2. Vu vơ
Cậu có nhận ra không?
Rằng tớ vẫn luôn nhìn cậu, lặng lẽ và âm thầm, như cách hoàng hôn mỗi ngày đều buông xuống mặt hồ, như cách gió vẫn thổi qua từng kẽ lá mà chẳng ai hay.
Cậu có nhận ra không?
Rằng mỗi lần cậu quay đầu lại, ánh mắt tớ luôn vội vã trốn đi, như thể sợ bị bắt gặp. Nhưng trái tim tớ thì chẳng bao giờ kịp giấu giếm, cứ thế lỡ mất một nhịp, chao đảo như gợn nước xao động dưới ánh chiều tà.
Cậu có nhận ra không?
Rằng dù có bao nhiêu người xung quanh, tớ vẫn chỉ vô thức tìm kiếm bóng dáng cậu giữa đám đông. Chỉ cần một góc áo, một dáng hình quen thuộc thoáng qua, tớ đã biết đó là cậu, chẳng cần phải cố gắng.
Cậu có nhận ra không?
Rằng ánh mắt tớ vẫn luôn dừng lại nơi cậu, lâu hơn một chút, sâu hơn một chút. Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng cũng đủ để thế giới ngoài kia nhạt nhòa đi trong tớ.
Cậu có nhận ra không?
Rằng khi cậu cười, mọi thứ dường như đều bừng sáng. Nụ cười ấy chẳng phải rực rỡ nhất, nhưng lại khiến lòng tớ xao động nhất. Nhẹ nhàng, tự nhiên, như ánh nắng xuyên qua tán lá, như gió lướt qua mặt hồ, như một thứ gì đó vừa chạm vào đã khắc sâu.
Cậu có nhận ra không?
Rằng tớ luôn bước thật chậm, để có thể đi bên cạnh cậu lâu hơn một chút. Những lần chúng ta cùng nhau băng qua con phố tấp nập, tớ chẳng bao giờ vội vã, vì tớ thích cảm giác được sóng bước cạnh cậu, nghe tiếng cậu nói, nhìn thấy cậu khẽ nghiêng đầu khi nghĩ ngợi điều gì đó.
Cậu có nhận ra không?
Rằng tớ luôn tìm cớ để chạm vào cậu, dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua. Một cái vỗ vai khi gọi tên cậu giữa sân trường đông đúc, một lần giả vờ giành lấy quyển sách cậu đang cầm, hay những lúc trời trở gió, tớ khẽ kéo cao cổ áo giúp cậu mà không nói gì.
Cậu có nhận ra không?
Rằng khi cậu buồn, tớ chẳng bao giờ hỏi "Cậu ổn không?", vì tớ biết cậu sẽ chỉ gật đầu. Thay vào đó, tớ sẽ im lặng ngồi cạnh cậu, đợi đến khi cậu tự kể, hoặc chẳng nói gì cả, chỉ cần biết tớ ở đây.
Cậu có nhận ra không?
Rằng tớ chẳng cần hồi đáp, chẳng cần cậu phải nhìn lại. Tớ chỉ muốn tiếp tục như thế này, lặng lẽ dõi theo cậu, lặng lẽ giữ riêng những cảm xúc này cho mình.
Cậu có nhận ra không?
Có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ nhận ra.
______________________________________
Tui viết như thể người thích thầm Hanwool không phải Minhwan mà là tui vậy 😗
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro