Chương 3
Chương 3: Học viện Dạ Lan
Không khác nhiều với suy đoán của Bạch Vĩnh Hy, đám người Thẩm Tiêu Sương sau khi chứng kiến toàn bộ quá trình đã tự động biên ra một câu chuyện có phần cẩu huyết.
Đại khái chính là hai vị thiếu gia nhà giàu (từ trang phục và khí chất) vì nguyên nhân nào đó (có thể là bị phản bội?) bị lạc trong rừng Huyễn Giới, một người rơi ổ sói, một người bị ma vật tấn công, nhưng may mắn nhờ thực lực, thể chất đặc biệt cùng bảo vật giữ mạng cuối cùng có nguy không hiểm.
Có thêm Bạch Vĩnh Hy gia nhập, bầu không khí giữa đoàn người dường như cũng không có gì thay đổi. Chỉ là Marisa thỉnh thoảng sẽ liếc trộm Bạch Vĩnh Hy, những người khác không quá rõ ràng, nhưng nhạy cảm như Bạch Vĩnh Hy không khó nhận ra bản thân bị người chú ý.
Chính y không có cảm giác gì, Chúc Vũ Huyền bên cạnh ngược lại có chút khó chịu, nhưng lại bó tay không biện pháp.
Bởi vì là tường thú, cảm giác Bạch Vĩnh Hy mang lại cho người khác luôn luôn rất nhẹ nhàng thoải mái, chỉ cần không phải kẻ xấu xa từ trong xương, tuyệt đối sẽ bị hấp dẫn. Mà đám người trước mắt này hiển nhiên phù hợp điều kiện, trẻ tuổi phóng khoáng, lòng ôm thiện ý đối với tất cả mọi người, ôm hi vọng với thế giới.
Đừng nói Bạch Vĩnh Hy, chính hắn cũng thích dạng con người như vậy.
Nhưng đây không phải lý do để có thể dễ dàng tha thứ hành vi "nhìn trộm" của bọn họ.
Về điểm này, chỉ có thể nói Chúc Vũ Huyền thật sự là oan cho đám Thẩm Tiêu Sương. Bọn họ nhìn Bạch Vĩnh Hy, chỉ đơn giản bởi vì sắc mặt y thật sự rất kém, tuy không biểu hiện ra bất cứ khó chịu gì, nhưng nghĩ cũng biết, vừa bị thương nặng như vậy, dù đã được chữa khỏi, có thể dễ chịu mới là lạ.
Marisa biểu hiện rõ ràng nhất, một phần là bởi cô là người chịu trách nhiệm chữa trị chính cho đội khi bị thương, có chút bệnh nghề nghiệp, một phần đơn giản là bởi vì công lực kiềm chế chưa tu luyện đến nơi đến chốn như những người khác.
Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy theo nhóm Thẩm Tiêu Sương đi gần một giờ, vẫn không tìm được cỏ ngưng băng, không trở về sẽ không kịp trời tối, mà rừng Huyễn Giới ban đêm cấp độ nguy hiểm tăng lên không chỉ một hai lần, cả đám chỉ có thể dừng lại, sáng hôm sau tiếp tục.
Chúc Vũ Huyền rất tự nhiên kéo Bạch Vĩnh Hy đi theo nhóm Thẩm Tiêu Sương thẳng đến cửa khách sạn trong thị trấn nhỏ ngoài bìa rừng, ung dung đi vào, nếu không phải sau đó hắn đặt một chiếc nhẫn vàng lên bàn gọi ông chủ thuê một phòng, động tác trôi chảy lưu loát làm cho đám Thẩm Tiêu Sương chắc hẳn phải vậy cho rằng Chúc Vũ Huyền vốn đã trọ ở trong này từ trước.
Trên đường từ rừng Huyễn Giới đến cửa khách sạn, Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy nhìn như cái gì cũng không để ý, câu được câu không nói chuyện với năm người còn lại, thực ra thần thức đã quét một vòng quanh thị trấn, không thu được quá nhiều thông tin giá trị, nhưng một số thường thức cũng không cần mở miệng hỏi.
Bữa tối Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy là ngồi cùng bàn với nhóm Thẩm Tiêu Sương. Hắn và Bạch Vĩnh Hy đều cho rằng, với tình hình hiện tại, chỉ dựa vào hỏi là không thể nhận được đáp án mong muốn, nhưng khi điều tra thị trấn, bọn họ không tìm được thư viện hay một nơi tương tự, chỉ có thể trực tiếp hỏi đám Thẩm Tiêu Sương.
Ila rất nhiệt tình nói với Chúc Vũ Huyền, bởi vì qua lại thị trấn này hầu như đều là lính đánh thuê và người mạo hiểm, hay giống như bọn họ, nhận nhiệm vụ đến nơi này, cần ở một thời gian, lại cũng không quá lâu.
Muốn tìm thư viện cần đến những thị trấn lớn hơn ở phía nam, hoặc khi loại thư tịch Chúc Vũ Huyền muốn tìm thuộc dạng hiếm hay đề cập đến nội dung "nhạy cảm", chỉ có thể đến các học viện. Nhưng sách trong học viện là không cho mượn ra ngoài, muốn mượn cần có quan hệ, hoặc thông qua nhiều quy trình tương đối rắc rối.
Bạch Vĩnh Hy hơi nhíu mày, hỏi, "Thư viện lớn nhất ở đâu?"
Thẩm Tiêu Sương hơi ngạc nhiên vì câu hỏi này, bởi hầu như tất cả mọi người đều biết, thư viện lớn nhất, đầy đủ các loại thư tịch nhất, nằm trong học viện Dạ Lan, cũng là học viện ma pháp và thuật pháp lớn nhất đại lục.
Nhưng nhìn khuôn mặt thiếu niên, nhiều nhất mười bảy mười tám, mặt mày thanh lãnh, đáy mắt trong vắt, nói nhỏ hơn cũng có người tin. Nếu là một tiểu thiếu gia quanh năm suốt tháng được bảo vệ ở trong nhà, không biết cũng là bình thường.
Thẩm Tiêu Sương tự cho rằng đã đoán được nội tình, nhiệt tình giải thích chi tiết cho Bạch Vĩnh Hy, còn tiện thể quảng cáo trường học của mình một phát.
Đúng vậy, cả năm người Thẩm Tiêu Sương đều là học sinh năm thứ tư của học viện Dạ Lan. Bởi trường học tuyển nhận học sinh từ mười lăm đến hai mươi tuổi, năm người cũng không phải cùng tuổi với nhau, nhưng Thẩm Tiêu Sương, Rachel và Ila cũng chỉ hơn hai người còn lại một tuổi, làm bạn cơ bản không có khác biệt gì.
Hiện tại đang là nghỉ hè, cả nhóm liền nhận nhiệm vụ ra ngoài rèn luyện, đồng thời Thẩm Tiêu Sương và Rachel tu luyện đến bình cảnh cũng muốn tìm cơ hội đột phá.
Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy liếc nhau, đều nhìn thấy ý tưởng giống nhau trong mắt đối phương.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, năm người Thẩm Tiêu Sương tiếp tục vào rừng tìm kiếm cỏ ngưng băng, mà Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy trực tiếp trả phòng rời đi.
Ila muốn nói lại thôi nhìn Chúc Vũ Huyền, nhưng đối phương hoàn toàn không để ý, nói lời từ biệt xong liền kéo tay Bạch Vĩnh Hy đi thẳng.
Diệp Du Thanh vỗ vỗ vai Ila, im lặng an ủi cô.
oOo
Mục đích của Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy đều rất rõ ràng, chính là học viện Dạ Lan. Hai người đi thẳng đến truyền tống trận trong thị trấn, truyền tống qua vài thị trấn lớn nhỏ, gần trưa cũng đến được thành Băng Sương, nơi học viện Dạ Lan tọa lạc.
Ban đầu Chúc Vũ Huyền có chút tò mò về cái tên "Băng Sương" cho một thành thị phía nam, nhưng sau một buổi chiều ngâm mình trong thư viện thành, không chỉ chuyện này, rất nhiều chuyện khác cũng đều có lời giải đáp.
Thế giới Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy bị cưỡng ép trúng thưởng du lịch này, giống với thế giới cũ của bọn họ, chỉ có một khối lục địa – đại lục Lan Dạ.
Điểm đến đầu tiên của hai người, rừng Huyễn Giới, nằm ở phía bắc, giữa ranh giới Lan Tư và Thanh Dạ, hai quốc gia lớn mạnh nhất đại lục.
Học viện Dạ Lan nằm trên cùng một trục đường thẳng với rừng Huyễn Giới, sau lưng nó là rừng Băng Sương bao phủ toàn bộ khu vực cực nam.
Khác với thế giới của hai người, Lan Dạ ngoài tu chân, còn có ma pháp và đấu khí.
Các cảnh giới tu chân từ luyện khí, trúc cơ, kim đan, nguyên anh, hóa thần, hợp thể, độ kiếp, đại thừa, cho đến phi thăng, đều giống với thế giới của bọn họ. Nhưng không rõ vì lý do gì, theo các ghi chép để lại, trong lịch sử vài trăm, thậm chí vài nghìn năm qua, đều không có người tu vi đến kỳ độ kiếp, cao nhất cũng chỉ dừng lại ở hợp thể.
Về phần ma pháp và đấu khí, cảnh giới bắt đầu đều là học đồ.
Ma pháp đi lên lần lượt là ma pháp sư, đại ma pháp sư, ma đạo sư, đại ma đạo sư, pháp thánh, pháp thần.
Đấu khí sau học đồ là kiếm sĩ, kiếm sư, đại kiếm sư, kiếm hoàng, kiếm thánh và kiếm thần.
Linh thú phân cấp như người tu chân, ma thú càng trực tiếp, từ cấp một đến cấp sáu, sau đó là thánh thú, thần thú thuộc một phạm trù khác.
Trừ luyện khí và học đồ đều cần trải qua chín tầng, các cảnh giới khác chỉ chia làm hạ cấp, trung cấp và cao cấp.
Về tổng thể thì tu chân lợi hại hơn một chút, nhưng không quá rõ ràng, nhất là trong ba cảnh giới đầu – cũng là trình độ tu vi phổ thông trên toàn đại lục.
Những gì tìm được trong thư viện chỉ đủ cho hai người không bị động khi ở thế giới mới, với tình hình hiện tại hoàn toàn không giúp được gì.
Chúc Vũ Huyền một tay chống cằm một tay gõ gõ mặt bàn, "Xem ra nhất định phải đến học viện Dạ Lan một chuyến."
Cũng như Tử Vân, học viện Dạ Lan là nơi tụ tập của vô số cao thủ hàng đầu đại lục, tạm thời không nói những người nổi danh có tên có họ, bên trong ẩn giấu bao nhiêu không người chân chính biết được, càng miễn bàn các loại trận pháp phù chú cũng khó lòng phòng bị.
Thực lực của Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy cao, lại sẽ không coi thường bất cứ đối thủ nào.
Đối với hai người, thứ không thiếu nhất có thể nói chính là thời gian.
Còn hơn nửa tháng học viện Dạ Lan sẽ bắt đầu tuyển sinh, Chúc Vũ Huyền và Bạch Vĩnh Hy dự định thử vận may, trực tiếp quang minh chính đại thông qua thân phận học sinh đi vào học viện, không thành sẽ tìm cách khác sau.
Bọn họ có thời gian từ từ tìm kiếm, bất luận là phương pháp trở về, hay vị đường ca thần bí kia của Bạch Vĩnh Hy.
Trước đó, cả hai cần một chứng minh thân phận, dù sao hai con người sống sờ sờ cũng không thể đột nhiên mọc từ trong đất ra đúng không?
Việc này giải quyết tương đối đơn giản, qua lại một chuyến, cộng thêm một phép thuật thôi miên là có thể làm mọi việc thiên y vô phùng.
Còn lại chỉ là chờ đợi Dạ Lan tuyển sinh.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro