Ta bảo hộ em!
Ta có một cơn mộng xuân, trong cơn mơ, cơ thể ta bị sức lực lớn của nam nhân xâm phạm, bàn tay thô to ma xát mọi ngóc ngách trên cơn thể. Đặc biệt là hai vú, chúng bị ép chặt vào nhau, bị nắm bóp điên cuồng, đầu nhũ hoa bị kéo mạnh, liên tục hút.
Ta vặn vẹo cơ thể muốn tránh đi, nhưng không thể nhúc nhích. Nam nhân không nhìn rõ mặt trong mộng hôn ta thật sâu, cái lưỡi dài và khỏe khoắn lấp đầy khoang miệng ta. Đánh một vòng quanh hàm răng, lại đến cái lưỡi.
Thứ khoái cảm dồn dập nổi lên như thủy triều, nhấn chìm tâm trí ta.
Dù sao đây cũng là mơ, chi bằng ta buông thả cơ thể mình cuốn đi cùng dục vọng.
Vậy nhưng nhịp thở của nam nhân này sao gần gũi đến vậy.
Nhiệt độ cơ thể sao ấm áp chân thật đến mức này.
Ta nghe giọng nói trầm khàn thì thầm bên tai mình.
Đột nhiên cơn đau hạ thân kéo đến.
Ta mắt nhắm mắt mở, tỉnh dậy khỏi cơn mê.
Ta không hề mộng xuân, trong khi ta ngủ, thực sự có người đã chơi đùa với cơ thể ta.
- Nham trụ...???
Ta thất thố mở to hai mắt, nhìn Gyoumei bán khỏa thân, đang quỳ đè lên người ta, dưới háng vật thô nóng đã được giải phóng.
- Ta...thực xin lỗi...
Chỉ một bàn tay Gyoumei đã thành công đem ta ghì chặt xuống, ta nhận ra mình đã bị anh bế đem nằm ở futon, bộ y phục rộng thùng thình xộc xệch miễn cưỡng vắt trên người ta, hai luồng thịt trắng trước ngực theo ta giãy giụa mà đong đưa, thu hút chú ý của Gyoumei.
Có vẻ anh đặc biệt yêu thích chúng, trong lúc ta mộng mị đã chơi đùa thịt vú đến đỏ hồng, khiến chúng căng tức, có chút đau nhức. Ta ủy khuất muốn che đậy cơ thể lõa lồ của mình
Anh đem ta giữ chặt, hông động mạnh tiến về phía trước. Ta không hề phòng bị, hoa huyệt cưỡng ép ăn vào đại dương vật kích thước khủng bố. Ta đau đớn, lung tung đấm đá lên trên người Gyoumei, nhưng anh hệt như một bức tường thành bằng thép, một cái nhíu mày cũng không có, càng không quan tâm ta cào cấu, cúi đầu, gom hai nhũ tiêm đỏ chót đã sưng lên, vào một chỗ, trực tiếp há miệng lớn, đem chúng hút vào.
- A!
Ta bất ngờ nhận kích thích, ngửa cổ kêu ra. Tay nhỏ trên vai anh cật lực mà đẩy, cánh đùi lẩy bẩy cọ vào hông anh như khước từ như mời gọi, má đùi non nót tiếp xúc với từng thớ cơ rắn chắc nổi lên từng mảng đỏ.
- Không cần...tại sao...ưm ưm...đau...
Hoa huyệt nhỏ bé không thể chứa được nam căn đầy gân xanh, mấp máy co rút, manh nha bị xé rách. Ta lắc đầu, cắn môi đau đớn, nước mắt sinh lý thi nhau chảy ra.
- Tha cho...tôi...huhu...
Dưới ánh trăng mờ ảo, ta có thể nhìn thấy kích thước của anh, thứ này không phải là dương vật của người thường, chỉ cần nghĩ, nếu như đem nó cố chấp nhét vào trong cơ thể ta, ta nhất định sẽ bị xé làm đôi.
- Thả lỏng, ta không muốn làm em đau.
- Không cần...ưm ưm...
Gyoumei chuyển đến đôi môi đang liên tục kêu khóc, nhẹ nhàng cậy mở hàm răng, quấn quýt lấy đầu lưỡi nữ nhân mềm mại. Mùi hương ngọt ngào trong không khí càng ngày càng nồng đậm, kích thích từng tế bào trên người anh sôi sục, thôi thúc anh mau mau đem nữ nhân đang yếu ớt khóc dưới thân mình nuốt vào trong bụng, mau mau thỏa mãn thứ dục vọng nguyên thủy bị khơi dậy trong cơ thể.
Gyoumei chưa bao giờ thấy mất kiểm soát như lúc này, là do cấm dục nhiều năm, là do tác dụng của mùi hương hay do chính nữ nhân đang rên rỉ mất hồn dưới thân anh? Gyoumei không xác định được, mà cũng không còn tâm trí nào để xác định.
Anh quàng tay qua cái eo gầy, miết một vòng xuống cánh mông tròn lẳn, bóng loáng, vừa động hông, vừa dùng lực tay, đem dương vật chôn vào được một nửa. Tiếng khóc của nữ nhân bị anh nuốt trọn, chỉ phát ra những tiếng nấc nhẹ nhẹ. Nữ nhân mềm mại không xương, một chút phản kháng cũng không có khả năng, không thể trốn chạy, chỉ biết tiếp nhận anh tàn bạo xâm phạm.
Gyoumei gửi thấy mùi máu, hoa huyệt khẳng định là bị anh làm rách rồi. Nụ hôn cưỡng chế dừng lại, anh thương xót hôn lên mi mắt, liếm đi những giọt nước mắt như trân châu đang thi nhau rơi trên gò má vốn dĩ hồng hào nay vì đau đớn mà nhợt nhạt đi.
- Ngoan, thả lỏng, một chút liền hết đau.
- Đau...anh đi ra...huhu...
Ta không quan tâm anh dịu dàng an ủi, dỗ dành, chỉ biết rằng nếu như để anh hoàn toàn đi vào, ta không chịu được. Gyoumei để ta ngồi lên bụng anh, giữ lấy eo không cho ta chạy thoát, một ngón tay thành công tìm được hoa hạch tròn trịa ẩn dưới cánh thịt mềm, liên tục xoa nắn. Tay nhỏ đặt lên bàn tay thô to của anh, cào cấu, bất lực mà ngăn anh lại.
Ta hoàn toàn yếu thế trước anh, giương mắt nhìn anh trêu đùa cơ thể mình, khóc đến một khuôn mặt nhỏ đẫm nước mắt.
Gyoumei hơi rướn người, đem một bên nhũ hoa ăn vào miệng, răng trắng nghiến lên đầu nhũ tiêm sưng tấy, lưỡi nhám trườn quanh thịt vú mềm.
- Thích quá! Vừa thơm vừa mềm!
Anh như đứa trẻ con to xác, ôm chặt lấy ta không buông, mút liếm hết bên này lại đến bên khác, còn tàn ác mà cắn xé, để lại dấu răng xanh tím. Ngón tay vẫn không quên tấn công lên hoa hạch sưng tròn, đem cơ thể ta nhốt trong đau đớn cùng khoái cảm.
- Không...ưm a a...hức...
Người ta căng như dây đàn, khẽ giật lên vài cái, xơ lụi mà đạt cao trào. Gyoumei không cho ta cơ hội để thở, lập tức một lần nhồi toàn bộ dương vật vào trong huyệt thịt đang xoắn lại vì sung sướng.
Cả anh và ta cùng kêu lên.
Gyoumei kêu lên vì thứ khoái cảm đê mê mất hồn khi dương vật được huyệt nhỏ ôm ấp, vừa mềm, vừa nóng, vừa khít khao vừa ẩm ướt. Cơ thể trong tay anh vặn vẹo vì đau, nức nở khóc xin.
- Làm ơn...tha...không...dừng lại...ưm aaaa...
Gyoumei ỷ vào sức lực vượt trội, đem ta nhấc lên rồi lại ấn xuống. Ta như con thú nhỏ, hoàn toàn mắc kẹt, cánh tay như gọng kìm sắt thép, khóa chặt lấy thắt eo ta đau nhức. Hoa huyệt rách nát đáng thương chịu đựng đừng nhát thúc của nam căn, dương vật như con dao với quy đầu to lớn liên tục đánh lên, muốn khai mở miệng cổ tử cung, bụng phẳng nhô lên rõ ràng hình dáng của anh.
Gyoumei gục lên hõm cổ ta, gặm cắn xương quai xanh tinh tế, để lại dấu răng rõ ràng. Tay ta để trên bờ vai anh, muốn đẩy ra nhưng không còn sức, bất chợt như đang mời gọi anh làm ta mạnh mẽ hơn.
- Ở lại bên ta, không cần đi đâu, không cần sợ hãi thứ gì. Ta bảo hộ em!
Gyoumei đem ta lật ngược lại, anh dùng tay banh rộng hai cánh mông, lộ hoàn toàn vùng kín ướt sũng tia máu cùng dâm dịch. Ta không biết anh có thấy rõ không, chỉ là anh nâng hông ta lên, kề miệng, từ sau hút vào đóa hoa xung huyết.
Ta kêu lên thất thanh, sợ hãi thứ khoái cảm đánh lên sống lưng mình, tìm cách bò về phía trước, chỉ là có cố gắng đến thế nào cũng không thể thoát khởi môi lưỡi anh. Đành cắn răng chịu đựng anh biến thái hành hạ. Anh hết mút lại cắn, thịt hoa tê dại, đến mất cảm giác.
- Tê...khó chịu...hức...từ bỏ...làm ơn...ư ư...ah!
Đột nhiên anh đẩy thật sâu lưỡi vào, chọc trúng điểm nhạy cảm, ta như phải bỏng, giãy giụa vô vọng tìm cách tránh đi. Anh nhận thấy phản ứng của ta, biết mình đã đánh vào đúng chỗ, không khoan nhượng, véo lên thịt đùi, liên tục chọc ngoáy trong huyệt động khốn khổ.
- Ah! Hức! Nhiều quá...
Ta vươn cổ kêu khóc, hai mắt mở ra tan rã đầy nước, cũng không đổi lại được anh nhân từ.
Dương vật cứng nhắc lại kê lên miệng huyệt, nhồi vào mạnh bạo, ta lúc này cả cơ thể đã không còn sức lực, hoàn toàn dựa vào tay anh mà chống đỡ, bỏ mặc mình trong lòng bàn tay, thoải mái tùy ý anh chà đạp.
Gyoumei làm thật lâu mới ra được một lần, tinh dịch đặc sệt nóng hổi bắn sâu vào trong cổ tử cung, ta như con búp bê rách nát, một ngón tay cũng không thể động.
- Đêm còn dài, cùng ta thức, ta không để em chịu thiệt.
Ta nhìn anh, bất lực lắc đầu, chỉ thấy anh yêu thương hôn lên mi mắt ta, đem ta quấn chặt trong vòng tay to lớn hữu lực.
Gyoumei làm không biết mệt mỏi, thậm chí ta không xác định được thời gian là đã qua bao lâu, mi mắt nặng trĩu, khép lại.
Lần lại lần, ta ngất đi trước khi Gyoumei thỏa mãn.
Ta ngủ trong lồng ngực anh, ngủ thật sâu, giấc mơ như được gột rửa, trở nên trong suốt, bồng bềnh và êm ái.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro