Chương 266: Hội Đồng Đế Vương (2)
༺ Hội Đồng Đế Vương (2) ༻
"Trà này đến từ đâu thế, Công nương Keridna?"
"N-Nó từ Núi Sigur ạ..."
"Núi Sigur? Ta thích mùi hương của nó đấy. Cảm ơn cô đã cho ta biết."
"Ngài có thể dừng lại được không ạ? N-Ngài làm tôi khó chịu quá..."
"Chẳng phải Công nương Keridna nên ngừng dùng kính ngữ với ta trước sao?"
"Nhưng..."
"Bỏ kính ngữ đi."
"Xin thứ lỗi... Ý tôi là, xin lỗi nhé! Làm ơn, hãy nói chuyện mà không cần dùng kính ngữ với tôi!"
"Cậu nên làm điều đó ngay từ đầu."
Vấn đề đã được giải quyết. Tôi nhấp một ngụm trà với vẻ hài lòng.
Ngược lại, Keridna thở dài, trông như một người đã già đi mười tuổi.
"Vậy... tại sao cậu lại tìm chị gái tôi?"
"Tôi có chút việc với cô ấy."
Aichel Whiteclark là ai?
Tôi nhớ cô ấy là một người kiên cường và sẽ dùng mọi cách để đạt được mục tiêu của mình.
Nhưng cô ấy không phải là người xấu.
Cô ấy là người theo chủ nghĩa hòa bình nhỉ?
Aichel yêu chuộng hòa bình.
Không cần phải thảo luận không cần thiết về khái niệm hòa bình của cô ấy. Aichel chỉ đơn giản là ưu tiên hòa bình của con người hơn tất cả mọi thứ khác.
Với một tiếng kẽo kẹt, cánh cửa phòng tiếp tân mở ra. Cả Keridna và tôi đều quay đầu về phía đó.
Một thiếu nữ trưởng thành với mái tóc hồng gọn gàng bước vào phòng tiếp tân cùng một vài người phục vụ và cúi chào tôi.
Cô là một mỹ nhân tốt bụng như thể cô là hiện thân của khái niệm về sự trong sáng.
"Hân hạnh được gặp ngài, thưa Băng Đế. Tôi là Aichel Whiteclark."
"Hân hạnh được gặp cô. Tôi là Isaac."
Tôi đứng dậy và chào cô một cách lịch sự.
Keridna nhìn tôi và Aichel, không biết phải làm gì.
"Ngài tên là Isaac ạ?"
Aichel và tôi nhìn nhau. Cô nở một nụ cười đầy ẩn ý trên khuôn mặt.
Aichel dẫn tôi đến văn phòng của cô ấy.
"Xin mời vào."
Văn phòng cổ có biểu tượng Gia tộc Whiteclark, một con rồng trắng lớn trên tường. Chỉ có Aichel và tôi bước vào phòng.
Aichel bao quanh văn phòng bằng một kết giới cách âm.
Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm căn phòng. Có một sự ngượng ngùng đáng kể khi chúng tôi nhìn chằm chằm vào nhau.
Tôi quyết định phá vỡ sự ngại ngùng và tạo ra bầu không khí trò chuyện.
Tôi nhìn ra cửa sổ.
"Ở đây lúc nào cũng có tuyết rơi đúng không? Tuyết rơi rất nhiều ở Düpfendorf nữa..."
"Hể, là vậy ạ?"
Đột nhiên, Aichel nhanh chóng tiến lại gần tôi, quỳ một chân xuống và cúi đầu.
Người này bị sao vậy?
"Em đã đợi ngài, thưa Băng Đế."
"...Cô không phải là thần dân phục vụ Hoàng đế Carlos sao? Xin hãy ngẩng đầu lên."
"Em chỉ cam kết trung thành với hòa bình."
Cô ấy là người của hòa bình hay là thần hòa bình đây?
Trong mọi trường hợp, đó là một tuyên bố nguy hiểm. Điều đó có nghĩa là cô không đứng về phía Hoàng đế hay tôi.
"Thưa Băng Đế, ngài đã dùng sức mạnh to lớn của mình để bảo vệ mọi người, ngăn chặn mối đe dọa to lớn. Lòng biết ơn là không đủ. Xin hãy để em đền đáp cho toàn bộ nhân loại mà ngài đã bảo vệ."
"Tôi không chắc lắm, nhưng trước tiên hãy đứng dậy đã..."
Điều này làm tôi thấy không thoải mái.
Aichel nở một nụ cười thanh thản với tôi. Nó không chỉ thuần khiết mà còn nhân từ.
"Vậy, đây có phải là nơi các Nguyên Vương tụ họp không? Tôi không thể tưởng tượng được."
Lôi Đế thông báo với tôi rằng Hội Đồng Đế Vương sẽ được tổ chức tại Dinh thự Whiteclark.
Nếu tất cả các Nguyên Vương tụ họp ở một nơi như vậy, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, gây nên sự náo động toàn cầu.
"Đừng lo lắng ạ. Ngài sẽ thấy cách thực hiện. Em đã triệu tập các Nguyên Vương. Đây không phải là cuộc họp chính thức, nhưng mọi người đều háo hức được gặp ngài, vì vậy họ sẽ sớm đến đây."
"Thật vậy sao?"
"Vâng ạ."
Có vẻ như có cách để các Nguyên Vương tập hợp lại mà không gây chú ý.
"À, xin thứ lỗi một lát ạ."
Aichel bước tới cửa sổ và kéo rèm lại.
"Đây là nơi họp mặt do các Nguyên Vương lựa chọn. Bất kể tình huống nào phát sinh, em đều có biện pháp đối phó triệt để. Ồ, và đừng lo lắng, em đã chuẩn bị sẵn lời giải thích hoàn hảo cho việc ngài đến đây trên lưng rồng trắng."
"Cô tự tin thế à?"
"Vâng ạ. Ở vị trí của em, nếu không thể che giấu tốt hoặc nói dối một cách thuyết phục, em có thể mất đầu bất cứ lúc nào."
Aichel cười sảng khoái.
Có vẻ như đó không phải là điều đáng cười...
"Được rồi."
Aichel vỗ tay để thu hút sự chú ý của tôi.
"Có một việc chúng ta cần phải làm trước khi em đưa ngài đến phòng họp. Việc này rất quan trọng ạ."
Đột nhiên, Aichel bắt đầu cởi cúc áo.
"Cô đang làm gì thế?"
"Khi đến đây, ngài đã bày tỏ ý định tham dự Hội Đồng Đế Vương đúng không ạ?"
"Hiện tại thì đúng vậy."
Khi tôi gật đầu, Aichel nhẹ nhàng kéo áo xuống, để lộ bờ vai thanh tú của mình.
Một pháp trận dần xuất hiện trên vai cô, phát sáng mờ nhạt.
"Vậy thì chúng ta cần phải lập giao ước."
"Giao ước?"
Đó không phải là điều đáng suy nghĩ quá nhiều.
Aichel là nhân vật chủ chốt trong Hội Đồng Đế Vương. Việc có bảo hiểm cho các Nguyên Vương, bao gồm cả tôi, là điều hợp lý.
"Hội Đồng Đế Vương là một sự kiện quan trọng không bao giờ được tiết lộ cho công chúng. Một giao ước là điều cần thiết."
Giao ước là một khế ước ma thuật với các điều khoản cụ thể được cả hai bên đồng ý.
Nó đòi hỏi sự đồng thuận thực sự của cả hai bên và áp dụng các hình phạt đã thỏa thuận trước nếu các nghĩa vụ bị vi phạm.
Nói tóm lại, đó là một bản hợp đồng được công chứng một cách kỳ diệu.
Dấu vết được khắc khá sâu.
Quá trình khắc dấu giao ước liên quan đến sự đau đớn.
Giao ước càng mạnh, nỗi đau càng dữ dội.
Vì giao ước này liên quan đến Hội Đồng Đế Vương nên pháp trận trên vai Aichel rất rõ ràng. Chắc hẳn nó rất đau đớn.
"...Đã hiểu."
"Cảm ơn ngài đã hiểu, thưa Băng Đế. Đây là giao ước."
Những chữ cái xuất hiện trong không khí, phát sáng với ánh sáng xanh. Chúng khá dễ đọc.
Nó bao gồm lời thề sẽ tham gia cuộc họp, giữ bí mật và không sử dụng sai những gì đã nghe trong cuộc họp. Các điều khoản là hợp lý.
Hình phạt là...
Mất một trong năm giác quan.
Một hình phạt nghiêm trọng. Khắc dấu ấn này chắc hẳn rất đau đớn...
"Giao ước vẫn là ma thuật. Nó có thể có tác dụng tối thiểu đối với Nguyên Vương, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì."
Ở trạng thái bình thường, tôi còn kém xa cấp độ của Nguyên Vương. Hình phạt chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tôi.
"Ngài có đồng ý với các điều khoản không ạ?"
"Tất nhiên rồi."
Mọi thứ đều dễ dàng tuân thủ.
"Dấu ấn của giao ước này sẽ được thêm vào dấu ấn của Hội Đồng Đế Vương. Xin hãy khắc dấu ấn đó lên người em."
Tôi tiến lại gần Aichel và đặt ngón trỏ và ngón giữa lên pháp trận khắc trên vai cô nàng.
"Việc này sẽ rất đau đớn đấy, Công nương Aichel."
"Nỗi đau không quan trọng ạ. Để có ngài, nỗi đau của giao ước chẳng là gì cả."
"...Isaac, có đồng ý với giao ước này không?"
"Ta đồng ý với giao ước này, Aichel Whiteclark."
Ma thuật màu xanh chảy ra từ ngón tay tôi và tô màu cho pháp trận được khắc trên vai Aichel.
Aichel nhăn mặt và nhắm chặt mắt.
"Nếu đau quá thì hãy cho tôi biết nhé. Tôi sẽ làm chậm thôi."
"Cảm ơn Băng Đế... Ư ư...!"
✦✧✦✧
Có chuyện gì thế?
Tại sao Isaac lại tìm đến Aichel và tại sao Aichel lại đưa Isaac đến văn phòng của cô ấy?
Lúc này chỉ có Aichel và Isaac ở trong văn phòng, với một kết giới cách âm được dựng lên cẩn thận.
Keridna thi triển [Đồng Bộ Thị Giác] lên một con quạ trắng được Gia tộc cô huấn luyện và nhìn ra ngoài cửa sổ vào văn phòng.
Aichel đã nhận ra điều đó và kéo rèm lại, che khuất tầm nhìn.
Thế là Keridna đi thẳng tới cửa văn phòng.
Mình không thể vào được.
Keridna muốn biết tại sao Isaac và Aichel lại gặp nhau.
Nếu họ đang thảo luận điều gì đó chính thức và quan trọng, cô chắc chắn không nên xen vào.
Cô lặng lẽ thử xoay nắm cửa. Nó dừng lại ở một điểm nhất định, xác nhận rằng nó đã bị khóa.
Mình biết mà, cửa đã khóa rồi.
Keridna áp tai vào cửa và dùng mana để tạo một lỗ nhỏ trên lớp kết giới cách âm.
Kết giới cách âm không phải là ma thuật đặc biệt khó. Do đó, một phù thuỷ lành nghề như Keridna có thể dễ dàng xuyên thủng kết giới khi cô nhận ra sự hiện diện của nó.
Bên trong văn phòng, Aichel nghiến răng đau đớn khi dấu hiệu của giao ước được khắc lên.
"Kugh...?"
Aichel nhận ra rằng kết giới cách âm đã bị phá vỡ. Cô có thể biết được điều đó vì cô cũng đã thiết lập một ma pháp phát hiện kép.
Là Keridna.
Aichel nhận ra rằng đây chính là hành động của Keridna.
Dù đã lường trước được điều này và có cách xử lý, nhưng nỗi đau do hình khắc gây ra khiến cô khó có thể cử động.
Cô đã có kế hoạch cho những tình huống như thế này.
Aichel quyết định đánh lừa Keridna bằng những âm thanh gây hiểu lầm.
"Nnn..."
Đó là một tiếng rên rỉ đầy ẩn ý.
Sự khác biệt giữa tiếng rên rỉ đau đớn và tiếng rên rỉ ẩn ý rất tinh tế.
Khi một tình huống cụ thể được ngụ ý, mọi người có xu hướng diễn giải nó theo suy nghĩ của riêng họ. Họ thậm chí không thèm đặt câu hỏi. Sự ngụ ý càng khiêu khích thì càng hiệu quả.
Bên ngoài cửa, Keridna chăm chú lắng nghe những âm thanh yếu ớt.
—Aaan, đau quá... Uuu...!
Âm thanh gì thế này...?
—Haan...! Chậm lại đi ạ...!
"...!!!"
Keridna lùi lại khỏi cửa vì sốc.
"C-Chị...?"
Khuôn mặt cô đỏ bừng vì nóng và nhịp tim tăng nhanh.
Mình có nghe nhầm không vậy...?
Keridna suy nghĩ một lúc.
Ừm, chắc là mình nghe nhầm rồi.
Aichel trong sáng và xinh đẹp, giống như một người từ trên trời giáng xuống, với hình ảnh tinh tế.
Liệu người chị đáng kính của mình thực sự có hành động vô liêm sỉ như vậy với Isaac ngay sau khi gặp cậu ấy không?
Điều đó là không thể. Nó giống như một tiểu thuyết kém cỏi và không có tính hợp lý.
Chắc chắn là vậy rồi. Keridna lấy lại bình tĩnh và lại áp tai vào cửa.
—Nếu đau thì tôi sẽ làm chậm lại.
—Cảm ơn... Ư ư...! Xin lỗi ạ...
—Nhưng, những âm thanh trước đó...
—Không còn cách nào khác ạ, ư ư ư...
Chị Aichel...!!
Keridna tái mặt và hét lên trong lòng.
Không còn chỗ cho sự nghi ngờ.
S-Sao chị ấy lại làm những điều hư hỏng như vậy với Isaac...! Ý mình là, tại sao...?
Keridna đang trong trạng thái bối rối tột cùng.
(Tluc: Thấy hay mọi người có thể vote sao, Follow và ủng hộ tôi qua Momo: 0901089550 hoặc ngân hàng BIDV 6910814828. Cảm ơn mọi người.)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro