Chương 12: Sốt cao và nụ hôn đầu

Cả tiết học trôi qua một cách chậm chạp với Jimin. Cậu không thể tập trung, mắt cứ liếc ra cửa sổ, tim loạn nhịp mỗi khi nghĩ đến Jungkook. Suốt sáng nay, cậu đã nghe tin từ Taehyung rằng Jungkook bị ốm, nghỉ học, và thông tin ấy khiến Jimin cảm thấy bồn chồn, bất an.

Cuối cùng, cậu không thể chịu nổi nữa. Cậu gọi Hoseok sang một góc, giọng thấp:
- "Anh... cho em địa chỉ nhà Jungkook được không? Em... em muốn đến thăm."

Hoseok nhíu mày, nhưng hiểu ra tình hình:
- "Cẩn thận nhé, Jimin. Cậu ấy đang sốt cao, mệt mỏi lắm. Nhưng nếu em muốn... cứ đi."

Tim Jimin đập mạnh. Cậu cảm thấy một nỗi lo lắng mãnh liệt xen lẫn quyết tâm: phải chắc chắn Jungkook ổn, dù có ngại hay bối rối thế nào đi nữa.

Một lúc sau, Jimin đứng trước cánh cửa nhà Jungkook, tay hơi run, gõ cửa mạnh. Tiếng chuông inh ỏi vang lên trong căn nhà yên tĩnh.

Bên trong, Jungkook đang nằm trên giường, sốt cao, mồ hôi vấy trên trán. Mắt cậu nhắm nhắm mở mở, đầu đau nhức, vừa thở hổn hển vừa cố định thần trí. Khi nghe tiếng chuông, cậu ngạc nhiên, nheo mắt:
- "Ai... ai thế này?"

Cửa mở, Jimin đứng đó, mặt đỏ bừng, vừa lo lắng vừa ngượng ngùng:
- "Tôi... tôi nghe anh bị ốm... nên... tôi... đến xem anh có ổn không."

Jungkook lắp bắp, hơi choáng váng nhưng vẫn cố mỉm cười:
- "Em... em đến thật à? Tại sao...?"

Jimin bước vào, lúng túng, tay xoa xoa sau gáy:
- "Em... em không thể ngồi yên, nghĩ tới canh sốt cao... mà... không tới thăm thì... lo quá..."

Mùi hương gỗ trầm cay vốn yếu vì Jungkook nằm nghỉ giờ pha lẫn mùi thuốc và mồ hôi, nhưng vẫn thoang thoảng, tạo cảm giác quen thuộc và an toàn. Jungkook nhận ra, trong cơn sốt và mệt mỏi, sự xuất hiện của Jimin khiến tim cậu ấm áp và bình tĩnh lạ thường.

Cậu khẽ nắm tay Jimin, giọng yếu ớt nhưng chân thành:
- "Cảm ơn em... thật sự cảm ơn... Em... đừng sợ, tôi vẫn ổn... nhưng... em tới... khiến tôi... dễ chịu hơn nhiều."

Jimin đỏ mặt, không giấu được cảm xúc: vừa lo lắng vừa hạnh phúc, vừa ngượng ngùng vừa rung động. Cậu biết rằng, lần này, không còn khoảng cách nào giữa hai người nữa – chỉ còn lo lắng chân thành và tình cảm đang nảy nở, dù Jungkook đang bệnh.

Jimin đứng bên giường Jungkook, tim vẫn còn đập mạnh sau khoảnh khắc lo lắng khi thấy cậu sốt cao. Cậu cúi xuống, nhìn khuôn mặt hơi đỏ của Jungkook, mồ hôi đọng trên trán, tay run run chạm lên trán cậu.

- "Anh... nóng quá rồi... tôi... tôi đi lấy thuốc nhé," Jimin nói, giọng khàn khàn vì lo lắng.

Jungkook khẽ nhíu mày, mắt mở hé, giọng yếu ớt nhưng vẫn lưu manh:
- "Em... đừng lo quá... tôi vẫn ổn mà... nhưng... thấy em lo... tôi lại thấy dễ chịu hơn..."

Jimin đỏ mặt, vội vàng lùi ra, lòng vừa bồn chồn vừa ấm áp. Cậu nhanh chóng pha thuốc và chuẩn bị một nồi cháo loãng, nhè nhẹ khuấy đều, hương thơm nhè nhẹ lan tỏa khắp căn phòng.

Khi cháo nóng hổi, Jimin cẩn thận đưa đến bên giường. Jungkook vẫn nhắm mắt, nhưng hơi thở gấp vì sốt, mùi hương trầm cay của Alpha thoang thoảng từ cơ thể, khiến Jimin vừa lo lắng vừa cảm nhận được sức mạnh và sự tinh tế trong Alpha của cậu ấy.

- "Anh... uống một chút nhé, để tôi... tôi chăm sóc anh." Jimin đặt thìa cháo vào miệng Jungkook.

Jungkook khẽ nghiêng đầu, đôi mắt nhắm nhắm mở mở, giọng khàn đặc:.
- "Ừ... em... em cứ chăm tôi... thế này... tôi... sẽ nghĩ là em thích tôi mất"

Jimin đỏ mặt, vội cúi xuống, cố tập trung cho Jungkook uống hết cháo, rồi đưa thuốc. Mỗi cử chỉ của em đều dịu dàng, vừa lo lắng vừa yêu thương. Jungkook thỉnh thoảng khẽ nhíu mày, nắm tay Jimin, hay cựa mình, để lại cảm giác lưu manh công, khiến Jimin vừa ngượng vừa rung động.

Sau khi uống thuốc và ăn cháo xong, Jungkook thiếp đi, cơ thể mềm nhũn vì sốt, nhưng vẫn để lại hơi thở nặng nhè nhẹ và mùi hương trầm cay thoang thoảng. Jungkook dần chìm vào giấc ngủ, vẫn nắm chặt tay Jimin như sợ rằng nếu buông ra, người kia sẽ biến mất. Jimin ngồi đó, lặng lẽ quan sát gương mặt hắn – gương mặt của một Alpha mạnh mẽ, ngạo nghễ, giờ lại mong manh đến lạ.

Cậu khẽ thì thầm:
"Jeon Jungkook... anh thật sự khiến tôi không biết phải làm gì với trái tim mình nữa."

Jimin ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt hơi đỏ, mắt nhắm nhắm của Jungkook, lòng dâng lên một cảm giác dịu dàng và rung động khó tả. Cậu khẽ mỉm cười, bàn tay đặt lên chăn, sợ động vào cậu quá mạnh.

Khoảnh khắc yên ắng ấy kéo dài, ánh sáng ban ngày nhè nhẹ chiếu qua cửa sổ. Jimin vẫn ngồi đó, tim vừa lo lắng vừa ấm áp, ngắm nhìn khuôn mặt Alpha đang ngủ say.

Chẳng biết từ lúc nào, mệt mỏi và sự bình yên của căn phòng khiến Jimin cũng dần nhắm mắt, và cậu thiếp đi lúc nào không hay, vẫn ngồi bên giường Jungkook, như một người bảo vệ nhỏ bé nhưng đầy tình cảm.

Jungkook khẽ cựa mình, cảm nhận một sự ấm áp quen thuộc bao quanh. Mùi hương hoa nhài dịu nhẹ len lỏi vào khứu giác, khiến tâm trí hắn từ từ thoát khỏi cơn mơ màng. Hắn mở mắt, tầm nhìn dần rõ nét, và tim hắn lỡ nhịp khi nhìn thấy gương mặt Jimin đang say ngủ ngay cạnh mình.

Mái tóc màu bạch kimmềm mại xõa xuống trán, đôi mi cong khẽ rung động trong từng hơi thở đều đặn. Vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi sau cơn sốt, nhưng gương mặt Jimin lại mang một vẻ bình yên đến lạ. Jungkook đưa tay, ngón tay run run lướt nhẹ trên gò má phúng phính, cảm nhận làn da mềm mại dưới đầu ngón tay. Cậu đã ở đây, chăm sóc cho mình, trong suốt những giờ phút mờ mịt nhất.

Một cơn sóng xúc cảm mãnh liệt dâng trào trong lòng Jungkook. Đó là sự biết ơn, sự xót xa, và hơn hết là một tình yêu sâu đậm mà hắn đã chôn giấu quá lâu. Hắn không kìm được nữa. Ánh mắt hắn dán chặt vào đôi môi Jimin, nơi chứa đựng bao nhiêu cảm xúc hắn muốn bày tỏ.

Từ từ, Jungkook cúi xuống. Hắn khẽ chạm môi mình lên môi Jimin, một nụ hôn nhẹ nhàng, thăm dò. Jimin khẽ rên nhẹ trong giấc ngủ, nhưng không hề tỉnh giấc. Jungkook cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hắn hôn sâu hơn, mạnh mẽ hơn, như muốn khắc ghi hình ảnh này vào tâm trí.

Đôi môi hắn khám phá, chiếm hữu lấy đôi môi mềm mại của Jimin. Hắn cảm nhận được vị ngọt ngào, chút đắng từ thuốc còn vương lại từ cơn bệnh. Hắn mút nhẹ, lưỡi hắn liếm dọc theo đường cong quyến rũ, tìm kiếm sự đáp lại. Chiếc lưỡi của hắn len lỏi vào khoang miệng Jimin, quấn lấy chiếc lưỡi đang còn say ngủ. Đó là một nụ hôn đầy khao khát, một sự bùng nổ của cảm xúc đã bị kìm nén bấy lâu.

Jungkook cảm thấy hoàn toàn bị cuốn hút. Hắn hôn như thể không còn không khí để thở, như thể hắn đang nuốt chửng cả thế giới vào trong nụ hôn này. Hắn muốn Jimin chỉ thuộc về mình, muốn cậu ấy là của Omega của hắn, chỉ mình hắn. Cảm giác chiếm hữu mãnh liệt thôi thúc hắn khám phá sâu hơn, mãnh liệt hơn. Hắn siết chặt vòng tay quanh eo Jimin, kéo cậu lại gần hơn nữa, như thể hai người không thể nào cách xa.

Hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau, dồn dập, gấp gáp. Jungkook cảm nhận tim mình đập thình thịch, điên cuồng trong lồng ngực. Hắn không biết nụ hôn này sẽ kéo dài bao lâu, chỉ biết rằng hắn  không muốn nó kết thúc.

Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên. Jungkook bỗng giật mình, rời môi khỏi Jimin. Hắn nhìn Jimin, đôi mắt cậu giờ đã mở to, nhìn hắn ngơ ngác và bối rối. Gò má Jimin ửng hồng, đôi môi hơi sưng lên vì nụ hôn.

- "J-Jungkook?"

Jimin lắp bắp, giọng nói còn hơi khàn.

Jungkook không nói gì. hắn chỉ nhìn Jimin, đôi mắt hắn chứa đựng cả một vũ trụ cảm xúc. Hắn thấy sự ngạc nhiên, sự bối rối, và cả một chút gì đó giống như sự tò mò trong mắt Jimin.

- "Anh... anh không sao chứ?"

Jimin hỏi lại, đưa tay chạm nhẹ lên má Jungkook.

Jungkook nắm lấy bàn tay Jimin, giữ chặt. Hắn nhìn sâu vào mắt cậu, rồi chậm rãi, đầy chủ động, hắn cúi xuống, hôn lên môi Jimin một lần nữa. Lần này, nụ hôn nhẹ nhàng hơn, ngọt ngào hơn, nhưng vẫn tràn đầy tình cảm.

- "Tôi thích em, không phải, là tôi yêu em, Park Jimin"

Jungkook thì thầm vào tai Jimin, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.

- "Yêu em rất nhiều."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro