Chiếc xe có rèm đen mà Kim Jong In ngồi bị vây như nêm cối, tài xế không ngừng hét.
- Mọi người tránh xa ra một chút, không thì không mở cửa xe được.
Nhưng không một ai chịu nghe.
- Kim Jong In em yêu anh !!
Những tiếng hô vẫn vang lên cao tít tận mây xanh.
Mấy nhân viên bảo vệ được điều động ra mở đường.
Kim Jong In xuống xe, anh không đeo kính râm, khóe môi cong lên mang theo nụ cười đẹp mê hồn.
Mọi người lại bắt đầu kích động hét.
- Đẹp trai quá !!
- Người thật còn anh tuấn, phong độ hơn trên ảnh chụp.
Jung Soo Jung chớp mắt. Nửa năm không gặp, anh vẫn như vậy, nhưng vì sao nụ cười của anh lại không xuất phát từ đáy mắt ? Anh mỉm cười, nhưng vì sao cô lại nhìn thấy phảng phất một nỗi buồn ?
Jung Soo Jung cắn môi, so với cô toàn thân đầy thương tích, anh còn gặp phải chuyện gì không như ý ?
Dù bảo vệ đã hết sức ngăn cản nhưng người hâm mộ vẫn không ngừng chen lấn, muốn tới gần Kim Jong In hơn. Có người muốn được chụp ảnh bên cạnh anh, có người giơ tay ra nắm lấy tay anh, còn có người chìa giấy bút ra để xin chữ ký. Anh vừa cười vừa gật đầu với mọi người, ánh mắt lướt qua một bóng hình quen thuộc, anh cười chua chát, vì sao lại là cô ? Cô chuyển nhà, đổi số điện thoại chẳng phải vì muốn né tránh anh sao ? Hôm nay làm sao cô lại xuất hiện được chứ. Kim Jong In thầm cười, tự giễu bản thân nhớ nhung sinh ảo giác.
Kim Jong In đi về phía cửa, Jung Soo Jung sợ hãi, cô không thể để anh nhìn thấy mình được, cô còn chưa chuẩn bị tâm lý gặp lại anh. Cô liều mạng trốn ra đằng sau, nhưng mọi người ai ấy đều chen về trước, một mình cô không đủ sức mà chống chọi, lại còn bị xô đẩy ngược trở lại. Cô loạng choạng đứng không vững, khi môi sắp kề mặt đất đến nơi, một cánh tay kéo cô trở lại.
- Oa ! Anh ấy thật đẹp trai.
- Không hổ là Kim Jong In, động tác nào cũng đẹp.
Bốn mắt nhìn nhau, Jung Soo Jung lập tức sững người.
Kim Jong In buông cô ra, không nhìn cô nữa, khóe miệng vẫn tươi cười, tiếp tục đi vào trong hội trường.
Những người khác cũng nối đuôi nhau mà đi theo.
Jung Soo Jung bị xô đẩy, nhưng cô đã hoàn toàn không còn cảm giác, chỉ còn nghe thấy bên tai.
- Cô gái này đúng là may mắn !
- Cô ấy vui đến ngẩn người ra kìa !
- Ngưỡng mộ chết mất, nếu được Kim Jong In đỡ một lần, tớ có chết cũng không tiếc !
Jung Soo Jung đờ đẫn, không ngờ trốn tránh đến vậy mà vẫn đụng mặt. Thế nhưng, thái độ của anh khi nhìn cô, giống như nhìn một người xa lạ vậy, đáy lòng cô lúc này bao nhiêu cảm xúc lẫn lộn.
- Soo Jung, cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi.
Yoo Hyuk lao tới trước mặt cô, trán đầy mồ hôi.
Jung Soo Jung vô thức nói vẩn vơ.
- Ừm, đông người quá.
- Chúng mình vào thôi.
- Tớ đột nhiên không muốn xem nữa.
Jung Soo Jung ủ rũ.
- Đừng ngốc thế, tớ biết cậu muốn xem bộ phim này rất lâu rồi.
Yoo Hyuk kéo cô đi vào, soát vé xong còn kích động nói.
- Soo Jung, vừa nãy cậu trông thấy Kim Jong In chưa ? Đây là lần đầu tiên tớ gặp người thật đấy ! Cậu cũng thế phải không ?
Jung Soo Jung ậm ờ lên tiếng đáp lại.
Yoo Hyuk vẫn hào hứng.
- Đúng là rất đẹp trai, rất có phong độ.
Jung Soo Jung không biết phải tiếp lời ra sao.
- Soo Jung, cậu đợi tớ một chút, tớ đi mua bỏng ngô.
- A ! Không cần đâu.
- Tớ biết thừa con gái các cậu đều thích, tớ đi nhanh thôi.
Yoo Hyuk tươi cười chạy đi.
Lòng Jung Soo Jung phiền muộn, hai cuống vé trong tay bị cô vò nát thảm hại.
- Ấy, Soo Jung, sao em lại ở đây ?
Kang Soo Yeon không biết từ đâu đi ra, nghi hoặc nhìn cô.
Jung Soo Jung cười.
- Em đi xem phim.
Kang Soo Yeon vô cùng kinh ngạc, chuyện Soo Jung đột ngột chuyển nhà, đổi số điện thoại, Kang Soo Yeon đã nghi ngờ có liên quan tới Kim Jong In. Hơn nữa sau đó, Soo Jung không còn nhắc tới anh ta trước mặt cô, càng khiến suy đoán của cô thêm chắc chắn.
Có điều, Kang Soo Yeon ngại hỏi thẳng, vì sợ nhắc tới chuyện gì khiến Soo Jung đau lòng, cũng không thể hỏi Kim Jong In, vì anh không hề biết quan hệ giữa cô và Soo Jung. Cô cứ tưởng giữa Kim Jong In và Soo Jung đã không còn liên quan gì nữa, nhưng hôm nay xem ra, mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ.
Jung Soo Jung giơ cuống vé trong tay lên.
- Em đi cùng bạn.
- Yoo Hyuk à ?
- Vâng.
Ấn tượng của Kang Soo Yeon về Yoo Hyuk không đến nỗi, cô cũng nhìn ra được Yoo Hyuk thực lòng với Soo Jung. Nhưng chuyện tình cảm cần hai người nguyện ý, Kang Soo Yeon không tiện nhúng tay vào.
Yoo Hyuk cầm hai ly coca và một bịch bỏng ngô lớn mang về.
Kang Soo Yeon chào Yoo Hyuk một câu rồi rời đi. Hôm nay là buổi công chiếu đầu tiên, dù Sowon không phải nhà đầu tư của bộ phim này nhưng vì là đối tác của Kim Jong In nên Kanh Soo Yeon đến tham dự để ủng hộ.
Yoo Hyuk nhìn theo Kang Soo Yeon không rời mắt. Jung Soo Jung khẽ đẩy nhẹ vào vai cậu.
- Cậu nhìn gì thế ?
- Soo Jung, có chuyện này tớ luôn muốn hỏi cậu.
Yoo Hyuk chần chừ, có vẻ ngại mở miệng.
Jung Soo Jung ngẩng đầu nhìn.
- Chuyện gì ?
- Công ty Sowon của chị dâu cậu không phải là có mối liên hệ với Kim Jong In ư ?
- Đúng vậy, thì sao ?
- Theo lý mà nói, cậu nhờ chị ấy mua vé cho rất dễ dàng.
Vẫn còn một câu nữa Yoo Hyuk không nói ra miệng, nếu nhờ Kang Soo Yeon, phỏng chừng có thể được ngồi ở hàng ghế đầu. Còn Yoo Hyuk cho dù có mua được vé thì cũng chỉ ngồi hàng ghế sau mà thôi. Anh hoàn toàn không hiểu vì sao Soo Jung có lựa chọn tốt như vậy mà lại không dùng.
Jung Soo Jung thở hắt ra, cố gắng nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng nhất.
- Yoo Hyuk, có phải cậu không muốn mua vé giúp tớ ? Nếu thật sự không muốn thì cũng không sao, cùng lắm thì lần sau tớ tự đi xếp hàng.
Yoo Hyuk cuống quýt xua tay.
- Đương nhiên không phải, tớ cầu còn không được. Việc đấy là của tớ, cậu không đoạt đi được đâu.
Jung Soo Jung cười.
- Sắp chiếu rồi, mau vào trong đi.
Yoo Hyuk hiền lành nhưng không hề ngốc, Jung Soo Jung lảng tránh như vậy càng khiến anh cảm thấy có vấn đề. Có điều, cô đã không muốn nói thì một chữ anh cũng không nói thêm.
Đề tài bộ phim này không mới mẻ, nội dung kể về một đôi nam nữ trong một lần tụ tập với bạn bè đã nhất kiến chung tình, sau đó là quãng thời gian yêu thương nồng thắm. Nhưng vì tính cách hai người khác biệt quá lớn, gia cảnh cũng không tương xứng, những ngọt ngào ban đầu dần dần trở thành những trận cãi vã hằng ngày, cuối cùng họ quyết định chia tay trong hòa bình. Chớp mắt một cái đã năm năm trôi qua, hai người đều từng có đối tượng qua lại nhưng không thể tìm được thứ cảm giác khắc cốt ghi tâm trước kia. Rồi họ trùng phùng, khi ấy, họ mới phát hiện hóa ra đối phương chính là người hợp nhất với mình, cuối phim đương nhiên là một cái kết đoàn viên tốt đẹp, lấy đi rất nhiều nước mắt của người xem. Diễn xuất của Kim Jong In lại càng chiếm được sự tán thưởng của mọi người.
Yoo Hyuk vô cùng kinh ngạc khi trông thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của Soo Jung.
- Kiểu phim ấy mà cũng khiến cậu khóc thành ra thế này sao ?
Yoo Hyuk lấy khăn giấy lau nước mắt cho cô.
Không rõ là cảm động vì tình tiết bộ phim hay vì nhìn thấy những cảnh thâm tình của Kim Jong In, Jung Soo Jung chợt hoài niệm tới đoạn tình cảm đã lụi tàn của mình. Cô dụi mắt.
- Đừng cười tớ, đâu phải mỗi mình tớ khóc.
Những cô gái có mặt trong rạp phim đều nước mắt vòng quanh, Yoo Hyuk lẩm bẩm một mình.
- Con gái các cậu quả nhiên ai cũng dễ bị làm cho xúc động.
Jung Soo Jung kinh ngạc nhìn mọi người xung quanh vẫn đang ngồi bất động.
- Chẳng phải hết phim rồi ư ? Sao không ai ra về thế ?
- Hình như còn có tiết mục rút thăm may mắn. Chắc là Kim Jong In cũng sẽ lên nói vài câu, nếu không thì đã không đích thân tới đây.
- À.
Đã đến thì ắt là có việc rồi.
Kim Jong In bước lên sân khấu, cả khán phòng lập tức ồn ào. Hóa ra anh ngồi ở hàng ghế cuối cùng, chẳng trách Soo Jung không nhìn thấy.
Hàng ghế cuối...
Jung Soo Jung giật mình, vừa rồi Yoo Hyuk lau nước mắt giúp cô chẳng phải anh ấy cũng trông thấy ư ? Nhưng ý nghĩ ấy lập tức bị cô xua đi, anh ấy sao có thể để ý tới cô chứ. Lùi một vạn bước chân, dù anh có thấy cô thì sao ? Hai người sớm đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi.
- Cảm ơn mọi người đã tới xem buổi công chiếu đầu tiên.
Kim Jong In nói lời dạo đầu, sau đó câu thứ hai đã trực tiếp đi thẳng vào chuyện chính.
- Không làm lỡ thời gian của mọi người nữa, chúng ta rút thăm thôi.
Phần thưởng rất có giá trị, giải khuyến khích là một tấm ảnh của Kim Jong In, giải ba là một đĩa CD và giải nhì là một chiếc Ipad mini, tất cả đều có chữ ký của anh. Sau khi công bố kết quả, những người trúng thưởng sẽ cầm cuống vé đến nhận quà. Mỗi lần Kim Jong In đọc lên một con số đều xuất hiện một tiếng thét chói tai vang lên đầy sung sướng, xen vào những tiếng thở dài than vãn.
- Tiếp theo sẽ rút thăm tìm người trúng giải nhất, chỉ có một người duy nhất nhưng sẽ nhận được toàn bộ phần quà của ba giải kia.
Kim Jong In tủm tỉm cười.
- Hơn nữa... tôi sẽ mời người đó lên đây và đích thân trao giải.
- Em ! Em ! Em !
- Oa ! Phần quà không quan trọng, quan trọng là được đích thân Kim Jong In trao.
- Cầu trời là mình.
Yoo Hyuk cười.
- Nếu người trúng là tớ, tớ sẽ tặng lại cơ hội này cho cậu.
Jung Soo Jung cũng cười đáp lại.
- Cậu may mắn thế sao ?
- Biết đâu được đấy.
Yoo Hyuk bỗng nhiên cầm lấy tay cô.
- Hay là chúng mình đánh cược ?
Jung Soo Jung rút tay ra.
- Cược gì ?
- Nếu thật sự người trúng là tớ, cậu đồng ý làm bạn gái của tớ ?
- Đừng có đùa như thế !
Jung Soo Jung nói với vẻ mất tự nhiên.
Yoo Hyuk hụt hẫng thu tay về.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro