Chương 5

Cơn đau ê ẩm từ thắt lưng kéo dài xuống tận đầu gối khiến Lộc Đồng mơ màng tỉnh lại. Hắn chưa kịp mở mắt đã cảm nhận rõ rệt thứ gì đó nóng hổi, cứng rắn đang cắm sâu trong thân thể mình, dịch nhầy dâm thủy cùng nước ấm dập dềnh quanh hông. Hắn khẽ rên lên, tứ chi như nhũn ra, rồi bỗng giật mình khi thấy hai chân mình đang vắt lên thành bồn tắm. Đầu óc còn quay cuồng, hắn liếc nhìn xung quanh, phát hiện bản thân bị Kim Tra ôm trọn trong vòng tay, thân thể áp sát, dương vật vẫn liên tục nhấp vào lồn hắn không hề có dấu hiệu dừng lại.

Bồn tắm đầy nước ấm, lẫn vài cánh hoa thơm dịu nhẹ lững lờ trên mặt nước, thoạt nhìn cực kỳ thích hợp để thư giãn. Nhưng với Lộc Đồng, đây chẳng khác nào một cái bẫy mềm mại ngọt ngào, chỉ phục vụ cho cơn dục vọng không đáy của Kim Tra.
Hắn vừa tỉnh lại, Kim Tra đã cúi xuống, định hôn lên môi. Nhưng vừa chạm vào đã khiến Lộc Đồng nhăn mặt, né tránh, rên lên yếu ớt.

“Đừng… môi tôi đau lắm rồi…”

Giọng hắn dù muốn trách móc mà yếu ớt như làm nũng, lại khiến Kim Tra bật cười, ngậm lấy dái tai hắn thì thầm.

“Ừ, ngoan, vậy không hôn nữa. Đợi lát ra ngoài em sẽ bôi thuốc cho anh được không?”

Lộc Đồng không nhịn được cau mày, thở hắt ra, rồi khẽ hỏi, giọng vừa oán trách vừa tò mò.

“Cậu… tại sao lại địt tôi trong bồn tắm? Muốn thêm chút tình thú à?”

Kim Tra vẫn không dừng lại, vừa nhấp sâu vào lồn hắn vừa nhẹ nhàng xoa dọc bắp đùi run rẩy, giọng pha chút hài hước.

“Anh đoán sai rồi. Thư phòng, bàn trà, sofa phòng khách, bàn ăn trong bếp, giường phòng ngủ chính, giường phòng ngủ phụ,… tất cả đều bị chúng ta chơi đến sập hết rồi. Em đã gọi người tới thay đồ mới. Bây giờ chỉ còn bồn tắm là tạm thời dùng được thôi.”

Kim Tra mỉm cười gian xảo, ghé sát mũi vào cổ Lộc Đồng, hơi thở nóng hổi phả lên làn da mỏng.

“Hơn nữa, pheromone của anh vừa nồng vừa ngọt, nhỡ đâu người trong khách sạn ngửi thấy lại không chịu được, chạy vào đòi làm cùng thì phiền lắm. Nên anh cứ ngoan ngoãn để em ôm vào phòng tắm cho yên thân đi.”

Lộc Đồng vừa nghe vừa đỏ mặt, hắn rất muốn phản kháng nhưng cảm thấy bất lực, toàn thân vẫn bị Kim Tra giữ chặt, mỗi nhịp đụ lại khiến hắn bất giác rên rỉ, hai chân chới với vắt trên thành bồn tắm. Những cánh hoa trên mặt nước vỡ ra dưới bàn tay run rẩy của hắn, làn nước ấm cuộn lấy thân thể cả hai như một tấm chăn mỏng mềm mại, ướt át.

Lộc Đồng mơ màng nằm trong vòng tay Kim Tra, mí mắt nặng trĩu, đầu óc như bồng bềnh trong lớp sương mỏng. Trong thoáng chốc, hắn có cảm giác mình đã quên mất một chuyện gì đó cực kỳ quan trọng, một điều nên nhớ, nhưng lại không tài nào níu giữ được trong trí óc trống rỗng này.

Cố gắng lục lọi ký ức, tất cả những gì hắn nhớ được chỉ là khoảnh khắc cuối cùng bị Kim Tra đè xuống bàn thư phòng. Sau đó tất cả vỡ vụn thành mảng tối lờ mờ. Mọi cảm giác về thời gian, không gian đều biến mất. Khi ý thức chập chờn quay trở lại, hắn đã thấy mình nằm dưới người Kim Tra, nước ấm lấp lánh quanh người. Không gian mờ ảo bởi hơi nước, mùi hoa thoang thoảng dìu dịu hòa vào pheromone quen thuộc.

Mang tiếng là tắm rửa, nhưng thực ra toàn thân Lộc Đồng vẫn liên tục bị Kim Tra dày vò đến tê dại. Thân thể hắn mềm nhũn trong nước, mỗi cú nhấp của Kim Tra lại khiến dòng nước bắn tung tóe, cánh hoa nổi bồng bềnh trôi theo nhịp rung của hai cơ thể quấn quýt. Mỗi lần hắn cố cựa quậy để tránh né, Kim Tra chỉ khẽ cười, giữ chặt eo, tiếp tục đâm sâu vào thân thể hắn, khiến cho đầu óc Lộc Đồng chỉ còn lại duy nhất một màu trắng xóa mê man của khoái cảm lẫn kiệt sức.

Cuối cùng, ngay cả việc chống cự yếu ớt cũng trở nên xa xỉ. Khi Kim Tra nhẹ nhàng bế hắn lên khỏi mặt nước, cơ thể hắn đã hoàn toàn buông lỏng, đầu tựa lên vai y như một con thú nhỏ kiệt quệ. Trong cơn mơ màng, Lộc Đồng chỉ còn kịp nghe loáng thoáng tiếng cười bên tai, âm thanh trầm thấp pha lẫn kiêu ngạo của Kim Tra.

“Alpha của em cũng kiên cường đấy. Đợi em thoả mãn mới ngất đi.”

Mí mắt Lộc Đồng sụp xuống lần nữa, ý thức lại trôi về phía xa xăm.
Lộc Đồng mơ màng tỉnh dậy, lần này không còn là làn nước ấm quanh thân nữa mà là cảm giác êm ái của một chiếc giường rộng phủ ga trắng mềm mại. Căn phòng tràn ngập ánh sáng dịu nhẹ, phảng phất hương tinh dầu thanh mát. Cơn mê man dần tan đi, Lộc Đồng mới ý thức được thân dưới mình vẫn đang bị lấp đầy, dương vật Kim Tra đều đặn ra vào giữa hai cánh mông, nhịp thúc vừa mạnh mẽ vừa dứt khoát.

Hắn hoảng hốt phát hiện ra suốt đêm qua, Kim Tra không hề dừng lại lấy một phút. Mỗi nhịp thở nặng nề, mỗi tiếng rên trầm khàn bên tai là từng đợt khoái cảm lại dâng trào như sóng cuộn, khiến Lộc Đồng không biết bản thân đã lên đỉnh bao nhiêu lần, chỉ còn lại thân thể mềm nhũn, tràn ngập khoái lạc ngọt ngào.

Điều kỳ lạ là lần này, cơ thể Lộc Đồng không còn cảm giác phát tình cuồng loạn như trước nữa. Mọi đau nhức ê ẩm dường như đã tan biến, chỉ còn cảm giác khoan khoái, tinh thần tỉnh táo, hơi thở cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Có lẽ, Kim Tra đã cẩn thận bôi thuốc cho khi hắn đang ngủ mê mệt.

Vừa nhận ra mình đã tỉnh táo, bản năng đầu tiên của Lộc Đồng là muốn đẩy Kim Tra ra khỏi cơ thể. Cảm giác bị y đè nghiến dưới thân, dương vật không ngừng khuấy đảo tận sâu bên trong khiến hắn xấu hổ vô cùng. Nhưng vừa mới cử động đã bị từng cú thúc nhanh, chuẩn xác vào điểm G làm tê dại toàn thân. Lộc Đồng không kìm được mà bật lên tiếng rên đầy sung sướng, hai chân kẹp chặt lấy eo Kim Tra, thân thể run rẩy đón lấy từng đợt khoái cảm dồn dập.

Kim Tra phát hiện người trong lòng mình đã tỉnh, ánh mắt càng thêm sáng rực. Y lập tức cúi xuống, phủ môi mình lên môi Lộc Đồng, trút xuống từng nụ hôn dồn dập vừa dịu dàng vừa khát khao. Pheromone hương trúc thanh mát của Kim Tra lập tức lan tỏa, khiến Lộc Đồng dù lý trí vừa bừng tỉnh vẫn theo bản năng chủ động vươn lưỡi, đáp trả mãnh liệt. Hắn mút lấy môi dưới của Kim Tra, thậm chí còn liếm dọc theo cằm, hôn lên cổ, vừa rên khẽ vừa tham lam hít ngửi mùi hương dễ chịu kia.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả những giận dỗi, phản kháng đều bị nuốt chửng bởi khoái cảm đang trào dâng. Cả hai quấn lấy nhau, say sưa trong những cái hôn, trong hoan lạc miên man không dứt, tựa như cả thế giới ngoài kia đã tan biến.

Mãi đến khi men say dịu xuống, Lộc Đồng mới chợt tỉnh lại, định đẩy Kim Tra ra thì đã muộn.

Y rên khẽ bên tai, vừa đụ vừa thì thầm như mê sảng.

“Alpha ngoan, nhận hết tinh của em nhé.”

Kim Tra giữ chặt hông hắn, đẩy dương vật sâu hết cỡ, thúc liên tiếp những nhịp mạnh mẽ cuối cùng, rồi bắn toàn bộ dòng tinh dịch nóng hổi vào trong khoang sinh sản mới hình thành của Lộc Đồng. Cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp bụng dưới, thân thể hắn lại run lên dữ dội trong cơn cực khoái dồn dập, khoang sinh sản co thắt siết lấy toàn bộ tinh hoa vừa được bơm vào, như muốn giữ lại trọn vẹn mọi thứ thuộc về Kim Tra.

Lộc Đồng lờ mờ cảm nhận được ánh nắng dịu nhẹ tràn qua tấm rèm, lướt trên làn da trần còn đầy dấu hôn và vết đỏ nhức nhối. Hắn vội vàng bừng tỉnh, đầu óc lướt nhanh qua dòng ký ức hỗn loạn. Lộc Đồng nhớ ra hôm nay vẫn phải đi làm. Trong đầu lướt nhanh những hình ảnh về lịch trình, về công việc chưa xong, về những email chờ phản hồi...

Lộc Đồng toan nhỏm dậy, nhưng chỉ vừa chống tay thì cả thân dưới nhức nhối, bủn rủn, chẳng khác gì bị xe cán qua. Một cơn đau ê ẩm chạy dọc thắt lưng khiến hắn ngã bịch trở lại đệm, cả người mềm oặt ra, thở hổn hển như cá mắc cạn, hai má đỏ ửng vì bực và ngượng.

“Đi làm… đi làm…”

Hắn thều thào, giọng nghẹn ngào, ánh mắt đỏ ngầu đầy giận dữ trừng trừng nhìn Kim Tra đang thong thả kéo chăn lên cho mình.

Kim Tra thoáng ngạc nhiên, tưởng Lộc Đồng đang khát nước nên chu đáo rót một cốc, còn dịu dàng đỡ đầu hắn lên mớm từng ngụm

Chẳng ngờ vừa uống xong, Lộc Đồng liền thẳng tay tát y hai cái liền, mỗi cái đều “bốp” rất vang, lửa giận hiện rõ trên mặt.

“Đồ khốn kiếp! Tôi ghét cậu!”

Kim Tra là Enigma, khung xương đặc biệt kiên cố, đâu phải Alpha bình thường có thể đả thương được, nên ngoài vết ửng hồng trên má thì hoàn toàn chẳng hề hấn gì. Trái lại, Lộc Đồng đánh xong còn phải xuýt xoa, vung tay mấy cái cho đỡ rát, nhìn Kim Tra mà tức không nói nên lời.

Y lại chẳng giận, còn nắm lấy tay hắn, dịu dàng hôn vào lòng bàn tay, ngón tay, rồi xoa nhè nhẹ. Ánh mắt y long lanh, giọng điệu vừa vô tội vừa đáng thương.

“Em đã làm gì khiến anh giận à, anh Lộc? Nếu em có lỗi thì em xin lỗi mà. Đừng đánh nữa, tay anh đau em xót lắm.”

Lộc Đồng càng nghe càng tức, giọng gắt gỏng không nén nổi.

“Cậu là chó động dục à? Hay háng cậu lâu ngày đóng mạng nhện nên vừa được đụ là nổi điên lên? Một đêm không cho tôi yên, địt tới mức giờ còn không xuống nổi giường thì đi làm kiểu gì hả?”

Kim Tra vẫn tỏ ra hết sức đáng thương, ghé sát lại, vừa xoa dịu vừa dỗ dành, ánh mắt ánh lên chút ranh mãnh thích thú.

“Em biết rồi, để em xin phép cho anh nghỉ làm hôm nay. Hay để em bế anh đi làm nhé, anh Lộc chỉ cần ngồi lên người em là được, em cam đoan không để anh tổn hao một sợi tóc nào đâu.”

Lộc Đồng sao có thể chấp nhận lời đề nghị hoang đường ấy. Hắn lườm Kim Tra cháy mặt, rồi gầm lên, giọng khàn đặc xen lẫn bực tức.

“Ai cần cậu xin nghỉ làm hộ tôi! Cậu ấm như cậu thì biết cái gì? Chuỗi đi làm liên tục của tôi… thưởng chuyên cần của tôi… Cậu nghĩ chỉ cần búng tay một cái là có thể muốn nghỉ là nghỉ à?”

Trong lòng Lộc Đồng ngổn ngang biết bao cảm xúc, vừa rầu rĩ vừa uất ức không nguôi. Hắn nhớ lại những năm tháng trước đây, dù trời mưa gió bão bùng, dù thân mang bệnh nặng, hắn cũng chưa từng xin nghỉ lấy một ngày, luôn kiên trì gắng sức, làm việc gấp đôi, gấp ba người khác. Hắn hiểu hơn ai hết, nếu đã sinh ra ở tầng đáy, muốn ngẩng đầu, muốn sống thoải mái, chỉ có thể dựa vào nỗ lực không ngừng nghỉ của bản thân. Bất cứ phút giây lơ là nào cũng có thể khiến mọi cố gắng đổ sông đổ biển.

Thế mà chỉ vì một đêm hoan ái điên cuồng, bản thân lại trở thành một kẻ không gượng dậy nổi trên giường, bất lực nhìn thời gian trôi đi.

Nỗi tủi thân, tức tối, lại thêm chút xấu hổ dồn nén khiến vành mắt Lộc Đồng càng lúc càng đỏ hoe, ngấn lệ long lanh. Hắn nghiến răng chịu đựng, đôi môi mím chặt cố ngăn tiếng nấc, nhưng nước mắt vẫn rơi, từng giọt lớn lăn dài trên gò má nóng bừng.

Nhìn thấy dáng vẻ ấy của Lộc Đồng, Kim Tra đột nhiên cảm thấy một luồng khoái cảm kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Trong mắt y, chẳng có gì quyến rũ hơn hình ảnh một Alpha kiên cường, mạnh mẽ thường ngày, giờ lại nằm run rẩy trước mặt mình, đôi mắt xanh biếc ửng đỏ, lồng ngực khẽ run lên vì tủi thân, cơ thể cao lớn trở nên mong manh dễ vỡ. Đó là sự đối lập ngọt ngào, khiến dục vọng trong y trỗi dậy mãnh liệt, chỉ muốn địt hắn thêm trận nữa.

Nhưng Kim Tra cố dằn xuống bản năng tình dục. Y đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bết mồ hôi của Lộc Đồng, giọng pha chút dịu dàng.

“Dù anh có nghỉ hôm nay, em vẫn chấm công và tính lương đầy đủ cho anh. Một ngày thôi mà, không ai trách anh đâu.”
Nhưng Lộc Đồng lập tức cau mày, ánh mắt lộ rõ sự phản đối.

“Không được! Nếu tôi không thực sự làm việc mà vẫn nhận lương, vậy chẳng khác gì lạm dụng chức quyền để tư lợi riêng.”

Lộc Đồng chống tay ngồi dậy, dù người còn run rẩy, vẫn trừng mắt nhìn Kim Tra bằng ánh nhìn vừa tức tối vừa ương bướng.

Kim Tra hơi ngẩn ra một chút, rồi khẽ mỉm cười.

“Vậy thì em lấy tiền riêng của mình, trả cho anh một ngày công có được không? Dù gì hôm qua cũng là em làm anh mệt đến mức này mà.”

Câu nói tưởng như nhẹ nhàng, lại khiến Lộc Đồng giận tím mặt.

“Cậu có biết nói như thế nghe giống gì không hả? Ngủ với đại thiếu gia xong được trả tiền, vậy chẳng khác gì đĩ đực đâu! Cậu đừng có mà coi thường tôi!”

Kim Tra thoáng ngẩn người, rồi khẽ thở dài, ánh mắt y dịu xuống. Có thể thấy rõ y không hề tức giận, ngược lại, ánh nhìn ấy lại mang theo chút gì đó bất lực và cưng chiều.

“Được rồi, được rồi…”

Y khẽ giơ tay đầu hàng.

"Vậy thì thế này nhé. Cuối tuần này có buổi tiệc của giới thượng lưu, em muốn anh đi cùng. Ở đó có một ông chủ lớn đang do dự hợp tác với công ty. Nếu anh có thể khiến ông ta ký hợp đồng, coi như anh hoàn thành công việc của hôm nay. Em sẽ tính đó là một ngày làm việc, chấm công và trả lương đàng hoàng. Như vậy, có được không?”

Lộc Đồng im lặng rất lâu. Với kinh nghiệm và khả năng giao tiếp của hắn, việc chốt được hợp đồng lớn cũng không quá khó. Nghĩ đến đó, Lộc Đồng chậm rãi thở ra, giọng cố giữ vẻ bình tĩnh.

“...Chỉ lần này thôi. Tôi sẽ đi. Nhưng cậu đừng có nghĩ tôi làm vậy là vì cậu.”

Kim Tra khẽ mỉm cười, ánh mắt cong lên đầy ý vị.

“Dĩ nhiên rồi. Em chỉ đang nhờ anh giúp công ty thôi mà, đâu dám có ý gì khác.”

Sinh ra trong một gia đình hào môn danh giá, sự kiêu hãnh đã thấm sâu vào tận xương tủy Kim Tra. Cái kiểu tự tôn ấy đã trở thành lớp vỏ bảo vệ, khiến y hiếm khi phải hạ mình trước ai, càng không dễ dàng mở miệng cầu xin hay dỗ dành một người khác, chứ đừng nói đến chuyện bị đánh, bị tát như những gì đã xảy ra với Lộc Đồng.

Nếu không phải vì ánh mắt quá cao, vì khao khát tìm được một người thực sự dám đối diện, dám chống lại mình, thì có lẽ Kim Tra đã chẳng giữ thân trong sạch suốt bao năm. Y không thèm động vào đám alpha ngoài kia, những kẻ chỉ vừa thấy Enigma đã giãy nảy lên như bị dội nước sôi vào háng, hốt hoảng tìm đường lui. Họ không dám đối đầu, càng không đủ sức chạm tới một phần của y. Hoàn toàn khác biệt với người trước mặt.

Cho dù Lộc Đồng có làm loạn, có hờn dỗi hay vô lý đến đâu, y vẫn chỉ thấy alpha nhà mình thật đáng yêu.

Y biết rõ, những gì Lộc Đồng phải trải qua trong thời gian ngắn này đều quá sức chịu đựng với bất kỳ ai: bị hãm hại bỏ thuốc, nghe tin người tiền bối mình yêu thầm sắp kết hôn, rồi lại bị lôi kéo vào một trận hoan ái điên cuồng cùng Kim Tra trong khách sạn suốt cả đêm. Thân thể alpha mạnh mẽ ấy đột nhiên thay đổi, mọc ra âm hộ và cả khoang sinh sản - thứ vốn chỉ thuộc về omega. Bàng hoàng, xấu hổ, mất phương hướng, thậm chí sợ hãi… tất cả cảm xúc ấy đều có thể bóp nghẹt lý trí một người trưởng thành.

Kim Tra hiểu, Lộc Đồng lúc này rất bất an, nên sự cáu bẳn, phản kháng, thậm chí là nổi loạn cũng chỉ là phản ứng tự nhiên khi bị dồn ép đến giới hạn. Nếu y tiếp tục áp đặt, dồn ép, chỉ khiến Lộc Đồng càng thêm mệt mỏi, càng khó chấp nhận sự thay đổi. Phải từ từ dẫn dắt để hắn có thể thích nghi.

Kim Tra cẩn thận vệ sinh cho Lộc Đồng từng chút một. Dòng nước ấm áp lướt qua làn da nhạy cảm, bàn tay dịu dàng xoa sạch từng vệt mồ hôi, nước tiểu và tinh dịch. Từng động tác vừa tự nhiên vừa chu đáo, lặng lẽ vỗ về như thể chăm sóc một món bảo vật. Đến khi đã được lau khô, bọc trong lớp áo choàng mềm, Lộc Đồng mới thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, sạch sẽ hơn một chút, cảm giác uể oải cũng vơi đi phần nào.

Bữa sáng hôm ấy được bày ra ngay trên giường lớn, dưới ánh nắng vàng nhạt xuyên qua rèm cửa. Kim Tra đặt Lộc Đồng tựa vào lòng, để hắn nửa nằm nửa ngồi một cách thoải mái, còn mình thì kiên nhẫn bón từng thìa súp nóng hổi.

Lộc Đồng vừa ăn vừa liếc Kim Tra bằng ánh mắt đề phòng, trong lòng còn chưa nguôi ấm ức. Đến khi đã no bụng, hắn cố tình lấy từ ngăn kéo đầu giường ra một lọ thuốc tránh thai mới tinh, khoa trương vốc lấy một nắm nhét vào miệng, rồi uống ừng ực từng ngụm nước. Ánh mắt Lộc Đồng như đang nói: “Muốn tôi sinh con cho cậu chắc? Đừng mơ.”

Thế nhưng Kim Tra chẳng nổi cáu, cũng không có vẻ giận dỗi gì. Y chỉ khẽ mỉm cười, ngón tay vuốt nhẹ sống mũi Lộc Đồng, giọng bình thản mà dịu dàng.

“Nhớ chú ý liều lượng đấy, anh Lộc. Thuốc này dù là hàng cao cấp nhưng anh vẫn nên uống đúng chỉ dẫn thì mới phát huy tác dụng. Đừng vì nóng ruột mà lạm dụng quá liều, không tốt cho sức khỏe đâu.”

Lộc Đồng hơi sững lại, không ngờ Kim Tra lại bình thản như vậy. Hắn nhíu mày liếc y, lòng đầy hoang mang khó hiểu. Đêm qua, chẳng phải người này còn vừa đụ vừa thì thầm rên rỉ “muốn anh sinh con cho em”, “bón đầy lồn nhỏ”, “làm cho anh có thai”… vậy mà giờ lại bình thản đến lạ.

Thực ra, Kim Tra hiểu rất rõ giới hạn của bản thân và của Lộc Đồng. Y không định vội vã đòi hỏi quá nhiều ở hắn. Về cả tâm lý lẫn sinh lý, alpha của y đều chưa sẵn sàng cho chuyện mang thai. Dẫu cho pheromone và dục vọng có điên cuồng đến đâu, vẫn phải dành cho Lộc Đồng thời gian làm quen. Hơn nữa, loại thuốc này vốn được nghiên cứu dành riêng cho omega, còn hiệu quả với alpha thì ai mà chắc được? Nếu thực sự có duyên, cứ để cái thai đến một cách tự nhiên đi.

Lộc Đồng vừa định uống thêm hớp nước cho trôi thuốc thì bất chợt ánh sáng lấp lánh phản chiếu qua ngón tay khiến hắn khựng lại. Trên ngón áp út tay phải của hắn từ bao giờ xuất hiện một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ đến chói mắt.

Vòng vàng trắng được chế tác tinh xảo, bề mặt khắc họa hoa văn trúc nhỏ tinh mảnh chạy quanh viền, gợi nhớ đến mùi pheromone hương trúc đặc trưng của Kim Tra. Ở chính giữa là viên kim cương cắt kiểu brilliant cut, ánh sáng khúc xạ thành vô số tia sáng xanh lam, tím và bạc nhảy múa theo từng cử động nhỏ của Lộc Đồng. Khi hắn nâng tay lên, thứ ánh sáng ấy loang khắp ngón tay, vừa đẹp đẽ, vừa sang trọng. Chỉ cần nhìn qua cũng biết giá trị không hề nhỏ, thậm chí có thể mua được cả một căn hộ sang trọng ở trung tâm thành phố.

Lộc Đồng trố mắt, tim đập mạnh. Hắn run giọng hỏi.

"Cái này… là gì vậy? Sao lại đeo trên tay tôi?"

Kim Tra, như thể sớm đoán trước phản ứng ấy, chỉ bình thản mỉm cười, giọng nhẹ tênh.

“Nhẫn cầu hôn. Hôm qua anh đã đồng ý rồi mà.”

Không khí bỗng lặng đi vài giây. Lộc Đồng thật sự không biết nên thấy cạn lời vì Kim Tra luôn thủ sẵn một chiếc nhẫn cầu hôn bên người. Hay hắn nên phát điên vì y chọn đúng lúc đang địt người ta đến ngất xỉu để hỏi cưới.

“Cầu hôn… trong lúc đó? Cậu đùa tôi à?”

Lộc Đồng vừa nói vừa tháo phăng chiếc nhẫn ra.

“Cậu mang về mà đeo. Tôi không nhớ mình đồng ý cái gì hết. Chúng ta không hợp nhau đâu.”

Hắn ném chiếc nhẫn vào tay Kim Tra, dáng vẻ ghét bỏ. Trong đầu Lộc Đồng thoáng qua một suy nghĩ: Lời của đàn ông trên giường thì ai coi là thật chứ!

Kim Tra đón lấy chiếc nhẫn một cách điềm tĩnh. Y không tức giận, cũng chẳng buồn bã, chỉ ngẫm nghĩ một lát rồi gật gù.

“Có vẻ em sơ suất rồi.”

Lộc Đồng còn chưa kịp hỏi y “sơ suất cái gì?” thì Kim Tra đã đổi chủ đề, giọng thản nhiên như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là gió thoảng mây bay.

“Ăn sáng xong chúng ta cùng đến đồn cảnh sát đi.”

Lộc Đồng lập tức cảnh giác, sống lưng thoáng cứng lại. Hắn khẽ nheo mắt, giọng trầm xuống.

“Đến đồn cảnh sát làm gì?”

“Anh quên rồi à? Hôm qua anh bị bỏ thuốc. Em không yên tâm nên muốn đến đồn cảnh sát báo án, lấy lời khai, đồng thời làm xét nghiệm tổng quát cho anh. Coi xem trong người còn dư lượng thuốc hay cơ thể có chỗ nào bất thường không.”

Ánh mắt y khi nói câu đó không mang ý trêu chọc, cũng chẳng có chút gì gợi dục như thường lệ, mà là một sự nghiêm túc hiếm thấy. Điều đó khiến Lộc Đồng hơi sững lại, tim hắn bất giác đập nhanh thêm nửa nhịp.

“Khám tổng quát à?”

Hắn hừ lạnh, đôi môi nhếch lên, đầy giễu cợt.

“Trên người tôi đúng là có vài chỗ không ổn thật.”

Lộc Đồng không nói thẳng, nhưng trong đầu lại dậy lên hàng loạt cảm giác lẫn lộn. Mỗi khi nhúc nhích, phần thân dưới lại truyền đến từng đợt tê dại nhức nhối. Dù Kim Tra đã bôi thuốc cẩn thận, âm hộ mới mọc ra vẫn ê ẩm, hậu huyệt thì nóng rát như còn in hằn bóng dáng của thứ vật thể vừa hành hạ nó suốt cả đêm.

Kim Tra dường như nhận ra điều đó, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn.

“Đi với em, được không? Anh cứ coi như kiểm tra sức khỏe. Nếu có gì bất thường, em sẽ giúp anh xử lý.”

Ánh mắt ấy chân thành đến mức khó lòng từ chối, khiến Lộc Đồng dù cố giữ vẻ lạnh lùng cũng chỉ hừ một tiếng, miễn cưỡng đáp.

“Đi thì đi. Tôi cũng chẳng biết mấy lão khốn trong công ty bỏ thứ ghê tởm gì vào rượu của tôi.”

Lộc Đồng được Kim Tra dìu đến Cục Cảnh sát thành phố số 1. Lúc đầu hắn chỉ nghĩ rằng hai người sẽ ghé qua một đồn cảnh sát nhỏ gần khách sạn, làm thủ tục báo án đơn giản rồi về. Không ngờ Kim Tra lại lái thẳng xe đến tòa nhà lớn uy nghi nằm ngay trung tâm thành phố. Nơi đây vừa chính quy vừa nghiêm ngặt, khiến Lộc Đồng vô thức thấy bầu không khí căng thẳng hơn hẳn.

Ngay khi vừa bước vào sảnh, một nhóm nhân viên mặc đồng phục tiến đến. Kim Tra nhanh chóng trình giấy tờ và nói vài câu ngắn gọn với người trực ban. Dường như y đã sắp xếp sẵn từ trước, bởi không lâu sau, hai người được dẫn vào phòng riêng để lấy lời khai.

Một nữ cảnh sát alpha bước tới, ánh mắt sắc sảo và mái tóc đen búi gọn sau gáy, đồng phục ôm sát lộ rõ thân hình rắn rỏi. Cô ta cầm trên tay tập hồ sơ, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ.

“Xin mời anh Lộc Đồng theo tôi, chúng ta sẽ tiến hành kiểm tra sức khỏe trước khi lấy lời khai.”

Lộc Đồng khẽ gật đầu, đi theo cô ta qua dãy hành lang dài lát đá hoa cương. Ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang hắt xuống làm da hắn có phần tái nhợt, những vết bầm tím mờ ẩn hiện bên cổ áo. Mỗi bước đi, phần hông vẫn âm ỉ đau khiến hắn phải khẽ nhíu mày.

Dù đã là người trưởng thành, một alpha đứng đầu phòng truyền thông, thì giờ đây chỉ riêng việc bị tách ra khỏi Kim Tra thôi, hắn đã thấy tim mình đập thình thịch, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi. Không phải vì hắn sợ cảnh sát mà vì sợ nói sai điều gì đó.

Chuyện đêm qua cũng không thể gọi là cưỡng bức hoàn toàn. Hắn bị bỏ thuốc rồi bị Kim Tra lôi vào khách sạn, đúng, nhưng cũng chính hắn chủ động đáp lại sau đó. Lộc Đồng nhớ rất rõ từng khoảnh khắc chính mình đã rên rỉ, đã cào lên lưng y trong sung sướng, ở dưới thân y không ngừng cầu hoan. Nào có nửa phần chống cự. Hơn nữa, Kim Tra lại có người nhà làm trong ngành cảnh sát, nếu hắn dại dột mà nói điều không nên nói, biết đâu lại chuốc họa vào thân.

Lộc Đồng bị hướng dẫn vào một căn phòng khám kín đáo, nơi có đầy đủ thiết bị y tế hiện đại. Trong lúc bác sĩ chuẩn bị, nữ cảnh sát cẩn thận hỏi về tình trạng sức khỏe, những biểu hiện lạ trên cơ thể, rồi ghi chú cẩn thận vào hồ sơ.

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay vẫn vô thức siết chặt lấy vạt áo khoác mượn của Kim Tra.

Rồi đến lúc bị hỏi về những vết bầm tím trên vai, trên cổ, và cả những dấu hiệu sưng tấy bất thường ở bộ phận sinh dục, Lộc Đồng càng cúi thấp đầu hơn, hai tai nóng bừng vì xấu hổ. Trước mặt một alpha khác, lại là nữ giới, chuyện này càng khó nói.

Hắn lắp bắp.

“…Tôi… tôi bị phát tình, rồi quan hệ quá mạnh bạo… chứ không phải bị ép buộc gì cả.”

Nữ cảnh sát ngẩng lên, mắt hơi nheo lại dò xét. Nhưng cuối cùng, thấy Lộc Đồng lúng túng cúi gằm mặt, cô cũng chỉ nhẹ nhàng gật đầu, chuyển sang hỏi về loại thuốc đã uống, các biểu hiện khi phát tình, thời gian phát tác, và những người có mặt trong buổi tiệc tối qua.

Bên phía phòng thẩm vấn khác, Kim Tra lại trông nhàn nhã, ung dung dựa lưng vào ghế, chẳng coi buổi lấy lời khai này ra gì. Người tiếp y không ai khác chính là Mộc Tra, đứa em trai quý hoá kiêm sĩ quan điều tra đầy triển vọng.

Mộc Tra nghiêm túc đặt bút vào biên bản, bắt đầu bằng câu hỏi.

“Anh có thể cho em biết những gì đã xảy ra tối qua không?”

Vừa dứt lời, Mộc Tra đã thấy hối hận tràn về như lũ quét. Ban đầu, Kim Tra kể chuyện ở bữa tiệc vẫn còn bình thường, thái độ trầm ổn, lời lẽ đâu ra đấy. Nhưng chỉ một lúc sau, khi đến đoạn nhà vệ sinh nam, bầu không khí lập tức thay đổi. Y chẳng những không ngần ngại mà còn kể rất chi tiết, biểu cảm đầy tự hào, khoe khoang như thể vừa lập được chiến công hiển hách, thậm chí không quên nhấn mạnh.

“Lấy thân làm thuốc giải, cứu tiền bối ở công ty. Đúng là chỉ có anh mới đủ thể lực chịu nổi alpha phát tình như vậy.”

Mộc Tra vừa nghe đến đoạn Kim Tra địt Lộc Đồng thô bạo trong buồng vệ sinh khiến hắn khóc lóc thảm thiết thì mặt đã đỏ bừng, vành tai như bốc cháy. Cậu vội vàng với tay tắt gấp nút ghi âm, suýt chút nữa thì để lại bằng chứng phạm tội của anh cả. Nếu những lời Kim Tra vừa nói mà lọt ra ngoài thì còng số tám chắc chắn sẽ được đeo lên tay y.

Cậu vội vàng đập bàn một cái, cố giữ giọng nghiêm nghị.

“Anh nghiêm chỉnh chút cho tôi! Không được cợt nhả ở phòng thẩm vấn của cảnh sát!”
Nhưng vừa thấy Kim Tra nhướng mày, ánh mắt đảo qua, khí thế Enigma toát ra một cách lười biếng mà áp đảo, là Mộc Tra lại lập tức xẹp xuống. Không còn cách nào, cậu đành nhỏ giọng năn nỉ, cố lấy lòng.

“Anh cả, anh thương tình tha cho em cái. Tất cả những gì anh nói trong phòng này đều sẽ bị ghi âm lại. Em không muốn anh đón Tết trong tù đâu. ”
Kim Tra chỉ liếc qua, ánh mắt thoáng chút đùa cợt, vẫn còn muốn kể lể chiến tích thì bất chợt máy tính của Mộc Tra vang lên một tiếng tinh báo hiệu kết quả kiểm tra sức khoẻ của Lộc Đồng đã hoàn tất.

Mộc Tra chăm chú đọc bảng kết quả xét nghiệm trên màn hình máy tính, lông mày lập tức nhíu lại thành một đường sâu. Không chần chừ, cậu xoay hẳn màn hình lại cho Kim Tra xem, giọng trầm hẳn xuống.

“Anh nhìn đi.”

Trên màn hình, ngoài những thông số sức khỏe cơ bản còn có một kết luận rõ ràng: mẫu chất lấy từ máu và dịch cơ thể Lộc Đồng không phải thuốc kích dục thông thường. Đó là một loại thuốc biến đổi có khả năng khiến alpha dần phát triển đặc điểm sinh lý của omega. Hiệu quả thực tế của loại thuốc này còn thấp, dường như vẫn đang thử nghiệm, lại bị enzim sinh học đặc biệt của Enigma trong cơ thể Kim Tra trung hòa gần hết, ngăn không cho phản ứng hoá học tiếp tục tiến triển. Nhờ đó mà biến đổi của Lộc Đồng mới dừng lại ở mức kiểm soát được.

Như vậy, đám người phía sau đã nhắm vào Lộc Đồng từ đầu, hắn không phải nạn nhân bất đắc dĩ uống nhầm rượu bị bỏ thuốc của omega nào cả.

Kim Tra lập tức thu lại vẻ đùa cợt nãy giờ, khuôn mặt lạnh như băng.

“Em có thể giao đám rác rưởi đó cho anh không? Anh muốn nói chuyện riêng với chúng một chút.”

Không khí trong phòng chùng xuống rõ rệt. Mộc Tra cũng tắt hẳn nụ cười, lắc đầu.

“Anh ơi, mình là tài phiệt chứ đâu phải xã hội đen. Việc gì cũng phải làm theo pháp luật. Anh đừng có chơi luật rừng. Ở đây không phải địa bàn của anh.”

Kim Tra chậc một tiếng, lần đầu tiên để lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn. Y mím môi trong chốc lát rồi hất cằm hỏi.

“Có đem thuốc không? Cho anh một điếu.”

“Ở đây cấm hút thuốc.”

Mộc Tra lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ sự thông cảm. Cậu hiểu rất rõ: dù bề ngoài anh cả luôn bình thản, thì lúc này trong lòng Kim Tra chắc chắn đang bùng lên cơn giận dữ khó kìm nén. Dù gì, bạn đời mà mình chờ đợi bao năm bị người khác hãm hại, ai mà chẳng muốn tự tay trả thù.

Một thoáng im lặng nặng nề trôi qua. Mộc Tra khẽ hít một hơi, dịu giọng khuyên nhủ.

“Em biết anh lo cho chị dâu, nhưng đây là xã hội pháp trị. Ai làm sai thì người đó sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật. Bọn em sẽ cử thêm người bảo vệ chị dâu. Nếu anh không yên tâm thì cứ chuyển tới sống cùng anh Lộc một thời gian.”

“Sống chung à? Nghe cũng hay đấy chứ.”

Kim Tra khẽ nhướng mày, lẩm bẩm nhắc lại lời Mộc Tra, khóe môi nhè nhẹ cong lên.

Rầm!

Cánh cửa phòng thẩm vấn bất ngờ bị đạp tung.

Tiếng kim loại va vào tường vang chát chúa khiến cả hai cùng quay phắt lại. Một luồng khí nóng rát ập vào phòng, mang theo pheromone mùi whiskey nồng nàn khiến mọi người ngẩn người trong một thoáng.

Lộc Đồng xông vào như cơn gió lốc. Áo sơ mi trắng đã bung hết khuy, nửa dính vào làn da ướt mồ hôi, nửa còn lại lệch sang vai trái, để lộ cơ ngực căng cứng và xương quai xanh đỏ ửng. Tóc hắn rối bời, dính bết lên trán, hai má đỏ lựng như lên cơn sốt.

Hai sĩ quan cảnh sát chạy theo phía sau không kịp giữ lại, thở hổn hển phân bua.

“Xin lỗi, đồng chí! Chúng tôi không thể khống chế anh ấy được! Anh ấy lại lâm vào kỳ phát tình mất kiểm soát!”

Alpha phát tình vốn rất nguy hiểm. Dù đêm qua đã bị Kim Tra giày vò đến kiệt sức, dù cơ thể bị biến đổi, giờ đây Lộc Đồng vẫn tỏa ra luồng pheromone áp chế mạnh tới mức không ai dám lại gần, lại càng đừng nói đến chuyện dùng vũ lực khống chế hắn.

Thân thể cao lớn của Lộc Đồng run lên từng chặp, cơ bắp siết chặt dưới lớp áo ướt sũng. Khung xương hàm nam tính của Lộc Đồng căng cứng, từng thớ thịt trên cổ nổi lên, nhưng điều khiến ai nhìn vào cũng phải sững sờ lại là đôi mắt ngọc bích ngân ngấn nước, ánh nhìn vừa khao khát vừa tuyệt vọng. Đôi môi vốn mím chặt giờ đây đỏ mọng, hơi run lên vì hơi thở gấp gáp, làn da phủ một lớp mồ hôi mỏng khiến vẻ ngoài của hắn kiều diễm lạ thường. Tư thế cứng nhắc cố gắng gồng mình nhưng đôi chân thon dài cuối cùng cũng không chống nổi, chỉ khẽ run lên rồi khụy xuống.

Mộc Tra bật dậy theo phản xạ, định lao đến đỡ, nhưng chưa kịp tiến nửa bước thì phía sau vang lên giọng nói trầm thấp, mang theo mệnh lệnh không thể kháng cự.

“Ngồi xuống.”

Mộc Tra cứng người lại theo bản năng rồi thật sự ngồi xuống.

Một luồng gió mạnh sượt qua bên mặt cậu, mùi hương trúc non thanh mát tràn ngập không khí. Trong khoảnh khắc ấy, Kim Tra đã rời ghế, chỉ bằng vài bước dài đã đến nơi, ôm trọn Lộc Đồng vào lòng.

Bàn tay y siết nhẹ sau lưng hắn, luồn qua lớp áo dính mồ hôi, cảm nhận cơ thể nóng rực run rẩy kia. Kim Tra khẽ cúi đầu, hơi thở chạm vào cổ hắn, thả pheromone của mình ra, như một chiếc kén vô hình bao lấy Lộc Đồng.

Y khẽ nghiêng đầu, giọng nói dịu dàng như đang dỗ một đứa trẻ bướng bỉnh.

“Làm sao mà thành ra thế này? Em mới chỉ rời đi có một lát thôi mà, ngoan nào.”

Hơi thở của y phả lên gáy Lộc Đồng, mang theo mùi trúc thanh mát đặc trưng, dường như khiến pheromone đang hỗn loạn trong người hắn dịu xuống đôi chút. Hắn không trả lời, chỉ rúc sâu hơn vào lồng ngực Kim Tra, cặp môi nóng rực tham lam liếm dọc theo cổ, rồi khẽ cắn nhẹ vào yết hầu của y, như một con thú nhỏ làm nũng khi phát sốt. Từng cái liếm, từng dấu cắn nhỏ vội vàng lưu lại vệt đỏ trên làn da trắng ngần của Kim Tra.

“Ngứa quá… khó chịu quá… trong người cứ như có vạn con kiến bò…”

Lộc Đồng thì thầm, giọng nghẹn ngào kìm nén, ngón tay bất giác siết lấy ve áo Kim Tra như cầu cứu, rồi vừa hôn vừa tham lam hít ngửi da thịt y. Đầu óc hắn mơ hồ, toàn thân nóng rực, động tác mỗi lúc một táo tợn hơn.

Bàn tay Lộc Đồng lần xuống thắt lưng, xoa nhẹ dương vật qua lớp quần âu, vừa khẽ bóp vừa ngẩng lên, ánh mắt đắm đuối.

“Cậu Kim Tra… giúp tôi đi…”

Không khí trong phòng càng lúc càng ngột ngạt vì pheromone nồng đậm giao hòa của hai người, khiến những người ngoài cuộc khó lòng giữ được tỉnh táo.

Mộc Tra dù là cảnh sát đã trải qua huấn luyện đặc biệt, lần này cũng không tránh khỏi mặt đỏ tim đập. Cậu cố ép bản thân giữ nét mặt nghiêm túc, tay siết chặt mép bàn, trong đầu thì không ngừng niệm.

“Không nhìn, không nghe, không biết gì hết, cảnh sát nhân dân phải chuyên nghiệp!”

Kim Tra khẽ liếc sang em mình, mỉm cười nhàn nhạt.

“Có phòng trống không? Cho anh mượn tạm một lát.”
Mộc Tra bật dậy nhanh như một cái lò xo.

“Có! Có! Phía hành lang bên trái, phòng số 2. Phòng này chuẩn bị riêng cho các cặp đôi phát tình, đầy đủ tiện nghi, sạch sẽ, kín đáo!”

Chưa kịp dứt lời, Kim Tra đã bế Lộc Đồng, vừa đi vừa khéo léo che lấy nửa thân thể xộc xệch của hắn, mang theo cả cơn bão pheromone quét dọc hành lang.

Cánh cửa phòng vừa khép lại, Mộc Tra liền thở phào nhẹ nhõm, cả người gục xuống bàn như vừa được đại xá, hai tay ôm đầu, cảm giác đau não kinh khủng. Trong đầu chỉ còn sót lại cảnh tượng vừa rồi cùng tiếng thở gấp của anh cả và chị dâu văng vẳng không dứt, khiến cậu chỉ muốn tự nhủ: “Làm cảnh sát thật không dễ dàng mà…”

Cánh cửa phòng vừa khép lại, Lộc Đồng chẳng buồn giữ ý nữa. Hắn lập tức quấn hai chân quanh eo Kim Tra, siết chặt lấy y như sợ y chạy mất. Hai tay vòng qua gáy, kéo Kim Tra xuống áp môi mình lên môi y, cắn nhẹ rồi mút sâu, nụ hôn vừa gấp gáp vừa mê loạn. Lưỡi quấn lấy lưỡi, hơi thở của hai người hoà vào nhau, đặc quánh bởi lớp pheromone quấn quýt không dứt.

Trong cơn sốt bừng bừng của dục vọng, Lộc Đồng không ngừng vùi mặt vào cổ Kim Tra, để lại từng vết cắn sâu. Hắn luồn tay xuống, thành thạo cởi khuy quần, kéo phăng lớp vải vướng víu, mò tìm dương vật đang ngủ say giữa hai đùi Kim Tra. Đầu ngón tay Lộc Đồng mân mê, vuốt nhẹ từng tấc da, một tay nắm lấy gốc cặc, tay còn lại nhẹ nhàng trượt lên thân, xoa thành những vòng tròn đều đặn quanh phần quy đầu để kích thích và tăng độ nhạy cảm.

Dương vật của Kim Tra dần cương lên trong tay Lộc Đồng. Hắn không vội mà dùng ngón cái ve vẩy nhẹ lên khe dọc quy đầu, thỉnh thoảng bóp nhẹ rồi lại thả lỏng để máu dồn về nhiều hơn, tạo cảm giác vừa chặt vừa mềm mại. Lộc Đồng thay đổi lực bóp, lúc mạnh lúc nhẹ, thỉnh thoảng còn xoay nhẹ cổ tay khi di chuyển lên xuống, khiến toàn bộ thân cặc như được vặn xoắn, càng lúc càng nóng lên, căng cứng. Lộc Đồng khẽ nhếch môi đắc ý, liếm nhẹ lên vành tai Kim Tra đầy trêu chọc.

Kim Tra nhắm mắt, hoàn toàn buông lỏng để Lộc Đồng tự do chơi đùa cơ thể mình, khoé môi mỉm cười mãn nguyện, thở ra nhè nhẹ, như thầm khuyến khích đối phương càng mạnh dạn hơn. Cảm giác dương vật dần nở to, cứng cáp trong tay mình, Lộc Đồng cảm thấy sung sướng kỳ lạ. Hắn dí sát người vào Kim Tra, nhấn mạnh phần bụng dưới để hạ thể cả hai đè lên nhau, cảm nhận từng nhịp giật nhẹ mỗi khi hắn bóp trúng điểm nhạy cảm nhất.

Vẫn chưa thỏa mãn, Lộc Đồng dùng một tay giữ chắc gốc dương vật, tay còn lại ngắt nhẹ, vê vê hai hòn bi bên dưới, phối hợp nhịp nhàng để tăng thêm kích thích. Đầu ngón tay hắn đôi lúc còn lướt nhẹ dọc theo đường gân xanh cộm lên, rồi bất chợt siết chặt, kéo nhẹ phần da bao quy đầu xuống, để đầu cặc Kim Tra hoàn toàn lộ ra, bóng loáng dưới ánh đèn trắng, run nhẹ trong lòng bàn tay.

Trong làn hơi nóng ngột ngạt và mùi pheromone nồng đậm, Kim Tra khẽ rên lên một tiếng, cả người run rẩy từng chặp, mặc cho Lộc Đồng chủ động dẫn dắt cuộc chơi.

“Thế nào, cậu Kim Tra…”

Hắn vừa mút vừa liếm bờ môi y, hơi thở nóng rực phả vào cổ, ánh mắt khiêu khích.

“Có thích không…? Muốn tôi tiếp tục nữa không…?”

Kim Tra mỉm cười, tay vòng qua lưng Lộc Đồng, dứt khoát kéo hắn lại gần, thấp giọng đáp trả bên tai.

“Anh muốn làm gì cũng được, miễn là anh chủ động, để em xem anh dám làm tới đâu.”

Nghe thấy câu nói trêu ngươi của Kim Tra, Lộc Đồng càng thêm hăng hái, ánh mắt lóe lên một tia hoang dại, pha chút thách thức. Không hề e dè, hắn dạng chân, ngón tay tách rộng hai mép âm hộ ướt sũng của mình, để lộ rõ phần thịt non bên trong đang co rút, dâm thủy tràn ra theo từng nhịp thở gấp gáp. Lộc Đồng nhích người điều chỉnh tư thế, kéo đầu dương vật cương cứng của Kim Tra áp sát cửa mình, cọ nhẹ lên từng nếp gấp nóng bỏng, mỗi lần lướt qua đều khiến cơ thể hắn run nhẹ lên vì sung sướng.

Một tay chống lên bả vai Kim Tra để giữ thăng bằng, tay kia vẫn miết dọc thân cặc, cảm nhận từng nhịp giật giật nóng rực. Đầu dương vật lướt lên khe lồn, chà xát ở ngay điểm nhạy cảm nhất, khiến cả hai cùng rùng mình vì quá thoải mái. Lộc Đồng cố ý để đầu khấc cọ quanh cửa lồn thêm vài lần, khiến nơi ấy càng nở lớn, giãn ra sẵn sàng nuốt trọn thứ dục vọng căng đầy kia. Khi cảm nhận được dòng dâm thủy đã bôi trơn toàn bộ cửa mình, Lộc Đồng ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Kim Tra, khoé môi dẩu ra đầy khiêu khích, rồi bất ngờ nhấc hông, dập mạnh xuống, dương vật to lớn lập tức trượt sâu vào trong.

Cả thân thể hắn run bắn lên, hai bàn tay bấu chặt lấy bả vai Kim Tra, cơn khoái cảm bất ngờ tràn tới khiến đầu óc hắn choáng váng, mắt mờ đi vì sướng. Ngay cả Kim Tra cũng không nén nổi tiếng rên trầm bật ra, cơ bụng siết lại, dương vật giật lên từng hồi trong lớp thịt lồn nóng rực bao bọc chặt chẽ.

Kim Tra vừa thở dốc vừa nhướng mày, cố trêu hắn một câu.

“Càng lúc càng dâm đãng hơn nhỉ, anh Lộc? Tính làm bao bọc cặc của Enigma thật đấy à?”

Lộc Đồng cười khẩy, tát yêu một cái lên má Kim Tra, đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ bất cần.

“Cậu chỉ là món đồ chơi tình dục cho tôi mỗi lần phát tình thôi. Đừng có bắn ra quá sớm đấy, nghe chưa!”

Chưa dứt lời, hắn đã áp môi mình lên môi Kim Tra, nuốt trọn lời hồi đáp bằng một nụ hôn cuồng nhiệt, dữ dội. Đồng thời, Lộc Đồng tiếp tục nhấc hông lên rồi dập mạnh xuống, nhịp độ càng lúc càng dồn dập. Từng cú nhấp sâu, mạnh bạo, âm thanh ướt át vang lên rõ rệt mỗi khi thân thể hai người va vào nhau. Hắn gần như cưỡi lên người Kim Tra, tự tay kéo cổ y sát lại, vừa hôn vừa cắn, vừa gầm gừ trong cổ họng như thú hoang động dục.

Tiếng nước dâm nhầy nhụa, tiếng hai hòn dái vỗ bành bạch vào cặp mông đầy đặn, cùng tiếng thở gấp của hai người hoà quyện vào nhau, tạo thành bản hợp xướng hoang dại của dục vọng.

Nhưng càng địt càng cảm thấy bực bội, Lộc Đồng thở hắt ra, nhíu mày khó chịu. Mỗi cú dập mạnh xuống, hắn đều mong sẽ nhận được chút đáp lại, nhưng Kim Tra chẳng những không hưởng ứng, mà còn cố tình nhích người ra một chút để không chạm vào khoang sinh sản của hắn. Đôi mắt vàng kim sâu thẳm của y chỉ bình thản quan sát phản ứng của Lộc Đồng.
Hắn lập tức giận dỗi, hai tay đánh nhẹ vào ngực Kim Tra, kéo y sát lại, hết hôn lên môi lại cắn vào vành tai, vừa làm vừa cố quyến rũ.

“Cậu bị liệt à? Hay là không biết sướng? Có phải tôi chưa đủ quyến rũ? Chán như địt gốc cây vậy!”

Nhưng dù có mắng mỏ, kích thích, cào mạnh vào tuyến thể của y để rót pheromone vào, Kim Tra vẫn chỉ điềm tĩnh nhìn hắn, khoé môi nhếch lên một nét cười nhàn nhạt, hoàn toàn không xao động.

“Nếu anh Lộc thấy em địt chán thật thì thôi, để em rút ra cho anh tìm bạn tình khác nhé?”

Chưa kịp để Lộc Đồng phản ứng, Kim Tra đã ác ý kéo mạnh dương vật ra khỏi cơ thể hắn, hai nốt phình ở quy đầu và gốc trượt qua lớp thịt non chật khít, làm âm đạo Lộc Đồng vừa bỏng rát vừa hụt hẫng đến run rẩy. Động tác rút ra quá thô bạo khiến thịt lồn bị kéo lộn cả ra ngoài, đau đến tê dại. Đầu cặc căng tròn, bóng loáng, dâm thủy dính đầy, kéo theo một lớp dịch nhầy trong suốt vương trên mép lồn sưng đỏ.

Cảm giác trống rỗng bất ngờ khiến Lộc Đồng như phát điên lên vì khát khao, dù tức tối nhưng thân thể vẫn trung thực hơn cả lý trí. Hắn lập tức dùng tay siết chặt lấy thân dương vật nóng hổi, điều chỉnh góc độ rồi thô bạo nhét ngược lại vào lồn mình. Hai nốt phình cặc của Enigma vốn đã to, mà lần này lại bị nhét mạnh, khiến cửa lồn nhỏ hẹp bị kéo căng đến cực điểm, từng vòng thịt non run lên bần bật, đau xen lẫn sướng, khiến Lộc Đồng không nhịn được kêu to.

Kim Tra nheo mắt quan sát, môi nhếch lên đắc ý. Y không chủ động, mặc kệ Lộc Đồng muốn làm gì thì làm. Hắn lúc này hoàn toàn mất hết kiêu ngạo, giọng mềm ra nũng nịu cầu xin.

“Ca ca...Tiểu Lộc muốn… muốn cặc của ca ca…”

Kim Tra nhếch môi, ánh mắt thoáng vẻ tinh quái đầy trêu chọc, ngón tay xoa nhẹ bên má Lộc Đồng.

“Nghe gọi ‘ca ca’ mãi cũng nhàm rồi. Gọi một tiếng ‘chồng ơi’, cầu xin được thụ thai thử xem nào. Nếu thành tâm, biết đâu em sẽ thương xót mà bắn đầy khoang sinh sản của anh.”

Lộc Đồng nghe vậy sắc mặt lập tức khó coi, chắc mẩm trong lòng rằng Kim Tra vẫn còn giận chuyện mình trả lại nhẫn cầu hôn. Hắn vốn định cãi lại, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý khiêu khích của Kim Tra, rồi cảm nhận rõ ràng đầu dương vật vẫn cố ý dừng ngay ở cửa khoang sinh sản, không chịu tiến vào nữa, cảm giác trống rỗng cứ nhói lên từng cơn. Thân thể hắn khao khát được lấp đầy, được âu yếm như một người bạn đời thực thụ.

Cuối cùng, trước sự giày vò đầy thủ đoạn của Kim Tra, Lộc Đồng đành phải cúi đầu trước.

“Chồng… chồng ơi… thụ thai cho anh… xin em… anh muốn cặc em lấp kín khoang sinh sản.”

Kim Tra nghe vậy thì càng đắc ý, cúi xuống hôn mạnh lên đôi môi mềm đã sưng đỏ, bàn tay mạnh mẽ siết lấy hông Lộc Đồng, nâng hắn lên rồi lại ấn xuống, dương vật càng lúc càng đâm sâu, chà xát từng nếp thịt bên trong âm hộ.

“Giỏi lắm… đúng là vợ ngoan của em. Em sẽ bón cho anh thật nhiều tinh dịch. Sinh hẳn mười đứa nhé, chịu không?”

Y vừa nắc vào lồn hắn vừa thì thầm bên tai, hơi thở nóng hổi trộn lẫn pheromone hương trúc vỗ về trấn an.

“Nhiều… nhiều quá…sợ không sinh hết…”

Lộc Đồng chỉ kịp ú ớ mấy câu này rồi bị Kim Tra ngậm lấy môi vừa cắn vừa mút thật hăng say. Mỗi cú thúc càng lúc càng dữ dội, khoang sinh sản của hắn bị Kim Tra mài tới nóng rẫy, dương vật hai nốt phình căng lớn gần như bị khoang nhỏ siết tới nghẹt thở. Lộc Đồng chỉ biết bấu chặt lấy vai Kim Tra, cong lưng rên la, cảm giác lên đỉnh cứ thế dâng trào dữ dội. Kim Tra gầm lên một tiếng, bắn ra từng đợt tinh dịch nóng hổi đầy tràn khoang sinh sản. Dưới thân, Lộc Đồng cũng đồng thời phọt ra từng tia dâm thủy và nước tiểu vì quá khoái lạc.

Hai thân thể tiếp tục quyện lấy nhau trên chiếc giường ấm áp, từng đợt sóng khoái cảm trào lên dữ dội không dứt. Lộc Đồng gần như bị dục vọng nhấn chìm, thân dưới co rút kịch liệt, lần này nối tiếp lần kia chủ động cưỡi lên Kim Tra rồi lại bị y đè xuống, hai nốt phình cặc của Enigma cắm sâu vào lồn nhỏ, thô bạo tàn phá vách thịt bên trong, xâm nhập đến tận cùng khoang sinh sản.

Không khí đặc quánh mùi pheromone whiskey mạnh mẽ của alpha trộn lẫn hương trúc non mát lạnh đầy tính xâm lược của Enigma, mãi không tan hết. Đến nỗi sau khi hai người rốt cuộc kiệt sức, nằm vật ra giữa đống hỗn độn, mệt mỏi thở dốc, căn phòng vẫn còn nhuốm đầy hơi thở nhục dục

Khi Mộc Tra đến kiểm tra, vừa mở cửa đã bị làn sóng pheromone và mùi dịch thể ập thẳng vào mặt, suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Trên ga giường trắng muốt, từng vệt vàng óng cùng trắng đục lẫn lộn với chất nhầy nhớp nháp. Sàn phòng, bàn ghế, thậm chí vách tường cũng dính đầy dấu vết cuộc hoan ái dữ dội, chẳng cách nào tẩy sạch. Đội hậu cần của sở cảnh sát đành phải thuê hẳn một công ty dọn dẹp chuyên nghiệp, dùng hóa chất khử mùi và máy khử trùng công suất lớn chạy cả tuần mới làm căn phòng trở lại bình thường. Phí dọn dẹp bị trừ vào lương của Mộc Tra.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro