Chương 30. Nghe nói không phải lúc nào chó cắn cũng cắn lại chó?

25.05.2022

----------------

Chương 30. Nghe nói không phải lúc nào chó cắn cũng cắn lại chó?

****************

Nhìn thấy Hạ Tuấn Lâm đến, Tống Á Hiên vẫy tay với cậu nhóc: “Tiểu Hạ, đến rồi à?”

“Không cổ vũ lớp em à?” Mặc Nhiễm cũng nghiêng đầu hỏi cậu.

Hạ Tuấn Lâm đưa ly trà giải nhiệt cho Mã Gia Kỳ, ánh mắt thì nhìn về phía hai người lắc đầu, nói: “Không ạ. Em rất ghét một người trong đội bóng rổ trường em nên em không muốn cổ vũ họ”

Lưu Diệu Văn nhìn Hạ Tuấn Lâm, cậu ta nói: “Vậy em có thể nhờ anh em  xử lý tên đó mà.”

Nói xong còn nhìn sang Mã Gia Kỳ. Ai ngờ vừa nhìn sang liền thấy một màn đầy bong bóng màu hồng giữa đội trưởng và học bá của họ, Lưu Diệu Văn triệt để chết máy. Mọi người còn lại nương theo ánh mắt của Lưu Diệu Văn cũng nhìn thấy, học bá của họ đang uống trà giải nhiệt, nhưng người cầm ly nước lại là bạn học họ Mã nào đó.

Hạ Tuấn Lâm nhìn hình ảnh này, chợt có gì đó loé lên trong suy nghĩ, cậu ta cười hắc hắc hai tiếng, ánh nhìn về Mã Gia Kỳ cùng Đinh Trình Hâm càng ngày càng thâm thuý. Nhưng mà Hạ Tuấn Lâm không phát hiện, một người đứng bên cạnh cũng đang khẽ cong khoé môi chăm chú nhìn cậu, ánh nhìn đầy triều mến.

Mã Gia Kỳ thấy mọi người đột nhiên im lặng liền nhìn sang, bắt gặp những ánh mắt tròn xoe nhìn về mình, anh cũng không hề chột dạ, cười hỏi: “Làm gì vậy? Sao không nói tiếp?”

Đinh Trình Hâm cũng nghiêng đầu nhìn sang đầy tò mò. Hạ Tuấn Lâm nhìn mọi người rồi nhìn hai người cười nói: “Anh họ, mối quan hệ của hai anh thật tốt.”

Mã Gia Kỳ híp mắt nhìn cậu ta, cười cười: “Muốn gì nói thẳng đi.”

“Hắc hắc, anh họ, anh có thể xử lý Du Thịnh Nam cho em không?”

Hạ Tuấn Lâm cười hì hì hỏi, cậu ta không dám nói là do bản thân không có gan nhắc lại cái ý nghĩ kì quái khi nãy của cậu ta đâu. Anh họ của cậu ta chính là tên ác ma hay cười đó, cậu ta không dám trêu vào đâu.

Mã Gia Kỳ nghe Hạ Tuấn Lâm nói xong liền hỏi lại: “Du Thịnh Nam là ai?”

“À, tên đó trong đội bóng rổ trường em, mặc áo số 6 á.”

Hạ Tuấn Lâm nói xong liền nghe Đinh Trình Hâm hỏi: “Tại sao phải xử lý?”

Giọng cậu đều đều không nghe ra được là khó chịu hay tò mò. Hạ Tuấn Lâm nhìn Đinh Trình Hâm cười nói: “Tên đó chính là một tên đáng ghét nhất em từng thấy.”

Lưu Diệu Văn nhìn Hạ Tuấn Lâm hỏi lên tiếng lòng của mọi người: “Hình như tên Du gì đó đắc tội em hả?”

Hạ Tuấn Lâm mím môi, nói: “Tên đó nói em không đủ tư cách tham gia đội bóng rổ, còn chế nhạo em.” nghĩ nghĩ vài giây Hạ Tuấn Lâm nói tiếp: “Bộ Hạ Tuấn Lâm em ai muốn chế nhạo là chế nhạo hả? Tên đó cũng không phải anh họ em. Đồ đáng ghét”

Mọi người: “……”

Hạ Tuấn Lâm nhìn thấy mọi người đều im lặng liền có chút khó hiểu trong lòng -- cậu có nói gì sai đâu?

Mã Gia Kỳ nhìn em họ mình đang ngơ ngác, không đành lòng nhìn thẳng, anh nói: “Yên tâm, Nghiêm Hạo Tường sẽ không tha cho tên đó đâu. Đúng không Hạo Tường?”

Nói xong còn nháy mắt với Nghiêm Hạo Tường. Nghiêm Hạo Tường nhìn anh, không nói đúng hay là không đúng chỉ là cậu ta quay người sang hướng khác giả vờ như không quan tâm đến Mã Gia Kỳ.

Những người còn lại trong lòng đều hiện lên một nghi vấn -- liên quan gì đến Nghiêm Hạo Tường đâu!?

Mặc Nhiễm nhìn góc nghiêng của Nghiêm Hạo Tường, sau đó nhìn sang gương mặt tươi cười của Mã Gia Kỳ, nhích lại gần Ân Tử Nam, hỏi nhỏ: “Cái này thì liên quan gì đến Nghiêm Hạo Tường?”

Ân Tử Nam nhìn khoảng cách của bản thân với Mặc Nhiễm, cậu ta trầm giọng nói khẽ: “Trận sau Mã Gia Kỳ không lên sân”

“Vậy liên quan gì?” Tống Á Hiên đứng bên cạnh nghe lén cũng không nhịn được xen vào.

Ân Tử Nam nhìn hai cái đầu nhỏ đang ngóng tai chờ giải thích, không biết xuất phát từ cái gì, cậu ta cười nhẹ một tiếng rồi mới nói: “Trận sau là gặp đội trường Thể dục thể thao”

“À” Mặc Nhiễm cùng Tống Á Hiên đồng thanh đáp -- thì ra là vậy!

Ân Tử Nam nói không nhỏ nên Hạ Tuấn Lâm cùng Nghiêm Hạo Tường đứng bên cạnh cũng nghe thấy. Nghiêm Hạo Tường nhìn hai người đồng đội của mình đang suy nghĩ không biết có nên tránh xa ra không thì nghe Hạ Tuấn Lâm bên cạnh ngọt ngào lên tiếng:

“Vậy em phải nhờ anh Hạo Tường giúp em dạy dỗ tên đó nha~ hắc hắc”

Một câu nói khiến Nghiêm Hạo Tường đứng hình, ba chữ ‘anh Hạo Tường’ đánh thẳng vào trong tim của Nghiêm Hạo Tường khiến tim cậu ta không nhịn được mà đập nhanh hơn ngày thường.

Thấy Hạ Tuấn Lâm vẫn còn chờ mình trả lời, Nghiêm Hạo Tường nghiêm túc gật đầu, giọng nói không tự chủ giảm độ lạnh lùng đi vài phần: “Tôi sẽ cố.”

“Hắc hắc, anh Hạo Tường thật tốt.”

Ân Tử Nam nghe Hạ Tuấn Lâm nói xong vô thức rùng mình một cái. Mã Gia Kỳ nhìn mọi người, anh nhịn không được muốn phá đám, cười tủm tỉm nói: “Này, mấy người vui sớm vậy? Biết đâu người ta làm thịt ngược lại Hạo Tường thì sao?”

Nghiêm Hạo Tường: “…………” làm thịt ngược cái quỷ gì?

Mọi người cũng cạn lời nhìn Mã Gia Kỳ. Người này lúc nào cũng khiến bọn họ muốn nói không được mà phản bác cũng không xong.

Lưu Diệu Văn nhìn Đinh Trình Hâm đứng nghiêm túc bên cạnh, lên tiếng tố giác: “Trình Hâm, ở đây chỉ có cậu nói được tên này, cậu mau nói gì đi”

Đinh Trình Hâm nghe vậy liền nhìn mọi người, nghiêm túc suy nghĩ một lát liền nói: “Vậy, mấy cậu phải cố gắng đừng để bị ngược giống cậu ấy nói là được”

Mọi người: “…….” bọn họ sai rồi!!

Cậu vừa nói xong, mọi người liền đưa mặt nhìn trời, họ biết rồi -- học bá cùng một phe với vị đại thần kia rồi!

Trong lúc mọi người nói chuyện thì bên trong sân, trận đấu giữa đội trường Thể dục thể thao cùng với Trì Bang cũng kết thúc. Đội thắng là đội trường Thể dục thể thao, tuy rằng vị trí số một chính thức của họ không thể tham gia nhưng mà vị trí dự bị cũng không kém.

................

Nhìn thấy bọn họ đi về phía này, Mã Gia Kỳ híp mắt cười nói: “Kìa, người ta đến chào hỏi kìa”

Nhìn theo ánh mắt của Mã Gia Kỳ, cả nhóm liền nhìn thấy đội trường Thể dục thể thao đi đến bên này, dẫn đầu chính là tên đáng ghét trong miệng của Hạ Tuấn Lâm - Du Thịnh Nam.

Đi đến vị trí của nhóm bọn họ, Du Thịnh Nam nhìn mọi  người nhếch môi cười nói: “Ồ, đây chẳng phải là thành viên trường A đây sao? Trận sau gặp nhau rồi đừng để thua quá khó coi nhé”

Cả nhóm nghe đến đây đều khó chịu ra mặt, nhưng thấy Mã Gia Kỳ chưa lên tiếng nên bọn họ cũng không vội lên tiếng. Tuy vậy, Hạ Tuấn Lâm vốn đã ngứa mắt Du Thịnh Nam, nay nghe hắn nói như vậy, cậu ta liền bắt đầu không muốn  để hắn nói tiếp:

“Du Thịnh Nam, nói chuyện cho cẩn thận”

Du Thịnh Nam nhìn Hạ Tuấn Lâm, hắn nói chuyện giọng điệu đầy châm chọc: “Ồ, bạn học Hạ đây sao? Cậu là sinh viên trường nào mà cánh tay dũi ra ngoài dài thế?”

Hạ Tuấn Lâm tức giận, “Cậu…”

Nhưng không để Hạ Tuấn Lâm nói hết, Đinh Trình Hâm đứng bên cạnh đã vỗ vai cậu ta, lắc đầu. Hạ Tuấn Lâm nhìn Đinh Trình Hâm một cái, mím môi không nói.

Lúc này Mã Gia Kỳ mới đứng dậy từ trên ghế, anh xoa eo hai cái, nâng mắt nhìn Du Thịnh Nam, nở nụ cười như không cười, anh nói:

“Bạn học, lời của cậu tôi trả lại cho cậu. Đừng để thua quá khó coi, nhé!”

Nói xong anh liền khoác vai Đinh Trình Hâm đi ra ngoài, cười nói: “Đi ăn thôi nào. Không phải lúc nào chó cắn cũng cắn lại chó. Đúng không học bá?”

Đinh Trình Hâm bị anh khoác vai cũng không khó chịu,  cậu gật đầu nói: “Ừm.”

Mã Gia Kỳ hài lòng, mỉm cười, anh vẫy tay với cả nhóm còn đang đứng mắt to trừng mắt nhỏ phía sau lưng: “Đi mau. Hôm nay tôi mời.”

Mã Gia Kỳ nói xong nhóm người bọn Lưu Diệu Văn đứng phía sau cũng lách qua đám người Du Thịnh Nam đi theo hai người họ.

Du Thịnh Nam đứng tại chỗ nghiến răng ken két. Một người từ đằng xa đi đến, nhìn về phía nhóm Nghiêm Hạo Tường rời đi, lại nhìn sang Du Thịnh Nam, lạnh lùng nói: “Ngu ngốc. Bọn họ không phải người dễ chọc vào đâu. Đừng có làm trò cười cho thiên hạ.”

Nói xong liền bước qua Du Thịnh Nam rời đi. Du Thịnh Nam trừng mắt nhìn người kia, nhưng hoàn toàn không phản đối được đành phải đi theo người nọ ra ngoài.

****************
Tui quay lại rồi đây

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro