Chương 9: Dấu Vết Trong Bóng Tối


"Tàu Gà Rơi" lao qua không gian vũ trụ, để lại đằng sau cảnh tượng kinh hoàng của mười Thánh Nhân tan biến dưới tay người ngoài hành tinh cấp độ 10. Lăng Vân ngồi trong cabin, tay ôm khay Gà Quay Vạn Độ, ánh mắt trầm tư nhìn vào con gà vàng óng tỏa sáng nhè nhẹ. Phượng Nhi đứng cạnh cửa sổ, cây quạt nhỏ phe phẩy đều đặn, đôi mắt đỏ rực lấp lánh sự quyết tâm xen lẫn lo âu. Tiểu Hắc, ở buồng điều khiển, vừa lái tàu vừa lẩm bẩm về mùi thơm của gà quay khiến nó không thể tập trung.

"Chúng ta may mắn sống sót," Tiểu Hắc lên tiếng, giọng khàn khàn. "Hắn giết mười Thánh Nhân như bóp chết ruồi, mà lại để chúng ta đi? Ta không hiểu nổi tên đó nghĩ gì!"

Lăng Vân nhíu mày, tay siết chặt chuôi kiếm Huyền Thiên. Hắn cũng đã tự hỏi điều đó từ lần đầu gặp người ngoài hành tinh ở Huyền Thiên Giới, rồi lần thứ hai ở Hố Đen Vĩnh Cửu. Mỗi lần, hắn cảm nhận được ý nghĩ hủy diệt từ sinh vật ấy, nhưng nó chưa bao giờ ra tay triệt để. "Không phải may mắn," hắn nói, giọng trầm nhưng chắc chắn. "Hắn có lý do."

Phượng Nhi quay lại, đôi mắt nàng lóe lên một tia tò mò. "Lý do? Ngươi nghĩ hắn cố ý tha cho chúng ta sao? Nhưng tại sao? Hắn không giống kẻ biết thương xót."

Lăng Vân gật đầu, ánh mắt dán vào khay gà. "Ta không chắc, nhưng từ lần đầu gặp hắn, ta cảm thấy... như hắn đang quan sát. Hắn có thể giết chúng ta bất cứ lúc nào – như cách hắn làm với mười Thánh Nhân – nhưng hắn không làm. Có lẽ... Gà Quay Vạn Độ là nguyên nhân."

Tiểu Hắc khịt mũi, móng vuốt gõ nhịp lên vô lăng. "Ý ngươi là hắn sợ cái món gà này à? Ha, nếu thế thì ta cũng muốn ăn thử xem có gì đặc biệt không!"

Phượng Nhi không cười. Nàng bước đến gần Lăng Vân, tay đặt lên khay gà, ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt kim loại. "Ngươi nói có lý," nàng nói, giọng trầm tư. "Khi hắn xuất hiện ở Hố Đen Vĩnh Cửu, ta cảm nhận được một sự dao động từ hắn – không phải sợ hãi, mà là... tò mò. Hắn nhìn con gà như thể nó mang một thứ gì đó hắn không hiểu."

Lăng Vân im lặng, suy nghĩ quay về những lần đối đầu ngắn ngủi. Hắn nhớ lại ánh sáng đen lóe lên từ người ngoài hành tinh, những hình ảnh về sự hủy diệt của Hỏa Diệm Giới và Huyền Thiên Giới. Nhưng trong tất cả, không lần nào hắn tấn công trực tiếp vào Gà Quay Vạn Độ. "Có thể... hắn biết về kiến thần thánh," Lăng Vân lẩm bẩm. "Hắn không giết chúng ta vì hắn muốn xem chúng ta sẽ làm gì với nó."

Trước khi họ kịp thảo luận thêm, một luồng sáng mờ ảo xuất hiện trong không gian phía trước. Không phải ánh sáng tự nhiên, mà là một thứ gì đó sâu thẳm, giống như ký ức của vũ trụ hiện lên trước mắt họ. Qua cửa sổ, họ thấy bóng dáng gầy gò của người ngoài hành tinh cấp độ 10 đứng giữa hư không, nhưng lần này, hắn không hủy diệt. Hắn nhìn về phía một điểm sáng xa xôi – nơi mà Lăng Vân cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ, giống như thứ phát ra từ Gà Quay Vạn Độ.

Hình ảnh thay đổi. Một giọng nói trầm thấp, không thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào, vang lên trong đầu họ: "Chúng là tàn dư của Kẻ Sáng Tạo. Ta không chạm vào chúng. Chúng là giới hạn của ta." Rồi bóng dáng người ngoài hành tinh quay đầu, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào "Tàu Gà Rơi" như thể biết họ đang quan sát. Một ý nghĩ thoáng qua, và hình ảnh tan biến, để lại không gian tĩnh lặng.

Phượng Nhi run lên, cây quạt trong tay nàng ngừng lại. "Hắn... vừa nói gì vậy?" Nàng hỏi, giọng lạc đi. "Kẻ Sáng Tạo? Tàn dư? Ý hắn là kiến thần thánh sao?"

Lăng Vân nắm chặt kiếm, lòng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo. "Ta nghĩ đúng rồi," hắn nói, giọng trầm xuống. "Hắn không giết chúng ta vì hắn không muốn chạm vào thứ liên quan đến kiến thần thánh. Hắn sợ chúng – không phải chúng ta, mà là thứ chúng ta đang mang theo."

Tiểu Hắc trợn mắt, bộ lông xám dựng đứng. "Sợ? Tên đó giết mười Thánh Nhân mà không chớp mắt, giờ ngươi bảo hắn sợ lũ kiến à? Ta không tin nổi!"

"Không phải sợ theo nghĩa thông thường," Phượng Nhi tiếp lời, ánh mắt sáng lên như vừa hiểu ra điều gì. "Hắn là Diệt Chủ – hiện thân của sự hủy diệt, sinh ra từ cái chết của Kẻ Sáng Tạo, như truyền thuyết của Phượng Hoàng Tộc. Nhưng nếu kiến thần thánh là tàn dư của Kẻ Sáng Tạo, chúng có thể là thứ duy nhất hắn không thể tiêu diệt. Đó là lý do hắn để chúng ta sống – hắn muốn xem chúng ta có tìm được chúng không."

Lăng Vân gật đầu, tay đặt lên khay gà. "Vậy thì chúng ta phải nhanh lên. Nếu hắn không dám chạm vào kiến thần thánh, chúng là vũ khí duy nhất của chúng ta."

Hành trình tìm kiếm kiến thần thánh bắt đầu từ đây. Dựa trên cổ thư, Lăng Vân biết chúng ở một nơi cách xa mọi sinh vật 1 năm ánh sáng – khoảng cách 9,46 nghìn tỷ km, lớn hơn cả hệ mặt trời hàng ngàn lần. Nhưng vũ trụ rộng lớn, không có tọa độ cụ thể, họ chỉ có thể dựa vào Gà Quay Vạn Độ như ngọn hải đăng dẫn đường.

Phượng Nhi đề xuất: "Nếu kiến thần thánh thích Gà Quay Vạn Độ, chúng có thể cảm nhận được mùi của nó. Ta sẽ dùng quạt để khuếch tán mùi hương ra không gian – không dùng linh lực, chỉ dựa vào gió tự nhiên. Nhưng chúng ta cần đến một nơi thoáng đãng, không bị cản trở bởi thiên thạch hay hành tinh."

Lăng Vân đồng ý, và Tiểu Hắc điều khiển "Tàu Gà Rơi" đến một vùng không gian trống trải, cách xa các ngôi sao và hố đen. Con tàu dừng lại, rung lắc yếu ớt như sắp tan rã, nhưng vẫn trụ vững. Phượng Nhi bước ra cửa thoát hiểm, tay cầm khay gà, cây quạt vung mạnh. Một luồng gió nóng lan tỏa, mang theo mùi thơm ngát của Gà Quay Vạn Độ, bay xa hàng ngàn dặm trong không gian.

"Ngươi nghĩ chúng sẽ ngửi thấy sao?" Tiểu Hắc hỏi, giọng nghi ngờ. "Không gian không có không khí, mùi làm sao lan được?"

Phượng Nhi mỉm cười, ánh mắt tinh nghịch. "Kiến thần thánh không giống kiến thường. Nếu chúng là tàn dư của Kẻ Sáng Tạo, giác quan của chúng vượt ngoài vật lý. Cứ chờ xem."

Thời gian trôi qua, chỉ có tiếng rít yếu ớt của động cơ và tiếng quạt của Phượng Nhi vang lên đều đặn. Lăng Vân đứng cạnh nàng, tay nắm chặt kiếm, thần thức quét ra xa để cảm nhận bất kỳ dấu hiệu nào. Rồi đột nhiên, một rung động nhỏ xuất hiện – không phải từ tàu, mà từ không gian xung quanh. Một luồng khí tức kỳ lạ, cổ xưa, tràn đến, khiến cả ba người giật mình.

"Chúng đến rồi!" Phượng Nhi hét lên, giọng phấn khích. Qua cửa sổ, họ thấy một đàn kiến nhỏ xíu, phát sáng nhè nhẹ, bay về phía con tàu. Chúng không lớn hơn kiến thường, nhưng mỗi con tỏa ra một thứ ánh sáng trắng tinh khiết, như những ngôi sao tí hon trôi nổi trong bóng tối.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi bị cắt đứt khi một bóng dáng gầy gò xuất hiện từ xa. Người ngoài hành tinh cấp độ 10 đứng giữa không gian, đôi mắt trống rỗng nhìn đàn kiến thần thánh. Hắn không tiến tới, nhưng một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn khiến không gian rung chuyển. Đàn kiến dừng lại, như thể bị một bức tường vô hình chặn đứng.

"Hắn lại đến!" Tiểu Hắc gầm lên, tay kéo cần gạt. "Hắn không dám giết chúng ta, nhưng cũng không để chúng ta dễ dàng lấy kiến!"

Lăng Vân lao đến cửa thoát hiểm, ôm khay gà và hét lên: "Phượng Nhi, tăng gió lên! Dẫn chúng đến gần hơn!"

Phượng Nhi vung quạt mạnh hơn, luồng gió nóng cuốn mùi Gà Quay Vạn Độ bay xa, vượt qua bức tường vô hình mà người ngoài hành tinh tạo ra. Đàn kiến rung lên, ánh sáng từ chúng bùng nổ, và chúng lao về phía con tàu, bỏ qua sự cản trở của hắn. Người ngoài hành tinh đứng yên, không phản ứng, chỉ nhìn họ với đôi mắt trống rỗng.

"Thành công rồi!" Tiểu Hắc reo lên, nhưng Lăng Vân không cười. Hắn nhìn người ngoài hành tinh, cảm nhận được một ý nghĩ cuối cùng từ hắn: "Các ngươi mang chúng đến. Nhưng ta vẫn là kết thúc."

Khi đàn kiến thần thánh bay vào "Tàu Gà Rơi", chúng vây quanh khay gà, ánh sáng trắng từ chúng hòa lẫn với ánh sáng vàng óng của Gà Quay Vạn Độ. Lăng Vân đặt khay xuống, tay run lên vì xúc động. "Chúng ta có chúng rồi," hắn nói, giọng trầm nhưng đầy hy vọng. "Giờ là lúc đối đầu."

Phượng Nhi đứng cạnh hắn, tay đặt lên vai hắn. "Hắn không giết chúng ta vì hắn biết chúng ta là chìa khóa để tìm kiến thần thánh," nàng nói, giọng kiên định. "Nhưng giờ chúng ta có chúng, hắn sẽ không tha nữa."

Lăng Vân gật đầu, ánh mắt gặp ánh mắt nàng. "Ta sẵn sàng. Dù hắn là gì, chúng ta sẽ dừng hắn lại."

Tiểu Hắc khịt mũi, nhưng khóe mắt nó ánh lên một tia quyết tâm. "Được thôi, đánh thì đánh! Nhưng lần này, ta muốn ăn gà thật đấy!"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #siêu#than