CHƯƠNG 13: Chuyện Của Jeon Jungkook

Jeon JungKook là một luật sư vô cùng quyến rũ, thông minh tài giỏi, anh tuấn, đẹp trai ngời ngợi. Cả người lúc nào cũng chỉ mặc những bộ vest. Nói Jimin không ảo tưởng là nói dối!! Thật ra dạo gần đây Jungkook đột ngột đối xử tốt với Jimin, không phải cậu hoàn toàn không cảm nhận được mà chỉ là không biết người kia đang có ý gì, liệu có phải là vì lý do không chính đáng nào đó hay không. Đêm đã khuyên mà JungKook cũng cố gọi điện thoại cho cậu để nói những chuyện chẳng liên quan gì đến công việc, Jimin cảm thấy có chút vui vẻ khó nói.

Cậu cứ mãi ngồi cười ngây ngô một mình cho đến khi nghe thấy âm thanh tin nhắn được gửi tới mới thôi cười. Mở ra xem là tin nhắn của thằng bạn chí cốt Min YoonGi. YoonGi là bạn học của Jimin thời cấp 3, nhưng so với cậu thì lớn tuổi hơn. Vì lúc học cấp 2 gặp tai nạn giao thông nên phải nghỉ học hơn nửa năm, cho nên phải học lại, thành ra lại trở thành bạn cùng lớp với Jimin. Từ đó trở đi 2 người thân thiết hơn và trở thành bạn cho đến bây giờ. Cả hai cùng đến Seoul để học, tuy không cùng trường nhưng cùng lưu lạc học tập ở xứ người nên càng thân nhau hơn nữa. Vì căn tin trường Jimin bán thức ăn rất ngon miệng, cộng thêm việc anh họ của YoonGi là Dae  cũng cùng trường với Jimin, vì thế Yoongi thường xuyên chạy sang đó ăn ké, còn quen được cô bạn gái là đại tỷ Linda

Yoongi
Thằng nhóc chết tiệc!!

Chuyện lớn gì vậy hả! Cậu chơi
chiêu lâm trận bỏ chạy!! Tụi này
chết hết rồi!!!!

Thằng mắm kia! Mau tới đây!

                                                                                                                                                                                           Jimin
                                                                                                                          Xin lỗi mà, lúc nãy là ông chủ gọi đến,
                                                                                                                                                         tớ làm sao dám tắt.....

Lúc sáng Yoongi đưa bạn gái đến công ty nên có nghe được rất nhiều sự tích xuất sắc của "ông chủ", đại loại như nhân viên phải mở điện thoại suốt 24 giờ để anh ta có thể tìm được nhân viên mọi lúc mọi nơi.

Yoongi
Gì?? Nữa đêm ngày cuối tuần còn quấy rối,
ông chủ cậu biến thái có thừa!

Linda nhắc tôi bảo cậu đừng quên
bữa cơm ngày mai do cậu đãi.
Mừng 1 tháng thực tập của cậu đấy.

Jimin
Không quên được đâu...

Từ khi Jimin bắt đầu thực tập ở công ty, không biết Linda đã nói bao nhiêu lần, tiền lương tháng đầu của Jimin phải dùng để mời cặp 'vợ chồng' này một bữa. Jimin nào dám cãi lại ý trời. Hôm nay là ngày phát lương, cậu phải tự giác thực hiện nghĩa vụ. Tuy Linda luôn miệng nói phải đãu một bữa thật lớn, nhưng cuối cùng cũng chỉ là ra mấy quán nhỏ gần trường thôi.

Tối thứ 6, cả 3 người đều hẹn nhau đến quán, cô gái duy nhất trong nhóm người dành quyền gọi món. Ba người vừa ăn uống vừa nói chuyện, cứ tự nhiên như thế mà chuyển sang đề tài công việc của mỗi người. Yoongi cũng là một thực tập sinh, học Marketing và đang thực tập ở một công ty. Cuối tuần phải tăng ca không công rồi còn theo người ta làm chân sai vặt.

"Thật tình là coi mình như súc vậy ấy!!" Yoongi nói ra nói giọng bất bình.

Jimin đồng cảm, nói chỗ cậu thực tập cũng toàn làm những việc mà luật sư và trợ lý của luật sư không muốn làm. Phiên dịch, tìm tài liệu, tư vấn qua điện thoại, ngay cả việc đóng dấu của thư ký cũng giao cho thực tập sinh làm. Nói tới đây, Linda vẻ ngoài mỉm cười nhưng trong lòng không cười nói: "Bạn Jimin này, hình như chị từng nhờ cậu đóng dấu tài liệu rồi, thiệt thòi cho cậu quá ha."

Jimin lập tức nịnh hót vỗ ngực nói đều nhờ chị giúp cả, làm cho cô cười mãi không thôi. Min Yoongii phàn cho cậu một chữ "Hèn". Jimin quay sang làm bộ mặt khóc lóc: "Hết cách rồi, bà xã cậu có quyền hành cao hơn tớ, không nghe người khác nói sao? Quan cao hơn một bậc cũng có thể đè chết người đấy!"

Yoongi đột nhiên nhắc đến chuyện nửa đêm hôm qua ông chủ của Jimin còn gọi điện. Mắt Linda lập tức sáng lên như đèn ô tô, hỏi Jimin là có chuyện gì. Jimin nói qua loa, vô cùng hời hợt nói Jungkook gọi để cảm ơn cậu đã tặng quà, rồi còn phàn nàn với cậu chuyện vô tình đá chân vào chậu phát tài 2 lần.

Linda cười không ngừng, nói "Đúng là Jeon Jungkook!" làm Jimin khó hiểu. Cô bắt đầu giải thích, Jungkook bị bệnh tự ép bản thân, có cảm xúc gì đều phun ra hết. Ji Ah lại là cái hốc cây chịu trận nhiều nhất, nhưng mọi người trong tổ đều bị anh ta bắt lỗi rồi phàn nàn từ việc nhỏ đến việc lớn. Ví dụ như anh ta không tìm được luật sư A thì sẽ cằn nhằn với luật sư B rằng ông A không nghe điện thoại. Có lần Ji Ah trước khi nghỉ phép đã quên hẹn trước với thân chủ, anh ta liên lạc với Ji Ah không được, lập tức gọi tất cả các thư ký khác lại bắt đầu giảng giải thế nào mới đủ tư cách làm một thư ký. Một ngày trời mưa, anh ta đứng trước văn phòng chờ xe đến, ai ngờ taxi xẹt qua, nước bẩn bắn hết cả lên người, thế là anh ta lại lải nhải với Helen bảo phải liên hệ với quản lý tòa nhà, phàn nàn về việc tại sao không khai thông cống rãnh.

Jimin có chút thất vọng, thì ra ai cũng có thể làm hốc cây cho anh ấy hết. Như vậy mối quan hệ giữa hai người đều là do mình suy nghĩ nhiều. Yoongi lại tò mò hỏi chuyện: "Vậy có khi nào anh ta không khống chế trước mặt thân chủ luôn không?"

"Theo như em biết thì có một lần. Anh ta nói với thân chủ rằng công việc có vấn đề, khuyên thân chủ không nên tiếp tục. Nhưng người ta lại không chịu tiếp nhận ý kiến, còn cố chấp tiếp tục, thậm chí còn không cho Jungkook viết rõ tình hình vào trong báo cáo để tránh bị ban giám đốc bác bỏ. Jungkook cãi với thân chủ thật lâu, sau đó mọi người đều nghe anh ta hét lên: "Fire me! Im done working for idiots." (Cứ việc sa thải tôi đi! Tôi đang làm việc cho mấy thằng ngu!!), thân chủ giận quá nên hủy hợp đồng với bên bọn em, còn khiếu nại cả Jungkook. Quản lý tổ vì chuyện đó mà cảnh cáo JungKook, nhưng mọi người đều cảm thấy Jungkook rất dữ dội."

Liệt kê hết ra, Jungkook đủ loại tính cách rất trẻ con. Linda còn phần khởi kể 'Truyền thuyết phong lưu' của JungKook. Trong các hoạt động của công ty, tiệc cưới của đồng nghiệp thì anh ta đều dắt theo những cô bạn gái khác nhau. Anh ta bị mọi người trêu là 'Jungkook nữ lang', mỗi cô bạn gái đều có dáng người nóng bỏng, phong tình vạn chủng (*). Nhưng không có cô nào được anh ta dẫn theo quá 2 lần. Sau lại có người bảo anh ta nam nữ gì cũng ăn sạch, người khác thấy anh ta dẫn theo một cậu trai ra vào khách sạn. Đã vậy còn có quan hệ mờ ám với các đồng nghiệp nam, thực tế là với Taehyung, nghe nói bọn họ thường xuyên qua đêm với nhau. 

Jimin vờ như không có gì, nhưng dáng vẻ mất mát gì đó vẫn bị thằng bạn chí cốt phát hiện. Lúc Linda đi WC, Yoongi đá cậu một phát: "Thằng nhóc này, cậu thích ông chủ của mình rồi phải không?"

Jimin bị nói trúng tim đen nên có tật giật mình nói lắp bắp, vừa định mở miệng giải thích thì bị Yoongi cướp ngang: "Đừng có gạt ông đây, nhìn cậu xem, nghe nhiều chuyện vậy mà vẻ mặt không có chút thích thú, ngược lại còn đưa ra vẻ không vui. Không giống cậu chút nào, nhất định là có gì rồi."

"Không rõ như thế chứ."

Min Yoongi thở dài rồi an ủi cậu: "Cho là vậy đi, nghe qua cũng thấy được người kia không phải loại người tốt lành gì, cậu nên kiềm lòng mình lại đi, đừng để lún sâu quá rồi lại không thể thoát ra được."

Jimin không nói gì. Cũng không phải rất thích, cho nên cảm giác ấy cũng sẽ nhanh qua thôi...Cậu cười tự giễu nói: "Được rồi, tớ hiểu lòng mình mà, Đừng nói lung lung gì trước mặt cấp trên (*) của cậu."

Yoongi đưa tay lên miệng làm động tác kéo khóa, ý bảo người anh em cậu hãy yên tâm . Sau đó do dự nói: "Còn nữa...Dae Hyun về nước rồi."

Bàn tay cầm chặt ly nước của Jimin khẽ run lên, cúi đầu trả lời "À...". Dae Hyun là mối tình đầu và cũng là đàn anh của cậu. Hai người tuy học chung Đại học nhưng biết nhau nhờ vào Yoongi giới thiệu. Lúc hai người yêu nhau thì Jimin đang học năm nhất. Ngay từ đầu Yoongi đã cảnh báo Jimin, gia đình bác gái sẽ không chấp nhận chuyện đứa con trai duy nhất là người đồng tính, cả hai sẽ không có kết quả gì. Nhưng do tình yêu cuồng nhiệt, Jimin không nghe lời khuyên bảo của một người bạn tốt. Ba năm trước, Dae Hyun tốt nghiệp rồi anh ta lại âm thầm đi du học, thậm chí cả lời chia tay cũng vứt cho Yoongi lo. Jimin rất đau lòng, buồn rầu suốt một khoảng thời gian dài, qua một năm mới cảm thấy mình không nên cố chấp nữa. 

Im lặng nữa ngày, Jimin ngẩng đầu cười với vẻ mặt lo lắng của thằng bạn: "Tớ không sao. Cậu yên tâm đi, tớ sẽ không đi tìm anh ta đâu. Đã sớm buông bỏ rồi."

Sau khi Linda trở về, hai người không tiếp tục đề tài này nữa, Jimin giả bộ như không có gì, chơi đùa cùng đôi vợ chồng kia cả đêm. Sau khi tạm biệt, cậu trở về lại ký túc xá. Trên đường đi lại nhớ đến mối tình đầu đầy sự đau thấu tim, một hồi thì nghĩ đến mối tình chưa nở đã tàn kia. Cậu cảm thấy tâm trạng cực kỳ tệ.

Về đến ký túc xá cũng vừa lúc mẹ Jimin gọi đến để hỏi thăm tình hình gần đây, cậu buồn bã bắt máy. Mẹ cậu nhận ra con trai mình không được vui: "Con có chuyện gì sao? Công việc không được ổn à?"

Jimin nói qua loa rằng công việc rất nhiều, ổng chủ thì rất kỳ lạ, nói tới nói lui lại mang JungKook ra mắng một hồi, nói anh bạo lực, lòng dạ hẹp hòi, còn thêm cái tính đào hoa. Nói với một bụng tức giận, nói xong lại cười khinh bỉ bản thân mình thật là buồn cười.

"Con người này sao mà có tính cách lệch lạc thế chứ? Mochi à, không thích thì đừng làm nữa."

Jimin nhận ra mình nói hơi quá lời, vội bào chữa: "Cũng tàm tạm, những đồng nghiệp khác rất tốt. Ông chủ tuy nhiều tật xấu nhưng cũng rất giỏi, đi theo học được không ít kinh nghiệm."

Mẹ cậu lại không cho những lời đó là đúng, nói: "Có tài mà không có đức, cũng chả phải người tốt. Con đừng không học cái tốt mà học cái xấu của anh ta đấy."

Jimin cười bảo sao thế được. Hai mẹ con nói chuyện một lát rồi mới tắt điện thoại. Jimin chẳng muốn tắm rửa, cậu nằm hẳn lên giường, im lặng ngẩn người nhìn trần nhà.

__________________________________

(*) Phong tình vạn chủng: Không cần phải cố tỏ ra quyến rũ mà chỉ cần một cái nhíu mày, một ánh mắt lơ đãng cũng đủ khiến bao nhiêu người chết mê chết mệt. Đây chính là sự quyến rũ toát ra từ trong cốt cách chứ không phải vẻ bề ngoài.

(**) Cấp trên ở đây là Linda.


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro