2. hết giận chưa?

mưa đã tạnh tự lúc nào, chỉ còn lại từng luồng gió tây nam khẽ khàng lướt qua như muốn cố gắng làm dịu đi cái nóng nực của mùa hè. dọc theo những con phố thẳng tắp đặc trưng của sài gòn đã không còn thấy ánh sáng vàng ruộm lờ mờ của mấy cây đèn đường, cũng không còn thấy ánh sáng đủ màu lập lòe phát ra từ các biển hiệu xanh đỏ, khiến hòn ngọc viễn đông như mất đi sự hoa lệ, phồn vinh vốn có của nó. trong căn nhà chung của tổ đội gerdnang, bầu không khí nặng nề đến mức ngay cả đặng thành an—đứa to mồm nhất—giờ đây cũng chẳng dám hé môi nói lời nào. lâm bạch phúc hậu và đinh minh hiếu cũng cúi gằm mặt, dáng vẻ vô cùng hối lỗi. còn phạm bảo khang chỉ đứng im lìm, trông như đang suy tính điều gì đó. dù bình thường trần minh hiếu vẫn mang hình tượng trầm ổn, khó tiếp cận, tựa như bạch nguyệt quang day dứt yêu mà chẳng có được; nhưng giọng điệu đều đều cùng ánh mắt không cảm xúc vừa nãy thật sự khiến ai nấy đều run rẩy.

phạm bảo khang thở dài, khẽ day thái dương đang căng thẳng. nhìn quanh một lượt dáng vẻ thảm hại của ba thằng còn lại, anh biết giờ cả bọn có ùa lên đập cửa xin lỗi minh hiếu thì cũng chỉ khiến em cạch mặt họ luôn mà thôi. hiếu giận là giận chung, nhưng trách nhiệm dỗ em rõ ràng thuộc về bảo khang.

biết sao được, vì anh mới chính là người yêu của rapper hieuthuhai mà.

phạm bảo khang nắm chặt chiếc điện thoại vẫn còn đang bật flash trong tay, bước qua chỗ ba người kia đang ngồi rầu rĩ.

"tao lên phòng với hiếu một chút, bây ngồi yên đi."

đặng thành an nhảy dựng, cằm như sắp rơi xuống đất.

"tính thể hiện gì vậy ba? mày lên đó chắc hiếu xé xác mày ra luôn."

bảo khang nheo mắt nhìn thằng nhóc, khóe môi hơi nhếch lên.

"mày coi thường tình yêu hiếu dành cho tao quá rồi đó an. yên tâm đi, chuyện này để tao lo. giờ thì ngồi yên đi và đừng có mà gây chuyện nữa."

nói rồi, anh bước lên cầu thang, để lại ba người còn lại chỉ biết lặng lẽ đưa mắt nhìn theo.

─── ・ 。゚☆: *.☽ .* :☆゚. ───

phạm bảo khang bước từng bước thật chậm rãi lên chiếc cầu thang tưởng chừng như vô tận, gót chân nhẹ nhàng cẩn thận như sợ làm kinh động đến con mèo đang xù lông kia. tới trước cửa phòng trần minh hiếu, anh hít một hơi thật sâu, mu bàn tay giơ lên định gõ cửa. nhưng bảo khang bỗng khựng lại, rồi chần chừ buông xuống.

lỡ hiếu ngủ mất tiêu rồi thì sao nhỉ?

anh rón rén áp tai vào cánh cửa làm bằng gỗ ép nặng trịch, cố gắng tìm ra một chút dấu hiệu cho thấy em hẵng còn đang thức. cách một lớp cửa dày, anh mơ hồ nhận ra tiếng gõ lạch cạch trên bàn phím cùng tiếng ù ù của chiếc quạt sạc mini mà bảo khang đã mua tặng em hai năm về trước. âm thanh trong phòng như gần mà lại như xa, ý muốn khơi gợi trong trí óc phạm bảo khang rằng người ở sau cánh cửa đang cố lờ đi tất cả.

anh thở dài, thôi thì ít nhất cũng đã xác định được là trần minh hiếu chưa ngủ. bảo khang lấy hết can đảm, đánh liều gõ ba tiếng thật khẽ lên cánh cửa đó, như để tỏ thiện ý rằng anh không muốn đột ngột xâm phạm lãnh thổ của con mèo hung dữ ở phía bên kia bức tường.

"hiếu, là tao đây. mở cửa cho tao được không?"

không có tiếng trả lời.

phạm bảo khang gõ thêm lần nữa, giọng nhỏ như muỗi kêu.

"em mở cửa đi mà, hiếu ơi. tao với tụi kia biết lỗi rồi mà, thề luôn ấy. nên là em đừng tự nhốt mình trong phòng nữa được không?"

bên trong vẫn im lìm, không hề có tiếng động. bảo khang nhìn chằm chằm cánh cửa gỗ trước mặt, cố gắng nhịn xuống cảm giác muốn phá cửa xông vào. nếu cứ gõ mãi sẽ khiến minh hiếu càng thêm khó chịu mất. nghĩ vậy, anh đặt chiếc điện thoại vẫn còn đang bật flash xuống, rồi rón rén ngồi xuống nền nhà lạnh lẽo, lưng tựa vào cửa.

"thôi được rồi, em không muốn mở thì tao ngồi đây với em."

tựa lưng vào tường lạnh, bảo khang chậm rãi kể chuyện.

"hiếu à, có thể em không biết, nhưng khi nhận được cái gật đầu của em ngày đó, tao còn tưởng rằng kiếp trước tao đã giải cứu thế giới, cho nên đời này mới có được một người như em." anh vô thức bật cười, ánh mắt cũng theo đó mà trở nên nhu thuận. "em có cái tôi của riêng mình, em có lòng kiêu hãnh, và hơn hết, em có đức tin vào chính bản thân mình mà tao nghĩ khó ai có thể so sánh được. hiếu à, có thể em không biết, nhưng tao yêu chết cái dáng vẻ rực rỡ của em trên sân khấu, vì khi đó, tao biết rằng em được là chính mình, và vì khi đó, tao biết rằng, à, em đã làm được rồi đấy. em đã chứng minh cho họ thấy, trái tim của em không hề đổi thay trước những đắng cay. haha, thân là rapper mà phải đi trích mượn lời của một rapper khác thì nghe thảm hại quá nhỉ. nhưng dù sao thì cũng cảm ơn nhật hoàng nhé."

từng cảm xúc nguyên sơ, mộc mạc nhất từ trong tận đáy lòng phạm bảo khang cứ như trận mưa rào mùa hạ ngoài kia, từng chút, từng chút một tuôn trào mà không kịp nén lại. mỗi chữ phát ra từ anh đều mang theo chút bối rối, chút hối lỗi, và rất nhiều, rất nhiều yêu thương. khóe mắt anh cong lên, trong con ngươi sẫm màu lóe lên tia sáng si mê khó có thể che giấu. phạm bảo khang nói về trần minh hiếu như thể đang nói về thứ gì đó trân quý nhất trên cuộc đời, là bảo vật mà anh nâng niu trong lòng bàn tay.

và điều đó khiến cậu trai trẻ họ trần, đang trốn phía sau cánh cửa đóng chặt, thấy tim mình như muốn nhũn ra. không phải vì những lời đường mật, mà vì cái cách bảo khang vẫn luôn nhẫn nại chờ em nguôi, không ép uổng, không sướt mướt. chỉ là những câu thầm thì về ký ức xưa cũ mà em ngỡ anh đã quên từ thuở nào, là ấn tượng đầu của đối phương về em—hay nói cách khác—là một góc nhìn khác về minh hiếu mà chính em cũng chẳng thể nghĩ rằng bản thân mình lại có ngày được bao bọc trong ánh mắt thành kính đến vậy.

phạm bảo khang trân trọng em, từ những thứ nhỏ nhặt nhất, bằng thứ tình yêu đã chín muồi nơi đầu tim từ lâu lắm rồi.

"hiếu à, quen biết nhau hơn bảy năm trời, tao thật sự cũng chẳng rõ từ khi nào mà tao bắt đầu thích em nữa. có lẽ đó không phải là một khoảnh khắc cụ thể nào, mà giống như một điều gì đó đã âm thầm len lỏi vào tim tao, từng chút, từng chút một. tao chỉ nhớ rõ một điều: ngày mà tao gặp em ở quán phở đó, tất cả mọi thứ xung quanh như mờ đi. trong mắt tao, chỉ còn hình bóng của chàng sinh viên kinh tế với nụ cười rạng rỡ đang điêu luyện bưng khay phở cho khách, cố gắng kiếm thêm từng đồng để theo đuổi hoài bão thanh xuân, đôi mắt em trong veo nhưng sáng ngời sự quyết tâm và kiên cường. tao đứng đó, cứ nhìn em mãi, như bị kéo vào một thế giới khác—thế giới mà mọi thứ đều xoay quanh em."

"và rồi, cái khoảnh khắc em đưa tay ra trước mặt tao, vẫn nụ cười xinh đẹp đó, hỏi tao rằng 'có muốn cùng thành lập tổ đội không?', tao đã không hề do dự. tay em không mềm mại trắng trẻo; những ngón tay ấy hơi ngăm, khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay còn ẩn hiện nốt sần cùng vài vết sẹo khó thấy—minh chứng của cả một thời thanh xuân không ngừng nỗ lực. tao nhìn bàn tay ấy, không chỉ thấy một lời mời, mà còn thấy cả một niềm tin mãnh liệt. niềm tin về một tương lai mà nhạc rap sẽ được phổ biến rộng rãi, về một tương lai rằng cái nhóm này sẽ được công chúng nhận diện và không ngừng bay xa."

"ngay khi tao nắm lấy tay em, tao đã nghĩ, hay đúng hơn là tao đã biết, rằng mình muốn giữ lấy bàn tay này cả đời. không phải chỉ vì tổ đội mà em muốn lập, mà vì tao muốn làm người đồng hành cùng em, mọi lúc, mọi nơi, không chỉ lúc đó mà đến tận mãi mãi sau này."

từ bên trong phòng, tiếng bàn phím ngưng bặt, để lại một khoảng hẫng đột ngột, chới với. sự tĩnh lặng như một tấm màn vô hình, phủ xuống không gian hẹp hòi; vẫn không có âm thanh nào khác vang lên ngoài những lời độc thoại của phạm bảo khang. nhưng anh bỗng nghe thấy tiếng bước chân tiến dần về phía cửa, thật khẽ, thật nhẹ, như thể chủ nhân của nó đang cố tình che giấu sự hiện diện của mình. tiếng bước chân nhẹ bẫng, nhưng rơi xuống sàn nghe như cây kim đang chực chờ đâm thủng con tim lửng lơ của anh, rồi bất chợt dừng lại.

bảo khang im lặng, cả hơi thở cũng như bị chặn lại giữa lồng ngực. chẳng cần nhìn anh cũng biết, trần minh hiếu đang đứng ngay phía bên kia cánh cửa. khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn là một tấm gỗ mỏng manh, nhưng sao bỗng nhiên anh cảm thấy xa vời quá. ánh sáng yếu ớt từ đèn pin điện thoại vẫn le lói, hắt lên khuôn mặt bảo khang một quầng sáng trắng lờ mờ. ánh mắt anh dừng lại trên chốt cửa như mong đợi một chuyển động nhỏ nhoi nào đó. nhưng không. tay nắm cửa vẫn đứng yên, bất động. một nỗi tuyệt vọng mơ hồ xâm chiếm lấy anh. phạm bảo khang rũ mắt, đôi hàng mi nặng trĩu, tầm nhìn đổ xuống sàn nhà lạnh lẽo. những đường vân gỗ hiện lên mờ ảo, nhưng tâm trí anh lại hoàn toàn trống rỗng, không còn nhận ra hình dạng nào rõ rệt. anh cất lời, giọng khẽ khàng, cố gắng giữ tông điệu chân thành nhất.

"hiếu à, tao biết tính em nghiêm, nhưng tuyệt nhiên không phải là người dễ giận dỗi vô cớ. tao cũng biết bọn thằng an có hơi quá trớn, và thật lòng thì tao cũng ghen với bọn nó vì đã dám động chạm em như vậy. nhưng bản thân tao cũng không trách được, vì chính tao cũng làm ra những hành động đấy với em mà. hiếu à, đã bước cùng em qua bao năm tháng, nên tao không hề muốn em phải cảm thấy bất lực hay thất vọng. tao yêu em, yêu tất cả những gì thuộc về em. nhưng em ơi, tao sai rồi, vì yêu em không đồng nghĩa với việc tao được quyền làm những gì tao muốn mà không suy xét đến cảm xúc của em, để rồi vô tình khiến em bị tổn thương mà tao không hề hay biết."

phạm bảo khang loạng choạng đứng dậy, hai chân tê rần vì ngồi dưới sàn quá lâu. anh tiếp tục gõ cửa, cố gắng hết sức để không dồn lực vào tay làm kinh động đến người đang ở trong phòng. anh khẩn khoản, giọng nói như vỡ vụn.

"em mở cửa cho tao được không? chỉ một lúc thôi, xin em đấy, tao muốn được nói chuyện trực tiếp với em."

một giây.

hai giây.

ba giây.

tiếng "cạch" vang lên.

cửa phòng hé mở, chỉ để lộ một khe hở nhỏ vừa đủ cho ánh sáng le lói từ chiếc đèn sạc trong phòng chiếu ra. giữa ranh giới mỏng manh của bóng tối và ánh sáng, trần minh hiếu đứng đó, im lìm, không tiếng động. em ẩn mình sau cánh cửa khép hờ, chỉ lộ đôi mắt hấp háy trong bóng tối như chứa cả dải ngân hà tinh khiết. đôi con ngươi trong veo ấy không nhìn thẳng vào phạm bảo khang, nhưng có gì đó trong ánh mắt em như nói rằng, tất cả những lời bộc bạch từ nãy đến giờ của anh đã được em nghe thấy hết.

minh hiếu mím môi. một thoáng lưỡng lự lướt qua ánh mắt, rồi cậu đưa tay đẩy cửa. cánh cửa mở ra kèm theo tiếng kẽo kẹt nhẹ, một làn gió mang theo hơi nóng nồng nặc cùng dư vị của đất ẩm sau cơn mưa hắt thẳng vào mặt phạm bảo khang, khiến thần trí mơ hồ của anh trở nên tỉnh táo hơn đôi chút. anh nhíu mày, trời thì oi bức, mất điện, máy lạnh không chạy, đến cả cái quạt máy cũng đứng hình. ấy thế mà con cún bé này lại ngồi lì trong phòng từ nãy giờ, cửa sổ thì chỉ hé có một nửa, ánh trăng hắt vào le lói yếu ớt càng khiến cho cảnh vật trở nên âm u. sao lại nóng thế này? lỡ em mất sức rồi ngất ra đấy thì anh phải làm sao?—bảo khang thầm nghĩ, câu trách cứ đã trượt tới đầu lưỡi.

nhưng chưa kịp mở miệng, ánh mắt anh đã rơi xuống bóng người đang đứng trước mặt. nhỏ hơn anh một chút, gầy đi một chút. áo thun trắng dính bết vào cơ thể mảnh mai, cổ áo hơi giãn lộ ra xương quai xanh tinh xảo, trắng ngần, bóng loáng mồ hôi, sáng lên trong ánh trăng mờ ảo. ánh mắt minh hiếu thoạt nhìn thì vẫn bình thản như mọi lần, nhưng bảo khang là ai cơ chứ—là người đã đi cùng em bảy năm, từ những ngày còn ngồi ghế giảng đường đến khoảnh khắc cùng nhau đứng trên sân khấu lớn. vậy nên, chỉ cần liếc một cái, anh lập tức nhận ra hàng mi dài của minh hiếu đang khẽ run rẩy. và trong con ngươi trong vắt kia—sắc đen vốn luôn điềm tĩnh và không xao động—bây giờ lại rưng rưng, ươn ướt như đang chứa cả một hồ nước vừa sắp tràn bờ.

trần minh hiếu tủi thân rồi.

không cần nói ra, không cần biểu lộ nhiều. chỉ qua ánh mắt ấy, bảo khang hiểu hết. em không hay thể hiện nỗi ưu tư của mình ra ngoài, nhưng những lúc yếu lòng nhất, em luôn chọn đứng trước anh. và lần nào cũng vậy, khang đều dang tay ra, đón lấy.

anh cúi xuống, vòng cánh tay rắn chắc ra phía sau hông của người đối diện, hơi dùng sức bế bổng trần minh hiếu lên. động tác dứt khoát, quen thuộc, như thể từng làm vậy cả trăm lần, đến mức cơ thể của em cũng phản ứng lại theo bản năng—hai chân quặp chặt vào eo anh, còn tay thì vòng lên ôm lấy cổ, miệng vẫn chưa kịp kêu lên tiếng nào. ngực áo em dấp dính mồ hôi dán sát vào người bảo khang, chất cotton mỏng manh chẳng còn che nổi nhiệt độ cơ thể hai đứa đang tăng dần vì thời tiết lẫn vì cái ôm. đáng lẽ phải thấy khó chịu. đáng lẽ phải giãy giụa đòi thoát ra. nhưng mà... minh hiếu lại chẳng muốn buông ra một chút nào.

hơi ẩm oi nồng sau mưa trở nên đặc quánh, vấn vương quanh hai cậu trai trẻ, ngưng tụ thành một bầu không khí thân mật không lời. trần minh hiếu thở hắt ra một hơi, nhưng không phải vì giận hờn. là vì tim đang đập mạnh quá, mà không có cách nào để che giấu đi. chẳng biết từ lúc nào, đầu đã tựa nhẹ lên bờ vai vững chãi của người kia. chẳng biết từ bao giờ, em đã bị con người đáng ghét kia nắm thóp dễ dàng như thế.
đúng là giận ai thì giận, nhưng không thể nào giận nổi phạm bảo khang được.

chết tiệt, ai bảo em là trần minh hiếu cơ chứ!

thấy bé con trên người mình đã thôi không còn ngọ nguậy, phạm bảo khang dứt khoát siết tay giữ nguyên tư thế, nhẹ nhàng bế cả người trần minh hiếu quay trở lại trong phòng. cái cửa vừa được anh tiện chân đẩy khép lại sau lưng, phát ra tiếng cạch nhỏ—như thể đóng sập luôn cả thế giới bên ngoài, chỉ còn hai đứa với nhau giữa căn phòng ngột ngạt vì hơi nóng sau mưa. đặt minh hiếu ngồi xuống mép giường, bảo khang chưa vội nói gì. anh tiến đến bên cửa sổ, dùng tay đẩy nhẹ cho gió lùa vào thêm chút nữa. tiện mắt liếc xuống màn hình laptop vẫn đang sáng trưng bên bàn học, anh nhíu mày khi thấy file word mở từ nãy đến giờ mà trắng tinh, không có lấy một chữ. bảo khang khẽ thở dài, cái con cún này lại nghĩ vẩn nghĩ vơ nữa rồi. làm ra vẻ kiên cường mạnh mẽ, thế mà lúc buồn thì lủi một góc chù ụ cái mặt ra. ngồi trong phòng nửa tiếng là cũng nóng tới mướt mồ hôi, ấy vậy mà vẫn cố chấp không ra ngoài, chắc hẳn đang chờ người tới dỗ đây mà. anh cười bất lực, rồi quay người lại, đi từng bước về phía chiếc giường nơi em người yêu vẫn đang ngồi đờ đẫn.

bảo khang cất giọng thăm dò.

"hiếu ơi?"

minh hiếu vẫn lặng im không đáp, chỉ bĩu môi tỏ vẻ tổn thương. ây da, giận dai quá đi, bảo khang nghĩ thầm. rồi anh ngồi xuống bên cạnh em, đưa tay bứng cặp má m- ủa khoan, má bánh bao của trần minh hiếu đâu rồi? hai cái ụ mềm mại phúng phính mà anh đã cất công tẩm bổ cả tháng trời đâu?

chắc do lại cắm đầu vào làm nhạc đây mà, phạm bảo khang chỉ biết thở dài. anh nửa xót nửa muốn trách mắng cái đồ ngốc cuồng công việc này, nhưng thôi. giờ anh phải dỗ con cún tủi thân này trước, má mủng gì để sau vậy. bảo khang đưa tay ôm lấy gò má minh hiếu, nâng mặt em lên, rồi rải lên đó những nụ hôn dịu dàng, trải dài khắp vầng trán rộng, sống mũi thẳng tắp, mi mắt run rẩy, nốt ruồi bé xíu đặc trưng trên má trái, cuối cùng dừng lại ở bờ môi mỏng xinh xắn. xong xuôi, anh hơi lùi lại, phát hiện minh hiếu đang nhìn mình chằm chằm, đôi mắt đen láy mở lớn như đứa trẻ ngây ngô có điều cần thắc mắc.

chưa cần đợi em mở miệng, bảo khang như ngầm hiểu ý, lập tức lên tiếng trước.

"rồi rồi, tao biết em muốn hỏi cái gì." anh cười khẽ trước vẻ mặt ngơ ngác của em, nhưng ngay sau đó lại quay trở về với biểu cảm nghiêm túc. bảo khang nhìn thẳng vào đôi mắt ươn ướt sâu thẳm của người trước mặt, thấy bóng hình mình phản chiếu qua con ngươi trong veo ấy. anh thở ra một hơi thật nhẹ, bàn tay vẫn áp trên má em, ngón cái khẽ vuốt ve đôi gò má ngày nào còn phúng phính mềm mại nay đã hơi nhô cao tự bao giờ.

"hiếu à, chắc hẳn là em vẫn còn giận, và tao cũng không mong là chỉ vài câu xin lỗi sẽ khiến mọi chuyện kết thúc ngay được. nhưng hãy cho tao và tụi kia một cơ hội để sửa sai được không em? tao hứa, từ giờ nếu bọn nó lỡ vượt giới hạn, tao sẽ là người đầu tiên ngăn lại. tao không nên để tụi nó trêu em quá trớn, cũng không nên góp thêm mấy câu đùa ngu ngốc."

giọng bảo khang nghèn nghẹn.

"tao... cứ tưởng em sẽ quen với cái kiểu bọn nó nói, nhưng không để ý là nó đang làm em tổn thương. tao quên mất... em nhỏ của tao tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn là người cần được bảo vệ mà."

trần minh hiếu vẫn im lặng, hàng mi đen dài rũ xuống khẽ rung. bất chợt, em đưa tay lên, ngón tay với những khớp xương rõ ràng chầm chậm nắm lấy bàn tay đang vuốt má em của phạm bảo khang rồi nhẹ nhàng gỡ ra. trái tim vừa đặt xuống của anh giờ đây lại thoắt cái nhảy vọt lên cổ họng, đồng tử mở to ngỡ ngàng. trong giây phút bảo khang hẵng còn đang hoảng hốt vì nghĩ minh hiếu lại một lần nữa cự tuyệt mình, thì đột nhiên, thân ảnh gầy gò kia nhào đến áp sát vào người anh như con sóng xô bờ. cánh tay em luôn ra phía sau lưng bảo khang, khoá chặt anh trong một cái ôm gắt gao; những ngón tay thon dài mạnh mẽ túm lấy lưng áo ướt đẫm mồ hôi của anh thành một tụm nhăn nhúm.

trần minh hiếu vùi mặt vào cổ anh không lên tiếng, sống mũi cao thẳng cọ cọ vào xương đòn khiến trái tim anh ngứa ngáy. phạm bảo khang thoáng sững sờ, cảm thấy người mình ấm sực. hơi thở đều đều của em phả nhẹ vào hõm cổ anh, mái tóc mềm mại bông xù mang theo hơi ẩm sau mưa cùng hương dầu gội dịu dàng quen thuộc, khiến anh có cảm giác như tâm trí mình được vỗ về bởi một làn mây ấm. thân trên hai người dính sát vào nhau, đến mức bảo khang có thể nghe thấy nhịp đập gấp gáp trong lồng ngực, của cả anh lẫn con cún trong lòng này.

"...hứa rồi đó."

trần minh hiếu hít mũi cái xoẹt, giọng nhỏ xíu như muỗi kêu. đôi tai vốn trắng trẻo giờ đây lại đỏ lựng, cả người toát ra hơi ấm nhẹ nhàng, mái đầu đen tuyền càng vùi sâu vào hõm cổ anh. bảo khang bật cười khe khẽ, xen lẫn trong niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy là sự nhẹ nhõm không lời. anh vòng tay đáp lại cái ôm của em, siết chặt hơn một chút; cằm bảo khang vừa vặn đặt lên đỉnh đầu em. anh từ từ nhắm mắt lại, cảm nhận mùi ngai ngái ẩm ướt của không khí sau mưa quyện với hương thảo mộc dịu dàng còn vương trên tóc minh hiếu, bỗng thấy sống mũi mình cay cay.

"cảm ơn em."

anh phải trân trọng con người này cả đời.



─── ・ 。゚☆: *.☽ .* :☆゚. ───

bỏ bê anh ngỗng em cún hơi lâu rồi nhể...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro