Chương 6: Đêm Nóng Lạnh
Đêm ấy, trời trở gió lạnh bất thường. Lan nằm bên chồng, nghe tiếng ngáy đều đều của ông Hùng mà lòng nóng như lửa. Nửa đêm, cô chợt giật mình vì tiếng ho khan nhỏ vẳng lên từ góc nhà. Cô ngồi dậy, lần mò xuống đất, đưa tay sờ trán Minh. Nóng ran. Cậu sốt cao, người run lẩy bẩy, môi khô nứt nẻ.
Lan vội vàng lấy chậu nước mát, khăn lau người. Cô ngồi xuống bên cậu, nhẹ nhàng cởi áo Minh ra, lau ngực, lau lưng, lau những vết sẹo mới trên tay cậu. Nhưng vừa chạm vào, Minh đã né người, giọng khàn đặc: "Đừng... con không sao..." Cậu co người lại, quay mặt vào tường. Lan cứng đờ tay, nước mắt lặng lẽ rơi xuống nền đất. Cô vẫn lau tiếp, nhưng cậu cứ né, né mãi, như sợ bị mẹ chạm vào sẽ lại làm bùng lên tội lỗi cũ.
Sáng sớm, khi gà chưa gáy lần hai, Lan đã dậy nấu cháo hành, thêm chút gừng cho hạ sốt. Cô bưng bát nóng hổi ra góc nhà, ngồi xuống cạnh Minh. "Minh, ăn chút cháo đi con, mẹ nấu rồi đây." Minh mở mắt, mặt đỏ bừng vì sốt, nhưng vẫn ngồi dậy, lắc đầu: "Con không đói." Cậu cố đứng lên, chân loạng choạng, vác giỏ gỗ ra cửa. Lan lao theo, nắm tay áo cậu: "Minh! Con sốt thế này mà đi đâu? Ở nhà nghỉ đi!" Nhưng cậu gỡ tay mẹ ra, giọng nhỏ nhưng cứng: "Con phải đi. Nhà mình còn cần tiền mua thuốc cho cha." Lan chỉ kịp thấy bóng lưng cậu khuất sau bụi tre, lòng đau như dao cắt.
Cả ngày hôm ấy, Lan không làm được gì. Cô ngồi bên cửa, mắt dán ra đường đất. Mỗi lần có bóng người nhỏ bé từ xa, tim cô lại đập thình thịch, rồi lại thất vọng. Cô nấu lại cháo, hâm đi hâm lại, rồi đổ đi vì nguội lạnh. Cô tự trách mình, tự tát mình mấy cái vào má, tự cắn môi đến rướm máu.
Tối mịt, khi trăng đã lên cao, Minh mới lảo đảo về. Mặt cậu trắng bệch, mắt trũng sâu, môi tím tái. Cậu vừa bước vào nhà đã khuỵu xuống chiếu lạnh, nằm vật ra, hơi thở nặng nhọc. Lan chạy đến, nước mắt rơi lã chã: "Minh! Lên giường nằm đi con! Đừng nằm dưới đất nữa!" Cậu lắc đầu yếu ớt: "Con... quen rồi..." Lan không chịu nổi nữa. Cô cúi xuống, vòng tay ôm lấy cậu, dùng hết sức kéo cậu lên giường. Minh yếu quá, không kháng cự nổi. Cô đặt cậu nằm giữa giường, cạnh ông Hùng đang ngủ say, rồi ngồi xuống bên cạnh.
Lan run run cởi hết cúc áo mình, để chiếc áo bà ba tuột xuống vai, để lộ bầu ngực tròn đầy, trắng ngần dưới ánh đèn dầu leo lét. Cô kéo đầu Minh vào lòng, áp mặt cậu vào ngực mình, ôm chặt như ôm một đứa trẻ sơ sinh. Giọng cô nghẹn ngào, vừa giận vừa đau: "Vừa lòng con chưa, đồ bệnh hoạn này!" Nước mắt cô rơi xuống tóc cậu, nóng hổi. "Con muốn mẹ thế này đúng không? Muốn vú mẹ đúng không? Giờ thì ôm đi, bú đi, làm gì thì làm! Mẹ cho con hết! Đừng nằm dưới đất lạnh nữa, đừng làm mẹ đau nữa..."
Minh nằm im, mặt áp vào ngực mẹ, nước mắt cậu cũng ứa ra, thấm ướt da thịt Lan. Cậu không dám động đậy, chỉ thì thầm: "Con... xin lỗi..." Lan ôm chặt hơn, tay vuốt tóc cậu, giọng vỡ vụn: "Mẹ cũng xin lỗi... mẹ không chịu nổi khi thấy con khổ... mẹ không làm mẹ tốt được nữa rồi..."
Ngoài kia gió vẫn rít qua khe cửa, nhưng trong vòng tay Lan, Minh lần đầu tiên sau bao ngày được ấm. Cậu nhắm mắt, hơi thở dần đều, cơn sốt như dịu lại trong hơi ấm mẹ. Lan không ngủ. Cô ngồi đó suốt đêm, ôm con, nước mắt rơi không ngừng, vừa ôm đứa con trai mười tuổi, vừa ôm người đàn ông mà cô không dám thừa nhận trong lòng mình.
Đêm ấy, ranh giới lại vỡ thêm một lần nữa. Nhưng lần này, không còn ai muốn dựng lại nữa.
Lan ngồi đó, lưng dựa vào thành giường tre cũ, hai tay ôm chặt lấy Minh như ôm cả một khối lửa đang cháy âm ỉ trong lòng mình. Đầu cậu áp sát vào ngực cô, hơi thở nóng hổi phả lên làn da mỏng manh giữa hai bầu vú. Mỗi lần cậu thở ra, cô lại thấy tim mình co thắt một nhịp, vừa đau đớn, vừa ngọt ngào đến rợn người.
Cô cảm nhận rõ từng sợi tóc ướt mồ hôi của con dính vào da mình. Mùi mồ hôi cậu – mùi của nắng bụi đường, mùi gỗ thông mới đục, mùi của một ngày dài lê lết – hòa lẫn với mùi sữa cũ vẫn còn vương trên ngực cô từ những năm tháng cho con bú. Mùi ấy làm cô choáng váng. Cô nhớ lại cái ngày Minh mới sinh, miệng cậu bé xíu ngậm lấy núm vú cô, mút lấy mút để, mắt nhắm nghiền trong hạnh phúc. Giờ đây, miệng cậu vẫn ở đó, nhưng không còn là đứa trẻ nữa. Đôi môi khô nứt vì sốt khẽ chạm vào đầu vú cô, không mút, chỉ chạm, mà đã đủ khiến toàn thân cô run lên từng đợt.
Lan cắn chặt môi dưới đến bật máu. Vị tanh của máu lan trên đầu lưỡi làm cô tỉnh táo hơn một chút. Mình đang làm gì thế này? Câu hỏi ấy đâm thẳng vào óc cô như dao cứa. Cô ghét chính mình. Ghét đến mức muốn tự tát thêm cái nữa, mạnh hơn cái tát đêm mưa hôm trước. Nhưng bàn tay cô không nhúc nhích. Nó chỉ siết chặt lấy lưng Minh, như sợ buông ra cậu sẽ lại biến mất xuống nền đất lạnh.
Cô sợ. Sợ chồng tỉnh giấc. Sợ ông Hùng mở mắt ra, thấy vợ mình trần truồng nửa người ôm con trai như ôm nhân tình. Sợ cái nhìn của ông – dù ông yếu đến mức không còn làm tròn nghĩa vụ chồng nữa – sẽ vỡ vụn khi biết vợ mình đã biến thành người đàn bà dâm loạn. Nhưng chính sự sợ hãi ấy lại làm cô thấy kích thích hơn. Tiếng ngáy khò khè của chồng ngay bên cạnh như một lời thách thức: Mày dám không? Mày dám tiếp tục không? Và cô dám. Cô dám để con trai mình áp mặt vào ngực mình, dám cảm nhận hơi ấm từ cậu lan tỏa sang, dám để nước mắt mình rơi xuống tóc cậu.
Cô đau. Đau vì biết mình đã phản bội chồng, phản bội đạo đức, phản bội chính cái danh "mẹ" mà cô từng tự hào. Đau vì nhìn thấy Minh gầy rộc đi, tay đầy vết cắt, đôi mắt thâm quầng vì những đêm nằm đất lạnh. Đau vì chính cô là người đẩy cậu đến nông nỗi ấy bằng cái tát và những lời chửi độc địa. Nhưng cái đau ấy lại ngọt. Ngọt như mật đắng. Vì cuối cùng cậu cũng ở trong lòng cô, cũng được cô ôm, cũng được cô cho lại chút hơi ấm mà cậu thèm khát.
Cô xấu hổ. Xấu hổ đến mức muốn hét lên giữa đêm để cả làng biết mà phỉ nhổ cô, để cô được trừng phạt, được sạch sẽ trở lại. Nhưng cô không hét. Cô chỉ thì thầm, giọng khản đặc: "Vừa lòng con chưa... đồ bệnh hoạn..." Câu nói ấy không phải dành cho Minh. Nó dành cho chính cô. Cô tự gọi mình là đồ bệnh hoạn, tự nhổ vào mặt mình, tự kết án mình. Nhưng bàn tay cô vẫn vuốt tóc cậu, vẫn kéo đầu cậu sát hơn vào ngực mình, vẫn để núm vú cương cứng vì kích thích chạm vào má cậu.
Cô yêu. Yêu đến điên dại. Yêu cái cách cậu run lên trong vòng tay cô, yêu cái cách cậu không dám mút mà chỉ áp mặt, yêu cả cái cách cậu cố kìm nén hơi thở để không làm cô tỉnh giấc. Cô yêu đứa con trai mười tuổi này theo cách mà không người mẹ nào được phép yêu. Cô yêu cậu như yêu một người đàn ông, yêu đến mức sẵn sàng đánh đổi cả đời này để cậu được nằm đây, trong lòng cô, dù chỉ một đêm.
Cô tuyệt vọng. Tuyệt vọng vì biết rằng sau đêm nay, mọi thứ sẽ không thể quay lại. Cô đã mở cửa địa ngục, đã tự tay kéo con trai mình xuống cùng. Cô biết sáng mai, khi ông Hùng tỉnh dậy, cô sẽ lại giả vờ như chưa có gì xảy ra. Cô sẽ lại nấu cháo, lại giặt áo, lại mắng cậu nếu cậu nằm đất lạnh. Nhưng trong lòng cô, cánh cửa ấy đã mở toang, và cô không còn sức để đóng lại nữa.
Minh nằm im, nước mắt cậu thấm ướt ngực mẹ. Cậu không nói gì, chỉ run. Run vì sốt, run vì xúc động, run vì cuối cùng cũng được mẹ ôm. Cậu không dám mút, không dám bóp, không dám làm gì ngoài việc nằm đó, hít hà mùi hương mẹ, nghe tim mẹ đập loạn nhịp bên tai.
Lan cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc cậu, nước mắt rơi xuống trán cậu nóng hổi. "Mẹ xin lỗi... mẹ không chịu nổi khi thấy con khổ..." Giọng cô vỡ vụn, như tiếng thủy tinh rơi tan trong đêm.
Ngoài kia gió lạnh rít qua khe cửa, nhưng trong vòng tay Lan, cả hai mẹ con đều nóng ran. Nóng vì sốt, nóng vì dục vọng, nóng vì tình yêu không lối thoát.
Đêm ấy kéo dài như vô tận. Không ai ngủ. Chỉ có hai trái tim đập cùng một nhịp, trong nỗi đau, trong tội lỗi, và trong niềm hạnh phúc méo mó mà không ai dám thừa nhận.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro