Chap 81 + 82
Buổi chiều, Phó Chi gọi một ly trà sữa, thư ký Lưu dựa theo sự phân phó của Lệ Nam Lễ đích thân lái xe đưa cô về nhà.
Chẳng qua xe còn chưa chạy đến cửa nhà, Phó Chi đã nhận được cuộc gọi từ Đỗ Mân.
"Chu Đình Đình vừa cầm thẻ ra vào một mình đi đến cửa viện nghiên cứu, tôi đã kêu bảo vệ chặn cô ta ở ngoài rồi."
Đỗ Mân không khỏi cảm thấy kỳ lạ: "Tôi nhớ là tấm thẻ này ngài đã đưa cho anh trai, không phải đưa cho Chu Đình Đình đúng không?"
Thật ra hôm nay, Đỗ Mân đã ở sân bay đợi Lục Dư Mặc hơn nửa ngày, nhưng Lục Dư Mặc không đến nơi mà bọn hắn hẹn gặp nhau, hắn không còn thời gian nên phải rời đi trước.
Kết quả là buổi chiều vừa quay lại viện nghiên cứu, còn chưa kịp về phòng nghỉ ngơi, hắn đã nhìn thấy Chu Đình Đình đến tận cửa tìm.
Đỗ Mân không rõ chuyện gì đang xảy ra ở đây, sợ rằng mình sẽ bỏ bê Chu Đình Đình nên đã gọi điện thoại xin ý kiến của viện trưởng.
Phó Chi không trả lời.
Hàng mi mảnh khảnh của cô gái nhỏ đổ bóng lên mí mắt, che đi cảm xúc trong mắt.
Đỗ Mân dường như cảm nhận áp suất bên phía cô giảm xuống, ngay cả thở cũng không dám.
"Chu Đình Đình đến viện nghiên cứu đúng không?"
Sau một lúc lâu, Phó Chi mới lạnh giọng nói: "Tôi không có đưa thẻ ra vào cho cậu ta."
Đỗ Mân mừng rỡ: "Tôi sẽ kêu bảo vệ kéo người đi."
.
.
.
Tâm trạng của Phó Chi đang không tốt, còn có thêm phiền phức này.
Cúi đầu, đeo cặp sách, không nói một lời nào.
Vừa vào đến nhà đã thấy Hứa Vi vội vàng mang áo khoác đi tới bệnh viện.
Bắt gặp ánh mắt của con gái, Hứa Vi "À" một tiếng, mở điện thoại lên, đưa cho Phó Chi xem lịch sử cuộc trò chuyện: "Chi Chi, con còn nhớ cái thực phẩm chức năng lúc trước con đưa cho bà nội không? Bà nội con nói với mẹ là bà ấy muốn uống thêm, kêu mẹ đưa qua đó thêm một lọ, con có còn loại thực phẩm chức năng này không?"
Thật ra lúc trước Hứa Vi đến bệnh viện có mang theo hai lọ "kẹo viên", lọ đầu tiên đã bị Lục Sơ Uyển ném vào thùng rác, lọ thứ hai đã được đưa cho lão phu nhân vào buổi sáng sớm hôm sau vì bà ấy liên tục than thuốc đắng.
Khi đó lọ thuốc được đặt trên bàn cạnh giường bệnh, lúc mà Hứa Vi rời đi đã quên cầm theo, ai có thể ngờ tới sau khi uống vào thân thể lão phu nhân đã chuyển biến tốt hơn, sau hai ngày không uống được thực phẩm chức năng đó, nhịn rồi lại nhịn, những vẫn không thể nhịn được, lúc này mới đi hỏi Hứa Vi.
Phó Chi nhìn vào điện thoại của Hứa Vi, lướt qua một cái rồi thu hồi tầm mắt lại: "Ở trên lầu, con đi lấy cho mẹ."
Dừng một chút, cô đưa lọ thuốc cho Hứa Vi, sau đó dặn dò: "Thuốc này thiên nhiệt, không thể uống cùng với thuốc Đông y có tính hàn, con đã xem đơn thuốc bệnh viện kê cho bà nội, đều là ôn tính, sẽ không có phản ứng gì với thuốc của con đưa. Nhưng để đảm bảo an toàn, tốt hơn hết là phải nhắc nhở bà ấy một chút."
Giọng điệu của Phó Chi rất nhẹ, Hứa Vi lập tức cảm giác được tâm trạng đang đi xuống của con gái.
Cô ấy lo lắng kéo ống tay áo của Phó Chi, tưởng tượng: "Con vẫn nói dối mẹ đúng không? Hôm nay con thật ra đã chạy ra ngoài đi gặp mặt đối tượng hẹn hò trên mạng, kết quả là bị cho leo cây đúng không?"
"..."
Hứa Vi căn bản không dám kích thích Phó Chi: "Chi Chi, yêu sớm không phải chuyện tốt! Lần này coi như bỏ tiền mua một bài học, con đừng buồn nữa được không?"
"Mẹ không hiểu đâu." Phó Chi thở dài: "Mẹ cứ đi xem bà nội thế nào đi."
Hứa Vi không yên tâm: "Vậy còn con?"
"Con sẽ đi đánh gãy chân của Lục Dư Mặc."
Thì ra là mâu thuẫn trong nhà, hình như cũng không phải cái gì to tát.
Chỉ cần không yêu sớm thì cái gì cũng được.
Hứa Vi an tâm, xách theo cái túi nhỏ, chỉ tay vào nhà và nói: "Trong phòng mẹ có gậy bóng chày và chổi lông gà."
Ngay lúc Lục Dư Mặc xuống lầu, điều đầu tiên nghe thấy chính là câu nói kia của Hứa Vi "Trong phòng mẹ có gậy bóng chày và chổi lông gà."
Hứa Vi đã lấy lọ thuốc và rời đi.
Ánh mắt của hắn rơi vào trên người Phó Chi, không hiểu sao tự nhiên có cảm giác chột dạ.
"Anh đã đưa thẻ vào cửa cho Chu Đình Đình."
Phó Chi cau mày, giọng điệu khẳng định.
Ánh mắt nhìn người đối diện của cô không có chút xao động, Lục Dư Mặc có thể cảm nhận được sự không vui của cô, trong lòng có chút không được tự nhiên.
Hắn siết chặt lòng bàn tay, tầm mắt nhìn lướt qua khuôn mặt nhỏ, không biết nên dừng ở chỗ nào: "Tao không có đưa thẻ cho em ấy."
Lục Dư Mặc cao hơn 1m8, lúc này lại đứng trên cầu thang, Phó Chi ở trước mặt hắn có vẻ nhỏ nhắn đến lạ thường, còn chưa đứng đến ngực hắn.
Phó Chi ngẩng đầu nhìn hắn, gằn từng chữ một nói: "Nhưng Chu Đình Đình đã đến viện nghiên cứu."
Lục Dư Mặc lúc này mới dám nhìn thẳng vào mắt của Phó Chi, vừa mở miệng đã phủ nhận: "Chuyện này không có khả năng! Việc em ấy đến viện nghiên cứu là điều không thể!"
"Cho nên?" Phó Chi hỏi hắn: "Hay là do em vu oan cậu ta?"
"Ý của tao không phải như vậy."
Nếu là ngày thường, Lục Dư Mặc cũng không khẳng định như vậy, nhưng lần này thì khác.
Hắn vì giữ gìn đôi chân yếu ớt của mình, vì giữ gìn tình yêu có thể tan biến mọi lúc mọi nơi của mình.
Do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng đã tìm ra cach, tự mình ném thẻ ra vào xuống hồ nước của trường.
Hồ nước sâu tầm 2 đến 3 mét, tấm thẻ chìm xuống thì làm sao có thể vớt lên được? Huống hồ hắn và Chu Đình Đình đã đồng ý với đối phương là không ai đi cả.
Chu Đình Đình cuối cùng cũng đồng ý từ bỏ ước mơ vì đôi chân của hắn.
Lục Dư Mặc biết việc ném tấm thẻ là sai, nhưng hắn cũng không có cách nào có thể xử lý mâu thuẫn giữa 'mẹ chồng và con dâu'.
Cũng không dám ngẩng đầu nhìn Phó Chi, sau một lúc lâu mới ấp úng nói: "Dù sao em ấy cũng không thể đi được, nhất định là mày đã lầm!"
.
.
.
Bệnh viện, Thành phố A.
Khi Hứa Vi đến phòng chăm sóc đặc biệt, Lục Sơ Uyển và Bạch Dao đã ở bên cạnh chăm sóc Lục lão phu nhân.
Lục lão phu nhân đã có tuổi, thể chất không còn tốt như trước đây, cộng thêm bệnh tim vô cớ xuất hiện, trong ngắn ngủi mấy ngày, cả người đã gầy đi trông thấy.
"Mẹ, thuốc con đã mang đến rồi đây. Còn nữa, Chi Chi nói rằng thuốc này không thể sử dụng với thuốc Đông y có thuộc tính hàn, bởi vì cả hai loại sẽ phản nhau." Hứa Vi lấy lọ thuốc từ trong túi ra, đặt lên trên bàn.
Từ đầu đến cuối, giống như không hề nhìn thấy Bạch Dao và Lục Sơ Uyển đang ngồi ở bên kia, cũng không lên tiếng hay chào hỏi.
Lục lão phu nhân rời mắt khỏi lọ thuốc, kéo một góc chăn, hỏi Hứa Vi: "Ta nghe nói lúc Uyển Uyển tham gia cuộc thi hùng biện, chiếc váy mà Phó Chi đưa cho con bé đã bị rách?"
Lục lão phu nhân không thích Phó Chi, là bởi vì thân phận của người cháu gái này rất thấp kém, ngoại trừ bề ngoài xinh xắn ra, thật sự không có cách nào làm cho bà ấy nở mày nở mặt giống như Lục Sơ Uyển.
Cho nên sau khi Bạch Dao thêm mắm thêm muối kể lại sự việc trong cuộc thi hùng biện tiếng anh, sự tức giận trong lòng bà ấy càng tăng cao.
Nghe được lời này, đầu tiên Hứa Vi ngẩn ra một chút, sau đó mới nói với âm lượng to hơn một chút: "Mẹ, mẹ nghe mấy lời nhảm nhí này từ đâu vậy? Rõ ràng là Uyển Uyển đã cướp mất chiếc váy con làm cho Chi Chi, nếu không chiếc váy làm sao có thể bị rách vì số đo không phù hợp?!"
Hứa Vi đột nhiên đứng lên, quả thực làm cho lão phu nhân giật run một cái, Bạch Dao ở bên cạnh cau có: "Cô còn có gan để nói sao, nếu ban đầu cô chuẩn bị cho hai đứa nhỏ hai bộ lễ phục quý giá như nhau thì đã sao, thậm chí có thể cho cháu gái tốt hơn một chút, công bằng hơn, thì có thể xảy ra những sự việc như vậy trên sân khấu sao? Hơn nữa, Phó Chi được mặc đồ tốt, nhưng năng lực học tập thì không tốt chút nào!"
Dừng một chút, bà ta lại oán giận nói với Lục Sơ Uyển: "Đó, nhìn kĩ cô hai của con đi, uổng công con nói với mẹ đừng tức giận với cô ta, con nhìn thái độ của cô hai con đi, không phải là đang xem con là quả hồng để tùy ý bóp nắn sao?"
Lục Sơ Uyển bình thường đối xử rất khách khí với Hứa Vi, Bạch Dao rất tức giận.
Đối với một người thân thích mất não thì có gì để khách khí?
Bạch Dao vừa nói xong, Lục Sơ Uyển cũng nghĩ đến việc Hứa Vi buộc cô ấy đổi váy vào ngày hôm qua.
Chỉ là một bộ lễ phục thủ công không tới 1 vạn, cô ấy cũng không phải không bồi thường nổi, nhưng Hứa Vi đã làm khó cô ấy khi cô ấy phải lên sân khấu trước mặt rất nhiều bạn học.
Lục Sơ Uyển từ nhỏ chính là bị nuông chiều lớn lên, trước nay chưa từng chịu uất ức như vậy.
Lục Sơ Uyển quay đầu sang một bên.
Hứa Vi biết, cháu gái đang đợi cô đến dỗ dành.
Cô chỉ cầm túi xách lên, vì chuyện của con gái, lấy hết can đảm nói với lão phu nhân: "Chi Chi là một đứa bé ngoan, không thể làm ra chuyện có hại cho người khác! Mẹ cũng đang dùng thực phẩm chức năng mà con bé đưa cho, mẹ không thể tùy tiện suy đoán về con bé được!"
"Không nói đến việc Chi Chi đạt được giải quán quân cuộc thi hùng biện, dù cho con bé không đạt được gì cả, con cũng sẽ cho con bé những điều tốt nhất!" Nói xong, ánh mắt của Hứa Vi dừng lại ở trên người Bạch Dao, rất tức giận nói: "Tuyệt giao*! Tuyệt giao mãi mãi!"
( Tuyệt giao: cắt đứt mọi quan hệ, không còn đi lại, giao thiệp với nhau nữa. )
Cô cũng không hề muốn dỗ dành Lục Sơ Uyển chút nào.
Vì mối quan hệ với Phó Chi, trong lòng cô cũng đã vạch ra ranh giới rõ ràng với cháu gái.
Sự thờ ơ trên khuôn mặt của Lục Sơ Uyển đã đông cứng lại.
Hứa Vi bước ra khỏi phòng bệnh.
Bạch Dao oán trách: "Mẹ, mẹ xem cô ta đi, là Phó Chi làm ra đúng không? Cô ta hiện tại đã học được cách cãi lại chị dâu rồi!"
Lục lão phu nhân không trả lời, sau một lúc lâu, bỗng nhiên nói: "Phó Chi trong cuộc thi lần này đạt được giải quán quân?"
Lão phu nhân chỉ biết loại người nghèo kiết xác như Phó Chi đến Lục gia chỉ để lợi dụng, Bạch Dao cũng không nói với bà về thành tích của Phó Chi, nhưng với trình độ giáo dục nhận được từ một thị trấn nhỏ, bà ấy không thể tin được khi Hứa Vi nói rằng Phó Chi đã đạt giải, là điều mà Lục lão phu nhân chưa từng nghĩ đến.
Lục Sơ Uyển căng thẳng, một lúc lâu mới nhẹ giọng nói: "Chuyện của Phó Chi cháu không rõ lắm. Ban đầu đáng lẽ em ấy sẽ cùng cháu học chung một lớp, nhưng giáo viên chủ nhiệm lớp cháu lại bảo em ấy đã gian lận, hậu quả quá lớn, cho nên đã đuổi em ấy đến lớp 21."
Như vậy à.
Lục lão phu nhân nghẹn một cái, huyết áp lại lên cao.
Bà ấy duỗi tay cầm lọ thuốc trên bàn, mở ra, bỏ vào miệng một viên trước khi Lục Sơ Uyển kịp ngăn lại.
Mùi thơm ngọt ngào lan tỏa ra giữa đầu lưỡi và răng, rất nhanh đã xua tan vị đắng trong miệng bà.
.
.
.
Tâm lý của Lục Dư Mặc sụp đổ rồi.
Nguyên nhân là lúc buổi chiều, Phó Chi đã phát một đoạn ghi âm, bên trong là giọng của Đỗ Mân nói Chu Đình Đình đã cầm thẻ ra vào tìm đến viện nghiên cứu vào chiều nay.
Đoạn ghi âm vừa kết thúc, cô khẽ liếc về phía hắn.
Bên trong mang theo chút thất vọng.
Lục Dư Mặc biết hắn hết đường chối cãi.
Sau khi đóng sầm cửa lại đã là 7 giờ tối, trong lòng hắn cảm thấy khó chịu như bị mèo cào.
Chưa kịp hỏi tại sao Phó Chi lại có wechat của Đỗ Mân, cũng không biết đối mặt với Chu Đình Đình như thế nào.
Nhìn hai chữ 'Phó Chi' hiện lên trong wechat, hắn cảm thấy rất tội lỗi.
"Có đó không?"
Sau một lúc lâu, hắn gửi một tin nhắn đến điện thoại của Phó Chi.
Đợi ba phút, đầu bên kia không có ai trả lời.
Thế là hắn lại gửi thêm một tin khác: "Nghe nói mày thích uống trà sữa, tao mời mày uống trà sữa nhá?"
Không ai quan tâm.
"Nói gì đi?"
Không ai quan tâm.
"Ra ngoài chơi một lát nhé?"
Vẫn không ai quan tâm.
Trước khi dần dần mất đi lý trí, Lục Dư Mặc đã bình tĩnh gửi đi 20 tin nhắn nữa, từ những lời giải thích chân thành cho đến sự suy sụp của hắn khi Phó Chi không trả lời tin nhắn.
Cuối cùng mất hết mặt mũi, đột nhiên nổi nóng: "Mày phải nên hết tức giận rồi chứ? Tao giải thích còn chưa đủ rõ ràng sao? Tao nói tao không có, mày có chỗ nào khó chịu thì cứ trực tiếp nói ra hết với tao đi."
"Mày không tin tao?"
"Được, sao cũng được, mày tin hay không thì tùy!"
"Sau cùng đừng có khóc lóc nói với tao rằng mày đã biết tao không có lỗi, đến lúc đó cho dù ba có đánh gãy chân tao, tao cũng không tha thứ cho mày!"
WeChat yên tĩnh.
Qua 10 phút sau, Phó Chi bước ra khỏi phòng tắm.
Nhìn 99+ tin nhắn mà Lục Dư Mặc gửi đến.
Hẳn là bị câu nói đánh gãy chân của Phó Chi kích thích, tin nhắn hắn gửi qua mang một cảm giác rất mạnh mẽ rằng hắn muốn kéo cô cùng bị đánh gãy chân theo.
Phó Chi đã hiểu.
Cô chụp màn hình lại, vô tình gửi vào nhóm 'Người một nhà tương thân tương ái', sau đó giải thích: "Lỡ tay."
Cũng không có ý định thu hồi tin nhắn.
"Ting- - ting- - ting- - ting- - "
Thông báo wechat vang lên liên tục.
Lục Dư Mặc căng thẳng siết chặt điện thoại.
Không được, không thể xem nó, phải cho Phó Chi hiểu được mức độ nghiêm trọng của tình huống! Phải để cho Phó Chi hiểu thế nào là bạo lực lạnh!
Ý tưởng nảy ra chưa bao lâu, ngay sau đó, wechat của Hứa Vi đã gọi đến, giọng nói của người phụ nữ tức đến run: "Lục Dư Mặc, tối nay mẹ sẽ để ba ba con chặt đứt chân con!"
Lục Dư Mặc: "???"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro