Chap 11: NAM SINH TRƯỜNG HỌC NÀY THỰC ĐÁNG SỢ

Ngày hôm sau Vương Nguyên tiếp tục cuộc sống làm vệ sĩ, thái dương cứ theo lẽ thường dâng lên, lúc cậu đứng trước cổng trường học chờ Tư Tư tiểu thư đến, chợt nghe có người kêu tên của cậu.

" Nguyên Nguyên?" Thanh âm mang theo kinh ngạc.

Vương Nguyên quay đầu vừa thấy, cũng cả kinh nói:" Tiểu Phỉ? Cậu...... cũng học trường này?"

Tiểu Phỉ cúi đầu nói:" Tôi là được học bổng mới vào đây, không cần học phí. Vương Nguyên, tại sao cậu lại ở trong này?"

"À, tôi là vệ sĩ của Vương Tư Tư tiểu thư." Cậu cười nói:" Tôi phụ trách an toàn ở trường học cho cô ấy."

"Cậu rất lợi hại a Vương Nguyên, cư nhiên có thể làm vệc sĩ cho Vương Đại đại tiểu thư!" Tiểu Phỉ hâm mộ nói.

Vương Nguyên bất đắc dĩ cười cười, không biết loại chuyện này có cái gì phải hâm mộ:"Cậu rất nhanh sẽ biết cái gọi là vệ sĩ cũng không khác gì bảo mẫu cả."

Tiểu Phỉ khó hiểu, cố vui vẻ nói:" Tóm lại, cậu đã đến rồi, tôi sẽ không cô đơn nữa....... À, đúng rồi, Vương Nguyên, cậu trăm ngàn không cần nói với người khác tôi làm việc ở quán bar a, nếu bị người khác biết, tôi tại đây sẽ không biết sống thế nào ở đây."

" Yên tâm đi, tôi sẽ không nói, cậu bây giờ còn làm sao?"

Cậu gật gật đầu:" Tôi thay đổi công việc, là một tiệm Fastfood, cậu cũng biết, những người nơi này đều là con nhà giàu, nếu tôi sống keo kiệt, sẽ bị xem thường, cho nên tôi đi làm thêm kiếm chút tiền.

"Như vậy a......" Vương Nguyên tuy rằng cảm thấy hư vinh của cô ấy cũng không lớn, nhưng cũng thực đồng tình cô ấy.

Hai người cũng nhau ôn chuyện, bỗng nhiên chiếc xe Lincoln xa hoa dừng lại trước của trường học.

Cửa xe được người lái xe mở ra, một đôi giày đặt lên mặt đất, Vương Nguyên chạy lại, đỡ lấy Tư Tư tiểu thư.

" Hoan nghênh cô, Tư Tư tiểu thư."

Lâm Tư Tư thản nhiên cười:" Cậu vất vả rồi."

Vương Nguyên sửng sốt, chỉ nghe cô ấy lại nói:" Ai u, cậu như thế nào lại mặc như vậy?"

" Tôi......"

" Hình như, ngày hôm qua tôi đã nói dẫn cậu đi mua vài bộ quần áo, như vậy đi, buổi chiều hôm nay tôi dẫn cậu đi."

Tư Tư tiểu thư giống như lập tức trở nên nhiệt tình đứng lên, làm cho Vương Nguyên hồn nhiên không hiểu việc gì.

" Tư Tư tiểu thư, không...... không cần làm phiền cô......"

Trong xe, Vương Tuấn Khải nhìn ngoài cửa sổ thu tầm mắt lại:"Ông Lâm, lái xe."

Xe khởi động, chậm rãi rời khỏi cổng, anh bỗng nhiên hạ lệnh:" Chờ một chút!"

Một thân ảnh anh tuấn cầm theo một bó hoa màu đỏ, hướng Vương Tư Tư đi đến.

Tư Tư nhìn thấy, vẻ mặt lộ ra vui mừng, duy trì nụ cười. Lúc một nam sinh đến trước mặt cô, cô thản nhiên nói:" Hoa rất được, cám ơn anh, nhưng về sau không cần lại làm loại chuyện phiền toái này."

Cô chuẩn bị tiếp nhận, nam sinh kia lại đi xuyên qua cô, lập tức đi đến trước mặt Vương Nguyên.

"Thiếu gia mỹ lệ, hãy nhận đóa hoa đáng thương này đi, chỉ khi ở trong tay của thiếu gia, chúng nó sẽ không bị héo rũ."( ôi! Tui hạn hán, khô héo lời với anh )

Mê người tươi cười, động tác tao nhã, ánh mắt cùng lời nói thâm tình chân thành.

Vương Nguyên nhìn người này, cậu còn nhớ rõ tên của anh ta, Giang Hằng Vũ, là người hôm qua đã đưa cậu đi mua bánh ốc ngọt.

Nhưng, cậu chỉ thấy anh ta có một lần, anh ta vì sao tặng hoa cho mình?

"Anh, anh nhận nhầm người rồi?"

"Không, chính là cậu, Vương Nguyên thiếu gia, hãy nhận hoa của tôi đi."

Vương Tư Tư mặt đen lại, cô tựa hồ nghe được chung quanh có người đang cười trộm, âm thầm cắn răng, Giang Hằng Vũ, tôi nhất định sẽ làm anh hối hận!

Bên trong xe, Vương Tuấn Khải vẫn không nhúc nhích nhìn ngoài cửa sổ, lái xe hỏi:"Vương tiên sinh, cuộc họp công ty đã gần bắt đầu."

Anh rốt cục cũng quay đầu, khuôn mặt anh tuấn bị một tầng âm u bao phủ:" Đi thôi!"(ghen rùi ghen rùi ^_^!)

Xe chậm rãi khởi động, Vương Nguyên ngơ ngác nhìn bó hồng kia:" Anh...... Anh muôn tôi thay anh chăm sóc bó hoa này sao?"

Giang Hằng Vũ sửng sốt cười nói:" Đúng vậy, cậu nguyện ý sao?"

"Ta sẽ không làm được a, chăm sóc như thế nào a? Dùng chậu hoa hay là dùng cái gì?"

Vương Nguyên từ chối nhận bó hoa kia, lúc này Vương  Tư Tư mở miệng:" Vương Nguyên, đi thôi, chúng ta phải vào học."

" Tôi phải đi, thực xin lỗi." Cậu xoay người đi theo Tư Tư tiểu thư.

" Vương Nguyên!" Anh ta hô to:" Tan học tôi hẹn cậu đi được không!"

Vương Nguyên cảm thấy xấu hổ, đỏ mặt, đầu cũng không dám ngẩng lên nói:" Không được, tôi không rảnh!"

Một thân ảnh kinh sợ đi theo Tư Tư tiểu thư, mồ hôi chảy ra nghĩ, này nam sinh trường học này thật đáng sợ!

Toàn bộ buổi sáng, Vương Nguyên bị Vương đại tiểu thư sai khiến làm này làm kia, trong chốc lát muốn khăn mặt, trong chốc lát muốn nước đá, trong chốc lát vừa muốn uống chanh trà, khiến cô chạy tới chạy lui đầu nhễ nhại mồ hôi.( nó ghen tị với cậu đấy )

Giữa trưa Tư Tư tiểu thư nói muốn đi nhà ăn ăn cái gì, mới ra phòng học đã bị nghênh diện bởi  một bó hoa hồng trắng đổ ở tại cửa.

"Vương Nguyên thiếu gia, hẹn hò với tôi đi." Giang Hằng Vũ khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời theo bó hoa sau nâng lên, nhìn ánh mắt của cậu đầy cõi lòng chờ mong.

Vương Nguyên một trận choáng váng đầu, bị Vương Tư Tư ép buộc còn chưa tính, hiện tại lại nhảy ra thêm một tên tiểu tử này khiến cậu mạc danh kỳ diệu, không đầu không đuôi quấn quít lấy cậu, thật sự là phiền muốn chết.

Đang muốn cự tuyệt, chỉ nghe bên cạnh Vương Tư Tư nói:" Cậu ấy không rảnh!"

" Thực xin lỗi." Vương Tư Tư đoan trang cười:" Vương Nguyên là vệ sĩ của tôi, cho đến khi tôi ra trường học, cậu ấy đều phải ở bên người tôi bảo vệ cho tôi, anh tưởng muốn mời cậu ấy đi chơi, đành phải chờ lúc cậu ấy tan tầm "

Vậy à......" Giang Hằng Vũ nhún nhún vai, bất đắc dĩ nói:" Vậy khi nào thì cậu ấy tan tầm?"

" Khi có sự đồng ý của tôi cậu ấy mới có thể tan tầm."

" Kia nếu Vương tiểu thư không đồng ý, vậy tôi không thể hẹn cậu ấy đi chơi?"

Vương Tư Tư thản nhiên cười:" Tôi cũng không biết a, nhưng mà đây là công việc của cậu ấy, có phải hay không? Vương Nguyên?"

Vương Nguyên hiện tại chỉ muốn làm cho cái tên họ Giang này đi khỏi, vì thế vội vàng gật đầu:" Đúng vậy đúng vậy, tôi là vệ sĩ của Vương tiểu thư, tôi có chức trách là bảo vệ cho cô ấy, tôi không thể rời công việc được!"

Giang Hằng Vũ hơi hơi sửng sốt, lập tức triển mi mà cười, một bộ ca ngợi vẻ mặt:" Thật sự là không nghĩ tới, Vương tiểu thư không chỉ có có bề ngoài xinh đẹp, còn có đạo đức nghề nghiệp cao như vậy, được rồi, tôi sẽ chờ em, bao lâu đều được!"

Anh ta nói xong đem bó hoa nhét vào trong lòng cậu, sau đó mạnh mẽ nắm lấy tay cậu, ở trong lòng bàn tay cậu viết lên một chuỗi con số.

Sau đó hắn trừng mắt nhìn:" Số diện thoại của tôi, khi nào rảnh , call me!"( mắc ói )

Vương Nguyên đang cầm hoa, đầu óc choáng váng nhìn bàn tay mình tràn ngập dãy số...... Trời ạ, đây là cái gì thế này?

"Cậu đắc ý lắm phải không?" Vương Tư Tư mắt liếc nhìn cậu:" Cả Tây nhã này đều quan tâm đến cậu, có phải có loại cảm giác cô bé lọ lem biến thành công chúa hay không?" 

.

VTK có tình địch rồi =D.

.

Chap này đủ 10 vote mình sẽ ra chap mới nha. 

Chap sau mình sẽ tặng cho hai bạn vote và cmt đầu tiên.

.

Các nàng nhớ vote+cmt cho tui nha <3

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro