6.3

Họ nhìn thẳng vào mắt nhau trong vài phút, cùng cảm nhận hơi thở và mùi hương của nhau. Jimin cảm nhận được Omega trong anh đang bắt đầu tỏa ra mùi hoa hồng ngọt ngào hơn, như một lời mời gọi kín đáo đến Alpha trước mặt. Đáp lại, mùi whiskey từ Jungkook càng tỏa thêm mạnh mẽ. Jimin cảm giác bản thân như đang say bởi chính mùi hương nồng nàn, quyến rũ từ Nhà vua.

Cuối cùng, Jungkook ngả người ra sau. "Có lẽ ta nên thay bộ đồ này ra," Hắn lẩm bẩm, loạng choạng lùi lại một chút.

"Chắc là vậy," Jimin đáp, nhìn Nhà vua bước lùi vào phòng tắm lần nữa. Jungkook vẫn không rời mắt khỏi Jimin, ngay cả khi cánh cửa khép lại.

Đầu óc Jimin dần tỉnh táo khi Nhà vua rời đi. Chúa ơi, con người anh giờ đây chính xác là một mớ hỗn độn. Jimin không còn cách nào để phủ nhận sự thật nữa—cả anh và con sói bên trong đều bị thu hút bởi Jungkook. Hắn quá đẹp trai, nhưng vẻ đẹp ấy mang theo sự nguy hiểm, bí ẩn, khiến Jimin chỉ muốn khuỵu gối và hoàn toàn khuất phục.

Nhưng không chỉ có thế. Những tuần vừa qua, khi có cơ hội hiểu hơn về Jungkook, Jimin nhận ra hắn còn mang trong mình một khía cạnh dịu dàng ẩn giấu. Hắn không thật sự biết cách giao tiếp với mọi người, có lẽ do những tổn thương từ tuổi thơ. Nhưng rõ ràng, Jungkook quan tâm đến người khác hơn những gì hắn muốn thừa nhận. Alpha khao khát sự kết nối, nhưng lại chưa từng học được cách làm thế nào để thực hiện nó.

Điều đó khiến Jimin muốn ôm hắn thật chặt, muốn bảo vệ Jungkook khỏi thế giới tàn nhẫn ngoài kia.

Từ trong phòng tắm vọng ra một tiếng chửi thề khe khẽ, rồi im bặt.

"Jungkook?" Jimin cất tiếng gọi, bước gần hơn đến cánh cửa. "Ngài ổn không đấy?"

Jungkook rên rỉ đáp lại. "Ta ổn. Chỉ là đang cố cởi cái quần ra. Chúng hơi... chật quá"

Jimin không nhịn được cười khúc khích. "Tôi làm đúng theo số đo của ngài đấy! Là ngài muốn nó bó sát mà." Jungkook gầm lên trong cổ họng, và tiếng cười của Jimin càng lớn hơn. "Có cần tôi giúp không?" Anh nhích thêm một bước.

"Không! Không cần, ta tự làm được. Đợi một chút."

Jimin bắt đầu lo lắng. Bên trong vang lên tiếng loạt soạt, sau đó là một tiếng động lớn. Có vẻ như Jungkook thực sự đang vật lộn. "Nào! Để tôi giúp ngài!"

"Không! Jimin, đứng yên ở đó!"

Anh kiên nhẫn đứng ngoài cửa, hai tay khoanh tay trước ngực, nhưng khi một tiếng động lớn nữa vọng ra cùng tiếng chửi thề, Jimin không thể chịu được nữa.

"Tôi vào đây!" Anh thông báo, tay với lấy nắm cửa và mở ra trước khi Jungkook kịp phản ứng. Khi cánh cửa mở, Jimin ngay lập tức thấy bóng lưng của Jungkook quay về phía mình. Anh há hốc miệng, thở hổn hển.

Ôi Chúa ơi.

Lưng của Jungkook phủ đầy những vết sẹo dài. Có vết nhạt hơn, đã mờ thành lằn màu trắng và chìm sâu vào da. Có vết vẫn còn hồng, nổi lên thành những đường rãnh dọc ngang khắp lưng. Nhiều đến mức khó lòng đếm xuể.

Chúng chồng chéo lên nhau, xen lẫn vào nhau, rõ ràng không phải chỉ từ một lần duy nhất. Đây là những vết tích của sự lặp đi lặp lại—hết lần này đến lần khác, qua bao năm tháng. Một vài vết sẹo mờ nhạt đến mức gần như biến mất, chứng tỏ mọi chuyện đã bắt đầu từ rất lâu, có lẽ từ khi hắn chỉ là một chú sói con.

Chúa ơi.

Cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng Jimin.

Jungkook quay đầu lại, trừng mắt nhìn Jimin qua bả vai. Đôi mắt hắn bỗng hóa đỏ rực, hai hàm răng nghiến chặt. "Cái quái gì vậy, Jimin?! Ta đã bảo ngươi tránh xa rồi mà!"

Jimin đứng bất động, hơi thở như bị tắt nghẽn. "Đây... đây là vết roi... Chúa ơi, Jungkook..."

"Quan sát tốt đấy! Ngươi chẳng bao giờ chịu nghe lời, đúng không?! Biến khỏi đây ngay lập tức!"

Jimin run rẩy đưa tay ra, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua một vết sẹo trên lưng Jungkook. "Có phải... cha ngài đã làm những điều này không? Là ông ta làm sao? Jungkook..."

Chưa kịp dứt lời, bàn tay Jungkook siết chặt lấy cổ tay Jimin, lực siết mạnh đến mức anh biết rằng nó sẽ để lại vết bầm tím.

Jungkook gầm lên, khuôn mặt chỉ còn cách Jimin vài inch. Jimin kêu lên trong đau đớn, cố gắng giật tay ra. "Á! Jungkook, dừng lại!"

"Dừng lại? Ta có nên dừng lại giống như cái cách mà ngươi vẫn ngoan cố bước vào khi ta đã bảo phải ở yên ngoài đó? Có phải vậy không? Ta nên dừng lại kiểu đó đúng không?"

"Jungkook! Ngài đang làm tôi đau!" Jimin hét lên, nước mắt bắt đầu trào ra vì đau nhói.

Đôi mắt đỏ ngầu của Jungkook trở về màu đen sẫm khi nhìn thấy nước mắt của Jimin. Tay hắn nới lỏng, cho đến khi Jimin giật tay lại, ôm lấy cổ tay vào ngực và thở hổn hển. Anh lùi lại một bước, ánh mắt run rẩy nhìn Jungkook.

Jungkook quay lưng lại. Hắn cúi đầu xuống, nói. "Ra ngoài đi, Jimin. Ngay bây giờ."

Bàn tay Jungkook run rẩy khi hắn chống lên mép bệ bồn tắm. Những dấu roi trên lưng Jungkook chuyển động theo từng hơi thở nặng nhọc.

Jimin nuốt nước mắt rồi chạy ra khỏi phòng.

      ⋆ ₊ ☽ ·˚𓍲 *⋆

Ngày hôm sau, Jimin như một cái xác vô hồn, nằm lì trên giường, không buồn bước ra ngoài. Anh đã khóc suốt đêm, trằn trọc không sao chợp mắt. Như dự đoán, sáng ra một vòng tròn bầm tím đã hiện rõ trên cổ tay anh. Vừa nhìn thấy nó, Jimin lại òa khóc dữ dội.

Jimin biết rõ rằng trong thời gian ở cung điện, anh đã dần quan tâm đến Jungkook. Anh biết rằng đâu đó dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng, cứng rắn kia là một đứa trẻ chưa bao giờ biết thế nào là yêu thương thật sự, và vẫn luôn mong cầu sẽ tìm kiếm ra thứ tình cảm quý giá đó. Một người thể hiện tình yêu thương và sự quan tâm theo một cách rất riêng. Một người muốn biết nhiều điều về Jimin, cho anh ăn ngon và chăm sóc anh một cách kín đáo. Và Jimin cũng rất muốn đáp lại những điều đó.

Chính vì thế, khi nhìn thấy những vết roi trên lưng Jungkook, trái tim Jimin như vỡ vụn. Làm sao một người cha có thể làm vậy với con mình? Làm sao ông ta có thể ra tay với một đứa trẻ vô tội, ngây thơ còn chưa biết gì? Chẳng trách Jungkook luôn thu mình, cô lập với thế giới xung quanh. Làm sao hắn có thể tin tưởng bất kỳ ai, khi người làm tổn thương hắn sâu sắc nhất lại chính là cha ruột của mình?

Tuy nhiên, dù hiểu tất cả những điều ấy, Jimin không thể phủ nhận sự thật rằng Jungkook đã làm tổn thương anh. Hắn đã hét vào mặt anh, siết chặt cổ tay anh đến mức để lại vết bầm tím khi tất cả những gì Jimin muốn chỉ là giúp đỡ hắn.

Tiếng gõ cửa vang lên vào giữa trưa. Jimin rên rỉ, mặt vẫn còn áp chặt vào gối. Anh uể oải đưa tay vuốt mái tóc rối bời, lê bước rời khỏi giường. Thật lòng mà nói, lúc này anh chẳng muốn gặp ai. Hy vọng đó chỉ là một người hầu mang thức ăn đến. Jimin hé cửa ra một chút. "Ai đó?"

Nari đứng bên ngoài, một mình. Jimin hiếm khi thấy cô không có bạn trai đi cùng. Anh thoáng ngạc nhiên, chớp mắt nhìn cô.

"Jimin, Chúa ơi, trông em thảm quá!" Nari kêu lên.

"Cảm ơn," Jimin khàn giọng đáp. "Em cũng thấy tệ lắm. Cảm ơn vì đã quan tâm. Giờ thì chị có thể đi được rồi." Jimin bắt đầu khép cửa lại, nhưng Nari đã kịp chặn tay vào, đẩy cửa ra rồi bước vào phòng như cơn gió. Cô tặc lưỡi nhìn chiếc giường lộn xộn, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bành bên cạnh.

"Không, không có chuyện đó đâu! Em phải kể cho chị nghe xem đã xảy ra chuyện gì với Jungkook, tại sao em lại buồn đến vậy."

"T-tại sao chị lại cho rằng chuyện này có liên quan đến Jungkook?"

Nari nhìn thẳng vào mắt Jimin. "Jimin à. Junho có thể ngốc nghếch không nhận ra, nhưng chị thì thấy rõ. Jungkook nhìn em với ánh mắt đầy trìu mến. Và em cũng bắt đầu nhìn ngài ấy y hệt như thế. Đừng hòng lừa chị. Thề với Chúa, em gặp Jungkook còn nhiều hơn cả chị với Junho nữa!"

Jimin thở dài, vai rũ xuống, rồi lặng lẽ ngồi xuống mép giường. "Okay." Có lẽ anh nên tâm sự với Nari. Cảm giác có người để sẻ chia chắc sẽ tốt hơn là giữ mãi trong lòng. "Em nghĩ... em thích Jungkook... rất nhiều. Nhưng đừng nói cho Junho nhé. Anh ấy ghét Nhà vua."

"Ừ thì, Jungkook có hơi khó gần một chút."

Jimin cười khẩy, ánh mắt lướt xuống vết bầm tím trên cổ tay. "Phải, khó gần thật."

"Nhưng ngài ấy cũng dịu dàng và chu đáo, đúng không?"

Jimin thở dài, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh gương mặt của Jungkook lúc cả hai đang vui cười trò chuyện trong bữa tối hôm trước "Ừ... ngài ấy đúng là như thế"

Nari mỉm cười, rồi nắm lấy tay Jimin, bóp nhẹ như một cách động viên. "Kể chị nghe thêm đi?"

"Ngài ấy... thực sự rất chu đáo, Nari à. Jungkook tận tâm với vương quốc của mình hơn những gì ngài ấy thể hiện. Jungkook luôn muốn chắc chắn rằng dân chúng có đầy đủ mọi thứ họ cần. Và thực sự, khi ở riêng với những người hầu thân cận, ngài rất tử tế."

Nari gật đầu. "Chị cũng nghĩ vậy. Dù Junho không đồng tình, nhưng chị từng thấy ngài ấy ở lễ tạ mùa. Rõ ràng Jungkook rất thích làm việc cùng những người nông dân và các nhà khoa học."

"Đúng thế... nhưng Jungkook không biết cách thể hiện điều đó. Em nghĩ... ngài ấy đã có một tuổi thơ rất đau buồn, Nari. Em tin rằng cha ngài ấy thực sự tàn nhẫn như lời đồn. Em muốn giúp Jungkook hiểu rằng ngài có thể tin tưởng, yêu thương, và kết nối với mọi người. Em muốn giúp ngài ấy. Nhưng vấn đề là... mỗi lần chúng em tiến được một bước, lại như lùi về hai bước. Em không muốn kể chi tiết, nhưng tối qua khi nhắc đến cha của ngài, Jungkook đã nổi giận, hét lên và đuổi em ra ngoài."

Những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên bầu má Jimin, rơi xuống đùi anh.

Nari rời ghế, bước đến ôm chầm lấy Jimin. Cô vỗ về, giữ anh trong vòng tay chặt chẽ, đung đưa như đang an ủi một chú sói con nhỏ bé.

"Chị không thể quyết định thay em, vì chỉ em mới biết tình cảm của mình sâu đậm đến mức nào. Chị cũng không hiểu rõ Nhà vua bằng em. Nhưng... nếu là chị, chị sẽ tiếp tục cố gắng giúp ngài ấy. Jungkook giận dữ vì ngài ấy đau đớn. Ngài nghĩ cách duy nhất để bảo vệ bản thân là đẩy mọi người ra xa, làm tổn thương họ trước khi họ có thể làm tổn thương ngài. Jungkook cần tình yêu của em, Jimin à. Nhiều hơn những gì em tưởng... Nhưng Jungkook cũng cần hiểu rằng làm tổn thương người thật lòng quan tâm đến mình là sai. Ngài ấy nên quỳ gối mà xin lỗi em mới phải."

Jimin cười khúc khích và khịt mũi. "Em biết. Em cũng không muốn từ bỏ ngài ấy."

"Vậy thì đừng. Nhưng hãy chỉ cho ngài cách bày tỏ nỗi đau của mình một cách lành mạnh hơn."

Jimin gật đầu, và Nari tiếp tục ôm anh cho đến khi tiếng nấc của anh dừng lại.

⋆ ₊ ☽ ·˚𓍲 *⋆

Trời đã về tối. Nari đã rời đi từ vài tiếng trước, dặn dò rằng cô ấy muốn thấy Jimin ra khỏi phòng vào ngày mai. Jimin cố ăn được một chút bữa tối và cảm thấy mệt mỏi. Anh đang định thay đồ và đi ngủ sớm thì một tiếng gõ cửa vang lên.

Bối rối, anh quyết định phớt lờ nó. Jimin quá kiệt sức để tiếp thêm bất kỳ ai vào tối nay.

Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, lần này lớn hơn và dồn dập hơn.

Chắc là Junho. Nari có thể nói với gã rằng anh vẫn ổn. Jimin tiếp tục chọn cách phớt lờ.

Tiếng đập cửa lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, gần như là khẩn trương.

Jimin rên rỉ, cảm giác bực bội trào dâng. Anh bước về phía cửa, mở tung nó và làu bàu:

"Tôi đang bận—Ôi."

Jungkook đứng đó, trong bộ đồ giản dị như mọi khi, đôi chân lóng ngóng dịch chuyển vì lo lắng. Hắn cầm một chiếc túi nhỏ trên đầu ngón tay. Khi ánh mắt Jimin chạm phải hắn, Jungkook vội vàng cụp mắt nhìn xuống đất. Jimin đứng đó, nhìn hắn một lúc lâu.

Sau đó, Jimin thở dài và bước sang một bên để nhường lối. Jungkook thở phào nhẹ nhõm, bước vào một cách yên lặng, đi thẳng về phía góc phòng. Ánh mắt hắn liếc qua mọi vật trong phòng, ngoại trừ Jimin. Omega khoanh tay lại.

"Jungkook, ngài đến đây làm gì?"

Đôi mắt hắn mở to. Jungkook giơ tay ra, chiếc túi vẫn lắc lư trong các ngón tay. "Đây! Cho ngươi!"

Chiếc túi đong đưa qua lại nhưng Jimin vẫn không nhúc nhích. Anh chỉ đứng đó, không có ý định nhận lấy.

"Đây là lời xin lỗi! Vì chuyện tối qua!"

Jimin thở mạnh một hơi. "Jungkook."

"Ta biết nó không thể bù đắp hết được, nhưng ta thật sự xin lỗi! Có lẽ ngươi chưa thể tha thứ cho ta ngay lúc này, nhưng ta sẽ đền bù, ta thề, bằng chính vương miện của mình." Jungkook nói không ngừng, tay vẫn đưa ra phía trước.

"Jungkook, ngài đã làm tôi tổn thương. Cả về thể xác lẫn tinh thần."

Jungkook nhăn mặt, ánh mắt vô tình liếc về phía cổ tay của Jimin. Vai hắn chùng xuống, tay cầm chiếc túi buông thõng về phía hông "Ta biết. Ta thật sự xin lỗi, Jimin."

"Tôi chỉ muốn giúp ngài. Tôi quan tâm đến ngài, không thích nhìn thấy ngài đau đớn, dù là quá khứ hay hiện tại."

"Ta biết."

"Ngài không thể đẩy mọi người ra xa khi họ muốn giúp đỡ ngài, Jungkook! Đó không phải là cách thức lành mạnh, và cũng không công bằng với họ. Tôi đã rất lo lắng khi nhìn thấy những vết sẹo của ngài!"

"Ta biết. Ta xin lỗi."

Cả hai im lặng một lúc, Jungkook lại nhìn chằm chằm xuống sàn, còn Jimin thì nhìn vào mái tóc của hắn. Cuối cùng, anh thở dài. "Tôi có thể nhận lấy chiếc túi không?"

Jungkook nhanh chóng đưa nó cho anh, rồi lùi lại một bước. Jimin tò mò nhìn vào bên trong, đầu tiên là một tia đỏ nổi bật. Anh lấy ra một bông hồng đỏ tuyệt đẹp, lúc này đang nở rộ hoàn toàn. Nó được cắt tỉa hoàn hảo, tất cả gai nhọn đều đã được loại bỏ. Jimin xoay nó trong tay và mỉm cười. Sau đó, anh đặt bông hồng lên bàn và lấy ra vật thứ hai.

Đó là một cuốn sổ phác thảo màu đen, trên bìa có in hình một bông hồng đỏ ở giữa. Jimin thở gấp, ngón tay vuốt dọc theo các mép của cuốn sổ. Anh tháo dây buộc và cuốn sổ mở ra. Các trang giấy dày dặn và có chất lượng cao hơn bất cứ cuốn sổ nào Jimin từng thấy.

"Đẹp quá. Cảm ơn ngài."

Jungkook cắn môi. "Ta xin lỗi. Ta ước mình có thể làm điều gì đó hơn để bù đắp cho ngươi."

Jimin mỉm cười, đặt cuốn sổ xuống. "Tôi có thể yêu cầu ngài quỳ xuống và hôn lên đôi ủng của tôi không?" Anh nói đùa.

Nhưng điều khiến Jimin ngạc nhiên là Jungkook lập tức đứng thẳng người và bước nhanh về phía anh. Chỉ một bước nữa, hắn quỳ xuống.

"J-Jungkook, tôi chỉ đùa thôi mà-"

Jungkook nhẹ nhàng nắm lấy tay Jimin, bàn tay hắn thô ráp nhưng ấm áp, cầm lấy tay Jimin như thể anh là một thứ gì đó rất mong manh và quý giá, như thể anh chính là một bông hồng thật sự. Không rời mắt khỏi Jimin, hắn nâng tay anh lên môi mình. Một nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng ấy như thể hắn muốn thấm đẫm lời xin lỗi vào làn da anh.

"Ta xin lỗi," Jungkook thì thầm, đôi mắt hắn mở to, hàng mi hắn rung lên khi ngước nhìn Jimin như thể anh là tất cả những gì Jungkook có thể thấy.

Jimin tan chảy trong ánh nhìn ấy.

Jimin nắm lấy vai Jungkook và đỡ hắn dậy mà không để hắn kịp nói một lời. Không chút do dự, anh vòng tay ôm lấy cổ hắn và áp môi mình lên môi Alpha.

Trong thoáng chốc, Jungkook cứng đờ, toàn thân bất động như tượng, đôi tay vẫn buông thõng hai bên. Jimin giữ môi mình chạm nhẹ lên môi hắn, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau.

Rồi Jungkook dần đáp lại. Hắn đặt tay lên eo Jimin, bóp nhẹ, sau đó trượt ngón tay cái dọc hai bên mạn sườn anh. Đôi môi hắn dịu dàng nhưng mạnh mẽ, áp chặt vào môi Jimin. Bờ hôi hắn ấm nóng, phảng phất vị whiskey, nồng nàn tựa như chính mùi hương của hắn.

Jimin thở hổn hển, say mê đáp lại. Nghe thấy tiếng thở ấy, Jungkook mạnh dạn luồn lưỡi vào, khuấy loạn trong khoang miệng anh, liếm láp trên cánh môi mềm. Jimin cũng không chịu thua, anh khẽ day cắn vào môi dưới hắn, khiến Jungkook rên một tiếng trầm thấp.

Jungkook ngửa đầu rời khỏi nụ hôn, cả hai đều thở dốc, ánh mắt mơ màng nhìn vào đối phương. "Jimin." Hắn thủ thỉ.

"Sao vậy?"

"Anh có thể đi dự vũ hội cùng em không?"

Jimin ngây người, đôi mắt chớp liên tục như thể không tin vào tai mình, "Cái gì cơ?"

Jungkook buông tay khỏi eo Jimin, "Vũ hội. Một vài người hầu thân cận được phép đi cùng. Em thực sự muốn anh ở đó với em."

Jimin đưa tay lên và vén một lọn tóc lòa xòa trên trán Jungkook, đẩy nó ra sau vành tai hắn. Mái tóc Alpha mềm mượt, y như vẻ ngoài của nó. "Nếu em muốn có anh bên cạnh, thì anh sẽ đi."

Jungkook khẽ rùng mình, rồi cúi đầu tựa lên vai Jimin, dù dáng người hắn cao hơn Omega rất nhiều. Trông Alpha chẳng khác gì một chú sói con to xác đang cố gắng cuộn tròn người lại.

Jimin vòng tay ôm lấy Jungkook và đung đưa cả hai qua lại, giống như cách Nari đã làm với anh  trước đó.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro