Chương 16 : Giấc Mơ Đen Tối

Lan chìm vào giấc ngủ với nụ cười còn đọng trên môi, nhưng chỉ vài phút sau, cơn ác mộng đã kéo cô xuống vực thẳm lạnh lẽo nhất mà cô từng biết.

Cảnh đầu tiên vẫn là đêm Minh sốt cao. Cô thấy chính mình đứng đó, tay cầm chậu nước nóng, áo đã cởi, bầu ngực trần run lên. Minh nằm co ro dưới nền đất, môi tím tái, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn dầu sắp tắt. Cậu thều thào: "Mẹ... ôm con... lạnh quá..." Nhưng trong mơ, cô không chỉ dừng tay. Cô còn quay mặt đi, lạnh lùng nói: "Con lớn rồi, tự chịu đi." Rồi cô bước ra khỏi phòng, đóng cửa cái "rầm". Tiếng cửa vang lên như tiếng quan tài đóng lại. Cô nghe tiếng cậu khóc nức nở một mình trong bóng tối, tiếng khóc dần yếu đi, rồi tắt lịm. Cô không quay lại.

Cảnh chuyển. Minh lớn lên trong im lặng. Cậu không còn cười nữa. Mắt cậu luôn nhìn xuống đất, như mang một nỗi hận thầm kín. Cậu học giỏi, rời làng đi Sài Gòn làm thợ mộc cao cấp. Cậu cưới vợ – một cô gái thành phố, trắng trẻo, nói tiếng Anh, không bao giờ biết quê chồng có một người mẹ từng bỏ rơi con trai mình đêm sốt cao. Cậu có hai đứa con, nhưng không cho chúng gọi cô là bà nội. Chúng gọi cô là "bà lạ" khi bị ép phải gửi phong bì mừng tuổi.

Cô về thành phố tìm cậu một lần. Đứng trước căn hộ chung cư cao cấp, cô mặc áo bà ba cũ, tay cầm gói cốm quê. Bảo vệ không cho vào. Cô chờ từ sáng đến tối, ngồi dưới gốc cây ngoài cổng. Minh đi làm về, thấy mẹ, mặt cậu lạnh tanh. "Con bận. Mẹ về đi." Cô quỳ xuống, ôm chân cậu: "Cho mẹ nhìn con một chút thôi..." Cậu gỡ tay cô ra, giọng cứng: "Mẹ đã chọn rồi. Đêm đó mẹ không ôm con, thì giờ đừng ôm." Rồi cậu bước vào thang máy, cửa đóng lại. Cô thấy bóng mình phản chiếu trên cửa kính – già nua, nhếch nhác, không còn chút gì giống người mẹ cậu từng yêu.

Cảnh tiếp theo kinh hoàng hơn. Ông Hùng chết sớm vì bệnh nặng thêm sau khi biết vợ từng lạnh lùng với con. Làng đồn thổi: "Bà Lan ác lắm, để con trai sốt nằm đất lạnh, giờ con bỏ mẹ là đáng." Cô sống cô đơn trong căn nhà mục. Không ai đến thăm. Trẻ con làng ném đá lên mái tôn gọi "mụ phù thủy". Mỗi đêm cô ra gốc đa đầu làng ngồi, gọi tên Minh đến khản cổ. Gió chỉ thổi lá xào xạc như cười nhạo.

Cô bệnh. Ung thư gan. Nằm viện một mình, không ai chăm. Y tá hỏi: "Có người nhà không bà?" Cô cười méo xệch: "Có... nhưng nó không đến."

Ngày cô hấp hối, Minh vẫn gửi tiền, nhưng không về. Cô nắm tay y tá, thều thào: "Cho tôi gặp con trai tôi... Minh... làm ơn..." Y tá gọi điện. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng Minh lạnh lùng: "Bà ấy không còn là mẹ tôi nữa." Điện thoại tắt.

Cô chết trong đêm mưa. Không ai đưa tang. Quan tài rẻ tiền, không vòng hoa, không người khóc. Mộ cô mọc đầy cỏ dại, không bia, chỉ có một tấm gỗ nhỏ khắc vội: "Lan – mẹ của Minh". Mỗi năm Minh gửi tiền sửa mộ, nhưng không bao giờ đến. Cỏ vẫn mọc, mộ vẫn lạnh. Cô hóa thành cô hồn, đêm đêm về gốc đa, ngồi khóc, gọi tên con trai mình đến khi gà gáy mới tan.

Lan giật mình tỉnh giấc.

Tiếng hét của cô vang lên như xé toạc màn đêm. Cô ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh toát, tay quờ quạng tìm Minh trong bóng tối. Khi chạm được vào cậu, cô gào khóc như điên, ôm ghì lấy cậu, hôn điên cuồng lên khắp mặt, cổ, ngực, tay, chân, như muốn chắc chắn cậu còn sống, còn ở đây. "ANH! ANH ƠI! ĐỪNG BỎ EM! ĐỪNG BAO GIỜ BỎ EM!"

Minh hoảng hồn tỉnh giấc, ôm chặt cô đang run lẩy bẩy: "Em! Bình tĩnh! Anh đây! Anh không đi đâu!"

Lan kể lại giấc mơ, từng chi tiết, giọng vỡ vụn, nước mắt nước mũi chảy dài: "Em... em không ôm anh... em để anh nằm đất lạnh... anh lớn lên... anh cưới vợ... anh có con... anh không nhìn em nữa... anh bảo em không còn là mẹ anh... em chết một mình... không ai đưa tang... anh không đến... mộ em đầy cỏ... anh ơi... em sợ quá... em không sống nổi nếu mất anh..."

Minh nghe mà tim như bị bóp nghẹt. Cậu ôm chặt cô, hôn lên tóc cô, lên mắt cô, lên môi cô, thì thầm giữa những nụ hôn: "Nghe anh này... giấc mơ thôi... anh không bao giờ bỏ em... anh thà chết còn hơn rời em... em là vợ anh... là cả cuộc đời anh... anh thề..."

Lan vẫn khóc, vẫn ôm chặt cậu như sợ buông ra là cậu tan biến. Cô thì thầm trong tiếng nấc: "Đừng bao giờ cưới ai khác... đừng có con với ai khác... chỉ với em thôi... chỉ em thôi..." Minh hôn sâu vào môi cô: "Chỉ em. Mãi mãi chỉ em."

Họ làm tình đến sáng, không ngủ nữa. Lan cưỡi lên cậu, dập mạnh, khóc trong từng cú nhún, như muốn dùng chính cơ thể mình níu giữ cậu mãi mãi. Minh ôm chặt cô, bắn vào sâu trong tử cung cô, thì thầm: "Anh bắn con vào em đây... để em có con của anh... để em không bao giờ mất anh..."

Lan gục xuống ngực cậu, khóc vì hạnh phúc. Giấc mơ ấy là cơn ác mộng kinh hoàng nhất đời cô. Nhưng cũng là lời cảnh tỉnh ngọt ngào nhất: Cô sẽ không bao giờ buông tay. Dù có chết, cô cũng kéo cậu theo. Chỉ để không bao giờ phải sống một ngày không có cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro