Chương 22

"Châu Hiền tỷ tỷ-- Châu Hiền tỷ tỷ--" Nghe thấy thanh âm non nớt của hài tử, Châu Hiền muốn lập tức ngồi dậy khỏi giường.

"Nằm đi, Hiền nhi!" Một thanh âm già nua nhưng ôn hòa truyền tới.

"Phụ hoàng!" Châu Hiền cả kinh, vốn tưởng chỉ là hoàng huynh tới, không ngờ là Phụ hoàng cũng tới.

"Phụ hoàng!" Châu Hiền gọi.

"Trong người khỏe không?" Hoàng Thượng đứng bên giường ôn nhu nhìn Châu Hiền nói.

"Vâng, cảm ơn Phụ hoàng đã tới thăm con!"

"Còn có muội, có muội nữa Châu Hiền tỷ tỷ!" Nghệ Lâm bị bỏ qua mà kêu lên. Châu Hiền mỉm cười xoa đầu Nghệ Lâm.

"Hoàng huynh!"

"Ân!" Thái Nghiên mỉm cười gật gật đầu.

"Hiền nhi, con thật là to gan!" Hoàng Thượng vẻ mặt nghiêm túc nói.

"Phụ hoàng, con biết làm vậy rất là nguy hiểm. Nhưng mà con yêu Sáp Kỳ, con muốn giữ lại một ít huyết mạch cho nàng." Châu Hiền nói, sẵn sàng nhận sự xử phạt của Phụ hoàng.

"Aiz!" Hoàng Thượng bất đắc dĩ thở dài, lớp ngụy trang trên mặt cũng suy sụp xuống. Người đến cũng không phải để khởi binh hỏi tội*, mà thật sự là lo lắng cho nữ nhi hồ nháo mà rất quật cường này!

[khơi mào mọi chuyện, chuẩn bị lực lượng tới chất vấn]

"Phụ hoàng, ngươi cứ yên tâm,nhi thần sẽ không để cho muội xảy ra chuyện gì đâu!" Thái Nghiên mỉm cười nói.

"Hiền nhi, con hãy để tâm hồn thư thái, nghỉ ngơi thật tốt vào! Sáp Kỳ không có ở đây. Nhưng còn có hoàng huynh của con mặc dù không bì được với Sáp Kỳ nhưng cũng từ một sư phụ mà ra, có thể giúp con chống đỡ một thời gian ngắn để Phụ hoàng tìm cách!"

"Cảm tạ người, Phụ hoàng!" Châu Hiền nghẹn ngào nói, lòng tràn đầy cảm động.

"Phụ Hoàng, việc này cứ giao cho nhi thần đi! Con đã phái người đi tìm hai vị sư tỷ của con. Các nàng nếu biết được là hài tử của Sáp Kỳ nhất định sẽ ra tay hỗ trợ. Tuy ba đứa con cũng không có bằng Sáp Kỳ, nhưng có cả ba cùng làm, cũng như vì Khương Sáp Kỳ liều mạng! Còn có thần y Tôn Thừa Hoan, Khương Sáp Kỳ từng có ân với nàng (giúp đỡ nàng), nàng sẽ dùng hết sức để hỗ trợ Sáp Kỳ thôi!" Thái Nghiên tính toán kỹ lưỡng nói.

"Vậy thì tốt rồi! Châu Hiền, con yên tâm đi! Con, tiểu hài tử, Sáp Kỳ, tất cả đều sẽ không có chuyện gì đâu!"

"Vâng!"

"Phụ hoàng còn có việc, không thể ở lại lâu. Phụ hoàng đi trước đây, để cho Vân nhi cùng hoàng huynh của con ở lại đây chơi với con lâu một chút đi!"

"Vâng!"

Hoàng Thượng mỉm cười, xoay người rời đi! Thái Nghiên cùng Nghệ Lâm cũng chơi tới giờ Thìn (7h-9h) mới rời đi!

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Cùng lúc đó, tại thành Minh

"Thắng Long vương gia thật đúng là một tước vị đáng kiêu ngạo a!"

"Ngươi xác nhận tin tình báo này không sai?"

"Bẩm Nguyên soái, quân sư tuyệt đối vạn vô nhất nhất (không có sơ suất)!"

"Tình thế thật không thể lạc quan được!"

"Nguyên soái, xin hãy phái binh tiếp viện tới tất cả!"

"Quân sư, ngươi có thượng sách (kế hay) gì không?"

"Ân-- Thành Thiên, thành Lục, thành Liễu, thành Cẩm và thành Loan đều đã có mười vạn quân. Chia ra hai vạn tiếp viện cho thành Vũ, thành Cửu. Đợi đến thành Cửu, quân ta tiến nhanh tốc độ, mau chóng ngăn chặn đón đầu quân Nam Minh!"

"Nguyên soái, cách của quân sư rất được!"

"--"

"Thành trống, đầu hàng!" Sáp Kỳ lãnh đạm nói ra mấy chữ.

"Thành trống?!"

"Đầu hàng?!" Tất cả các tướng lĩnh đều hít một hơi khí lạnh, ngốc lăng nhìn Sáp Kỳ, không thể tin lời nàng đã nói.

"Nguyên soái, chuyện này-- người--"

"Nguyên soái, không thể như vậy được!"

"Đúng vậy, Nguyên soái, làm sao có thể mở đại môn (cửa thành) cho quân Nam Minh tiến vào được?!"

"Nguyên soái, hành động để thành không, đầu hàng sẽ làm ảnh hưởng tới tôn nghiêm của nước ta, lay động lòng dân!"2

Lập tức, bốn vị tướng quân quỳ xuống đất nói. Sáp Kỳ cũng không nói gì, chỉ là hơi nhíu mày nhìn họ, ánh mắt trở nên lạnh thấu xương.

"Xin Nguyên soái minh kỳ (chỉ cho sáng tỏ)!" Quân sư khóe môi khẽ nhếch, nghiền ngẫm mà cười chắp tay nói.

"Ngân!" Sáp Kỳ gọi. Đứng lên, ở bên phải Sáp Kỳ, Ngân lôi một khối mành lớn ở phía sau Sáp Kỳ, hiện ra trước mặt mọi người là một tấm địa đồ lớn.

"Năm mươi vạn quân Nam Minh đều đã đóng quân tiến vào thành Bột, dĩ nhiên đã trở thành căn cứ của chúng. Thành Ngưng và thành Từ binh lực thủ thành có không quá năm vạn quân, không tới hai ngày sẽ rơi vào tay Nam Minh. Phái thêm viện binh cũng chỉ như muối bỏ biển. Hành quân thần tốc, các tướng sĩ sẽ rơi vào trạng thái mỏi mệt mất tinh thần mà tham gia chiến trường. Khả năng thắng cũng có vài phần, mà cho dù là toàn thắng đi, giết sạch năm mươi vạn quân địch nhưng tổn thất sẽ là bao nhiêu. Đừng quên, quân Nam Minh còn có sáu mươi vạn quân hậu viện đang tới nữa, các ngươi sẽ ứng phó như thế nào? Tính đem năm mươi vạn tinh binh* của Thiên Chiếu chia nhỏ ra sao? Các người cho rằng huấn luyện được một quân đội như vậy phải tốn bao nhiêu thời gian và tâm huyết chứ!?" Sáp Kỳ bình tĩnh nói, nhưng chúng tướng sĩ đều thấy được, Sáp Kỳ đã muốn nổi giận.

[binh lính tinh nhuệ, tốt nhất đã qua huấn luyện nghiêm ngặt]

"Vâng-- nhưng ngài nói 'thành trống' là làm sao đây?" Quân sư hỏi. các tướng quân đều tò mò ngẩng đầu nhìn Sáp Kỳ. Nguyên soái lên tiếng thật là có uy lực!

"Thành Ngưng, thành Từ, thành Khải, thành Bình ở hai bên sườn thành Bột. Mười tòa thành* có binh lực kể cả nổi dậy cũng chỉ mười lăm vạn, làm sao có thể đối kháng (đấu tranh) với năm mươi vạn quân được?! Thay vì cố sống cố chết thủ thành, không bằng đem toàn bộ sức lực sử dụng trong thành. Bảo vệ dân chúng trong thành tới nơi an toàn, đem giấu thật kỹ toàn bộ lương thực trong thành, phòng ngừa bị rơi vào tay giặc. Không cần cố thủ, chỉ cần để lại thành hoàn toàn trống không cho bọn chúng! Đại quân tiến lên không cần thay đổi tốc độ, tránh để khi nghênh chiến lại mệt mỏi!" Sáp Kỳ chỉ ngón tay lên địa đồ nói.3

"Bốn vị tướng quân dưới trướng!" Chiên Vân hô.

"Có thuộc hạ!" Ngân, Xích, Long, Bằng bốn người lập tức tiến lên.

"Ngân, ngươi giữ lệnh bài Bạch Hổ, đi thành Thiên, điều động năm vạn quân Bạch Hổ. Bổn soái* cho ngươi thời gian nhiều nhất là năm ngày, nắm bắt hai tòa thành Nỉ và Khôi!"

[Chắc cũng là cách xưng 'tôi' của Nguyên soái]

"Thuộc hạ nhận lệnh!" Ngân tiến lên nhận lên bài Bạch Hổ từ tay Sáp Kỳ.

"Xích, ngươi giữ lệnh bài Thanh Long, đi thành Lục, điều động năm vạn quân Thanh Long. Thời gian cũng năm ngày, nắm giữ được hai tòa thành Trâu, Khương!"

"Tuân lệnh!" Xích đáp, tiến lên nhận lệnh bài Thanh Long.

"Long, ngươi nắm giữ lệnh bài Chu Tước, đi thành Cẩm. điều động năm vạn quân Chu Tước. Cũng thời gian năm ngày, nắm bắt được hai tòa thành Đảo, Thủy!"

"Vâng!"

"Bằng, ngươi cầm lệnh bài Huyền Vũ, đi Loan thành, điều động năm vạn quân Huyền Vũ. Thời gian cũng chỉ là năm ngày, giữ được tòa thành hai Từ và Liêu!"

"Vâng!"

"Quân sư, ngươi ở lại trấn giữ quân đội! Bổn soái phải chạy tới thành Liễu, điều động năm vạn quân Hỏa Long, tự mình đánh chiếm lại thành Ngưng và thành Bột. Trong lúc đó, mọi việc ở nơi này đều do ngươi làm chủ!"

"Thuộc hạ nhận lệnh!"

"Các vị tướng quân còn có điều gì muốn nói nữa sao?!"

"Không có!"

"Xích, Ngân, các ngươi đi chuẩn bị đi, sáng mai xuất phát, tới lúc đó tốt nhất là có thể đồng thời khởi xướng tiến công (khai mào tiến đánh)!"

"Thuộc hạ đã hiểu! Thuộc hạ xin cáo lui!" Ngân, Xích, Long, Bằng bốn người cùng chắp tay lui ra.

"Chúng tướng cũng lui ra đi!" Sáp Kỳ nói, mà các tướng quân cũng đều hành lễ, rời khỏi chủ trướng (lều đại tướng).

"Thật đúng mà to gan nga, Khương Thiếu tướng!" Chúng tướng vừa đi, quân sư liền có vẻ mặt trêu chọc nói.

"Lân quân sư, hay mang hộp nữ trang giống của ngươi tới đây đi!" Sáp Kỳ giống như vô tình nói. Quân sư nghe xong tức tới nghiến chặt răng!

"Đáng giận, Khương Sáp Kỳ, nghĩ muốn lấy đồ gì đó của ta đi hống (khiến người vui vẻ) lão bà* ngươi a, không có cửa đâu!" Lân quân sư không thèm để ý hình tượng mà hô lên.2

"Đồ của ngươi? Trên bề mặt kia có đề tên ngươi sao? Hay là ngươi kêu nó một tiếng xem nó có trả lời ngươi không nha?" Sáp Kỳ nói khiêu khích.

"Khương Sáp Kỳ, ngươi thật vô lại*!" Lân quân sư quát, hậm hực chạy ra khỏi doanh tướng (lều trại). Sáp Kỳ không khỏi mỉm cười.

"Đem cái này hỏa tốc (khẩn cấp) đưa tới thành Hoàng*. Còn có, thuận tiện giúp ta đem cái này về nhà giao cho Công chúa!" Đưa quân tình (tình hình quân sự) đã được niêm phong kỹ cho người truyền tin xong, Sáp Kỳ lại mỉm cười, giao một cái hộp nhỏ cho người truyền tin. Không cần nói cũng biết, lại là lễ vật tặng cho Châu Hiền!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro