Phần 14. Không thể sống thiếu Google.


Đến năm ba mươi tuổi, căn bản là những mối quan hệ của con người đã được ổn định. Tôi quen đám anh em trong văn phòng kiến trúc từ năm tôi mười tám tuổi mới bắt đầu vào trường đại học, trải qua mười hai năm cùng nhau, kết nạp thêm vài người mới như là Sơn Thạch và Duy Thuận và cả Duy Kiên, tôi không nghĩ sau này mình có thể làm quen thêm người mới nào nữa. Nhưng bất chấp việc đã quen bọn họ mười hai năm, vẫn có rất nhiều chuyện tôi không thể nói cho ai biết.

Đôi khi tác hại của việc làm một người ngây ngô là như thế, người ta sẽ khó mà hình dung được rằng tôi cũng có lúc nghiêm túc ủ rũ, nhất là vì chuyện yêu đương. Tôi không muốn mọi người hướng dẫn cách yêu bởi tôi thấy những người đó - trừ anh Thanh Duy và anh Thiên Minh ra - đều chỉ có kết quả tốt đẹp còn con đường tìm đến nhau thì vô cùng trầy trật. Những lúc thắc mắc không biết nên làm gì, tôi tìm đến một người bạn cái gì cũng biết - Google.

Google có lẽ là bạn thân nhất của tôi, nó có thể cho tôi biết quá những điều tôi cần biết, cũng chưa bao giờ phàn nàn "cậu ngốc quả" khi tôi gõ những câu dài dằng dặc và vô nghĩa như là "làm cách nào để tỏ tình một cách vừa trực tiếp vừa gián tiếp aaaa làm quái gì có cách tỏ tình trực tiếp và gián tiếp". Nó chỉ đơn giản không đưa ra câu trả lời thôi.

Tôi quá bận rộn chuẩn bị cho việc chia tay - bao gồm cả công tác uống đủ ba cữ vitamin giúp ổn định thần kinh mỗi ngày - mà quên mặt hỏi Google của tôi rằng sau khi chia tay thì phải làm thế nào. Nếu như tôi hỏi trước, có lẽ Google sẽ khuyên tôi rằng đừng bao giờ hẹn gặp lại bạn trai cũ ngay sau khi chia tay, nhất là khi cuộc chia tay đó không có mùi đau khổ.

Bởi vì khi Duy Thuận xuất hiện trước cổng cùng một vòng hoa trạng nguyên lớn của Hotaru, vai áo anh dính vài bông tuyết nhỏ, hơi thở cũng hóa trắng đục khi vừa thoát ra khỏi môi, tôi đã ngẩn ra nhìn rồi suýt nữa thì chân đã nhích một bước chạy xuống đón anh.

Sơn Thạch tới vỗ vai tôi:

"Đẹp trai nhì."

Tôi gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi Duy Thuận:

"Ừ, tiếc thật."

Sau này có lẽ tôi sẽ không tìm được ai đẹp trai bằng Duy Thuận nữa.

Sơn Thạch không hiểu tôi tiếc gì, cậu ta bỏ đi sau khi quàng một sợi dây kim tuyến vào cổ tôi.

Duy Thuận đứng trước hiên phủi áo và rũ nhẹ đầu, anh Anh Khôi ngẩng đầu gọi tôi:

"Minh Phúc, em dùng điện thoại của Duy Thuận gọi điện báo hai đứa sẽ tới mà sao lại không tới cùng nhau?"

Tôi nhìn quanh không thấy Nini đâu nên thẳng thắn nói:

"Vì sau khi gọi điện báo thì em chia tay với Duy Thuận rồi."

Mọi người dừng lại tất cả hoạt động để ngẩng đầu nhìn tôi. Duy Thuận cũng liếc nhìn tôi vài giây khi bước vào nhà, anh cười nói:

"Lần này tôi mong mọi người mở buổi tranh luận càng nhanh càng tốt."

Nhìn ánh mắt hoang mang không hiểu chuyện lẫn với thương xót của tất cả mọi người, tôi nghĩ rằng nếu không phải vì Nini háo hức với Giáng Sinh lắm thì ngay bây giờ hai chúng tôi đã phải ngồi dưới gốc thông để nghe những bài nói chuyện dài lê thê với chủ đề vì sao lại chia tay nhanh như thế.

Tôi thấy hơi buồn cười. Bọn họ bối rối hơn cả chúng tôi khi chúng tôi hẹn hò, lại hoang mang hơn cả chúng tôi khi chúng tôi chia tay.

Duy Thuận đi tới bên chiếc bàn tôi đang đứng để lấy một cốc sữa từ ấm giữ nhiệt. Tôi buộc miệng hỏi:

"Anh chưa ăn gì sao?"

Duy Thuận gật đầu:

"Ừ, từ sáng tới giờ."

Uống một hơi hết nửa cốc sữa, Duy Thuận lại nói tiếp:

"À, lúc nãy anh có ăn một ít bỏng ngô."

Tôi giành lấy ấm sữa khi Duy Thuận định đổ thêm vào cốc. Đức Thiện lẹ làng liếc mắt tới chỗ chúng tôi, tôi trừng mắt nhìn cho đến khi cậu ta chột dạ quay đi.

"Anh thật sự đi xem phim?"

Duy Thuận nắm lấy bàn tay đang cầm quai ấm của tôi để đó sữa vào cốc của anh. Mấy ngón tay của anh hơi lạnh, tôi ngạc nhiên cảm nhận nhiệt độ thấm vào da mình. Tay Duy Thuận luôn rất ấm, tôi lại có lần hỏi anh có phải người ta chỉ chọn những người tay ấm làm bác sĩ hay không. Duy Thuận nói đúng, không những tay ấm mà còn phải cao hơn một mét tám mươi, đứng im đẹp trai, cười lên cũng dẹp trai, biết nói đùa, biết chơi cùng trẻ con, được lòng người lớn,

Nhớ đến đó tôi lại thở dài, người như vậy không yêu tôi là đúng rồi.

Nếu như Im Duy Thuận cũng yêu tôi thì tốt biết mấy.

Bữa tiệc Giáng Sinh không vui như tôi tưởng tượng, tôi không nghĩ là vì chuyện chia tay của chúng tôi mà là vì tuần nào chúng tôi cũng ngồi cạnh nhau như thế này. Chỉ có món ăn trên bàn là khác, chúng tôi vẫn phải nhịn bia rượu cho đến khi Nini đi ngủ. Vài cuộc gọi video cho một vài người ở xa, ở chỗ họa sĩ Victoria vẫn là ban ngày và còn nửa ngày nữa mới đến Giáng Sinh, còn Khánh Thy - bạn thân của Thùy Anh thì nhận cuộc gọi của Nini khi chuông nhà thờ vang lên rộn rã. Lần lượt từng người một gọi điện cho bố mẹ để chúng tôi cùng chúc mừng, truyền thống đó đã kéo dài vài năm không thay đổi.

Năm nay cũng như những năm khác, bố mẹ của Sơn Thạch, của anh Trường Sơn, em gái của anh Anh Khôi, ông nội của anh Thanh Duy, bố mẹ Huỳnh Sơn, tất cả đều giục tôi nhanh tìm người yêu đi thôi.

Mọi lần như một, mọi người nhìn tôi và Duy Thuận. Duy Thuận ngồi cạnh tôi, anh chỉ chào phụ huynh mấy câu rồi chăm chú xử lý đồ ăn. Tôi nhìn cũng biết là Duy Thuận rất đói, nhưng bỗng nhiên lại thấy bực mình vì anh không buồn bã bỏ ăn. Tôi đã cố gắng giữ thể diện cho anh hết mức có thể khi chia tay mà không nói xấu một lời, ít ra cũng phải giả vờ là mình rất buồn chứ.

Nini có quà cho tất cả chúng tôi. Con bé đã đến tuổi đi mẫu giáo, ở trường được cô giáo dạy làm thiệp Giáng Sinh tặng bố mẹ. Tôi biết Nini phải khổ sở như thế nào: người khác chỉ có một bố một mẹ, Nini lại có tất cả mười bốn người. Dù là như vậy, Nini vẫn chứng tỏ mình là con gái của một gia đình kiến trúc sư và họa sĩ, màu sắc của máy tắm thiệp khá hài hòa đẹp đẽ. Nini hôn má rồi chúc mừng từng người một, và - con bé chúc Duy Thuận nhanh có người yêu.

"Bố Duy Thuận nhanh tìm mẹ cho con nhé."

Duy Thuận nhẹ nhàng Nini nói:

"Bố ở với Nini cả đời"

Nini nghiêm túc lắc đầu:

"Con có anh Minh Phúc rồi."

Nini từ người Duy Thuận leo vào lòng tôi, con bé ôm cổ tôi hồn nhiên nói:

"Bố có bệnh thần kinh cũng không sao đâu, không ai yêu bố thì sau này Nini nuôi bố"

Tôi cầm hai bím tóc của con bé vẫy vẫy làm trò rồi thì thầm:

"Bây giờ Nini nuôi bố đi, bây giờ cũng không ai yêu bố"

Hình như tôi gặp ảo giác, Duy Thuận lấy dao nĩa anh vừa dùng ăn bít tết cắt luôn miếng bánh kem tráng miệng.

Nini nhanh đi ngủ để chờ ông già Noel tới. Năm ngoái anh Thanh Duy bị bắt làm ông già Noel, năm nay tới lượt Sơn Thạch. Nini đi rồi, chúng tôi mới bắt đầu hiện nguyên hình là đám thanh niên mãi mãi hai mươi tuổi giành giật nhau một cái đùi gà. Dẹp hết tất cả bàn ghế đàng hoàng - Anh Khôi thời chưa làm bố là một thanh niên xuề xòa, đến khi có Nini rồi lại yêu cầu chúng tôi phải cư xử lịch thiệp để góp phần tạo cho con bé thứ gọi là "cốt cách công chúa" - chúng tôi ngồi quanh cây thông bóc quà của nhau và uống rượu.

Tôi được Anh Khoa tặng một bộ cờ vây, đó là món quà bình thường duy nhất tôi được nhận. Những người còn lại tặng tôi mấy thứ không thể chấp nhận nồi, Vũ Đức Thiện còn tặng tôi một chiếc quần chấm bi trắng có lẽ ở trong bộ sưu tập quần hồng của cậu ta. Tôi xem xét hết tất cả rồi quay sang phía Duy Thuận:

"Phạm Duy Thuận, quà của tôi đâu?"

Duy Thuận ném cho Đức Thiện Một hộp vitamin, anh cau mày nói với tôi:

"Bây giờ ANH không có gì cho EM cả."

Tôi cười thầm trong lòng, tặng cho đồng nghiệp hai chiếc vé xem phim mà lại không chuẩn bị tặng tôi gì hết.

Đức Thiện kiện Duy Thuận rằng vì sao anh tặng mọi người vitamin tăng lực bình thường mà lại tặng cho cậu ấy vitamin làm sáng da. Duy Thuận nói rằng nhìn Đức Thiện cũng biết là cậu ấy bị thiếu nặng vitamin yêu nên qua đó là để Đức Thiện tặng cô bạn gái ở xa không về dược. Tôi càng nghe càng thấy chướng tai, lại sĩ diện không muốn chen vào nên chỉ còn duy nhất một việc đó là ngồi uống rượu.

Rất lâu sau này tôi vẫn thấy xấu hổ về đêm Giáng Sinh uống say đó. Những người chăm uống thường phân loại những người uống say thành những cấp độ người, chó, lợn, còn sau đêm đó Duy Thuận nói rằng có một cấp độ say gọi là cấp Tăng Vũ Minh Phúc.

Khi ánh đèn ấm áp trong quán cà phê trở nên mờ nhòe, khi ngôi sao dò rực trên đỉnh cây thông - cái ngôi sao trang trí đã tồn tại gần mười năm trở thành màu gì đó vàng mơ và biển lớn như sắp nuột chứng cả tôi, khi mọi người còn dạng rù rì trở chuyên tôi đã tự đứng ra tổ chức một buổi chất vấn bạn trai cũ của mình.

Không cần một ai gợi ý, tôi nghe nói rằng mình đã lè nhè bắt đầu câu chuyện bằng "Phạm Duy Thuận, một thùng nước rửa tay có giá xxx, một thùng kem dưỡng da tay đắt gấp ba nước rửa, anh trả tiền hoặc trả cho tôi nguyên đai nguyên kiện đi."

Tôi nghe nói Duy Thuận đưa tay ra trước mặt tôi rồi nói "anh đã bóc ra dùng rồi".

Tôi nghe nói miệng tôi hét "Gọi Nini dậy, tôi cần một cái bảng tên bị cáo", nhưng tay lại đưa ra nắm lấy tay Duy Thuận rồi ôm cánh tay anh chặt cứng. Thật ra cảnh đó không nghe nói tôi vẫn nhớ, vì sáng hôm sau thức dậy tay tôi đúng là có mùi kem dưỡng da tay tôi thích, và dù say nhưng cảm giác bàn tay Duy Thuận nắm tay tôi ấm nóng vẫn không sai tí nào.

Vậy là tôi vừa ôm Duy Thuận vừa chủ trì cái Intervention (*) đó.

Những ngày sau, Nguyễn Cao Sơn Thạch vỗ vai tôi buồn bã nói, Trường Sơn xăm hình xăm đôi với tôi anh ấy còn có thể xóa khi giận, nhưng những điều cậu làm với Duy Thuận ngày hôm kia đã mãi mãi ghi dấu trong lịch sử loài người.

Buổi sáng hôm sau, tôi thức dậy trên gác mái của Hotaru. Không chỉ có một mình tôi, còn có Vũ Đức Thiện nằm vắt một chân xuống sàn nhà, và anh Thiên Minh cuộn tròn trong góc. Sơn Thạch thì đã ngồi vắt vẻo trên bàn vẽ bên cạnh một bình cà phê nóng, anh Trường Sơn tựa cánh tay và đầu vào đùi Sơn Thạch thong thả uống cà phê.

Tôi vừa ngồi thẳng dậy chưa kịp ý thức xem mình đang ở đâu, Sơn Thạch đã nháy Trường Sơn:

"Tỉnh dậy rồi kìa."

Dưới nhà có tiếng reo của Nini vì món quà nào đó, nghe tiếng con bé thôi cũng thấy đau đầu. Tôi nhìn quanh quất, Sơn Thạch nói:

"Anh ấy về bệnh viện từ khuya hôm qua rồi, có tai nạn giao thông"

Tôi vừa gãi cổ vừa trả lời:

"Không tìm Phạm Duy Thuận, tìm mắt kính"

Hai người kia để yên cho tôi quờ quạng chăn gối, anh Trường Sơn vỗ nhẹ đùi Sơn Thạch:

"Anh thấy chưa, em đã bảo Minh Phúc không nhớ rồi mà"

Vũ Đức Thiện đang ngủ cũng phải hé mắt ra:

"Quên được thì tốt"

Anh Thiên Minh ném cho tôi cặp kính ở góc giường của anh rồi nói:

"Nó mà nhớ được, chắc chắn cả đời không dám gặp Duy Thuận nữa"

Tôi không cần phải hỏi, đám anh em trời đánh của tôi nếu đã thả mồi như thế thì chắc chắn sẽ lần lượt kể cho tôi biết đêm qua tôi đã làm những gì khi say rượu. Thùy Anh đem vào phòng một mâm đồ ăn, anh Anh Khôi thì đã đưa Nini đi chơi cùng lớp mẫu giáo. Không có anh Anh Khôi và Anh Khoa, hai cá thể duy nhất trong gia đình dịu dàng với tôi, tôi cảm thấy hơi ngán sợ

Vừa ăn miếng bánh mì đầu tiên, Đức Thiện đã kế:

"Đầu tiên cậu nắm tay anh Duy Thuận."

"Tôi biết rồi."

Tôi cáu kỉnh gắt lên, Đức Thiện không buồn phản ứng.

"Cậu nói với mọi người rằng đây là bạn trai đẹp trai nhất của cậu."

"Sh!t..."

Anh Thiên Minh tiếp lời:

"Em đã kế một trăm lẻ một điều tốt của Phạm Duy Thuận, bây giờ anh đã biết Duy Thuận thích cần cậu và cậu thích được cần rồi."

Tôi không còn sức nói tục, dù mới chỉ phát ra một tiếng chửi nhẹ nhàng.

"Sau đó là đến một trăm điều không tốt của cậu, và thêm một ngàn điều tốt của câu. Cậu ôm má Duy Thuận như thế này", Sơn Thạch dưa hai tay áp má anh Trường Sơn lắc nhẹ. Giả vờ nói giọng của tôi, Sơn Thạch lè nhè: "dù mắt tôi có khi không thấy dường nhưng tôi vẫn đẹp trai, tôi không cao lắm nhưng để hôn thì vẫn hợp, tôi không có tiền nhưng đủ tiền mua bỏng ngô đó đày mười chiếc xe tải và tưới caramel ngập đầu anh, dù tôi ở bẩn nhưng khi nào gặp anh tôi cũng đã đánh răng kĩ cảng

"Không phải hai người nhìn nhau bằng ánh mắt đó đâu", anh Thiên Minh xỉa tay về phía anh Trường Sơn và Sơn Thạch đang chuẩn bị hỏn nhau đến nơi. "Như thế này này."

Anh Thiên Minh tiến tới ôm má tôi rồi lim dim đôi mắt vốn đã nhỏ. Anh nở ra một nụ cười hơi ngốc rồi ngay lập tức trợn mắt lên. Tôi giật mình vùng ra, anh Thiên Minh quay về với lát bánh mì của mình.

"Nói tóm lại là xấu lắm. Nhưng mà trước sự nổi da gà của tất cả bọn anh, cậu hôn Duy Thuận rồi nói "tôi vừa ăn thịt vừa ăn kem vừa uống rượu mà không đánh răng, tặng anh một ổ vi khuẩn". Bọn anh từ nổi da gà chuyển sang buồn nôn."

Tôi ôm mặt nằm vật xuống giường.

"Và phần hay nhất không nằm ở đó."

Sơn Thạch nói, năm người kia gật đầu.

Chưa bao giờ tôi ước thời gian quay trở lại như lúc này.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro