Chương 2: Thử Lửa Đầu Tiên
Mặt trời đỏ rực treo lơ lửng trên bầu trời Hỏa Vân Tinh, một hành tinh nhỏ nằm ở rìa Huyền Thiên Giới, nơi nhiệt độ bề mặt thường xuyên vượt quá 1.000 độ C nhờ những mạch núi lửa phun trào không ngừng. Lăng Vân đứng trên một tảng đá đen sì, tay cầm một con gà vừa mới được làm sạch lông, đôi mắt lấp lánh sự quyết tâm xen lẫn bối rối. Bên cạnh hắn, Tiểu Hắc – con báo tinh yêu tộc với bộ lông xám loang lổ – đang loay hoay lắp ráp một cỗ máy kỳ lạ làm từ kim loại óng ánh, trong khi Ẩn Thánh ngồi dựa lưng vào một gốc cây cháy xém, tay cầm một bầu rượu cũ kỹ, ánh mắt hờ hững nhìn hai người.
"Ngươi chắc chứ, Lăng Vân?" Tiểu Hắc gầm gừ, giọng nói trầm khàn vang lên giữa tiếng nổ lụp bụp của dung nham phía xa. "Ta chưa từng thấy ai điên rồ đến mức muốn nướng gà ở 1 triệu độ mà không dùng linh lực. Con gà này sẽ tan thành khói trước khi ngươi kịp ngửi thấy mùi thơm!"
Lăng Vân không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn con gà trong tay. Đó là một con gà bình thường, được mua từ một ngôi làng phàm nhân dưới chân núi Vạn Đỉnh trước khi hắn rời đi. Da nó trắng nhợt, thịt mềm mại, chẳng có gì đặc biệt – đúng như yêu cầu trong cổ thư. Nhưng hắn biết rõ: nếu dùng phép thuật để bảo vệ nó khỏi nhiệt độ cực cao, kiến thần thánh sẽ không chấp nhận. Gà quay phải được nướng hoàn toàn tự nhiên, ở 1 triệu độ, trong 100 ngày, mà không cháy đen. Một nhiệm vụ nghe như trò đùa của thiên đạo.
"Ta không có lựa chọn," Lăng Vân cuối cùng lên tiếng, giọng trầm nhưng kiên định. "Nếu không tìm ra cách, người ngoài hành tinh kia sẽ hủy diệt tất cả. Ngươi đã thấy hành tinh Linh Thú tan biến thế nào rồi đấy."
Tiểu Hắc khịt mũi, ném một thanh kim loại vào cỗ máy trước mặt. "Ta không sợ chúng. Nhưng nếu ngươi muốn chết vì một con gà cháy, thì cứ việc. Đây là Lò Hỏa Tinh của ta – nóng nhất ta có thể làm mà không dùng linh lực. Nhiệt độ tối đa khoảng 10.000 độ, chạy bằng dung nham tinh luyện từ Hỏa Vân Tinh. Muốn thử không?"
Lăng Vân gật đầu, ánh mắt không rời con gà. 10.000 độ vẫn còn xa vời so với 1 triệu độ, nhưng hắn cần bắt đầu từ đâu đó. Hắn đặt con gà vào một cái khay kim loại do Tiểu Hắc chuẩn bị, rồi đẩy nó vào trong lò – một cỗ máy hình trụ cao hơn ba trượng, tỏa ra hơi nóng khủng khiếp khiến không khí xung quanh méo mó. Tiểu Hắc kéo cần gạt, và ngọn lửa đỏ rực bùng lên từ bên trong, tiếng rít vang vọng như tiếng gầm của một con thú dữ.
"Ngươi định nướng bao lâu?" Ẩn Thánh đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo chút chế nhạo. Ông ta nhấp một ngụm rượu, đôi mắt đục ngầu nhìn chăm chú vào Lò Hỏa Tinh.
"100 ngày," Lăng Vân đáp, tay nắm chặt chuôi kiếm Huyền Thiên như để kìm nén sự căng thẳng. "Cổ thư nói rõ: phải nướng đủ 100 ngày."
Tiểu Hắc phá lên cười, tiếng cười vang vọng giữa vùng đất hoang tàn. "100 ngày ở 10.000 độ? Ta cho ngươi 10 giây là con gà đó thành tro rồi! Ngươi nghĩ đây là trò chơi à, Lăng Vân? Ngay cả yêu thú cấp tám cũng không chịu nổi nhiệt độ này quá một khắc!"
Lăng Vân không phản bác. Hắn biết Tiểu Hắc nói đúng. Ở cảnh giới Đại Thừa, hắn từng dùng Huyền Thiên Kiếm chém nát một ngọn núi lửa, từng đối mặt với hỏa yêu sống trong dung nham ngàn độ, nhưng 10.000 độ vẫn là một con số vượt xa khả năng của vật chất thông thường. Và đó chỉ là bước khởi đầu – 1 triệu độ còn là một giấc mơ xa vời hơn cả việc phi thăng thành tiên.
Chỉ sau ba giây, một mùi khét lẹt bốc lên từ Lò Hỏa Tinh. Lăng Vân nhíu mày, thần thức quét qua lò, và trái tim hắn chùng xuống. Con gà đã biến thành một đống tro đen sì, không còn chút hình dạng nào của một món ăn. Tiểu Hắc bật cần gạt, tắt lò, rồi lắc đầu ngao ngán.
"Ta đã bảo mà," con báo tinh vừa nói vừa dùng móng vuốt gãi đầu. "Không có linh lực, không có pháp bảo, không có gì cả – con gà đó chẳng khác nào lá khô gặp lửa. Ngươi cần một thứ gì đó vượt ngoài quy luật của thiên địa, Lăng Vân. Nhưng ta là kỹ sư, không phải thần thánh!"
Lăng Vân im lặng, ánh mắt dán chặt vào đống tro trong khay. Thất bại đầu tiên không nằm ngoài dự đoán, nhưng nó vẫn khiến hắn cảm thấy một áp lực nặng nề. Hắn quay sang Ẩn Thánh, người vẫn ngồi đó với vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
"Lão tiền bối, ngài có biết cách nào không?" Lăng Vân hỏi, giọng mang theo chút hy vọng. "Ngài từng nói Gà Quay Vạn Độ là chìa khóa. Chẳng lẽ không có con đường nào để chế biến nó sao?"
Ẩn Thánh nhấp thêm một ngụm rượu, rồi chậm rãi đứng dậy. Ông ta bước đến gần Lò Hỏa Tinh, đưa tay sờ lên lớp kim loại nóng rực mà không hề tỏ ra đau đớn. "Ngươi nghĩ 1 triệu độ là vấn đề lớn nhất à?" Ông ta cười khẽ, giọng nói mang theo sự bí ẩn. "Nhiệt độ chỉ là bề ngoài. Cái khó là 100 ngày – thời gian mà mọi thứ đều tan rã, từ vật chất đến ý chí. Gà Quay Vạn Độ không phải món ăn cho kiến thần thánh, mà là một bài kiểm tra của thiên đạo. Nhưng ta sẽ cho ngươi một gợi ý: tìm Huyền Thiết Tinh trong Vực Hắc Ám. Nó có thể là bước đầu tiên."
"Huyền Thiết Tinh?" Tiểu Hắc ngắt lời, đôi mắt lóe lên sự tò mò. "Nghe nói đó là một ngôi sao chết, nóng hơn cả lõi Hỏa Vân Tinh cả ngàn lần. Nhưng làm sao đến được đó mà không dùng linh lực? Chẳng lẽ ngươi muốn ta chế một con tàu bay bằng sức mạnh cơ học thuần túy?"
"Đúng vậy," Ẩn Thánh gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm khó hiểu. "Nếu ngươi đủ giỏi, Tiểu Hắc."
Lăng Vân nắm chặt tay, lòng dâng lên một tia hy vọng lẫn nghi ngờ. Huyền Thiết Tinh – hắn từng nghe về nó trong các truyền thuyết cổ xưa, một ngôi sao kỳ lạ nằm sâu trong Vực Hắc Ám, nơi nhiệt độ có thể chạm đến hàng trăm nghìn độ nhờ áp suất và bức xạ tự nhiên. Nhưng 1 triệu độ vẫn là một khoảng cách xa vời, chưa kể đến việc giữ con gà không cháy đen trong 100 ngày. Dù vậy, đây là manh mối duy nhất hắn có.
Ba người rời Hỏa Vân Tinh ngay đêm đó, mang theo chút hy vọng mong manh. Tiểu Hắc bắt đầu phác thảo bản vẽ cho một con tàu cơ học – không dùng linh lực, chỉ dựa vào kim loại và năng lượng tự nhiên từ dung nham tinh luyện. Lăng Vân ngồi một mình bên đống lửa, tay cầm cuộn cổ thư, lẩm nhẩm đọc lại những dòng chữ về kiến thần thánh và Gà Quay Vạn Độ. Hắn tự hỏi: Nếu đây là bài kiểm tra của thiên đạo, thì mục đích thực sự của nó là gì? Và người ngoài hành tinh cấp độ 10 – chúng đến từ đâu, và tại sao lại xuất hiện ngay lúc này?
Trong khi đó, ở một góc vũ trụ xa xôi, bóng dáng gầy gò của kẻ thù lại xuất hiện. Đôi mắt trống rỗng của nó nhìn về phía Huyền Thiên Giới, và một ý nghĩ thoáng qua trong đầu. Hàng chục hành tinh nhỏ lân cận rung chuyển, rồi tan biến trong im lặng. Sinh vật yếu ớt ấy không vội vã, không cảm xúc, chỉ lặng lẽ tiến về phía trước, như một cơn ác mộng không thể ngăn cản.
Lăng Vân ngẩng đầu, cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo từ hư không. Hắn biết thời gian không còn nhiều. Huyền Thiết Tinh sẽ là thử thách tiếp theo, nhưng liệu nó có đủ để giải mã bí ẩn của Gà Quay Vạn Độ? Hay tất cả chỉ là một trò đùa của số phận?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro