Chap 15: ĐANG Ở TRONG PHÚC ???
Thanh âm bị che lại, hô hấp cũng bị che lại, cậu hít thở không thông xen lẫn kinh ngạc, chuyện này là như thế nào phát sinh?
Cậu hoàn toàn không rõ ràng lắm, anh rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Không phải anh ta chán ghét cậu sao? Vì sao lại hôn cậu?
Thật lâu sau, anh rốt cục buông lỏng tay, ánh mắt sâu kín nhìn cậu.
Cậu cũng ngơ ngác nhìn anh, run giọng nói:" Anh...... Hỗn đản!"
Anh khẽ nhíu mày, hơi dùng sức bắt lấy đai lưng cậu, kia dây lưng tinh tế ' tê' một tiếng bị tháo ra.
Bị kinh hãi, cậu thét chói tai ra tiếng, lại bị bàn tay to của anh gắt gao che lại.
Taynày che miệng làm cậu lại có nhớ lại...... một màn khách sạn kia giống như một lần nữa trình diễn, cậu sợ tới mức mất đi hô hấp, kinh hãi ngây ngốc nhìn anh.
Anh động tác đâu vào đấy chậm rãi cởi bỏ quần áo của cậu, không nói một lời ném xuống đất.
Chỉ còn lại áo cùng quần nhỏ, Vương Nguyên sợ tới mức cuộn mình lại, hai tay bảo vệ ngực, hoảng sợ nhìn anh.
Mà anh chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm cậu, yên lặng chừng 1 phút, hắn thản nhiên nói:" Cho cậu thời gian 5 phút, thay quần áo khác đi ra ngoài."
Nói xong anh đi ra cửa phòng.
Vương Nguyên ngơ ngác ngồi ở trên giường, vẻ mặt mờ mịt.
Ngón tay nhẹ nhàng chạm qua môi, nghĩ lại...... nếu không tính tới chuyện kia, đây hẳn là nụ hôn đầu tiên của cậu đi? Ngụy quân tử chết tiệt, cướp đi nụ hôn đầu tiên của cậu lại bình thản giống không có việc gì khác thường, xoay người ra khỏi cửa lại khôi phục lại bộ dáng chỉnh tề!
Cậu vừa hận vừa giận, vì sao lại chịu thua anh như vậy.
Đổi quần áo khác đi ra cửa, anh xoay người đánh giá cậu một chút, quần bò nhẹ nhàng khoan khoái cùng áo kẻ ô vuông, đây mới chính là cậu- Vương Nguyên. Mặc kệ nội tâm như thế nào, bề ngoài của cậu luôn thanh cao.
" Đi thôi." Anh cười nhẹ, tựa hồ thực vừa lòng.
Cậu yên lặng theo phía sau anh, mắt nhìn chằm chằm hai chân, cũng không dám ngẩng đầu liếc mắt nam nhân đi phía trước cậu.
Quen biết cậu càng lâu, cậu càng phát hiện ra anh đáng sợ, anh bóng dáng cao lớn thon dài dần dần cùng ác ma đêm ấy cướp đi đêm đầu của cậu hòa hợp làm một thể, mùa hè nóng bức, cậu lại cảm thấy như mùa đông rét lạnh. Thật là đáng sợ......
Trở lại lớp học, Vương tiên sinh đã trì hoãn lớp học chừng 20 phút, anh cho Vương Nguyên trở lại chỗ ngồi, sau đó nhìn nhìn xuống lớp, hướng mọi người mỉm cười, nụ cười này lại có lục làm điên đảo chúng sinh.
" Thật có lỗi, vừa mới tôi có việc trì hoãn, bất quá tuy rằng chương trình học ngắn hơn 20 phút, nhưng tôi tin tưởng rằng sẽ cho mọi người một buổi học với chất lượng tốt nhất. Tốt lắm, chúng ta bắt đầu đi."
Nụ cười mê người, thanh âm ôn hòa, chỉ một thoáng đã nữ sinh ở đây thất điên bát đảo.
Vương Nguyên ngơ ngác nhìn anh ở trên bục giảng lời nói chậm rãi mà phong độ, lại nghĩ tới vừa rồi anh thô bạo hôn cậu, bộ dáng thoát quần áo của cậu.Namnhân này trước mặt người khác chính là hai người hoàn toàn bất đồng, trước mặt người khác thân thiết tươi cười như vậy, ở sau lưng lại có ánh mắt lạnh như băng ........
Chẳng lẽ đây là người trong truyền thuyết?
Cô rùng mình một cái...........
"Chậm đã? Hôm nay Tư Tư tiểu thư chưa có tới a?"
Tiểu Phỉ gặp Vương Nguyên ngồi ở hoa viên, đi qua thật cẩn thận hỏi.
" Ừ." Vương Nguyên gật đầu:" Tiểu thư hôm nay có việc không tới."
" Vậy thật tốt quá, chúng ta đi dạo phố đi!"
"...... Được rồi." Vương Nguyên không thích đi dạo phố, nhưng nhìn Tiểu Phỉ ánh mắt chờ mong kia, đành phải đáp ứng.
Tiểu Phỉ vui vẻ lôi kéo tay cậu hướng cửa đi, đã thấy Giang Hằng Vũ xa xa nghênh diện đi tới.
Vương Nguyên cả kinh, lôi kéo Tiểu Phỉ đi đường vòng. Giang Hằng Vũ nở nụ cười:" Trốn anh?" Chạy vội vài bước đến trước mặt cậu.
"Nguyên Nguyên, em không phải đã đáp ứng khi rảnh sẽ hẹn hò với anh sao? Hôm nay Tư Tư tiểu thư không có tới, vậy thì đây là cơ hôi tốt nha!" Hắn nói xong liền nắm bả vai của cậu.
Vương Nguyên chợt lóe thân né tránh:" Không...... Không được, tôi muốn cùng bạn mình đi dạo phố."
" A......" Hắn thất vọng nói:" Như vậy a......"
" Thực xin lỗi, chúng tôi đi trước." Cậu giống như đang tránh né ôn thần, lôi kéo Tiểu Phỉ liền rời khỏi.
" Nguyên Nguyên, cậu rất lợi hại a!" Tiểu Phỉ vừa chạy vừa hâm mộ nói:" Anh ấy là bạch mã hoàng tử của một nữa nữ sinh toàn trường nha, anh ấy muôn hẹn hò với cậu, cậu tới liếc mắt một cái cũng không thèm."
Vương Nguyên ngạc nhiên nói:" Một nửa nữ sinh? Vậy một nữa khác đâu?"
" Một nửa khác đương nhiên là ủng hộ Vương tiên sinh a !" Tiểu Phỉ hưng phấn nói:" Không chỉ là nữ sinh trường chúng ta, toàn thế giới hơn phân nửa phụ nữ chưa kết hôn đều đem ngài ấy làm tình nhân trong mộng!"
Vương Nguyên thổn thức không thôi, nói thầm:" Ánh mắt phụ nữ toàn thế giới đều mù sao?"
" Cậu nói cái gì?"
" Không có gì." Cận nghĩ nghĩ rồi hỏi:" Vậy còn cậu? Cậu cũng thích anh ta sao?"
Tiểu Phỉ thẹn thùng gật đầu:" Mình cảm thấy ngài ấy rất hoàn mỹ, anh tuấn tiêu sái, lại ôn nhu, còn thực hài hước nữa"
Ôn nhu? Nếu cậu ấy xem đến bộ dáng nam nhân kia lúc thoát quần áo của mình, không biết còn có thể không cảm thấy anh ta ôn nhu?
Hai người đi đến sân ga, cậu hỏi:" Cậu làm sao mà biết nhiều vậy?"
" Ở tivi mà biết a! Còn có trên tạp chí cũng có giới thiệu rất nhiều , nói ngài ấy là kỳ tài trẻ tuổi nhất trong thương giới. Tuy rằng chỉ là con nuôi của Vương gia, nhưng địa vị ở Vương thị so với Vương gia đại thiếu gia còn cao hơn. Ai, ngài ấy quả thực không phải người thường a, nếu có thể nói với ngài ấy trên một câu, mình chết cũng đáng."
Vương Nguyên sửng sốt :" Có nghiêm trọng như vậy không?"
"Cậu đương nhiên sẽ không cảm thấy ngạc nhiên, cậu là vệ sĩ của Vương tiểu thư, có rất nhiều cơ hội thấy ngài ấy. Mà mình sẽ không giống cậu, vô luận mình như thế nào, cũng luôn hòa nhập ở trong đám người, ngài ấy ngay cả liếc mắt mình một cái cũng không có." Tiểu Phỉ ảm đạm nhìn cậu:" Vương Nguyên, cậu thật sự là đang ở trong phúc mà không biết phúc a!"
Vương Nguyên nghẹn họng nhìn trân trối, thật muốn khóc rống một hồi. Trời ạ! Ai có thể nói cho cậu biết, phúc của cậu ở nơi nào?
Xe công cộng chậm rãi vào sân ga, hai người ngồi trên xe, lúc đóng cửa, một thân ảnh quen thuộc linh hoạt nhảy lên, nhìn Vương Nguyên sáng sủa cười: "Anh suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định cùng hai em đi dạo phố."
"......"
Vương Nguyên một câu cũng không nói nên lời, đầu chôn ở trên bả vai của Tiểu Phỉ, ......Ô ô, Thần tiên đại tỷ có hiển linh, đem tên gia hỏa này biến đi có được không?
" Bạn học Vương Nguyên" Hắn bất mãn nói:"Anh thật nghiêm túc cảnh cáo em, bạn trai của em đang ở trước mặt, em có thể nào lại ôm người khác như vậy?"
"Bạn học Giang Hằng Vũ, tôi cũng thật nghiêm túc nói cho anh biết, tôi chưa từng đồng ý anh làm bạn trai của tôi"
" Ách...... Phải không?" Hắn giống nhau ở nhớ lại cái gì, sau đó vẻ mặt mờ mịt nói:"Anh không nhớ rõ" Sau đó còn hắc hắc ngây ngô cười.
A! Này nam nhân, hắn rốt cuộc là rất ngốc hay là quá thông minh? Quả thực tức chết cậu.
Quay đầu đi không để ý tới hắn, hắn lại động tác mềm nhẹ đem đầu của cậu ôm chầm đến đặt ở ngực của mình.
Cậu nổi giận:" Anh làm gì......"
Trên xe rất nhiều người, thực chật chội, cậu quằn quại, bên cạnh có người phàn nàn:" Uy! Lộn xộn cái gì?"
Hắn nhếch miệng cười:" Em yêu, đừng lộn xộn, để anh ôm em, như vậy để em khỏi phải sợ."
" Cút!"
.
H hụt, H hụt ahihi!!!. Các nàng yên tâm sau này sẽ có vô cùng nhiều H cho các nàng đọc, sau này tui cho các nàng đọc đến bội thực luôn, đọc đến không thể ăn cơm luôn nha, còn bây giờ thì các nàng ăn "chay" tạm qua ngày đi =))))))))))) ( truyện này 138 chap cơ yên tâm là sẽ có đầy đủ món ăn mặn ngọt cho các nàng thưởng thức)
.
Chap này đủ 11 vote Châu Nhi sẽ ra chap mới
.
Các nàng nhớ để lại danh tính cho tui bít nga. (Chap sau tặng cho 5 bạn cmt+vote nhanh nhất)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro