chap 8
Ăn cơm xong , Hứa Dương ra ngoài chông 4 đứa nhỏ . Trên bàn ăn còn ba người , không khí căng thẳng đến lạ thường .
Trương Hân nheo mắt , nghiêm trọng nhìn hai người .
Viên Nhất Kỳ ra hiệu cho Vương Dịch .
" A để em đi rửa bát ." Nhận được tín hiệu của Viên Nhất Kỳ , nhanh chóng đứng dậy ôm chồng bát chạy vào trong .
Viên Nhất Kỳ toát mồ hôi muốn tìm cớ đi thì lại bị lời nói của Trương Hân làm cho hoảng .
" Em biết hôm qua em đã nói gì không ?" Vẻ mặt không thể nghiêm túc hơn nhìn Viên Nhất Kỳ nói .
" À ...hả em...em đã nói gì sao ." Viên Nhất Kỳ cười như không cười hỏi lại .
" Đúng ." Đứng dậy từ từ đi ra sau lưng Viên Nhất Kỳ với vẻ mặt đầy nham hiểm .
Viên Nhất Kỳ cứng người , câm nín không nói gì .
Trương Hân cúi người khoác tay lên vai Viên Nhất Kỳ " Em muốn biết em đã nói gì không ? Chuyện này Dương tỷ biết chắc chắn sẽ rất VUi nha ." Nhấn mạnh chữ vui làm cho Viên Nhất Kỳ rùng mình .
" M...muốn , em đã nói gì ?" Viên Nhất Kỳ lộ lắng tột độ .
" Em nói ...Em nhớ Dao Dao , em yêu Dao Dao hahaha ." Trương Hân nói xong cười đầy vẻ .
Viên Nhất Kỳ bị sốc nặng với câu nói của Trương Hân . Chính mình chưa từng nghĩ đến mình sẽ nói vấn đề này .
" Hahaha " Viên Nhất Kỳ cười theo Trương Hân .
" Chị muốn gì ?" Viên Nhất Kỳ ngừng cười , mặt không cảm xúc quay đầu nhìn Trương Hân nói .
Trương Hân ngừng cười cúi đầu nhìn Viên Nhất Kỳ nghĩ nghĩ " để trao đổi sau đi ." Nói xong tung tăng chạy ra phòng khách .
Vương Dịch lau tay đi ra ngoài nhìn thấy Viên Nhất Kỳ đang ngồi nhàn hạ uống nước . Vẻ mặt bình thản lướt điện thoại .
" Chị ấy chưa biết ?" Vương Dịch nghĩ hoặc hỏi .
" Ừ về thôi ."
Về đến nhà Vương Dịch ngồi Sopha bật tivi . Viên Nhất Kỳ ngồi bên cạnh quay sang nhìn Vương Dịch như người ngoài hành tinh .
" Chị nhìn cái gì ? Chưa thấy ai đẹp như em sao ?" Vương Dịch cười tự luyến.
Viên Nhất Kỳ vẻ mặt không thay đổi , mắt cũng không rời , trong đầu muốn dạy dỗ tên này .
15 phút sau khi được Viên Nhất Kỳ giáo huấn , dạy dỗ Vương Dịch đã thông suốt , lấy áo khoác rồi ra ngoài .
Đứng trước cửa phòng 339 do dự bấm chuông .
Châu Thi Vũ vừa ngủ dậy không lâu , đang bật bếp đun nước để nấu mì . Trong lòng còn đang thầm mắng chửi Vương Dịch . Nghe tiếng chuông , không nghĩ nhiều chạy ra mở . Đập vào mắt cô là một thân hình cao gầy , khuôn mặt soái khí , trên tay còn xách mấy túi đồ .
Châu Thi Vũ nhất thời ngơ người nhìn thẳng vào mặt người trước mặt .
" Chị...chị không sao chứ ?" Vương Dịch thấy Châu Thi Vũ bất động thắc mắc hỏi .
" A kh....không sao ." Mặt Châu Thi Vũ ửng đỏ .
" Em vào được chứ ?"
Châu Thi Vũ do dự gật nhẹ , đứng sáng một bên cho Vương Dịch vào .
" Em để trên bàn nhé ." Vương Dịch bước vào trong quầy người nhìn Châu Thi Vũ dơ túi đồ trên tay mình lên nói .
" Ừm gì vậy ?" Trong đầu đầy dấu hỏi chấm , không biết Vương Dịch đến làm gì .
" Em đoán chị chắc chưa ăn gì nên mua chút đồ ăn cho chị ." Đặt túi đồ xuống bàn nói .
Châu Thi Vũ có chút cảm động , không ngờ tên này lại có trách nhiệm và chủ đáo như vậy .
( Thật ra là vừa bị Viên Nhất Kỳ thông não chi thuật đấy chị :))). )
" Cảm ơn ." Từ từ bước lại gần Vương Dịch . " Em ngồi đi ."
Được sự cho phép , Vương Dịch từ từ ngồi xuống .
Châu Thi Vũ có chút khập khiễng , đi từng bước nhẹ vào trong .
Vương Dịch thấy vậy chợt nhớ ra . Chạy đến bên cạnh , trực tiếp bế cô lên .
Châu Thi Vũ giật mình ,hoảng loạn nhìn Vương Dịch .
" Chị đi đâu , em giúp chị ."
" Tắt ...tắt bếp ." Châu Thi Vũ cúi đầu đỏ mặt .
" Được ." Nói xong bế cô đặt xuống ghế , rồi chạy vào trong tắt bếp .
Thấy Châu Thi Vũ ngồi bất động nhìn mình , thật giống một đứa trẻ , Vương Dịch bật cười . Đến mở túi đồ ra , sắp trước mặt cô . Cẩn thận đưa cho Châu Thi Vũ . " Chị ăn đi , em đi lấy đồ , lát sẽ quay lại ." Đứng dậy mở cửa ra ngoài , bỏ Châu Thi Vũ vẫn chưa tiếp thu được những chuyện vừa xảy ra .
Vương Dịch chạy xuống dưới xe lấy típ thuốc rồi lại lật đật chạy lên . Cửa không khoá , Vương Dịch trực tiếp mở cửa đi vào .Thấy Châu Thi Vũ đang chậm rãi ăn cơm . Mỉm cười bước đến ngồi cạnh cô . Lấy lý trà sữa trên bàn , cắm ông cẩn thận đưa cho Châu Thi Vũ .
10p sau .
Châu Thi Vũ ăn xong , Vương Dịch nhìn thức ăn vẫn nhiều , vẻ mặt không hài lòng " chị ăn thêm chút đi ."
" Ăn nhiều buổi tối sẽ béo a ."
" Nhưng chị rất gầy , nên có thêm chút đã chút thịt nữa sẽ càng xinh đẹp hơn ."
Vương Dịch có phần sủng nịnh nói.
" Không muốn ."
" Được rồi , không ép chị . Ăn xong rồi , bôi thuốc nào ." Vương Dịch vẻ mặt hớn hở , mong đợi .
Châu Thi Vũ nghe chữ bôi thuốc nhíu mày nhìn Vương Dịch khó hiểu .
" Nằm xuống đi , cởi ra ."
Nghe câu nói này Châu Thi Vũ mới hiểu ra , phản kháng , muốn chạy .
" Không cần , tôi khỏi rồi ." Đứng phắt dậy , phía dưới đau khiến cô không thể chạy xa tên này được , chỉ lùi lại vài bước .
Vương Dịch đứng dậy , sải chân ,vương tay kéo Châu Thi Vũ về phía mình ,đặt cô xuống dưới ghế .
" Khỏi rồi ? Vậy ...." Nở nụ cười nham hiểm .
" Không đừng ....hức hức ." Châu Thi Vũ sợ hãi bật khóc . Phía dưới cô vẫn chưa hết đau .
" Ây đừng khóc , nín đi mà , em chỉ trêu chị một chút thôi mà ." Thấy Châu Thi Vũ khóc , hoảng loạn dỗ dành .
" Không muốn ....hức ...." Châu Thi Vũ khóc lớn hơn .
Vương Dịch ôm Châu Thi Vũ vào lòng . " Không làm , không làm , em chỉ trêu chị một chút thôi mà , chị vẫn chưa hết đau sao em nỡ chứ ."
3p sau Châu Thi Vũ vẫn đang trong vòng tay của Vương Dịch nhưng không khí im ắng lạ thường .
Thấy Châu Thi Vũ đã bình tĩnh Vương Dịch nhẹ nhàng nói ." Ngoan , giờ bôi thuốc được không ?"
Châu Thi Vũ dụi dụi vào vai áo Vương Dịch lắc đầu " không muốn , tự làm ."
" Được nhưng chị ăn thêm chút nữa , em theo ý chị ." Vương Dịch nảy ra ý tưởng .
Châu Thi Vũ nghe vậy ngước lên nhìn Vương Dịch vui mừng " thật sao ?"
" Thật ." Bỏ hai tay đang ôm xuống .
Nghe vậy Châu Thi Vũ nhanh nhẹn rời ra , ăn thêm một chút .
Chờ Châu Thi Vũ ăn xong . Đặt típ thuốc xuống bàn " giao cho chị , nhớ bôi . Em về đây ."
Châu Thi Vũ nhìn típ thuốc thở phào nhẹ nhõm .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro