Lúc vận xui thì chuyện không may lần lượt kéo tới, lúc vận son thì chuyện vui ồ ạt tấn công. Khi Jung Soo Jung tới nhà Han Min dạy buổi cuối thì cô Woon lại giới thiệu cho cô một chỗ khác. Biết chuyện bạn của bố Han Min có một cô con gái năm nay vào tiểu học, lực học yếu, không theo kịp các bạn nên đang tìm người tới dạy thêm, cô Woon liền giới thiệu Soo Jung.
Cô đương nhiên đồng ý, không ngừng nói cảm ơn.
Hết giờ dạy, Soo Jung nhận lấy tờ địa chỉ nhìn xem, không ngờ lại khá gần nhà mình, như vậy cô có thể vừa tiết kiệm được thời gian, vừa đỡ tốn phí đi lại. Nhất cử lưỡng tiện, tội gì mà không làm chứ.
Nơi này cách chung cư bình dân của Jung Soo Jung một con đường nhưng lại là một khu nhà cao cấp. Cô còn chưa bước chân vào cổng đã bị bảo vệ giữ lại.
- Cô tới nhà ai ?
Jung Soo Jung nói số nhà, nhân viên bảo vệ hỏi.
- Có việc gì ?
- Làm gia sư.
Bảo vệ nhìn bộ dạng tóc buộc đuôi ngựa, lưng đeo ba lô của cô thì cũng tin hơn nửa nhưng để đảm bảo, anh ta vẫn gọi điện tới nhà kia để xác nhận, sau đó mới để Soo Jung vào.
Đúng là khu dân cư cao cấp, quy hoạch xanh hóa làm rất tốt, không khi trong lành tràn ngập hương hoa. Chỗ trống không hề có một chiếc xe nào đỗ bừa bãi, tạo cảm giác vừa rộng rãi vừa sạch sẽ. Cô nhìn địa chỉ đối chiếu rồi mới ấn chuông cửa.
Cửa nhà mở ra, đón tiếp cô là một người phụ nữ trung niên, tướng mạo có vẻ dễ gần.
- Soo Jung phải không ? Vào đi cháu.
Jung Soo Jung yên tâm lên khá nhiều, cô sợ nhất là gặp phải nhà nào kiêu ngạo làm cao, có tiền là y như rằng cho mình hơn người.
Từ căn phòng bên trong, một người phụ nữ có gò má cao, da trắng chừng ngoài ba mươi đi ra, cô ta quét mắt qua Soo Jung rồi hỏi.
- Dì Lee, gia sư tới à ?
Dì Lee cung kính đáp.
- Vâng.
- Đưa cô ấy vào đi.
Jung Soo Jung xấu hổ, suýt nữa thì nhận nhầm chủ nhà. Nhưng mà giờ xem ra, vị chủ nhà này đúng là rất khó hầu hạ.
Kiến trúc bên trong ngôi nhà này theo kiểu hòa trộn, dì Lee đưa cô lên một căn phòng trên tầng hai, bên trong có một cô bé đang chơi dương cầm.
Một người mù tịt về âm nhạc như Jung Soo Jung mà cũng có thể cảm nhận được sự lưu loát và êm tai từ giai điệu.
Người phụ nữ kia lên tiếng.
- Byul, đây là gia sư mới của con.
Cô bé ngẩng lên nhìn Soo Jung rồi lại cúi xuống tiếp tục đánh đàn.
Bà mẹ lạnh lùng bĩu môi một cái.
- Giao cho cô.
Nói xong, bà ta ra ngoài, đóng cửa phòng.
Jung Soo Jung kinh ngạc, lần đầu tiên thấy một phụ huynh như thế. Cô hít sâu, tươi cười nói.
- Em tên là Byul hả ? Là ngôi sao đó.
( Byul trong tiếng Hàn nghĩa là ngôi sao đó :> )
Cô bé trừng mắt.
- Im miệng.
Jung Soo Jung sửng sốt. Mặc dù cô không có duyên với trẻ con cho lắm nhưng đây là lần đầu tiên cô bị một đứa bé ghét bỏ !
Jung Soo Jung choáng váng, cô sắp sửa được chứng kiến một gia đình kì cục đây, nhưng thấy khó mà lui không phải tác phong của cô. Soo Jung vui vẻ cười.
- Rất cá tính !
Cô bé Byul ngớ ra nhưng không lên tiếng, lặng lẽ đổi một ca khúc khác.
Jung Soo Jung chăm chú nghe một lúc, chợt kinh ngạc thốt lên.
- Là Sing for you ?
Byul liếc mắt nhìn cô.
- Cũng sành đấy nhỉ ?
Jung Soo Jung bật cười. Đây là ca khúc hay nhất của Kim Jong In, làm sao cô không biết chứ ?
Byul lại đổi một bài khác.
- Là Gặp em giữa ngã rẽ ?
Có vẻ như con bé đang cố ý thử cô, lại chuyển ca khúc khác nhưng vẫn của Kim Jong In.
- Rõ ràng ta yêu nhau ?
Jung Soo Jung bắt đầu nghi ngờ cô bé mười tuổi này cũng là fan cuồng nhiệt của Kim Jong In. Chẳng trách trên mạng nói anh có mị lực phi thường hấp dẫn từ trẻ ba tuổi đến cụ già tám mươi tuổi.
Byul buông lỏng cảnh giác, mỉm cười nói.
- Chị rất biết thưởng thức !
- Cảm ơn lời khen.
Hôm nay đúng là một ngày đáng nhớ của Jung Soo Jung, hết bị trẻ con khinh thường rồi lại được nó khen ngợi. Bỗng Byul hỏi.
- Chị dạy em cái gì ?
- Toán, Văn, Anh đều dạy.
Dù thành tích mấy môn văn hóa của Jung Soo Jung không quá xuất sắc nhưng dạy một học sinh tiểu học đương nhiên không thành vấn đề.
Byul đột ngột sổ ra một chuỗi tiếng Anh líu lô, lưu loát như nói tiếng mẹ đẻ.
- ...
Byul thản nhiên nói.
- Em sống ở Anh, mới về nước chưa đầy một năm.
Jung Soo Jung lau mồ hôi.
- Em còn biết tiếng Pháp, tiếng Đức, chị muốn nghe thử không ?
Soo Jung lắc đầu lia địa.
Byul giơ ra một tờ bài thi.
- Đề này chị làm được không ?
Jung Soo Jung vừa nhìn thấy cái đề toán Olympic toàn quốc thì hoảng sợ. Cô cắn bút một lúc cuối cùng vẫn đành bó tay, nhụt chí nghĩ, lúc ôn thi đại học may ra còn giải được, bây giờ thì chữ thầy toàn bộ đã trả thầy rồi.
Byul đoạt lấy chiếc bút, xoẹt xoẹt vài cái trên giấy liền giải xong. Soo Jung theo dõi quá trình cô bé làm bài, cảm thấy vô cùng dễ hiểu, công thức vận dụng linh hoạt, chặt chẽ.
- Toán và tiếng Anh chị đều không bằng em, hay là chị dạy em Ngữ văn ?
Cô bé nhìn Soo Jung bĩu bĩu môi.
- Tiếng Hàn em nói còn hay hơn chị, chị dạy gì chứ ?
Jung Soo Jung lấy tay vỗ vỗ vào đầu, cảm thấy mình bị đem ra làm trò đùa giỡn. Cái nhà này rốt cuộc là làm sao thế ? Con gái mình thông minh như thế mà còn phải thuê gia sư ? Đi học lại chẳng đứng đầu lớp ngay ấy à ? Cái nhà này Jung Soo Jung thật hầu hạ không nổi.
Jung Soo Jung nhấc túi xách lên định ra về thì đột ngột bị cô bé tóm lại.
- Chị đi đâu ?
- Bỏ việc, về nhà chứ sao. Để mẹ em mời người khác tài giỏi hơn chị về dạy em.
Byul hét lên.
- Đấy không phải mẹ em.
Mẹ kế ư ? Soo Jung bắt đầu phát huy trí tưởng tượng. Thảo nào mà cô bé tính tình lại kì quái như thế.
Byul kéo Soo Jung lại.
- Đừng đi, chị khá hợp khẩu vị của em, em không muốn đổi người... /=))))/
- Nhưng chị không dạy được cái gì cho em hết.
Byul vò đầu bứt tai nghĩ.
- Hát thì sao ?
- Xin lỗi, chị ngũ âm bất toàn.
- Piano ?
- Sorry, chị không biết chơi.
- Vẽ ?
- Ờ cái này thì có thể.
Byul lật mặt sau tờ giấy thi, nói.
- Nào, vẽ một bức cho em xem.
Jung Soo Jung dở khóc dở cười, rõ ràng là cô bé này kiên quyết giữ mình lại, thế mà còn bày đặt kiểm tra tài năng nữa.
Cô tiện tay nghuệch ngoạc mấy nét, vẽ một con thỏ rất sinh động trên giấy.
Byul tròn mắt thích thú.
- Em muốn học !!!
Jung Soo Jung chế nhạo.
- Khiến em tâm phục khẩu phục thật không dễ dàng gì.
- Mọi người ai cũng có sở trường riêng, đừng tự coi nhẹ mình như thế chứ.
Byul nói với vẻ một bà cụ non. Soo Jung bật cười. Cô buông ba lô xuống, chống cằm suy nghĩ, cô chưa từng dạy người ta vẽ bao giờ, vì cô cảm thấy cái này thuộc về tố chất, rất khó đào tạo.
- Em nghĩ xem muốn vẽ gì ?
Byul không do dự liền lôi ra mấy bức ảnh trong ngăn kéo, nói.
- Vẽ mẹ em.
Trong ảnh là một cô gái xinh đẹp chừng ngoài hai mươi, nhìn khuôn mặt có vài nét giống với cô bé. Byul lẩm nhẩm.
- Mọi người đều nói em giống mẹ. Nên bà ta rất ghét em.
Dù Byul không nói rõ là ai nhưng Soo Jung có thể đoán ra cô bé ám chỉ tới người phụ nữ ngạo mạn lúc nãy. Lòng cô chợt nóng như lửa đốt, vô cùng hào hiệp trượng nghĩa mà nói.
- Được, chúng ta bắt đầu vẽ mẹ em.
Byul cầm chắc cây bút vẽ, nghiêm túc học. SooJung vừa phác thảo trên giấy vừa hướng dẫn.
- Byul à, chị em mình thi xem ai vẽ giống hơn nhé.
Cô bé gật gật đầu, đổi xưng hô với Soo Jung.
- Cô giáo Jung, dù bây giờ em mới bắt đầu học vẽ nhưng em tin chắc sẽ có ngày em vượt qua được cô.
Cô xoa đầu cô bé.
- Cô giáo rất tin sẽ có ngày đó.
- Bao giờ chị lại tới ?
Byul dưng dưng hỏi, chỉ mấy giờ đồng hồ nói chuyện thôi nhưng cô bé đã lập tức coi Soo Jung là người bạn duy nhất của mình. Cô vuốt tóc cô bé.
- Giờ này tuần sau chị sẽ xuất hiện trước mặt em. Nếu nhớ chị thì có thể gọi điện cho chị.
Cô viết số điện thoại đưa cho Byul. Cô bé bấy giờ mới cười tươi.
Jung Soo Jung đứng ngoài cửa đi giày, loáng thoáng thấy bóng người đi ra từ phòng bếp lên tầng. Dáng người anh ta rất dong dỏng cao, khuôn mặt nhìn nghiêng góc cạnh, hơi giống Kim Jong In.
Jung Soo Jung bị cận, không nhìn rõ, cô lấy tay day day mắt. Người kia đã đi khuất rồi, cô mới thầm tự cười mình. Nhất định là hôm nay nghe được mấy bài hát của anh nên sinh ra ảo giác rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro