(18+) Chap 0-2: Ngoại truyện: Cuộc cãi vã nho nhỏ của R và 56. (tt)
Ba câu thôi, xin lỗi vì không phải chap mới. Câu thứ hai, xin đọc lại chap 0-1 để nhớ lại nội dung, tui hem tóm tắt. Câu thứ ba, tặng cho cô nè enTiQu
~~~~~~~~~~~~~~~~
(18+) Chap 0-2: Ngoại truyện: Cuộc cãi vã nho nhỏ của R và 56. (tt)
~~~~~~~~~~~~~~~~
*Tối hôm đó.*
_Cậu làm ơn xuống dưới ăn đi màààà!!!!
_Không là không!! - Rút tay mình ra khỏi tay của Luce, Reborn cật lực phản đối việc cô kêu anh xuống nhà ăn cơm.
Thế đang có chuyện gì xảy ra đây??!! Dĩ nhiên là Luce đang cố lôi Reborn xuống dưới xuống nhà rồi. Mặc dù họ đã nghĩ tới ''cái kia'' nhưng vấn đề là làm sao để thực hiện thôi.
Và để làm được thì trước tiên phải lôi cổ hai tên này xuống nhà dưới đã.
*Ở đầu bên kia.*
_Collonello~sempaiiiiiii...!!! Xuống đi màààààà..!! Coi như tui xin anh đó, xuống điiiiiiiiii..!! - Skull ôm lấy 1 cánh tay Collonello than vãn. (Này.. Để R~sama hết giận mà bjk đc là chít nhóe Skl~chan.)
_Để làm gì cơ chứ??!! - Collonello bực mình đạp Skull ra.
*Khoảng 20 phút sau.*
Bằng 1 cách nào đó, Luce và Skull đã thành công trong việc lôi 2 nhân vật chính xuống nhà ăn cơm.
_Yo, cuối cùng cũng chịu thò mặt xuống rồi hả, Collonello??!! Reborn??!!
Fon mỉm cười nhìn mặt 2 con người đã trốn trong phòng nhiều ngày, nói.
Collonello và Reborn ậm ừ trong miệng rồi ngồi vào chỗ. Và ngay lập tức, bị nhét vào chỗ ngồi thường trực. Vì bình thường hay ngồi cạnh nhau, hôm nay giận nhau nên mới tách ra ngồi riêng.
Anh với cậu khó chịu, liếc nhau 1 cái rồi...
_Hứ!! - Hứ 1 tiếng và quay phắt mặt nhìn đi hướng khác.
Rồi bữa ăn bắt đầu.
Và cuộc hội thoại bằng mắt của mấy người kia cũng bắt đầu a~~
*Liếc* Giờ sao??
*Nhún vai* Ai biết.
*Trừng mắt* Cậu đùa tôi hả??!!
*Lườm* Ngon thì làm coi tên culi kia??!! Reborn dù gì cũng là Đệ Nhất Sát Thủ đấy!! Không khéo là chết cả lũ!!
*Rụt cổ* Dạ em biết lỗi rồi chụy hai!
*Đảo mắt* Thế giờ làm gì đây??!!
*Đảo mắt, liếc* Làm gì là làm gì??!!
*Nhướn mày* Giờ thằng nào dám làm bia đỡ đạ.. Nhầm, dám đi làm người bỏ ''nó'' vào ly nước của hai tên kia đây??!!
*Nhìn nhau, trừng mắt* Skull, ngươi làm!!
*Tái mặt* Bớt!! Nhìn mặt cả hai đều như âm binh ấy, hãm lắm!!
*Híp mắt* Dù gì ngươi cũng không chết được, làm đi!!
*Khóc không ra nước mắt* Các ngươi hùa nhau ăn hiếp ta..
*Liếc xéo* Nín ngay và làm đi!!!
Và thế là cuộc hội thoại bằng mắt của họ kết thúc.
Người được chọn làm bia đỡ đạ.. Nhầm, nhầm.. Đi làm cái chuyện tày trời ấy chính là Skull.
(Tất cả: *Vỗ vai* Tổ quốc ghi công chú, Skull. Cố lên!!
Tsu: R.I.P Skull...)
_Aa.. - Cậu ý thở dài phiền não, kỳ này sống không nổi rồi..
_Cầu trời phù hộ cho con. Con hứa sẽ cúng ngài một nải chuối, hai cây nhang, một nắm gạo, nửa cái chân gà, một trái táo cắn dở theo nghĩa đen a..(??!!) - Chắp tay, cầu nguyện a cầu nguyện.
Skull đi sang chỗ Reborn và Collonello.
_Này, Reborn, Collonello.
Skul cười cười, hạ người xuống nói với Reborn và Collonello cái gì đó.
Còn mấy người kia *hóng hớt-ing*
Không biết Skull nói gì mà cả Reborn và Collonello đều đen mặt.
Collonello lặng lẽ xách khẩu Ripper của mình lên. Reborn thì nhẹ nhàng nói một câu.
_Leon, CZ 75!!
''Chết chắc rồi!!''
Skull khóc không ra nước mắt, nghĩ thầm rồi dzọt lẹ.
Phía sau là Reborn và Collonello đang đuổi theo sát nút như hai con quái thú.
Vài giây sau, Skull quay lại phòng ăn, đáp ngay chỗ ngồi của Reborn và Collonello. Rồi lại bay ra ngoài vườn.
Hai cái bóng vụt qua, bay ra vườn. Không ai nhận ra rằng trước khi chạy ra Skull đã nhanh tay bỏ thứ gì đó vào ly nước của Collonello và Reborn.
Vài giây sau, từ ngoài vườn vang lên một tiếng hét thê thảm.
''Haizz... R.I.P Skull...''
Cả bọn thở dài.
~~~~~~~~Tan tan rannnnn~~~~~~~~
*Một lúc sau..*
_À.. À thì.. Hình như cả hai liều tôi đều bỏ nhầm vô ly nước của Collonello...
_Cậu nói cái gì cơ??!! Bỏ nhầm ấy hả??!!
Cả lũ hét ầm lên.
_Waa..aa.. Không phải lỗi của tôi mà!! Đó là do thói quen của hai tên đó!! Cái thể loại gì mà ăn uống cũng cầm nhầm ly nước của nhau được chứ??!!
Skull la oai oái, thanh minh cho tội lỗi mình vừa gây ra.
_Hừ!! Có chứ, hai tên điên ấy thì có thể. - Lal đỡ trán, quả này tiêu rồi, tất cả là tại tên culi vô dụng đó!!
(Tsu: Tổ quốc ghi công chú part 2, Skull. Và R.I.P Skull part 2 :v :v :v :v :v)
Về phần Collonello, sau khi ăn xong thì anh chàng đang lê lết về phòng. Cơ mà..
_Geez.. Chết tiệt, đau đầu quá..
Vì tác dụng của thuốc, nên đến cả việc di chuyển cũng khá khó khăn a..
''Người mình.. Nóng quá.. "
Cũng vì tác dụng của thuốc nên Collonello nhìn cũng không rõ.
Lúc này trước mặt anh đột nhiên xuất hiện một bóng người - Reborn!!
Anh bước tới, đưa tay chụp lấy cậu.
_Cái gì hả, tên kia?? Buông!! - Cậu vùng ra, cơ mà..
_Ư..!! - Lực tay của anh hôm nay mạnh lạ thường.
_Này, anh muốn gì hả?? Tôi chưa có hết bực đâu đấy!! Biến!!
Reborn chưa nhận ra sự khác biệt của Collonello nên cậu phản ứng rất bình thường.
Tức là làm mặt giận lẫy với lại khi nói xong môi hơi hở ra trông rất là gợi tình ấy.
ᕙ('▽')ᕗ ᕙ('▽')ᕗ ᕙ('▽')ᕗ
<<Ầm!!!>>
Một tiếng sét đánh ngang tai vang lên. Reborn chết chắc rồi, người ta đang động dục a..
\^o^/ \^o^/ \^o^/ \^o^/
Anh không nói không rằng, ấn mạnh cậu vào tường.
_Ah..!! - Reborn khẽ rên lên.
_Neh.. Anh định làm gì?! - Reborn trừng mắt nhìn anh.
Collonello vẫn không nói gì. Chỉ đơn giản cúi xuống.
Và hôn.
Mãi đến lúc cậu không thở được nữa anh mới nhả ra. Một sợi chỉ bạc vẫn còn vương trên môi hai người.
Reborn lúc này đã bị hôn đến không biết trời trăng mây gió là gì. Mọi thứ trước mắt đều hoa hoa hoa trông chẳng rõ ràng.
Anh bế thốc cậu lên, bước vào phòng ngủ.
Và trò chơi bắt đầu :D :D :D
Anh quăng cậu lên giường, tiếp theo nhanh chóng đè cậu xuống và..
<<Roẹt!!>>
Một tiếng xé ngọt xớt vang lên, rách áo Reborn rồi.
_Anh!! Dừng lại!! - Reborn kháng cự, nhưng vô ích.
Anh cúi người, há miệng cắn một cái thật mạnh lên cần cổ cậu.
_Ahh!!
_Reborn.. - Collonello thì thầm, giọng nói anh nghe thật ma mị.
_Anh.. - Reborn tái mặt, hôm nay Collonello cực kỳ không bình thường a..
(Tsu: Anh còn chưa nhận ra a~~ Chồng anh là dính phải thuốc kích dục rồi nha~~)
Collonello há miệng ngậm lấy cái điểm hồng hồng trên ngực Reborn.
_Ah.. Collo..nell..o.. - Cậu rên rỉ.
Săn sóc bên này thì không thể bỏ mặc bên kia. Anh đưa tay xoa nắn bên còn lại.
_Ah!! Đừng cắn..!! - Cậu la lên khi anh cắn mạnh một cái. Lúc nhả ra, cả hai đầu nhũ của Reborn đều sưng đỏ lên.
Rồi anh lại hôn lên môi cậu, rồi lúc nhả ra, èo.. Thật khó nói a..
Mặt cậu lúc này đỏ au lên, áo bị xé rách để lộ thân hình mảnh mai cùng hai đầu nhũ hoa sưng đỏ. Đôi môi khẽ mở, đỏ mọng vì bị hôn, đôi mắt khép hờ ngấn nước.
Aaaa... *Hít một ngụm lãnh khí* thật quá ư là gợi tình đi.. Đọc kỹ lại đoạn trên và thử tưởng tượng xem? Mau khai thiệt đê, có đứa nào lên chưa??!! 😈😈😈😈😈😈
Nếu người xem còn lên thì không lý nào cái thằng vừa gây ra tình trạng ấy lại không lên. Vừa nhìn thấy cảnh ấy là con thú dữ trong người Collonello đã được thả ra. Anh không quan tâm gì nữa, trực tiếp cởi quần cậu ra rồi đưa tay...
_Ah!! Đừng!! - Cậu rên lên khi anh đút một ngón tay vào đó. Một, rồi hai, rồi ba..
Anh càn quấy bên trong cậu, cả người Reborn cong lên tạo thành một đường cong tuyệt mĩ.
_Ah.. Coll..on..ello.. Đừng mà.. Dừng lại... - Cậu rên rỉ van xin anh dừng lại. Nhưng con au không muốn nên là... :v :v :v :v :vv
Mấy ngón tay vừa rút ra, chưa kịp thở phào thì Reborn đã cảm giác được một thứ còn to lớn hơn tiến vào.
_Kh.. Khoan.. Đừng.. Aaa..!! Collonello!! Dừng lại... Không được...!! - Reborn hốt hoảng, đẩy Collonello ra. Nhưng không được, anh đẩy mạnh ''nó'' vào người cậu.
_Aaa!!
_Reborn.. - Anh lại thì thầm_Reborn.. Anh động đây.. - Giọng nói ma mị ấy báo trước cho cậu.
Song, đầu óc Reborn hiện giờ đang trong tình trạng ''Wifi không ổn định'' nên chưa kịp tiêu hóa câu nói đó của Collonello.
Về phần anh, không để cậu tiêu hóa xong câu nói, amh cứ thế mà động luôn.
_Ah..ah.. Ah!! Ah..!! Aa!! Ư.. Collonello.. Dừng!! Dừng.. Dừ..ng..
Anh mặc kệ cậu, tiếp tục di chuyển, thúc sâu vào trong cậu.
Collonello cúi người một lần nữa ngậm lấy bờ môi Reborn, hút hết không khí của cậu. Rồi anh đưa tay lật người cậu lại. Để cậu úp mặt vào gối, cột tay vào thành giường. Collonello nhấc mông cậu lên, lại đâm sâu vào.
_Ah.. Ah.. Hức.. Thôi.. M..mà.. Đừng.. Hức.. - Reborn bật khóc, cắn răng chịu đựng. Trước mắt cậu bây giờ chỉ là một mảng trắng xóa mờ ảo.
Collonello đưa tay tách miệng Reborn ra. Anh luồn những ngón tay vào đảo qua đảo lại cực điêu luyện như để thay thế cho đôi môi đang phiêu du và để lại dấu hôn khắp nửa người trên của cậu.
Đến khi anh gầm nhẹ và trao tất cả tinh hoa cho cậu cũng là lúc cậu chìm vào bóng tối.
Đôi mắt Collonello mờ ảo, anh ngắt mạnh vào eo cậu.
_Aaa!! - Reborn trừng mắt tỉnh lại. Anh lại thì thầm, giọng nói càng trở nên ma mị hơn bao giờ hết.
_Đêm còn dài mà.. Reborn..
~~~~~~~~Tan tan rannnnn~~~~~~~~
Sáng sớm hôm sau, Collonello thức dậy. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy chính là mái tóc đen nhánh của Reborn.
'' Hả??!! Cái giề đây??!! Không phải mình với Reborn vẫn còn giận nhau sao??!!''
Sau khi ngồi dậy, anh kinh ngạc.
''Cái...!! Thế nào mà..??!!''
Trước mắt Collonello bây giờ là một Reborn trần trụi, cổ tay cổ chân đều có dấu hằn của dây trói. Khóe môi cậu rách ra, trên người đầy những dấu hôn. Khắp người bầm tím rất nhiều, trên mặt chứa đầy đau đớn và sợ hãi.
Đúng lúc này, mọi ký ức của đêm qua chợt ùa về trong tâm trí anh.
_Reborn?? Reborn! Reborn!! Mau tỉnh lại đi.. Thế này không vui chút nào đâu.. Reborn!!!
Anh lay cậu dậy, nhưng vô ích.
Lúc này Collonello làm gì còn nhớ đến chuyện giận với dỗi nữa a??!! Anh chỉ đang lo cho Reborn nhà anh thôi.
_Khụ.. Khụ!! Khụ!! - Rồi bỗng cậu ho khan, khẽ mở mắt.
_Reborn!! - Nghe thấy giọng nói quen thuộc. Cậu không thèm quay mặt lại, khẽ bặm môi rúc sâu hơn vào chăn.
Anh chính là cực kỳ đau lòng, nhìn bộ dạng là biết muốn cự tuyệt anh rồi đây.
''Fuck!!! Tối qua rốt cuộc mình đã ăn trúng cái gì vậy chứ??!!''
Anh chửi thề trong thâm tâm rồi cúi người xuống ôm lấy cậu. Một lúc sau, anh nhẹ nhàng bế cậu vào phòng tắm.
~~~~~~~~Tan tan rannnnn~~~~~~~~
_Reborn, anh xin lỗi. - Anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường. Đột nhiên cánh cửa bật mở.
Lal thò đầu vào.
_Collonello, tôi nói nghe chút này. Ờ.. Cậu bình tĩnh mà nghe nhé.. Ờm, thực ra..
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
_Cái gì???!!! Mấy người làm gì cơ???!!! - Collonello hét ầm lên.
_Cậu đã nghe rồi đó, tôi cũng không nói lại lần hai đâu.
Lal nói vội rồi sập cửa lại một cái.
<<Rầm!!>>
Và nhanh chóng bỏ xuống nhà dưới, trước khi rời khỏi đó hoàn toàn cô còn nghe thấy được tiếng hét vang vọng của Collonello.
_Tôi thề tôi sẽ đánh chết tên nào dám làm điều đó!!!
Lal liền le lưỡi lầm bầm, quả này Skull chết chắc rồi..
Collonello hừ lạnh, rồi anh quay trở lại bên giường. Collonello cau mày người con trai đang nằm trên giường không chút động đậy sau những gì Lal đã nói.
Anh thở dài ngồi xuống bên giường.
_Reborn??
_..Biến. - Cậu nói, giọng khàn đặc.
Collonello đau lòng.
Anh đỡ cậu ngồi dậy, ôm vào lòng vỗ về.
_Re~channnnnnn, tha cho anh đi mààààà!!! Suy cho cùng, đó đâu phải lỗi của anh.
Nhìn anh lúc này trong như một chú cún con bự tổ chảng hơn một tay bắn tỉa oai phong lẫm liệt nhiều.
*Sau một lúc năn nỉ, xin xỏ, van nài.*
_Haizz... - Reborn thở dài_Chỉ lần này thôi đấy.
_Yay!!! Anh yêu em, Re~chan!!
Collonello ôm chặt lấy Reborn mà quên mất một điều rằng...
_Aaa..!!! - Một tiếng hét thê thảm vang lên.
Thiệt tình, người ta đang đau mà anh ôm như vậy thì chết Re~chan của anh rồi ._._._._.
_Đau.. - Reborn rên rỉ.
Nhìn cậu nửa nằm nửa ngồi trong lòng anh ứa nước mắt rên rỉ. Èo.. Này... Gợi tình quá đi chứ...
Nhìn thấy cảnh đó, Collonello nuốt nước miếng. Cơ mà lại không làm gì được, người ta đang trong tình trạng ba trấm a...
*Ở dưới lầu.*
Luce mỉm cười nói.
_Cuối cùng họ cũng làm lành rồi nhỉ??
_Ừ, làm lành là tốt rồi. Không khí đỡ u ám hơn nhiều.
Fon mỉm cười trả lời Luce.
(Tsu: Sao hai anh chị này thích cười thế nhể??)
_Nhưng mà... Hình như... Collonello có bảo sẽ đánh chết thằng nào đã bỏ ''nó'' vào ly nước của hắn thì phải??!!
Viper khẽ khàng nói, tất cả trầm mặc..
R.I.P Skull part 3...
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
~~~~End Chap 0-2~~~~
Phù, cuối cùng cũng xong.
Sai chính tả cũng dẹp mịa đi. Không dám đọc lại..
Thề, một chap này tui viết mấy mấy ngày trời luôn đó!! 😂😂😂
Nghỉ tết vui vẻ nha bà con!!
😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️😘❤️
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro