Chap 20: BÍ MẬT CỦA VƯƠNG NGUYÊN
Sorry nha, hôm qua tui về quê đến lúc tối mới về đến nhà, cơ mà hôn qua wattpad máy tui lại bị lỗi, không lên được nên hôm nay mới đăng fic được. Mong các nàng thông cảm.
.
Vào truyện thui
.
Anh thanh âm bình tĩnh lại làm cho cô sợ hết hồn, cắn răng nói:" Vô sỉ! Tôi sẽ không làm người tình của anh! Ta cũng không cần anh hỗ trợ! Tôi nói là tôi muốn làm cho cha tôi đường đường chính chính từ trong ngục giam đi ra!"
"Em sẽ đồng ý." Anh nói xong hôn lên trán cậu, xoay người đi ra ngoài.
Ác ma! Ác ma! (Châu Nhi: Anh bá đạo quá, nhưng mà mình thích...)
Vì sao luôn dây dưa không rõ với cậu?
Cậu thống khổ chui vào chăn, nước mắt ướt đẫm nệm giường.
Dưỡng bệnh chừng một tuần, Vương Nguyên có thể tự mình đi ra đường. Đi đến trường, Giang Hằng Vũ khẩn trương đỡ lấy cậu:"Em nhanh như vậy đã xuất viện là như thế nào? Chân của em còn chưa tốt làm sao có thể đi ra đường chứ? Đến đây để anh cõng em......"
" Không...... Không cần."
Cậu nhẹ nhàng đẩy hắn ra, nhớ tới Vương Tuấn Khải cảnh cáo, cậu bắt đầu sợ hãi sự nhiệt tình quá thân mật của hắn ta.
" Nguyên Nguyên, em làm sao vậy?"
" Không có gì, tôi đi tìm tiểu thư Tư Tư."
Vưing Nguyên đi vào phòng nghỉ, thấy Vương Tư Tư ngồi ở đằng kia, đi qua đi lại:" Tư Tư tiểu thư"
Tư Tư nhìn cô một cái, ngoài cười nhưng trong không cười nói: " Vương Nguyên a, cậu không phải nằm viện sao? Như thế nào nhanh như vậy đã ra? Thân thể quan trọng hơn, cậu vẫn nên trở về nghỉ ngơi vài ngày đi."
"Không cần!" Vương Nguyên xua tay: "Tôi hoàn toàn tốt lắm, không cần nghỉ ngơi. Tư Tư tiểu thư, tôi có thể làm việc".
"Thật vậy chăng?" Tư Tư hỏi.
Vương Nguyên dùng sức gật đầu, không có việc thì không có tiền lương, ba mươi vạn của cậu khi nào thì mới có thể kiếm.
" Cậu muốn làm việc, nhưng hiện tại tôi không cần cậu, làm sao bây giờ?" Vương Tư Tư nhấc lông mi, chỉ vào người nam nhân phía sau: "Tôi đã tìm vệ sĩ mới, bọn họ có thể bảo vệ tôi. Cậu nếu muốn lưu lại, thì có thể là người giúp việc của tôi đi".
Cậu khẽ cắn môi, nghĩ rằng người giúp việc thì người giúp việc, chính mình đã từng làm vệ sĩ thì làm bảo mẫu cũng có cái gì khác biệt.
"Được"
Cậu gật đầu đồng ý, lại không phát hiện Vương " Tư Tư giương lên khóe miệng với nụ cười lạnh.
"Tôi cần một ly trà sữa nóng" Vương Tư Tư ra lệnh nói.
Vương Nguyên sửng sốt, không rõ trời đang nóng vì sao cô ta muốn uống trà sữa nóng, nhưng nếu người ta yêu cầu, cậu sẽ đi mua.
Đang cầm một cốc lớn trà sữa nóng trở về, Vương Tư Tư tiếp nhận liền uống một ngụm.
"Nóng quá, cậu muốn bỏng chết tôi sao?" Bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng giơ lên, cốc trà sữa nóng liền hất về phía trên người Vương Nguyên.( Châu Nhi: tui là tui khô máu với cô r đấy nhá Tư Tư)
Cậu may mắn tránh ra, nếu không liền bị hất lên mặt.
Quần áo ướt đẫm, dính trên người, có một ít đau đớn, giống như bị phỏng.
Cậu khẽ cắn mỗi, chịu đựng sự tức giận sắp bùng nổ, thấp giọng nói: "Tư Tư tiểu thư, tôi đắc tội gì với cô? Cô vì sao muốn nhằm vào tôi?".
"Tôi nhằm vào cậu" Tư Tư cười: "Có sao, tôi cảm thấy tôi đối với cậu tốt lắm, tôi xem cậu như anh em, có cái gì cùng nhau uống, trà sữa uống được không Vương Nguyên?".
Cô nói xong cười khanh khách đứng lên, xung quanh những cô gái cũng đều vui sướng khi nhìn thấy người gặp họa, bộ dạng của Vương Nguyên lúc này trông chật vật không chịu nổi.
" Không cần cậy mạnh a Vương Nguyên, không muốn làm thì đừng làm, không ai ép cậu". Vương Tư Tư cười đến gần cậu, thấp giọng nói: "Tôi biết cậu cần tiền, cậu muốn cứu cha nuôi cậu thôi".
Vương Nguyên cả kinh: "Cậu làm sao mà biết?".
" Tôi vì sao không biết? Anh Tuấn Khải cái gì cũng nói cho tôi biết, không chỉ có thế, tôi còn biết rất nhiều bí mật nha".
Cậu trừng mắt nhìn, bỗng nhiên cao giọng nói: "Các người có biết chàng trai phía trước này làm nghề gì không? Cậu ta đã làm phục vụ ở quán bar. Ai nha, tôi thật sự là bị mù mắt, làm sao có thể thuê người như thế làm vệ sĩ cho mình. Vương gia của tôi thật sự lần này bị mất hết mặt".
Vưing Nguyên ngây dại, anh ta làm sao có thể... Làm sao có thể đem chuyện của cậu nói cho Vương Tư Tư.
Nhìn trước mắt kia hé ra những gương mặt trào phúng tươi cười, cậu trong đầu trống rỗng, lui về phía sau, lại không biết bị ai đẩy một cái, té ngã ở tại cửa, chỉ một thoáng có vô số đồ ăn vặt thừa, giấy túi bẩn hướng cậu ném đến.
Cậu ôm lấy đầu, có cảm giác có rất nhiều chân ở trên người mình đá vào.
Nhưng thân thể đã đau không muốn nghĩ tới cái gì, cậu cảm thấy chính mình giống như khi ở cô nhi viện, tại trong cô nhi viện, cậu bị một bọn nhỏ khi dễ vô lực đánh lại.
"Các người đang làm cái gì thế?". Một thanh âm truyền đến, ngay sau đó đám người bị tách ra, Giang Hằng Vũ vọt vào ôm lấy Vương Nguyên.
"Em thế nào? Có khỏe không?" Hắn khẩn trương nâng khuôn mặt của cậu lên, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp tinh xảo lại không thấy có vẻ mặt tức giận.
Hắn hít một ngụm khí, đứng lên phẫn nộ nhìn Vương Tư Tư: "Tư Tư tiểu thư, cô hơi quá đáng rồi đó?".
Vương Tư Tư nâng cằm nói: "Như thế nào? Đau lòng? Xem ra anh của anh không có dạy bảo ngươi tốt?".
Hắn nhíu mày: "Cô cùng anh tôi nói cái gì? Cô vì sao khi dễ Vương Nguyên như vậy?".
" Tôi khi dễ cậu ta? Anh xem cho rõ ràng, tôi nhưng là không hề đánh người. Tôi chỉ bất quá vì vạch trần cậu ta là nam phục vụ rượu mà thôi. "
Giang Hằng Vũ nao nao, cả giận nói:" Nói bậy! Cô không được phép làm nhục cậu ấy!"
Vương tư tư cười lạnh:" Tôi bất quá chỉ nói sự thật mà thôi! Sự thật chính là, cậu ta căn bản bản là đứa hư hỏng! Cậu còn xem cậu ta làm bảo bối, hiện tại hối hận chưa?"
Hắn nhíu mày nói:" Cô vốn là thiên kim danh môn, thế nhưng nói ra những lời này, thì khác gì những người đàn bà chanh chua khác?"
" Giang Hằng Vũ! Cậu dám mắng tôi?" Vương Tư Tư giận giữ nói:" Cậu dám vì cậu ta mà mắng tôi? Cậu cùng anh cậu đừng nghĩ tới còn có ngày yên bình!"
" Tốt, tôi chờ cô!" Giang Hằng Vũ nói xong liền ôm lấy Vương Nguyên.
" Cậu...... Buông......" Vương Nguyên bỗng nhiên bỏ ra vòng ôm của hắn:" Tôi không cần cậu lo...... Cậu đi đi!"
Giang Hằng Vũ sửng sốt:" Anh không đi."
" Cầu cậu, đi nhanh đi!" Cậu không muốn liên lụy tới hắn, người của Vương gia thật sự là đáng sợ.
" Cậu bộ dạng như thế này, tôi làm sao có thể đi được?" Hắn vội la lên:" Cô ta nói những lời này anh căn bản là không tin, Vương Nguyên, em cũng không phải là người như cô ta nói, đúng hay không?"
"Cô ta đương nhiên không phải!" Vương Tư Tư nghiến răng nghiến lợi nói:" Cậu ta so với tôi nói càng hạ lưu gấp trăm gấp ngàn lần!"
" Không phải! Tư Tư tiểu thư, cô không cần nói Vương Nguyên như vậy!" Tiểu Phỉ cố lấy dũng khí từ trong đám người đi ra, cắn răng nói:" Vương Nguyên không phải loại người như vậy......"
" Cô làm sao mà biết? Cô có thể chứng minh sao?"
Vương Tư Tư hùng hổ quăng lại một câu, Tiểu Phỉ nhất thời cứng họng, ấp a ấp úng nói:" Tôi, tôi......"
" Tiểu Phỉ!" Vương Nguyên bỗng nhiên kêu lên, lắc lắc đầu:" Không cần......"
Nếu Tiểu Phỉ đứng ra làm chứng sẽ nói không được rõ ràng.
" Nhưng là......" Tiểu Phỉ nhìn cậu áy náy , thực xin lỗi, Vương Nguyên, mình không giúp được cậu......
" Không có chứng cớ chứng minh cậu ấy trong sạch, nhưng cũng không có chứng cớ chứng minh cậu ấy là nam nhân bại hoại."
Ồn ào, Vương Nguyên tách đám đông đi tới.
" Tư Tư, em đem sự tình làm lớn như vậy, là muốn cho mọi người đều biết sao?" Anh đi đến trước mặt Vương Tư Tư, trầm giọng nói:" Vương Nguyên là vệ sĩ đã được chúng ta tuyển chọn kỹ lưỡng, nếu cậu ta có vấn đề, đối với chúng ta Vương gia danh dự gây ra ảnh hưởng rất lớn. Tư Tư, em đừng có mà tùy hứng."
Vương Tư Tư cắn chặt răng, u oán nhìn anh.
Này có thể làm khó cô sao? Nếu không phải anh ba ngày hai đêm không thấy người, cô có thể tức giận như vậy sao? Tối hôm qua, cô phái người theo dõi anh mới biết được anh lại lừa gạt mình vụng trộm đi bệnh viện thăm Vương Nguyên!
Cô chưa bao giờ ghen tị như vậy, cho nên cô muốn trả thù!
Cô vào văn phòng của anh lấy trộm tư liệu về Vương Nguyên, cô muốn giáo huấn một chút người không biết trời cao đất rộng này!
Dám cùng cô tranh đàn ông! Chính là kết cục này!
Nhưng là ở trước mặt anh, cô muốn làm bộ như vô tội.
Khóe mắt chan chứa lệ, trên mặt dần dần hiện lên vẻ đau thương:" Anh Tuấn Khải, em nhất thời tức giận, em đem cậu ấy làm bạn bè tốt, nhưng là cậu ấy lại lừa gạt em."
Vương Tuấn Khải vỗ nhẹ lên bả vai của Tư Tư:" Anh biết, đừng thương tâm, giao cho anh xử lý chẳng tốt sao?"
"Vâng." Cô nhu thuận gật đầu.
Anh xoay người, nhìn Vương Nguyên rúc vào trong lòng Giang Hằng Vũ, hàn quang trong mắt hắn chợt lóe lên rồi nhanh chóng biến mất.
" Các bạn, vừa rồi chính là một sự hiểu lầm nho nhỏ, bởi vì Tư Tư tiểu thư nghe được một vài lời đồn đãi cho nên nhất thời tức giận, mới có thể không phân biệt tốt xấu trước mặt mọi người mắng Vương Tuấn. Nhưng là, bạn học Vương Nguyên là trong sạch, điểm này không thể nghi ngờ, Vương gia chúng tôi lúc tuyển vệ sĩ đã sớm điều tra qua. Cho nên mong mọi người quên chuyện vừa rồi, tản ra hết đi!"
Mọi người lập tức giải tán, Vương Tuấn Khải kéo tay Tư Tư:"Em mệt mỏi rồi? Để anh đưa em về."
" Vâng."
Hai người nắm tay nhau đi qua bên cạnh Vương Nguyên, Vương Tư Tư hướng một ánh mắt tràn ngập hận ý tới cậu.
Kia ánh mắt giống như nói, Vương Nguyên, cậu chờ mà xem, tôi đối với cậu dạy dỗ còn chưa chấm dứt đâu!
.
Bắt đầu từ tuần này, tui bắt đầu thi học kì rùi. Cho nên thời gian ra chap sẽ không đều. Mong các nàng bỏ qua cho ạ. Xie xie!!!!!!!!
.
Chap này đủ 12 vote Châu Nhi sẽ ra chap mới nha.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro