Phần 12
Chap 12: Hậu quả thê thảm
Hắn lái xe nhanh chóng về nhà. Quả nhiên,hôm nay là một ngày bực bội mà. Chết tiệt. Thật muốn ghết chết lão Joon ,một tháng đó,đừng nói là một tháng ,một ngày cũng làm hắn muốn nổi điên lên vì không được gặp nó rồi. Thật mong ước nó lúc nào cũng bên mình,ngoan ngoan là lão bà của hắn,không cần làm gì cả,sẽ được đưa nước dâng cơm tới tận miệng. Nhưng hắn biết nó là một người ưa hoạt động ,ngồi yên sẽ không an phận thủ thường.Càng nghĩ,hắn càng tức tối,chân đạp ga nhanh hơn.. Đưa tay bật cậung tắc đèn,hắn uể oải tháo cà vạt vứt về một góc. Chết tiệt.. Sao hắn lại trở nên tồi tàn thế này đây? Tại nó cả.. Một tháng,có lẽ hắn sẽ nhớ nó đến điên mất. Mở tủ rót một ly rượu đầy,bước về phía hành lang,thở hắt một cái,hắn châm điếu thuốc lên hút,nhàn nhạt thả ra một làn khói mở ảo.Hắn muốn độc chiếm nó nhưng như vậy sẽ khiến nó cảm thấy mất tự do và chán ghét hắn mà thôi.. Nhưng hắn phụ thuộc nó đã quá nhiều rồi,rời khỏi nó,hắn không an tâm cũng chẳng can tâm..Gió đêm,cái cảm giác gió lạnh đập vào mặt thật khiến đầu óc tỉnh táo mà ,cũng nhớ vậy ,hắn đã giữ được bộ mặt lạnh lùng của mình suốt những năm qua. Nghĩ lại thì hiện tại,cuộc đời hắn trân trọng nhất hai người,một là nó,tất nhiên phải có nó rồi,nó giống sinh mạng của hắn vậy. Người kia chính là Thiên Tỉ. Thắc mắc Thiên Tỉ là ai ư? Là kẻ dù gây cho hắn bao nhiêu phiền phức,bản thân hắn không thể không coi Thiên Tỉ là bạn. Có lẽ là trước đây đã rất rất thâm tình rồi. Khép hờ mắt,hắn bước vào phòng,ngồi phịch xuống ghế,nhâm nhi ly rượu sóng sánh. Đột nhiên lại nhớ tới chuyện gì đó ,lập tức cầm áo khoác rời đi.11h ,con đường cao tốc vắng vẻ ,không bóng người,ánh đèn yếu ớt chiếu rọi cũng chẳng sáng được là bao,một tia sáng loé lên rồi vụt tắt,để sau đó lớp bụi mịt mù. Kinh hãi nhìn tốc độ của hắn,hàn khi toả ra mang tính sát thương cực mạnh. Chiếc xe dừng trước một biệt thự sang trọng cách xa thành phố,mang cái tên " Ám vệ ". Một hàng tuỳ tùng cúi rạp đầu trước hắn,người khẽ run lên khi nhìn thấy hắn,đã rất lâu hắn không xuất hiện. Cảnh tượng đáng sợ này thật chấn động mà..Dĩ Thiên-một tay sai đắc lực của hắn đứng trước mặt cúi đầu rồi ngước lên, Dĩ Thiên cũng vô cùng lạnh lẽo,chính vì vậy,ở đây,không ai dám làm loạn cả.
-Thủ lĩnh.
-Người đâu?-Hắn nhàn nhạt nhìn,tay bóc một viên kẹo bỏ vào miệng nhai,điều này quá sức tưởng tượng khiến không ai không thót tim..Chưa bao giờ,họ thấy dáng điệu này .. Nhưng mà cũng chả có gì,hắn thọc tay vô túi,thấy viên kẹo nó cho liền vui vẻ bóc ra ăn thôi mà.
Thật không ngờ,sau lớp mặt nạ là ngôi biệt thự xa hoa,bên trong chứa toàn vũ khí hạng nặng,nhà tù, nơi tra tấn và tất nhiên phải đi sâu vào trong mới phát hiện ra bí mật này. Đã đi qua rất nhiều hầm rồi ,ánh mắt hắn quét một lượt,nơi này đã rèn luyện bọn họ đường đi trong bóng tối,có thể tự cảm nhận được những gì gần mình không cần dùng mắt nhìn. Là nơi tối tăm,lạnh lẽo và đáng sợ nhất. Hắn dừng bước ,môi khẽ nhếch lên rồi tiếp tục nhai kẹo. Đến nơi cần đến rồi.. Dĩ Thiên lấy ghế ngồi cho hắn,tay rót một ly rượu đặt trên chiếc bàn bên cạnh. Búng tay một cái,đèn được bật sáng trưng. Hạ Vy thu mình vào một góc sợ hãi,nơi này rất đáng sợ,cậu đang cảm nhận được cảm giác của những người trước kia vì cậu mà bị bắt vào đây.. Roy,Roy nếu cậu là Roy thì thật tốt quá,bất kì ai đụng vào cậu sẽ có kết cục không toàn thấy.. Nếu cậu là Roy,hoa tâm kia cũng chẳng là cái thá gì? Nhưng cậu ảo tưởng quá rồi,Roy lại chính là hoa tâm nhỏ kia. Cậu mới không là cái thá gì.. Đèn bật sáng,đôi mắt vì nhắm chặt quá lâu khó lắm mới mở nổi,hoa mắt nhưng sau đó đã nhìn rõ mọi thứ,thấy hắn đang ngồi trước kia,Hạ Vy liền lao tới ôm lấy thanh sắt,kích động,nước mắt ròng rã chảy ra từ hai hốc mắt đã sưng mọng lên.-Khải,làm ơn thả em ra. Em rất sợ.
-Tại sao lại giả mạo Roy?-Hắn nhai kẹo,thái độ như đồ giỡn với đồ chơi của mình nhưng lời nói quả thật sắc bên.
-Dạ?-Hạ Vy ngây người,hắn thật máu lạnh,nhìn cậu như thế này,thảm hại như thế này tại sao lại có thể ung dung như vậy?
Hắn đưa mắt nhìn cậu,như ngọn giáo nhọn lao vun vút đâm vào tim,Hạ Vy thấy sợ hãi,liền vội vàng :
-Em xin lỗi,chỉ là em quá yêu anh. Em nghĩ nếu em là Roy thì anh sẽ yêu em,sẽ..
-Im miêng.-Hắn gằn giọng. Yêu cái con khỉ? Mẹ kiếp,mụ đàn bà đê tiện dám lừa gạt hắn sao? Đùa giỡn với hắn sao?- Tại sao biết được câu nói đó..
-Em..-Hạ Vy hiểu ý hắn ,tâm nghẹn lại nức nở. Nhưng nếu cậu không thành thật,hắn sẽ tra tấn cậu tới chết mất.-Em nghe lén.
-Cậu còn gì để nói trước khi chết không?-Hắn đưa mắt nhìn khinh bỉ,tay bóp nhẹ ly rượu ,lập tức vỡ tan tành.
-Khải,làm ơn tha cho em. Em còn ba mẹ. Em sai rồi. Vì mù quáng yêu anh nên em sai rồi. Tha cho em. -Hạ Vy hoảng loạn.
-Cậu muốn tôi thông báo phụ huynh rằng cậu đã chết sao?-Hắn nhếch môi.
-Không. Em..Xin anh ..-Hạ Vy nức nở.
-Cậu nghĩ tôi sẽ để cậu yên khi cậu giả mạo Roy và còn định làm em ấy bị thương sao?-Hắn nhổ bã kẹo,chửi tục một tiếng.-Mẹ kiếp..
-ANH THÌ BIẾT GÌ CHỨ? TRONG MẮT ANH LÚC NÀO CŨNG CHỈ CÓ ROY,ROY. ANH CÓ BIẾT TỪ LẦN ROY DẪN ANH TỚI LÀM QUEN,EM ĐÃ RẤT YÊU ANH KHÔNG. EM GHÉT NÓ,GHÉT NÓ ĐƯỢC LEO LÊN LƯNG ANH CÕNG,GHÉT NÓ ĐƯỢC ĂN KẸO ANH MUA,GHÉT CHỈ MÌNH NÓ MỚI LEN LỎI TRONG MẮT ANH. EM LÀ GÌ CHỨ?SAO CHƯA BAO GIỜ ANH QUAY MẶT LẠI NHÌN EM.-Hạ Vy tỉ tê,tâm trạng rối loạn như muốn nổi điên,gào khóc thảm bại.- NÓ HƠN EM GÌ CHỨ? HAHA RỐT CUỘC TRONG MẮT ANH CŨNG CHỈ CÓ NÓ. PHẢI ĐÓ,LÀ EM GIẢ MẠO ROY ĐỂ ĐƯỢC ANH YÊU THƯƠNG ĐÓ. PHẢI,LÀ EM RẤT MUỐN GIẾT NÓ. THÌ SAO NÀO?THẰNG ĐÀN ÔNG XẤU XA,CHẾT TIỆT,LÚC NÀO CŨNG TRƯNG BỘ MẶT NGÂY THƠ DỤ DỖ ĐÀN ÔNG..-Hạ Vy hét lên ,cậu muốn sỉ nhục nó nhưng không biết nên sỉ nhục cái gì nữa,nó quả giống một thiên Thần.
Hắn im lặng,tay siết chặt nổi gân. Trên đời này,có mắng,có đánh,có hành hạ hay làm sao với nó thì duy nhất mình hắn mới có khả năng ,còn lại hắn không cho phép. Hạ Vy im thin thít nhìn hắn nổi giận,rồi xong,cậu đã chọc trúng tâm can hắn.
-Được,vậy cho cậu chết sớm hơn một chút vậy?-Hắn giãn người ra,không muốn nói nhiều với hạng người không biết tốt xấu này.
-Anh thật tàn nhẫn. Em đã rất yêu anh mà,em thậm chí làm mọi cách để có anh,gần bên anh.. Em đã bỏ cái tôi và lòng tự trọng của mình..Anh không chút thích em sao?
-Cậu thiếu hơi đàn ông đến vậy sao? Được,tôi sẽ cho cậu toại nguyện.-Hắn búng tay,tám người đàn ông vừa mập vừa xấu bước ra,họ hình như là sumo Nhật Bản.
-Không,anh không..thể làm vậy..với em..được..-Hạ Vy giật mình,lùi vài bước.
-Tại sao không? Cậu không phải người tôi yêu,nói đúng hơn đụng tới Roy chính là kẻ thù của tôi. Thử lấy một lí do để tôi không làm vậy với kẻ thù đi..-Hắn đứng lên rời đi mà không thèm nhìn cậu một lần cuối.
Cửa phòng lao mở ra,tám tên sumo ọc ạch bước tới chỗ cậu. Hạ Vy tới lui đều không có đường chạy.
- Lũ người gớm giếc,cút ra,cút ra khỏi người tôi...
-Vương Tuấn Khải,anh là đồ máu lạnh,đồ khốn khiếp.Anh là ác quỷ không có tình người ..-Hạ Vy hét lên đau đớn,đau đến mức ngất đi.Tại sao cậu lại yêu người đàn ông máu lạnh này?
Hắn nhếch môi,giao lại cho Dĩ Thiên xử lí rồi phóng xe tới công ti,nhập một dãy gì đó trên màn hình máy tính. Bảo vệ hoảng hốt nhìn hắn tới công ti vào ban đêm,hẳn có việc quan trọng ,liền không dám thở mạnh. Quả không sai ,hắn lập tức nhận được điện thoại.
-Alo.
-Vương tổng tài ,chuyện này là sao? Tại sao lại rút khỏi dự án Mos,ngài biết tôi đã đầu tư hết toàn bộ tài sản vào việc này mà...-Lý Kì Lân hấp tấp bên điện thoại,đi qua đi lại tới chóng mặt,ông mới nhận được điện thoại đòi nợ từ các ngân hàng lại thêm tin hắn rút khỏi dự án này.
-Y tiểu thư đã thông báo rồi sao?-Hắn lạnh nhạt,tay mân mê quả cầu thuỷ tinh lúc nhỏ được bà tặng.
-Sao? Vậy là thật sao? Vương tổng tài,tại sao lại như vậy chứ? -Lý Kì Lân rít lên có chút giận dữ nhưng không dám to tiếng.
-Sao không thử hỏi con gái yêu quý của ông đã làm gì hoa tâm của tôi nhỉ?-Hắn cúp máy,dài dòng với loại người này chỉ thêm phiền phức.
-Alo ,alo...Vương tổng tài..-Lý Kì Lân hét lên một tiếng,tay ném điện thoại vào tường tức giận,nắm lấy tóc của Nhã Y hỏi tội.-Mày đã làm gì hả? Mày bị điên sao đụng tới Vương Tuấn Khải hả?
-Con..con không làm gì tới anh ta cả.-Nhã Y hoảng sợ,ba chưa bao giờ giận dữ với cô như vậy,dù làm sai..
-Sao vậy mình? Bỏ con gái ra trước đã.-Lý phu nhân đỡ Nhã Y,mắt cũng đỏ hoe vì sợ hãi.
-Còn già mồm?-Lý Kì Lân không thương tiếc đẩy Nhã Y một cái.-Chết tiệt. Nếu nay mai không làm chuyển ý tên Khải kia,e rằng tiền vào viện dưỡng lão cũng không có. Ra ngoài đường ở hết.. Đứa con gái ngu muội,báo chí rần rần như vậy sao người không biết lượng sức mình mà chạm vào hoa tâm của hắn chứ...
-Sao? Hoa tâm?-Lý phu nhân ngớ người rồi xỉu đi. Đụng vào hoa tâm,kết cục cũng chẳng tốt đẹp gì..
-Mẹ,mẹ, mẹ... Mẹ ơi..-Lý Nhã Y khóc lóc.-Ba không thể nhờ chú sao? Dù sao chú ấy cũng là thủ...
-Câm miệng đi. Vương Tuấn Khải là người không dễ chơi,tao mà mở miệng,e rằng chú nhà ngươi cũng hoạ lây .. Mày nghĩ sẽ giúp sao?
Lý Kì Lân tức giận,bước vào phòng,đóng Rầm cửa một cái. Lý Nhã Y khóc lóc,cô thật không biết lượng sức mình rồi? Là cô quá ỷ lại ông chú thủ tướng cùng cái cơ ngơi ngàn vàng này...
4h sáng,hắn đã thiếp đi một lúc rồi mới trở về nhà. Nghe tiếng xào xạc của lá cây,đưa mắt nhìn mấy cậu lao công đã thức sớm dọn dẹp,hắn mới cảm thấy,thật ra khung cảnh lúc này rất bình yên.
Cạch
Hắn mở cửa bước vào nhà,một thân hình nhỏ bé lao tới như cánh bướm mềm mại trong ngực hắn,có chút ngạc nhiên,nó làm gì vào lúc 4h sáng ở nhà hắn thế này..
-Roy.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro