#37
Không khí trên xe rất yên tĩnh, những âm thanh sột soạt nhỏ dường như tan vào bầu không khí yên tĩnh.
Hai người lặng lẽ nhìn nhau trong một tấc đất vuông vắn cách biệt với thế giới bên ngoài này.
Một lúc lâu sau, Lee Jun Seong mới nhẹ nhàng thả tay ra, bịt mắt lại chặn tầm nhìn của Shin Seong Ho.
Cậu không nhìn thấy Lee Jun Seong, chỉ có thể lờ mờ cảm giác được dường như Lee Jun Seong đang cử động, tiếp theo hắn liền nghiêng người sang một bên, dựa cạnh cậu.
"Seong Ho." Lee Jun Seong thì thào bên tai cậu, trong giọng nói có chút ý cười, "Cậu không được phép có ý kiến."
Vẫn là phong cách nói của trước kia.
Môi Shin Seong Ho khẽ mấp máy, nhưng cậu vẫn không nói gì.
Lee Jun Seong nhìn đôi môi xinh đẹp khẽ mở, tựa hồ muốn nói nhưng lại không nói ra, cười nói: "Khi còn bé không phải chúng ta chưa từng hôn."
Shin Seong Ho: "..."
Khi còn bé 5 6 tuổi, trẻ nhỏ không hiểu chuyện, tùy tiện hôn vài cái mà giống với khi 20 tuổi được à?
Lee Jun Seong nghiêng người dựa vào người Shin Seong Ho, nhìn nửa khuôn mặt lộ ra của cậu.
Thấy cậu im lặng, một lúc sau, môi Lee Jun Seong cong lên, hắn tự hào nói: "Nụ hôn đầu tiên của chúng ta mất rồi."
Để xem sau này còn ai dám cười chuyện nụ hôn đầu của hắn chưa mất.
Chuyện lớn như vậy, Lee Jun Seong bị trêu từ hồi cấp ba đến đại học, làm như bọn họ yêu nhau, cứ ngạc nhiên như là chuyện gì hiếm lạ lắm.
Ngay cả khi họ đang ở trong một mối quan hệ yêu đương nhưng bọn họ có Shin Seong Ho không? Những người này chắc chắn là đang ghen tị với hắn.
Một lúc sau, Shin Seong Ho mím môi, cảm giác được nhiệt độ do Lee Jun Seong để lại vẫn còn lưu lại trên môi.
Cậu im lặng, nói: "... Đây không phải là nụ hôn đầu."
"Tại sao không phải?" Lee Jun Seong vừa nghe xong liền bác bỏ ý kiến này, hắn phản bác lại, "Đương nhiên là phải, chúng ta chưa hôn ai bao giờ "
"... Người yêu hôn nhau mới gọi là nụ hôn đầu." Shin Seong Ho nói.
Nghe vậy, Lee Jun Seong đột nhiên im lặng, yên lặng nhìn chằm chằm chiếc khăn bịt mắt màu đen của Shin Seong Ho, giống như đang cố gắng tìm kiếm thứ gì đó qua chiếc khăn bịt mắt.
Một lúc sau, mắt hắn lại cụp xuống lần nữa, nhìn đôi môi căng mọng và ẩm ướt ấy. Nhìn một lúc, hắn đảo mắt đi chỗ khác, nuốt nước miếng, lấy trong túi một chai nước khoáng.
Thấy hắn không nói chuyện, bên cạnh lại phát ra âm thanh sột sột soạt soạt. Qua một lúc lâu sau, Shin Seong Ho lại nói: "Cùng lắm cũng là bạn bè hôn nhau thôi."
Sau khi uống hai ngụm nước nhuận cổ họng khô khốc của mình, nghe thế đột nhiên Lee Jun Seong bật cười.
Hắn vừa vặn nắp chai vừa nói: "Seong Ho, cậu tự nghĩ xem lần trước cậu đã nói gì, không phải cậu đã nói là bạn bè thì không được hôn à? Bây giờ nụ hôn đầu không còn nữa, cậu lại nói đó là nụ hôn giữa những người bạn nên không tính. Sao? Cậu định lưu trữ nụ hôn đầu à?"
Thấy Shin Seong Ho không còn gì để nói, Lee Jun Seong nói tiếp: "Nếu không phải là nụ hôn đầu, dù sao cũng là nụ hôn giữa bạn bè vậy thì tại sao trước đây cậu không cho tôi hôn?"
"... Lee Jun Seong, cậu đúng là vô lý mà." Shin Seong Ho không còn gì để nói với cái lý luận của hắn, dù sao hắn nói cũng có lý, "Chẳng lẽ không phải do cậu hôn trước à?"
"Đúng là do tôi hôn trước." Lee Jun Seong tỏ vẻ hợp tình hợp lý, thò tay lại gần khoác vai cậu, "Tại sao tôi không thể hôn cậu? Tại sao đây không phải là nụ hôn đầu?"
Shin Seong Ho: "..."
"Tại sao chỉ có mấy đôi tình nhân mới tính? Mối quan hệ của chúng ta không phải thân thiết hơn mối quan hệ của mấy đôi tình nhân khác à? "Lee Jun Seong nói," Seong Ho, cậu đừng hòng nghĩ lung tung, cậu chỉ có thể làm tất cả những điều thân mật nhất với tôi, đừng mơ tôi cho cậu làm với người khác. Chúng ta phải là cặp đôi có mối quan hệ thân thiết nhất."
Vì hầu hết mọi người đến đây để chơi nên câu lạc bộ đã thảo luận hành trình trước, sau khi có được sự đồng ý của mọi người, họ quyết định đặt khách sạn có suối nước nóng ở núi Bukhansan.
Vì mùa đông quá lạnh, ở núi Bukhansan còn có tuyết nữa nên một số người không vui khi ra ngoài, bên trong khách sạn suối nước nóng được trang bị rất nhiều thiết bị giải trí. Tại đây có phòng máy tính, khu trò chơi, phòng hát... Cung cấp cho khách du lịch sử dụng vào kỳ nghỉ.
Đến núi Bukhansan, sau khi nhận phòng, bọn họ đi ăn cơm rồi ai về phòng nấy nghỉ ngơi hoặc làm gì đó.
Trong thời tiết này, thoải mái nhất là được tắm suối nước nóng, vừa về đến khách sạn mấy nam sinh đã rủ nhau ra đi tắm suối nước nóng công cộng. Kang Jung Han cũng nằm trong số đó.
Trong lúc đó có một số nam sinh bảo kêu Lee Jun Seong và Shin Seong Ho đến luôn, bảo Kang Jung Han gọi điện.
Mặc dù Kang Jung Han biết 100% Lee Jun Seong sẽ từ chối, nhưng cậu ta không muốn khiến mọi người thất vọng thế là gọi luôn. Đúng như những gì cậu ta dự đoán, Lee Jun Seong vừa nghe tới đi tắm ở suối nước nóng công cộng, không nói hai lời liền từ chối luôn.
Kang Jung Han đã trải qua chuyện này từ rất lâu rồi, đừng nói là cùng nhau ngâm mình trong bể suối nước nóng nhỏ và đông đúc như vậy, Lee Jun Seong còn giận không muốn để người khác chạm vào nước mà Shin Seong Ho đã giẫm lên.
Đôi khi Kang Jung Han cảm thấy đầu thai đúng sự là một kỹ năng sống, số phận của một số người đã được định sẵn là sẽ được đầu thai vào gia đình giàu có, không có tiền thì không sống được.
Chẳng hạn như Lee Jun Seong.
Với thể chất của Shin Seong Ho, ngay cả mùa hè Lee Jun Seong cũng không cho cậu tắm nước lạnh. Chưa kể đến một bể bơi công cộng có rất nhiều nam sinh và nước không sạch lắm. May mắn thay, nhà hắn khá là giàu, có biệt thự còn có bể bơi nước nóng riêng. Vào mùa hè, khi Shin Seong Ho muốn đi bơi, bọn họ có thể đến bể bơi của nhà mình.
Kang Jung Han đã rất may mắn khi chưa từng đến đó một lần.
*
Câu lạc bộ đã thống nhất không có phòng tắm riêng, Shin Seong Ho lại là người ưa sạch sẽ, nên tất nhiên Lee Jun Seong sẽ không cho Shin Seong Ho đến bể bơi công cộng, vì vậy sau khi nhận phòng, họ đã được nâng cấp thành phòng riêng có kính lộ thiên có thể thấy tuyết ở bên ngoài.
Vào phòng, Shin Seong Ho cởi áo khoác dày, đi vào phòng tắm, dùng nước rửa tay.
Lee Jun Seong theo vào vào ôm lấy cậu: "Có muốn đi tắm suối nước nóng không?"
Shin Seong Ho lắc đầu, lấy khăn lau tay, gỡ bàn tay đang ôm eo cậu ra.
"Giờ đừng ngâm mình." Shin Seong Ho lạnh nhạt nói, đi vòng từ bên cạnh hắn ra ngoài.
"Được." Lee Jun Seong không có ý kiến.
Đây chỉ là vấn đề nhỏ nhặt trong cuộc sống mà thôi, chỉ cần nó không liên quan đến vấn đề sức khỏe của Shin Seong Ho, hắn sẵn sàng lắng nghe Shin Seong Ho.
Lee Jun Seong lại nắm tay cậu, theo cậu đi ra ngoài: "Buổi chiều cậu muốn chơi gì? Tôi chơi với cậu."
Shin Seong Ho không nói gì, rút tay ra, đi thẳng vào phòng kính của bể suối nước nóng, đứng trước tấm kính trong suốt nhìn tuyết rơi bên ngoài.
Lee Jun Seong bước tới, vừa định vươn tay ôm cậu từ phía sau, Shin Seong Ho đã nắm lấy tay hắn hất ra.
Chỉ cần ở trong không gian riêng tư, Lee Jun Seong liền mong có thể dính lấy cậu 24/24.
"Lee Jun Seong." Shin Seong Ho khẽ nói, "Đừng có lúc nào cũng ôm tôi như vậy."
Shin Seong Ho có thể cảm giác được Lee Jun Seong đột nhiên khựng lại, nhất thời cậu thấy không đành lòng. Nhưng nghĩ đến những gì Lee Jun Seong nói trong xe, cậu lại quyết tâm.
Suy cho cùng, mối quan hệ của họ sớm muộn gì cũng phải có bước đột phá.
Cho dù cậu nguyện ý duy trì mối quan hệ thân mật nhất với Lee Jun Seong, nhưng nếu sau này họ vẫn cứ như vậy thì trong mắt người khác sẽ thành thế nào?
Cậu biết tình cảm Lee Jun Seong dành cho cậu, dường như hắn coi cậu là tất cả, so ra thì cái danh nghĩa "tình nhân" có vẻ hơi nhạt nhòa. Nhưng những người khác sẽ không hiểu, họ sẽ chỉ nghĩ rằng bọn họ đã làm tất cả mọi thứ mà không muốn thừa nhận mối quan hệ của họ với thế giới bên ngoài.
Lùi lại một bước, Shin Seong Ho cũng tò mò không biết mối quan hệ của Lee Jun Seong và cậu có yếu tố tình yêu hay không và nó chiếm bao nhiêu phần trăm.
Thực ra không phải cậu không nghĩ tới việc chủ động thổ lộ tình cảm của mình. Nhưng lại nhịn xuống, điều gì sẽ xảy ra nếu? Nếu Lee Jun Seong thực sự chỉ có tình cảm người thân với cậu thì sao?
Trong cuốn tiểu thuyết thì họ đã ở bên nhau hơn 10 năm, Lee Jun Seong dường như không hề có ý nghĩ yêu cậu.
Nếu cậu tỏ tình không thành, cho dù Lee Jun Seong sẽ không vì vậy mà tránh xa cậu vì điều này thì cậu cũng sợ sẽ tạo nên hiềm khích cho mối quan hệ sau này của hai người.
Để được an toàn, Shin Seong Ho cảm thấy cần phải kiểm tra thái độ của hắn trước.
"Cậu cứ ôm tôi thế này là không tốt." Shin Seong Ho nói, "Người khác sẽ nghĩ quan hệ của chúng ta rất kỳ quái."
Phía sau không có một tiếng động, Shin Seong Ho không biết Lee Jun Seong đang nghĩ gì.
Hai người im lặng một lúc lâu, Shin Seong Ho mới nghe thấy Lee Jun Seong lên tiếng, "Người khác là ai? Không phải chỉ có hai chúng ta ở đây sao?"
"Nhưng cậu không dừng ở việc chỉ ở trong phòng." Shin Seong Ho nói, "Trong xe, trong sảnh khách sạn, Cậu đều như vậy, có rất nhiều bạn học nhìn chúng ta với ánh mắt kỳ lạ."
Lại im lặng một lúc, Lee Jun Seong nói, "Chúng ta đã từng như thế này rồi. Làm gì còn ai không biết?"
Dừng lại một chút, hắn lại nói: "Huống hồ từ trước tới nay không hề thấy cậu nói như vậy."
Lần này đến lượt Shin Seong Ho im lặng.
Thói quen là một điều khủng khiếp, họ đã duy trì những thói quen nhỏ thân mật này trong hơn mười năm.
Đôi khi Shin Seong Ho nghĩ lại mười năm đã qua của họ, cảm thấy hơi đáng sợ. Bởi vì cậu biết kết thúc của cuốn tiểu thuyết và của chính mình, cậu đã cố gắng hết sức để kiềm chế tình cảm của mình với Lee Jun Seong, cố nhẫn nhịn hơn mười năm. Mãi cho đến giai đoạn thanh xuân trung học, cuối cùng cậu cũng không cưỡng lại được mà rơi vào tình yêu và sự chăm sóc tỉ mỉ hơn mười năm của Lee Jun Seong.
Nếu không có cốt truyện nhắc nhở, Shin Seong Ho nghĩ, có lẽ cậu có thể thật sự bị Lee Jun Seong chăm đến sinh hư, đến mức trong mắt chỉ có hắn.
Giống như pháo hôi nhỏ tội nghiệp trong cuốn sách. Cậu ấy không biết trước mọi chuyện, lại bị một người yêu thương hơn mười năm rồi một ngày vô duyên vô cớ bị bỏ rơi, loại cảm giác này hẳn là người bình thường sẽ không chịu đựng nổi. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng khiến người ta nghẹt thở.
Thỉnh thoảng khi nghĩ lại, Shin Seong Ho vẫn cảm thấy sợ hãi và may mắn.
Căn phòng yên tĩnh một lúc lâu, cả hai không ai lên tiếng trước cho đến khi có người gõ cửa.
Shin Seong Ho quay người định mở cửa thì Lee Jun Seong đã đi trước cậu một bước: "Tôi đi mở cửa."
Ngoài cửa là Park Bo Ram và một cô gái.
Nhìn thấy Lee Jun Seong mở cửa, Park Bo Ram hơi thận trọng: "Xin lỗi, chị tìm đàn em có chút chuyện."
Sau đó cô nhìn nhìn trong phòng: "Tiện thể, chị có thể xem qua trong phòng không, nghe nói phong cảnh rất đẹp."
Nghe vậy Lee Jun Seong mỉm cười, mở cửa, hào phóng nói: "Được, xem thoải mái."
"Cảm ơn." Hai cô gái lễ phép gật đầu rồi bước vào phòng.
Nghe tiếng của Park Bo Ram, Shin Seong Ho cũng đi ra: "Đàn chị."
Nhìn quanh căn phòng cao cấp, Park Bo Ram nói với Shin Seong Ho: "Lát nữa bọn chị định đi vẽ, tính hỏi em có đi không. Có điều không có nhiều người lắm, có mấy người rủ nhau đi suối nước nóng chụp ảnh rồi."
Shin Seong Ho vừa nghe liền cảm thấy đây là cơ hội tốt, có thể nhân cơ hội này để tỏ rõ thái độ của cậu.
"Được ạ." Shin Seong Ho cười nói, "Em đi với các chị."
Lee Jun Seong nhìn cậu hai giây, nói: "Tôi cũng..."
"Cậu ở lại đây đi." Shin Seong Ho nhìn hắn, cắt ngang lời của hắn, "Bọn tôi đi vẽ mà, cậu đi theo cũng thấy chán hay là cậu đi chơi với Kang Jung Han đi."
Lee Jun Seong không nói gì, nhìn cậu chằm chằm không chớp mắt, Shin Seong Ho cũng bình tình tĩnh nhìn lại.
Một giác quan thứ sáu nhạy bén đã nói với Park Bo Ram rằng tình hình giữa hai người không ổn, ít nhất là khác với cách họ thường hòa hợp.
Park Bo Ram nhìn Shin Seong Ho, sau đó lại nhìn Lee Jun Seong, thái dương cô giật giật. Rốt cuộc cô đã tạo nghiệp gì thế. Rõ ràng cô mới chỉ gặp họ có vài lần, mà lần nào gặp cũng gặp phải Atula là sao.
Cô với mấy cậu đẹp trai tương khắc nhau à? Có số phận không thể làm bạn với những anh chàng đẹp trai.
"Um — bọn chị trước..." Park Bo Ram muốn tìm một cái cớ để rời khỏi đây.
Phỏng chừng sau khi họ đi Lee Jun Seong chắc chắn sẽ không cho cậu đi, Shin Seong Ho đã kịp thời nói: "Em đi xuống với hai chị."
Lời vừa nói ra, Park Bo Ram liền cảm thấy nhiệt độ trong bán kính ba km quanh Lee Jun Seong như hạ xuống khiến da đầu cô tê dại.
"Chờ em một tí." Shin Seong Ho xoay người lấy cặp sách trên ghế sofa.
Lee Jun Seong đứng ở cửa nhìn cậu chằm chằm.
Sau khi mặc quần áo và mang cặp trên vai Shin Seong Ho đi ra cửa, khi đi ngang qua Lee Jun Seong cậu còn dừng lại nói: "Chơi vui nha."
Sau đó xoay người đi về phía hai người Park Bo Ram, nói: "Chúng ta đi thôi đàn chị."
Vừa đi ra khỏi cửa, Lee Jun Seong đã nắm chặt tay Shin Seong Ho, sau đó liền nghe thấy hắn nói: "Đàn chị, chị đi xuống trước đi, tôi có chuyện muốn nói với cậu ấy."
Park Bo Ram nhìn Lee Jun Seong, sau đó nhìn Shin Seong Ho, đột nhiên thấy hơi khó xử.
Bầu không khí hiện tại giữa hai người có vẻ căng thẳng, nếu xảy ra tranh chấp, cô hơi lo lắng cho Shin Seong Ho. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô cảm thấy với sự chăm sóc của Lee Jun Seong dành cho Shin Seong Ho, cô lại cảm thấy mình không có gì phải lo lắng, nhưng trong lòng vẫn không khỏi có chút lo lắng.
"Lee Jun Seong." Shin Seong Ho gạt tay hắn ra, giọng điệu kiên định và dịu dàng, "Tôi phải đi vẽ, lát nữa sẽ quay lại ăn cơm với cậu."
Lee Jun Seong mở miệng, một lúc sau, hắn nói, "Ở đây hơi chán, tôi sẽ đi với cậu."
"Ở đó còn chán hơn." Shin Seong Ho nói, "Hơn nữa sẽ làm phiền tôi."
Ngừng một chút, cậu nghiêm túc nói: "Lee Jun Seong, tôi đến đây để học."
Thấy Lee Jun Seong không lên tiếng, Shin Seong Ho liếc hắn một cái, hít một hơi thật sâu, xoay người quyết tâm rời đi: "Đàn chị, chúng ta đi thôi."
Shin Seong Ho nghĩ rằng họ có lẽ là cặp đôi duy nhất trên thế giới này, chỉ xa nhau vài tiếng đồng hồ mà thôi, thế mà chẳng khác nào đang nói lời vĩnh biệt.
Lần này đi vẽ có khoảng 10 người, địa điểm cũng không xa, nhưng bọn họ vẫn cần tài xế xe buýt đi cùng để đưa bọn họ tới đó.
Bước đến cửa khách sạn, Shin Seong Ho biết Lee Jun Seong cũng đi xuống cùng, nhưng cậu kìm lòng không quay đầu lại. Đi đến bên cạnh xe, trước khi lên xe người bên cạnh còn đưa cho cậu một chiếc khăn quàng cổ.
"Lạnh." Lee Jun Seong nói.
Sau hai giây dừng lại, Shin Seong Ho chậm rãi cầm lấy chiếc khăn, nói cảm ơn rồi đi lên xe.
Sau khi lên xe, Shin Seong Ho ngồi bên cửa sổ, nhìn chằm chằm chiếc khăn quàng cổ trên tay, ngây người một lúc. Cậu có thể cảm nhận được lúc này Lee Jun Seong đang đứng bên dưới nhìn cậu, có lẽ trông hắn vô cùng đáng thương. Thực ra, Lee Jun Seong cũng biết cách khiến cậu cảm thấy đau lòng.
Shin Seong Ho cố nhịn không nhìn ra ngoài.
Cho đến khi xe bắt đầu từ từ khởi động, chiếc xe chạy càng lúc càng xa, sau khi xác định Lee Jun Seong không thể nhìn rõ mình, Shin Seong Ho mới lấy điện thoại ra chụp ảnh, Lee Jun Seong vẫn đứng yên tại chỗ, dáng người càng lúc càng nhỏ.
Shin Seong Ho cụp mắt xuống, nặng nhọc thở hắt ra.
*
Buổi trưa, một nhóm người ở khách sạn mở phòng riêng để hát.
Sau khi hát xong một bài, Kang Jung Han ngồi bên cạnh Lee Jun Seong, đưa cho hắn một chai bia: "Cậu cứ ngẩn người mãi, đang suy nghĩ gì vậy?"
Sau khi lấy bia, Lee Jun Seong vẫn ngồi bất động, có vẻ như không có chút năng lượng nào cả.
Loại hoàn cảnh riêng tư thế này, chắc chắn Lee Jun Seong sẽ không rời Shin Seong Ho chút nào, không cần nghĩ Kang Jung Han cũng biết bọn họ hẳn là có chuyện.
Tuy nhiên, theo như những gì cậu ta biết từ nhỏ, Lee Jun Seong và Shin Seong Ho dường như chưa bao giờ cãi nhau và cậu ta cũng chưa từng thấy ai trên thế giới này có thể có mối quan hệ tốt như họ.
Mà thật ra ngay cả những cặp đôi yêu nhau nhất cũng có những cuộc cãi vã. Từ trước đến nay trong mọi mối quan hệ phỏng chừng không có ai có thể khiến người trong cuộc không một lời oán thán. Chỉ có duy nhất hai người họ.
Một là ngay từ đầu tính cách đã rất tốt, hai là đối xử với đối phương như cục cưng, không muốn lớn tiếng. Cục cưng chưa đau mà bản thân đã đau lòng.
Càng đừng nói là cãi nhau gì đó.
Tất cả đều tràn đầy tình yêu thương! Kang Jung Han âm thầm thở dài, đồng thời không khỏi tò mò, có vấn đề gì mà có thể tách hai người này ra vậy?
Khả năng duy nhất cậu ta có thể nghĩ đến là Lee Jun Seong giận Shin Seong Ho , cũng chỉ có Shin Seong Ho mới phải rời xa hắn.
Đây là vấn đề mà trước đây cậu ta đã hỏi Shin Seong Ho, nếu Shin Seong Ho muốn yêu đương, căn bản là cậu sẽ phải rời xa Lee Jun Seong cả đời.
Loại chuyện này mà xảy ra có khi Lee Jun Seong sẽ thực sự phát điên.
"Haiz." Kang Jung Han buồn bã thở dài trước suy nghĩ của chính mình.
Cả hai đều là bạn thân của cậu ta, cùng nhau lớn lên. Nếu chuyện này thật sự xảy ra, cậu ta cũng không biết bọn họ nên làm gì bây giờ. Ai chịu được ai đây.
Kang Jung Han sờ sờ chai bia Lee Jun Seong đang cầm: "Uống chút đi?"
Nghe vậy Lee Jun Seong liền nâng chai bia lên, ngẩng đầu liền uống nửa chai.
Thực sự bây giờ hắn cũng rất bối rối và không biết phải làm thế nào. Tại sao hai tháng qua Shin Seong Ho đột nhiên thay đổi, giống như cố tình tạo một rào cản ngăn cách với hắn, trước đây cậu chưa từng lạnh lùng từ chối hắn như vậy.
Gần đây giữa bọn họ xảy ra quá nhiều vấn đề, trái tim Lee Jun Seong vẫn luôn phập phồng, chưa ngày nào yên tâm. Hơn mười mấy năm nay hắn và Shin Seong Ho chưa bao giờ xuất hiện mấy vấn đề kiểu này.
Kể từ khi Shin Seong Ho đi ăn tối với đàn chị mà không nói với hắn, mọi thứ dường như đang mất kiểm soát. Cậu bắt đầu giấu hắn rất nhiều thứ, tiết kiệm tiền, đến thị trấn cổ, không muốn hắn đi vẽ cùng, rồi cái gì mà kết bạn với Choi Tae Rim...
Mọi thứ dường như đang cố gắng giữ khoảng cách với hắn.
Nhưng rõ ràng hắn đã cố gắng cho Shin Seong Ho sự tự do.
Cậu muốn kết bạn, hắn không ngăn cản họ add Kakao. Khi ai đó nói chuyện với cậu trên đường, hắn không lên tiếng quấy rầy. Cậu muốn cùng đàn chị đi vẽ vật thực, hắn âm thầm đi cùng cậu. CMN hắn đã nghe lời rồi, cũng cho Shin Seong Ho đủ không gian để kết bạn, vậy còn chưa đủ à?
Cậu còn muốn thế nào nữa?
Như hôm nay, để cậu ra ngoài một mình, để cậu kết bạn với người khác, để người khác thay thế hắn? Để cậu đi yêu đương? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà người khác lại có thể cướp cục cưng mà hắn đã nuôi nấng từ nhỏ?
Dựa vào cái gì?
Shin Seong Ho là của hắn.
Lee Jun Seong nắm chặt chai bia trong tay, suýt chút nữa bóp nát nó.
Quả nhiên, vừa rồi hắn không nên cho Shin Seong Ho ra ngoài!
Hơn nữa cậu cũng biết rõ tình trạng cơ thể của mình mà, thời tiết này mà cậu phải ra ngoài một mình, nếu bị ốm và cảm lạnh thì phải làm sao bây giờ?
Trong phút chốc, đủ loại suy nghĩ phức tạp đổ dồn vào đầu Lee Jun Seong, hắn bực bội ngẩng đầu lên, uống cạn một hơi cạn sạch số bia còn lại.
"Mẹ kiếp." Kang Jung Han thấy vậy không khỏi mắng một câu, "Cậu tưởng tôi không nhớ chuyện cậu đã từng uống rượu ở quán bar à? Uống ít thôi, đừng để say, nếu không tìm được Shin Seong Ho, tôi sợ cậu lại chạy đi chỗ khác khóc mất."
Uống xong, Lee Jun Seong nặng nề đặt chai bia xuống bàn, lạnh lùng đứng lên rồi bước ra ngoài.
"Cậu muốn đi đâu?" Kang Jung Han đứng phía sau hét lên.
Thấy Lee Jun Seong không có phản ứng, Kang Jung Han suy nghĩ một chút, nhưng vì lý do an toàn, cậu ta vẫn đi theo hắn.
Suy cho cùng, Lee Jun Seong bị Shin Seong Ho làm cho tức giận nên không có lý trí, đã vậy vừa rồi vừa mới uống cạn một chai bia. Lỡ như tửu lượng không tốt, say rồi ngủ nơi nào đó thì với cái thời tiết này kiểu gì cũng chết cóng.
Tuy nhiên, Lee Jun Seong có vẻ là người khá có tổ chức, vừa đến quầy lễ tân của khách sạn đã nhờ họ gọi xe để hắn đến nơi Shin Seong Ho vẽ.
Xe dừng ở cửa, Kang Jung Han nhìn Lee Jun Seong lên xe rời đi, sau khi suy nghĩ xong liền gửi cho Shin Seong Ho một tin nhắn Kakao.
Trên núi lại có tuyết rơi, tuyết trắng mênh mông phủ kín mặt đất, nhìn từ xa toàn bộ ngọn núi Bukhansan vô cùng tinh khiết, đẹp không sao tả xiết.
Trước đây, dưới loại thời tiết này Lee Jun Seong chưa bao giờ đồng ý cho Shin Seong Ho ra ngoài.
Nhưng cậu rất thích kiểu cảnh tuyết rơi này, thích nhìn những bông tuyết rơi, điều này có thể khiến cậu cảm nhận sự thiên biến vạn hóa của thiên nhiên.
Shin Seong Ho mặc một chiếc áo khoác dày màu trắng, được quấn như một con gấu Bắc Cực, trên cổ cậu là chiếc khăn quàng màu kaki mà Lee Jun Seong đưa cho cậu.
Lúc này, cậu đang đứng trước giá vẽ và thảo luận điều gì đó với Park Bo Ram, cả hai cười nói vui vẻ.
Trò chuyện một hồi, Park Bo Ram ngẩng đầu, cô thấy một bóng người cách đó không xa, đột nhiên sửng sốt.
Shin Seong Ho vẫn đang nói về sự thay đổi màu sắc, tông màu của bầu trời và tuyết trắng thì Park Bo Ram đã đẩy đẩy cánh tay cậu, ra hiệu cậu nhìn về hướng đó.
Shin Seong Ho nghiêng đầu nhìn, liền thấy Lee Jun Seong đứng cách đó không xa, quần áo, vai, đầu tóc hắn đều dính đầy tuyết, hình như đã đứng đó một lúc lâu.
Sau vài giây, Shin Seong Ho lặng lẽ thở dài bước tới.
Trên mặt Lee Jun Seong không hề có chút cảm xúc nào.
Đi đến trước mặt hắn, Shin Seong Ho nói: "Sao cậu lại đến đây? Sao không gọi cho tôi?"
Vừa nói cậu vừa lấy điện thoại ra, không có cuộc gọi nhỡ của Lee Jun Seong, mà chỉ có hai tin nhắn của Kang Jung Han.
[ Kang Jung Han: Lee Jun Seong đi tìm cậu rồi đấy. ]
[Kang Jung Han: Cậu ấy có uống tí bia, có thể tâm trạng đang không tốt, cậu nhớ chú ý tý. ]
[ Shin Seong Ho: Ừ ]
Sau khi gửi tin nhắn, Shin Seong Ho cất điện thoại, vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy khóe mắt Lee Jun Seong đỏ hoe.
Trái tim của Shin Seong Ho đột nhiên mềm đi.
"Shin Seong Ho." Lee Jun Seong thì thào, giọng nói hơi khàn khàn, lồng ngực phập phồng. "Tôi không thể chịu được việc cậu đối xử với tôi như thế này."
Shin Seong Ho giật mình.
Khóe môi Lee Jun Seong hơi hé mở, thanh âm có chút khô khốc khi nói: "Cậu nói là rất sợ tôi kết bạn, tôi không biết có phải thật hay không. Nhưng chuyện tôi nói là thật."
"Lee Jun Seong..." Shin Seong Ho lẩm bẩm.
Bây giờ dù nói gì Lee Jun Seong cũng không nghe, cũng không muốn nghe bất cứ điều gì, trực tiếp ngắt lời cậu: "Tôi ôm cậu được không?"
Lee Jun Seong cảm thấy chính mình giống như một cái cây, Shin Seong Ho chính là đất và chất dinh dưỡng của hắn, một khi rời xa Shin Seong Ho, hắn sẽ bắt đầu khô héo, điên cuồng cố gắng hút lấy hơi thở của cậu.
Shin Seong Ho tiến về phía hắn hai bước liền bị Lee Jun Seong kéo vào lồng ngực, hắn như bị nghiện, cố gắng hít lấy hơi thở của Shin Seong Ho.
Giống như dã nhân trên sa mạc, hấp thụ cam lộ cứu mạng.
Trong làn tuyết băng giá, hai thanh niên cao lớn ôm chặt lấy nhau.
Cảm nhận lồng ngực Lee Jun Seong phập phồng, Shin Seong Ho cảm thấy có chút đau lòng, dịu dàng vỗ vỗ lưng hắn: "Đừng buồn, tôi sẽ không đuổi cậu đi đâu."
Cậu cảm thấy Lee Jun Seong tủi thân sắp khóc rồi.
Nếu cứ tiếp tục như thế này đến khi chạm đáy chắc hắn sẽ bộc phát.
Quả nhiên hắn không nên lấy mạch não của người thường để so sánh với Lee Jun Seong. Nếu hắn mà giống người bình thường thì mối quan hệ của họ đã không phát triển như ngày hôm nay.
Vẫn nên trực tiếp ám chỉ cho hắn thì hơn.
Đôi khi nghĩ lại, Shin Seong Ho tự hỏi liệu Lee Jun Seong có thực sự nuôi nấng mình như con hay không.
Mặc dù cốt truyện đã chệch đường ray, nhưng không có nghĩa là Lee Jun Seong nhất định sẽ cong vì cậu.
Nếu vậy, giờ nên làm gì đây?
Đối với cậu, nó ngang với Plato.
Mọi người đều có ham muốn riêng.
*
Bên ngoài băng tuyết ngập trời, thật sự khá lạnh. Sau bữa tối hai người liền về phòng, Shin Seong Ho đi tắm nước nóng trước. Khi cậu bước ra khỏi phòng tắm, cậu liền hắt hơi một cái, bắt đầu có dấu hiệu của cảm lạnh.
Thường thì khi có dấu hiệu như vậy, có lẽ Shin Seong Ho sẽ bị cảm lạnh, Lee Jun Seong vội vàng liên lạc với khách sạn và yêu cầu họ chuẩn bị canh gừng.
Shin Seong Ho có một tật xấu là cậu không thích bật lò sưởi cho lắm. Đặc biệt là khi phát sốt vào mùa đông, nếu bật máy sưởi thì sẽ khó thở nên mùa đông nhà họ ít khi bật máy sưởi.
Để tránh cho cậu cảm thấy không khỏe, Lee Jun Seong đã tắt máy sưởi từ lâu, sau khi uống canh gừng, hắn liền đắp chăn cho Shin Seong Ho.
Vào mùa đông, cách sưởi ấm tốt hơn cả máy sưởi chính là nhiệt độ cơ thể, đây cũng là cách sưởi tự nhiên giúp Shin Seong Ho vượt qua cơn bệnh từ nhỏ đến khi trưởng thành.
Sau khi tắm nước nóng và làm cho thân nhiệt tăng cao, Lee Jun Seong trèo lên giường ôm lấy Shin Seong Ho: "Tôi biết cậu sẽ bị cảm lạnh."
Cảm lạnh khiến cơ thể cậu trải qua từng đợt lạnh lẽo, Shin Seong Ho co người vào lồng ngực Lee Jun Seong, sụt sịt nói: "Nhưng trải nghiệm hôm nay rất tốt."
Cậu thích thiên nhiên và cảnh tuyết. Từ nhỏ đến lớn mãi bị trói buộc, thỉnh thoảng cậu muốn tùy hứng một lần.
Không biết Lee Jun Seong đang nghĩ gì, hắn im lặng không nói gì.
Shin Seong Ho nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ suy nghĩ.
Trong phòng im lặng một lúc lâu, cho đến khi cả hai dường như đã ngủ, Shin Seong Ho mới chậm rãi mở miệng gọi: "Lee Jun Seong"
Lee Jun Seong nhẹ nhàng ừ một tiếng.
"Cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu đương à?" Shin Seong Ho hỏi.
Lee Jun Seong không lên tiếng, chỉ là cái ôm của hắn có chút siết chặt, đầu như muốn vùi vào sau gáy cậu.
Cảm nhận được hơi ấm từ sau lưng truyền đến, Shin Seong Ho nhìn những bông tuyết bay phấp phới bên ngoài: "Tôi đã nghĩ."
Có một chút âm mũi trong giọng nói khi nói.
Lại yên tĩnh một lúc.
"Lee Jun Seong, ai cũng có ham muốn riêng, tôi cũng muốn thân mật với ai đó." Shin Seong Ho nhẹ giọng nói, "Một ngày nào đó, tôi sẽ muốn yêu đương."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro