Chap 14

Tối đến Vương Nguyên ngồi lướt Weibo, đập vào mắt cậu tin Big Bang comeback với MV Loser. Vương Nguyên cười đến không thấy tổ quốc ôm điện thoại mà sung sướng.

"Thiên a~ cuối cùng cũng chấm dứt ba năm bị bỏ đói. Yang xe ôm lần này không troll chúng con huhu"

Để người khác nhìn thấy cảnh tượng này, thật không dám chắc họ sẽ bảo cậu là người bình thường.

Vương Nguyên lập tức nhắn tin báo cho Thiên Tỉ. Theo như cậu dò hỏi Tiểu Hoành thì Dịch tiền bối có chung chí hướng với cậu a.

"Dịch tiền bối, Big Bang comeback rồi huhu [cười]" Vương Nguyên cười cười bấm điện thoại.

"Anh biết rồi, thật quá đỉnh mà \(^▽^)/"

Đâu ai biết Dịch thiếu gia lạnh lùng lại thành ra cái dạng này ¬_¬ Cho nên mới nói "nằm trong chăn mới biết chăn có giận".

Vương Nguyên ngay lập tức down MV về, do cậu dùng điện thoại mà trong quá trình tải không được thoát ra nên mọi tin nhắn đều không trả lời được.

Vương Tuấn Khải từ tối nhắn cho cậu phải đến gần chục tin nhưng không thấy cậu trả lời. Hôm nay là ngày nghỉ hơn nữa với cái danh hiệu "Top ba không bao giờ làm bài tập về nhà" của cậu thì khả năng học bài chỉ là 1/1000. Cậu cũng không có thói quen đi ngủ sớm. Tóm lại là vì sao không trả lời tin nhắn của anh.

Hội trưởng Vương, thực sự anh cũng chỉ không bằng một cái MV mà thôi ¬_¬

Vương Nguyên sau khi tải xong MV thì cũng ngủ quên nên người nào đó có nhắn bao nhiêu tin đi chăng nữa thì cậu cũng không biết. Một trong những phương châm sống của cậu chính là "ngủ không bao giờ là đủ"

——————–

Sáng hôm sau vì ngủ quên không đặt báo thức nên Vương Nguyên dậy muộn. Mở mắt ra đã 6h50 mà 7h vào lớp, Vương Nguyên bật dậy thay quần áo với tốc độ ánh sáng rồi chạy như bay ra khỏi cửa. Trước khi vượt qua ranh giới giữa trong và ngoài nhà, cậu còn nghe mẹ cậu trách một câu.

"Thức cho muộn lắm vào"

Không ngoài dự đoán, khi bạn học Vương đến trường thì đã vào giờ được mười lăm phút, cậu ngó xung quanh đảm bảo không có giám thị mới chạy như bay lên lớp. Nhưng đời không như là mơ, bạn học Vương tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa gần đến cửa lớp đụng ngay phải người-mà-ai-cũng-biết-là-ai.

"Nguyên nhi em đi muộn" Vương Tuấn Khải nhướn mày nhìn cậu.

"Em biết rồi, tránh ra cho em vào lớp" Vương Nguyên không để ý Vương Tuấn Khải hai tay đẩy người kia tránh qua một bên.

Vương Tuấn Khải đâu có dễ gì tha cho cậu, vụ hôm qua anh còn chưa hỏi tội nha.

"Em có muốn tôi ghi em vào sổ vì tội đi muộn không?"

Vương Nguyên nghe thấy thế liện sợ xanh mặt, cậu không muốn bị trực nhà vệ sinh đâu.

"Tiểu Khải! Tha cho em lần này đi, về sau em sẽ không đi muộn nữa" Vương Nguyên dương đôi mắt cún con chớp chớp nhìn Vương Tuấn Khải.

Nhìn bộ mặt cún con của bảo bối Vương Tuấn Khải nhịn không được mà hôn cậu một cái. Nhìn khuôn mặt đỏ lên vì ngại của cậu, Vương Tuấn Khải cười cười lộ ra hai cái răng khểnh.

"Được. Tôi tha cho em lần này, dù sao cũng muộn rồi, để tôi đưa em vào lớp lấy cớ là Hội học sinh có việc nhờ em, cô giáo sẽ không làm gì đâu"

Oa Hội trưởng Vương anh đây là lạm dụng chức quyền a.

Vương Nguyên nghe Vương Tuấn Khải nói vậy không khỏi xúc động, lấy hết can đảm nhón chân lên hôn nhẹ vào má anh rồi vội vàng đi trước. May cho cậu không có ai chứ để người ta thấy được chắc cậu xấu hổ chết mất.

Tiểu tử, ta đã nói rồi "đời không như là mơ" cho nên những gì hai người làm vừa nãy, có người chụp lại hết rồi.

Thảo Anh nhìn những tấm ảnh mình chụp được liền mỉm cười hài lòng. Không uổng công cô nói dối thầy xin ra ngoài đi WC a.

—————–

Vương Nguyên sau khi được Vương Tuấn Khải "hộ tống" thì bình an vô sự mà ngồi vào chỗ của mình. Cậu quay sang khều khều tay Lưu Chí Hoành.

"Tiểu Hoành"

"Cái gì ¬_¬"

"Trưa nay cậu cùng Dịch tiền bối xuống căng tin ăn cơm đúng không?"

"Hỏi ngu, không xuống đấy ăn thì ăn ở đâu ¬_¬" bạn học Lưu của chúng ta chơi với tiểu tử kia lâu nên bị nhiễm kiểu phũ phàng thế rồi.

"Ờ ờ"

"Có chuyện gì sao? Khi không lại hỏi như thế" Lưu Chí Hoành nheo mắt nhìn cậu.

"À! Tớ chỉ muốn trao đổi với Dịch tiền bối chút chuyện thôi ^▽^"

"Lại vụ Big Bang comeback?"

"Oa Tiểu Hoành, sao cậu biết a"

"Hai người các ngươi gặp nhau không vì chuyện đấy còn cái gì khác, lão tử đây biết thừa" Lưu Chí Hoành khinh bỉ nhìn cậu.

Có ai ngửi thấy mùi dấm chua không -_-||

Vương Nguyên cũng không nói gì nữa, chú tâm vào bài giảng. Lưu Chí Hoành cùng các đồng học đôi lúc cũng thắc mắc, cậu ta lười học, bài không chép lúc nghe giảng lúc không thế mà chẳng bị sờ đến bao giờ, đã thế còn học rất giỏi. Chả bù cho bọn Lưu Nhất Lân cũng không làm bài về nhưng suốt ngày bị gọi hồn lên kiểm tra. Hỏi Vương Nguyên cậu ta ăn gì mà hầu như cái gì cũng biết đổi lại chỉ được câu trả lời nghe xong muốn lao vào đấm cho cậu ta một trận.

"Hỏi ngu ¬_¬ Lão tử là ăn cơm mẹ nấu có biết chưa"

Có trách thì trách số Vương Nguyên may mắn không bị sờ vào, còn mấy đồng học kia chắc là do ăn ở không tốt a.

———————

Giờ nghỉ trưa, Vương Nguyên thấy Thiên Tỉ như xa cách nhau lâu lắm mới gặp lại, hai người cười nói hi hi ha ha, gạt hết sự đời qua một bên giờ đây chỉ có idol , cái gì cũng không lọt vào mắt.

Vương Tuấn Khải cùng Lưu Chí Hoành ngồi bên cạnh không nói không rằng, mặt hầm hầm ăn hết phần cơm của mình, cả hai tỏa ra sát khí khiến mọi người xung quanh lạnh sống lưng.

*Tách* Tiếng máy ảnh vang lên, mọi người thầm nghĩ không biết kẻ nào ngu ngốc đến nỗi lại chụp ảnh vào lúc nước sôi lửa bỏng thế này. Quay lại nhìn mới biết thì ra là cao nhân, người này không ai giám động vào kể cả Vương Tuấn Khải đi chăng nữa cũng phải bỏ qua.

Không ai khác chính là vị đại tỷ cao cao tại thượng, nữ thần của Nam Thanh- Thảo Anh. Thảo Anh thấy mọi người nhìn mình chằm chằm liền nở một nụ cười ngay sau đó liền thay đổi biểu cảm "ta đây thích chụp thì chụp, kẻ nào dám ý kiến". Mọi người liền ai về bàn nấy, chuyên tâm ăn phần cơm của mình trong yên bình.

Vương Tuấn Khải rốt cuộc không chịu nổi, liếc Vương Nguyên một cái.

"Nguyên nhi, sắp hết giờ nghỉ còn không mau ăn"

Vương Nguyên vẫn chăm chú nghe Thiên Tỉ phán, khua khua tay.

"Em biết rồi, em vẫn đang ăn mà. Anh không cần phải lo"

"Đừng để anh phải ép em ăn" Vương Tuấn Khải ghé sát tai cậu nói, tiện thể vòng tay qua eo cậu kéo vào lòng mình.

"Em ăn, em ăn là được chứ gì" Vương Nguyên hai má đỏ bừng lên, vội vàng ăn phần cơm của mình.

Thiên Tỉ nhìn hai người kia diễn trò tình cảm liền nhớ đến con thỏ của mình, đoạn anh quay sang Hoành nhi ăn xong gục xuống bàn ngủ từ bao giờ rồi. Thiên Tỉ cười khổ, lay lay bảo bối nhà mình dậy cùng em ấy đi lên lớp để hai người kia tự ngồi đấy mà đóng phim.

Dịch thiếu ¬_¬ ai là bảo bối nhà cậu ¬_¬

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro