột xuống còn phân nửa.

Trong nháy mắt, tôi đột nhiên nhận ra bà quả thật không hổ danh là mẹ Jeon Jungkook, đây rõ ràng là minh chứng cho câu "mẹ nào con nấy" mà!

Nói chuyện phiếm với dì Jeon một lúc, bà lại nảy ra một ý tưởng kỳ lạ: "Con có muốn coi hình Jungkook hồi nhỏ mặc đồ con gái không?"

Tôi trầm mặc, chẳng lẽ bà mẹ nào cũng có sở thích quái đản thích cho con trai nhỏ của mình mặc đồ con gái sao... nhưng cái trầm mặc kia chỉ kéo dài đúng bằng cái chớp mắt, rồi tôi gật đầu lia lịa "Dạ coi, dạ coi!" Tôi lấy di động ra xin phép: "Con có thể chụp lại làm kỷ niệm không ạ?"

Dì Jeon suy nghĩ trong chốc lát: "Nếu con đem mớ ảnh này bán cho mấy tờ báo lá cải thì chia 5/5"

Tôi sảng khoái đáp ứng ngay.

Cho đến khi bác Lee ho khan một tiếng: "Thiếu gia đã về."

Tôi vội vàng cất di động, dì Jeon giấu quyển album đi, đến khi thấy được bóng dáng Jeon Jungkook tôi cười thực ôn nhu chào hỏi anh, anh nhíu mày, đi đến bên cạnh dì Jeon: "Mẹ, hôm nay sức khỏe thế nào?"

Dì Jeon cũng cười như mùa thu tỏa nắng: "Tốt lắm, rất thoải mái."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro