#13
Vào ngày thứ ba của kỳ nghỉ, các bạn học cùng lớp họ đã cùng nhau chơi một trò chơi. Đếm qua nhân số thì cũng khá đông, ai cũng không hẹn mà gặp, trực tiếp đặt một phòng riêng lớn cho KTV. Từ ba giờ chiều đến tối.
Khoảng ba bốn giờ chiều, Kang Jung Han đến tìm Lee Jun Seong và Shin Seong Ho để đi chung.
Cậu ta ở dưới tầng một đợi bọn họ, vừa thấy hai người đi xuống, liền hỏi: "Lee Jun Seong, cậu lái xe à?"
"Không." Lee Jun Seong nói.
Nếu hắn lái xe thì sao mà ôm Shin Seong Ho được, còn có Kang Jung Han ở đây nên hắn không thể để cậu ta có thời gian rảnh nói chuyện với Shin Seong Ho.
"Mấy ngày nay trong dịp lễ Quốc khánh, có khi sẽ tắc đường đó." Shin Seong Ho nói, "Đi tàu điện ngầm đi, nhanh hơn."
"Ừ." Kang Jung Han gật đầu, "Hồi sáng tôi cùng mẹ đi chơi, bị tắc đường một lúc lâu cực. "
Lee Jun Seong không quan tâm, một tay nắm tay Shin Seong Ho, không phát biểu ý kiến.
Trên thực tế, chỉ cần hắn ở bên Shin Seong Ho, không quan trọng là cậu làm gì, hắn sẵn sàng chịu đựng tất cả.
Kang Jung Han nhìn hắn, tầm mắt theo bản năng cụp xuống, nhìn qua đôi tay đang nắm của họ rồi dời mắt đi.
*
Cả ba đi bộ đến ga tàu điện ngầm.
Ba người bọn họ đều là nam sinh cao ráo, Lee Jun Seong và Shin Seong Ho có ngoại hình nổi bật, đã vậy lại còn nắm tay nhau nên đã thu hút rất nhiều sự chú ý trên đường đi.
Khi ở bên họ, Kang Jung Han luôn có thể cảm nhận được tốc độ quay đầu cao khác biệt này. Chuyện có một số người qua đường nhìn chằm chằm vào Lee Jun Seong và Shin Seong Ho là điều bình thường. Thoạt đầu, họ có thể thấy họ đẹp trai như thế nào, nhưng khi họ thấy hai người nắm tay nhau, họ hơi ngạc nhiên.
Nhìn vẻ mặt đó, Kang Jung Han đoán rằng trong lòng họ đang suy nghĩ không biết hai chàng trai có phải là một cặp hay không.
Trong mắt người ngoài, Lee Jun Seong và Shin Seong Ho chắc chắn là một cặp. Suy cho cùng, không có chuyện con trai đi trên đường mà lại nắm tay nhau, ngày thường lại còn ôm eo nhau, cho dù là anh em ruột thì cũng không thân nhau như thế.
Nhưng theo quan điểm của Kang Jung Han, mối quan hệ của họ hơn cả người thân và anh em.
Hơn mười năm qua, bọn họ không hề phát triển thành những mối quan hệ khác, sớm chiều luôn chăm sóc, hòa hợp với nhau chắc chắn không phải thứ tình bạn bình thường có thể đạt được.
Lee biến thái Jun Seong - một người đệ khống vô cùng chiếm hữu.
Ba người đứng trên sân ga tàu điện ngầm, Kang Jung Han liếc Lee Jun Seong, thấy hắn cúi đầu nói gì đó vào tai Shin Seong Ho, khóe môi cong lên, lộ ra một nụ cười gần như không cho người khác nhìn thấy, trong đôi mắt chỉ có hình ảnh của Shin Seong Ho, làm ngơ trước những ánh mắt của mọi người xung quanh.
Thật đúng là một bộ dáng không đáng tiền.
Khi tàu điện ngầm đến ga, cả ba bước vào. Chỉ còn hai chỗ trống, Kang Jung Han chiếm một chỗ và vẫy tay với Shin Seong Ho: "Seong Ho, lại đây."
Shin Seong Ho đi tới ngồi xuống, Lee Jun Seong đứng ở trước mặt cậu, vẫn nắm tay.
Kang Jung Han không biết bọn họ hàng ngày ở cùng nhau, sao có thể dính mãi như vậy, khiến cậu ta cảm thấy mình như bóng đèn.
Tàu điện ngầm bắt đầu chạy khoảng hai điểm dừng thì một cô gái đứng cạnh Shin Seong Ho đột nhiên chào hỏi, "Xin lỗi, xin làm phiền cậu một tý."
Cả ba liền nhìn nơi phát ra âm thanh.
Cô gái nhìn Shin Seong Ho, sau đó nhìn Lee Jun Seong, và hỏi một cách lịch sự, "Hai người là một cặp à?"
Shin Seong Ho hơi khựng lại, cậu quay đầu nhìn Lee Jun Seong. Vừa hay Lee Jun Seong cũng nhìn cậu, khóe miệng hắn cong lên một đường cong khá đẹp, nhướn mày nhìn cậu rồi nói với cô gái kia: "Có xứng đôi không?"
"Có." Cô gái gật đầu cười, đặc biệt hoan hô, "Rất là xứng đôi."
Lee Jun Seong cười: "Cảm ơn."
Thật hiếm khi nói chuyện lịch sự như vậy.
"Chuyện là như thế này." Cô gái thấy họ rất dễ nói chuyện nên nói ra ý định của mình. "Tôi là một blogger, tôi chuyên thu thập một số người và sự vật vui vẻ và thú vị. Tôi vừa nhìn thấy các cậu, và tôi nghĩ rằng hai người thực sự nhìn quá đẹp. Còn rất đẹp đôi nữa. Vì vậy, tôi chỉ muốn hỏi, tôi có thể chụp ảnh đôi cho hai cậu và đăng lên mạng được không? "
Ngập ngừng một chút, cô ấy nói thêm: "Nếu cậu sợ phiền phức, tôi có thể khiến bức ảnh hơi mờ."
"Cậu có nhiều người hâm mộ không?" Kang Jung Han ở bên cạnh hỏi.
"Không nhiều." Cô gái nói, "Tôi là sinh viên, tôi mới bắt đầu làm cái này thôi à. Các cậu cũng là sinh viên phải không?"
Kang Jung Han ậm ừ.
"Các cậu học trường nào?" Cô gái hỏi.
Kang Jung Han: "Đại học Seoul."
Cô gái mở to hai mắt nhìn Shin Seong Ho và Lee Jun Seong, ngạc nhiên nói: "Không phải hai người là cặp đôi rất được yêu thích vào mùa hè năm ngoái sao?"
"Ý cậu là cái đôi trên mạng có 100.000 like à? "Kang Jung Han nói," Nếu vậy thì đó là họ đó."
Cô gái che miệng cười thích thú, hai giây sau cô nói: "Bên dưới có rất nhiều bình luận nói hai người thật sự siêu đẹp trai và xứng đôi vừa lứa, tôi còn nói trai đẹp chỉ giành cho nhau mà thôi."
Kang Jung Han cười cười, trong lòng không khỏi thở dài, cô gái này làm việc khá tốt, chuyên chọn chuyện Lee Jun Seong thích nghe mà nói.
Lee Jun Seong siết chặt ngón tay Shin Seong Ho: "Có muốn chụp ảnh không?"
Shin Seong Ho hơi ngạc nhiên, ngước lên nhìn hắn. Đây không phải là lần đầu tiên họ gặp chuyện phỏng vấn và xin chụp ảnh như này, nhưng mà những lần đó Lee Jun Seong đều thẳng thắn từ chối.
"Chụp làm gì?" Shin Seong Ho hỏi.
Lee Jun Seong mỉm cười, nâng cằm: "Người ta đang muốn chụp chúng ta mà."
Shin Seong Ho: "..."
Kang Jung Han: "..."
Rõ ràng những ai quen biết Lee Jun Seong sẽ không tin, dù sao hắn cũng là người không biết thương hương tiếc ngọc.
Shin Seong Ho suy nghĩ một lúc.
Nếu fan không nhiều lắm thì có thể chụp một tấm. Điều quan trọng nhất là cậu cũng muốn để lại dấu vết liên quan đến Lee Jun Seong, dấu vết mà người khác có thể nhìn thấy và thuộc về họ.
Không phải cậu là người duy nhất ở nơi đất khách quê người, lẳng lặng lật xem ảnh đôi của bọn họ.
Cậu nghĩ rằng ít nhất ai đó có thể đồng hành cùng cậu và nhớ lại mười năm bên nhau của họ.
*
Sau khi xuống ga tàu điện ngầm và đi trên đường, Kang Jung Han nghiêng đầu nhìn Lee Jun Seong.
Cảm nhận được ánh mắt của cậu ta, Lee Jun Seong khẽ cau mày, liếc xéo cậu ta: "Cậu nhìn tôi làm gì?"
Chấp nhận mối quan hệ người yêu, bảo đối phương viết status cẩn thận, trong tối ngoài sáng lộ ra ẩn ý, khiến Kang Jung Han nghi ngờ gì về động cơ của Lee Jun Seong.
"Lee Jun Seong, cậu không cảm thấy bản thân có điều kỳ lạ à?" Kang Jung Han hỏi: "Ví dụ, ý tôi là ví dụ thôi nha, là có chút biến thái?"
Lee Jun Seong cau mày, giơ nắm đấm lên: "Cậu đang thiếu đánh đúng không?
Kang Jung Han vội vàng né tránh, núp sau lưng Shin Seong Ho: "Nếu không tin tôi thì hỏi Seong Ho đi."
Shin Seong Ho dừng lại, gật đầu, nhìn nghiêng về phía Lee Jun Seong: "Cậu thật sự không nghĩ như vậy?"
"Nghĩ gì? Biến thái?" Lee Jun Seong nắm tay Shin Seong Ho, nhìn xuống, vừa tức vừa buồn cười, "Cậu cũng cho rằng tôi là biến thái? Tôi biến thái ở chỗ nào?"
"Chỉ nói về tính chiếm hữu của cậu đối với Seong Ho." Kang Jung Han khẽ cau mày, "Cậu không cảm thấy là quá mạnh hay sao? Cậu không cho rằng cái này quá kỳ quái à?"
Lee Jun Seong ngước mắt lên nhìn cậu, khịt mũi, độ cong khóe môi có chút lạnh lùng: "Nói cho tôi biết, có gì không bình thường?"
Sau đó hắn rũ mắt xuống hỏi Shin Seong Ho: "Cậu cho rằng tôi có tính chiếm hữu đối với cậu?"
Shin Seong Ho dừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: "Chứ không mạnh à?"
Lee Jun Seong im lặng hai giây: "Không mạnh, không mạnh chút nào."
Nói thì nói như vậy, nhưng hắn liếc mắt qua thoáng thấy Kang Jung Han đang đứng kế bên người Shin Seong Ho, Lee Jun Seong liền dời Shin Seong Ho sang vị trí của mình.
Kang Jung Han: "..."
Kang Jung Han muốn chửi người.
Mặc dù không hiểu được mạch não của Lee Jun Seong, nhưng có lẽ sau bao nhiêu năm chơi với nhau cậu ta cũng biết Lee Jun Seong nghĩ gì.
Có thể hiểu đơn giản là nó vốn dĩ là của tôi và tôi không muốn bạn chạm vào nó. Đây có thể được gọi là tính chiếm hữu? Tất nhiên rồi.
Shin Seong Ho = của hắn, người khác chạm vào cậu = cướp từ tay hắn, hắn chỉ đang bảo vệ người của mình mà thôi.
Haiz, Kang Jung Han thở dài trong lòng.
"Ăn kem không?" Lee Jun Seong hỏi.
Bên đường có một quán bán kem, Shin Seong Ho nhìn qua rồi gật đầu.
Lee Jun Seong: "Ăn vị gì?"
Shin Seong Ho nhìn bảng hiệu, hơi dừng lại, nhướng mắt: "Đào."
Lee Jun Seong nhướn mày, ánh mắt vô thức quét qua đôi môi có mùi đào của Shin Seong Ho, cười đầy ẩn ý: "Được."
Sau đó, đi đến quán bán kem.
"Lấy cho tôi một cái nữa, dâu tây." Kang Jung Han hét lên.
Khi Lee Jun Seong đã vào quán, Kang Jung Han nhìn Shin Seong Ho, cậu nhận ra ánh mắt trầm ngâm của đối phương, quay đầu lại hỏi: "Sao vậy?"
"Seong Ho." Kang Jung Han do dự hỏi: "Câu đã nghĩ về việc kiếm người yêu chưa?"
Shin Seong Ho dừng lại và lắc đầu.
"Trước kia chúng ta còn nhỏ nên không nghĩ có chuyện gì. Bây giờ hãy nói thật đi." Kang Jung Han nói, "Nếu cậu muốn có người yêu thì nhất định phải kéo giãn khoảng cách với Lee Jun Seong. Không ai có thể chịu đựng được sự gần gũi của cậu với cậu ấy đâu."
Kang Jung Han quay đầu nhìn chàng trai cao thẳng trong quán kem, đẹp thì thực sự rất đẹp, biến thái thì cũng rất biến thái.
"Dựa vào những gì tôi biết về Lee Jun Seong, cậu ấy có lẽ đã điên rồi."
Kang Jung Han dời tầm mắt, nhìn về phía Shin Seong Ho, thở dài: "Mặc dù bây giờ nghe có vẻ buồn cười, nhưng thật sự đã xảy ra chuyện rồi. Có lẽ là khá phiền phức."
Shin Seong Ho nhìn theo bóng dáng của Lee Jun Seong vừa hay hắn cũng quay đầu lại, hai người nhìn nhau chằm chằm.
"... Sẽ không đâu." Shin Seong Ho nói.
Sau này hắn sẽ gặp một người nào đó mà hắn cảm thấy hấp dẫn hơn.
Đến lúc đó... Hắn sẽ không còn cần đến cậu nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro