Chương 71


Chaeyoung không cảm thấy kinh ngạc vì câu trả lời của Lisa, thậm chí còn làm theo thói quen gật đầu phụ họa: "Không sai, hơn nữa trên mặt còn đính đầy kim cương."

Lisa tin tưởng lời Chaeyoung: "Tê-"

Lisa hít hà một hơi không tiếng động hướng Chaeyoung nhướn mày, vui vẻ hỏi: "Đặt trong phòng ngủ?"

Hai mắt Chaeyoung đầy ý cười gật đầu.

"Có tính cách như vậy?" Đáy mắt Lisa hiện lên ánh sáng, vội vàng đi vào phòng ngủ, vừa đi vừa nói chuyện: "Kéo màn phòng khách lại, chị lập tức mặc cho em xem."

Tuy Chaeyoung không hiểu ba chữ 'Có tính cách' trong lời Lisa là hình dung nàng hay nội y nàng mua, nhưng vẫn nghe lời kéo màn phòng khách lại.

Bên trong phòng ngủ không có âm thanh gì truyền ra.

Chaeyoung cũng không cảm thấy tò mò, chỉ chậm rì rì đem túi thức ăn vào phòng bếp, lại không nhanh không chậm ra phòng khách mở TV, nhìn như an tĩnh xem chương trình.

Nhưng thật ra nội tâm Chaeyoung thấp thỏm vô cùng, vừa rồi làm gì nàng hoàn toàn không biết, tất cả hành động đều thực hiện theo bản năng. Tâm nàng đã sớm đi theo Lisa.

Nàng muốn biết khi Lisa thấy những thứ trên giường sẽ có phản ứng gì; nàng muốn biết, Lisa mặc nó sẽ có bộ dáng thế nào; nàng muốn biết, Lisa.......

"Tiểu Chaeng."

Ngay khi hai mắt Chaeyoung nhìn chằm chằm TV, nhưng tâm tư lại bay đi đâu thì nghe tiếng Lisa gọi mình.

Chaeyoung quay đầu nhìn lại.

Bất luận ánh trăng tròn hay khuyết, mặt trời mọc hay lặn, hoa nở theo mùa hay pháo hoa nở rộ thì vẫn không bằng Lisa lúc này.

Tầng tầng lớp lớp lụa mỏng đính kim cương lấp lánh, vòng eo được ôm chặt, mỗi một bước đi, ánh đèn rọi vào làm chói mắt người nhìn.

Xương quai xanh hiện rõ, bầu ngực trắng nõn lấp ló vì cổ áo cưới khoét sâu, đường cong đầu vai cao nhã được bày ra.

Đúng vậy, Chaeyoung chuẩn bị váy cưới cho Lisa.

Hai tháng trước từ phiến diện trở về, Chaeyoung đã thiết kế chiếc váy cưới này, vì nàng muốn thấy dáng vẻ Lisa khi mặc áo cưới, muốn chứng thực có giống trong tưởng tượng của mình hay không?

Chaeyoung tưởng tượng Lisa mặc áo cưới chắc hẳn sẽ giống nữ vương cao cao tại thượng, mỗi một biểu tình, giơ tay nhấc chân đều khiến người nhìn ngưỡng mộ không thôi.

Nhưng hiện tại có chút khác biệt.

Nhìn khóe miệng Lisa giương lên cùng thần sắc nhu tình, phảng phất Chaeyoung thấy được chị gái nhà bên tay cầm bó hoa gả cho mình.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Chaeyoung nghĩ đến khung cảnh tiệc cưới, khách và bạn bè ngồi đầy, tất cả tới đây tham dự hôn lễ của nàng và Lisa.

Theo không khí vui mừng hoan hô, vỗ tay không ngừng, lời hứa hẹn chứa đầy tình cảm 'Tôi đồng ý', tất cả hiện lên trong đầu Chaeyoung. Coi như Chaeyoung muốn trao nhẫn, nhưng lúc này lại phát hiện dường như khoảng cách giữa phòng ngủ và phòng khách quá xa.

Chờ Chaeyoung phản ứng lại, Lisa đã nhấc làn váy đi tới bên cạnh sô pha, thấy biểu tình Chaeyoung ngây ra, lòng Lisa minh bạch, cô đứng tại chỗ xoay một vòng, sau đó ôn nhu hỏi: "Đẹp không?"

Chaeyoung gật đầu, lẩm bẩm: "Đẹp."

Vài giây sau, Chaeyoung cúi đầu cẩn thận nhìn áo cưới vài lần, nói: "Thời điểm lấy về vẫn không có đủ cảm giác, nhưng hiện tại xem ra nó rất hợp với chị!"

Lisa nhìn đỉnh đầu Chaeyoung, nheo con ngươi hỏi: "Vậy em khen đẹp là chị đẹp hay áo cưới đẹp?"

Tuy Lisa nói khá nhỏ nhưng mỗi chữ vào tai Chaeyoung đều làm nàng cảm nhận được hương vị chết chóc.

Chaeyoung ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lisa, cánh môi lúc đóng lúc mở, lời nói ngọt ngào tuôn ra: "Đương nhiên là chị đẹp, chị đem tới linh hồn cho áo cưới, không phải sao?"

Nghe Chaeyoung tán dương, cho dù thiệt tình hay không thì Lisa đều rất hưởng thụ. Cô rủ mắt nhìn chằm chằm áo cưới trên người, thấp giọng: "Sao lại muốn chuẩn bị thứ này cho chị?"

"Không vì điều gì." Chaeyoung nói.

Cho nên còn ý khác nên hỏi mình như vậy sao?

Lisa gật đầu nhìn Chaeyoung, mày hơi chọn, trong mắt nồng đậm mong chờ. Chaeyoung nói câu chờ em một chút rồi đi vào phòng bếp, khi đi ra trong tay nàng cầm theo bó hoa.

Là một bó hoa hồng.

Nhan sắc huyết hồng, kiều nộn ướt át.

Nhưng Lisa không thích, nó quá tục!

Lisa nhìn bó hoa rồi nhìn Chaeyoung, âm điệu hơi đổi: "Tặng chị?"

Chaeyoung gật đầu.

Biểu tình Lisa khẽ biến.

Nếu ký ức không sai, trong mộng cô từng nghe Chaeyoung khẳng định nàng không thích hoa hồng vì nó quá tục.

Bởi vì Chaeyoung trở lại nguyên tác một lần nữa nên lúc này trong đầu Lisa chỉ còn ký ức khi nàng làm nhiệm vụ.

Lisa không nói gì, vẫn nhìn Chaeyoung, biểu tình trên mặt như hỏi: Vì cái gì tặng chị hoa hồng?

Chaeyoung nhìn bó hoa trong lồng ngực, cuối cùng đi đến trước mặt Lisa: "Thật ra em rất thích hoa hồng."

Lisa nghiêng đầu, trong mộng Chaeyoung không nói như vậy.

"... Chị sẽ tức giận vì lúc ấy em nói chị giống hoa hồng chứ?"

Lisa nhỏ giọng ân.

Chaeyoung ách một tiếng: "Vì hoàn thành nhiệm vụ em mới nói như vậy."

Lisa tiếp nhận bó hoa, đưa lên ngửi một chút, mùi hoa hồng lan tỏa bốn phía, làm tâm tình cô thoải mái hơn nhiều.

Đặt bó hoa qua một bên, Lisa nói với Chaeyoung: "Lúc ấy em không đáng yêu chút nào."

"Hiện tại đáng yêu là được." Chaeyoung nói.

Lisa không hề rối rắm vấn đề này, cười khẽ: "Còn chưa trả lời tại sao chuẩn bị áo cưới cho chị."

Chaeyoung sách một tiếng: "Không phải mỗi nữ nhân đều muốn có một áo cưới cho riêng mình sao? Hơn nữa bản thân em muốn nhìn thấy dáng vẻ khi chị mặc áo cưới."

Đột nhiên mặt Chaeyoung có chút tiếc nuối: "Nhưng xin lỗi La tiểu thư, chị ở bên em, có lẽ không có cơ hội mặc áo cưới gả chồng."

Nói xong Chaeyoung ưỡn ngực: "Cho nên sợ chị tiếc nuối, thân là vợ chị, tất nhiên em phải hoàn thành ước muốn cho chị."

"Vợ... Chị?" Lisa lặp lại.

Chaeyoung kịp thời che miệng: Không xong, nhất thời lanh mồm lanh miệng đem ý định nói ra.

"Chị rất thích món quà này."

Nhìn Chaeyoung đỏ mặt xoay người đào tẩu, Lisa kéo bàn tay Chaeyoung đang che miệng xuống, hôn nhẹ môi nàng: "Cảm ơn vợ!"

Chaeyoung cúi đầu nói lắp: "Không... Không cần."

Lisa theo Chaeyoung cúi đầu, lúc này mới phát hiện dây chuyền cô tặng nàng trước đó.

Đá quý lấp lánh dưới ánh đèn, tinh quang trong suốt. Lúc này những gì hai người trải qua cùng nhau từng chút từng chút xẹt ngang đầu Lisa.

Lisa xúc động, cảm xúc mãnh liệt, giơ tay nâng mặt Chaeyoung lên, hôn xuống.

Chung quanh hai người tràn ngập mùi hương hoa hồng, thậm chí còn cảm thấy môi đối phương mềm mại như cánh hoa.

Môi ngậm lấy môi Chaeyoung, tay Lisa từ từ di chuyển xuống dưới, cổ, xương quai xanh, khi tay cô dừng lại ở ngực thì bị Chaeyoung đẩy nhẹ bả vai.

Nụ hôn triền Chaeng kết thúc ở đây.

Chaeyoung thở gấp nói: "Em phải đi nấu cơm."

"Không vội. Món trước mặt trước mặt hấp dẫn hơn." Lisa nói xong muốn hôn lần nữa nhưng bị Chaeyoung né tránh.

Ngón tay Chaeyoung dựng thẳng trên môi Lisa, ngăn cản: "Ngừng!"

Lisa khó hiểu nhìn Chaeyoung.

Chaeyoung lạnh lùng nói: "Thời điểm kết thúc tối qua đã nói rõ, hai ngày tới nghiêm cấm cám dỗ tình dục."

Từ khi dọn tới đây, củi khô bốc lửa cũng không đủ hình dung Lisa. Mỗi đêm đều làm Chaeyoung chết đi sống lại, nhưng là gánh nặng ngọt ngào.

"Hôm nay ngoại lệ một lần." Lisa mặt dày năn nỉ: "Được không?"

"Không thể được!"

Nói xong Chaeyoung xoay người đi vào phòng bếp, mặc kệ Lisa ở phía sau nói gì, bày ra biểu tình đáng thương, nàng cũng không quay đầu nhìn lại.

Hôm nay hai người đều rảnh rỗi, ăn cơm tối xong thì nhàn nhã ngồi trên sô pha xem TV.

Lisa yêu thích không rời tay, áo cưới mà Chaeyoung tặng cô. Khi ăn cơm Lisa thay ra, nhưng sau khi tắm rửa xong lại mặc vào.

Chaeyoung đem mọi hành động của Lisa thu vào mắt, cảm thấy hành vi của cô có thể ghi vào niên độ mê hoặc cực đại, thậm chí nàng còn cảm thấy Lisa có thể đoạt được giải quán quân.

TV chuyển sang quảng cảo, Chaeyoung lười biến không đổi đài, quay đầu nhìn người bên cạnh để cô làm thay.

Nhưng vừa quay đầu, Chaeyoung thấy Lisa thẳng eo, mắt không chớp nhìn TV.

Chaeyoung: ???

Đỉnh đầu Chaeyoung xuất hiện ba dấu chấm hỏi, chuẩn bị lên tiếng gọi Lisa, nhưng khi tầm mắt quét qua áo cưới trên người Lisa thì dừng lại.

Cho dù xem mấy lần, nhìn bao lâu, Chaeyoung đều cảm thấy Lisa đẹp vô cùng.

Mà Chaeyoung cũng không che giấu lên tiếng khen ngợi: "Chị Lisa, chị rất đẹp."

Lisa nhìn Chaeyoung, nhẹ nhàng cắn môi dưới, mặt đầy ủy khuất hỏi: "Vậy, muốn làm không?"

Cái này có phải là biểu tình đáng yêu nhất, nhưng lời nói ra lại tàn nhẫn nhất hay không?

Hiện tại chính là: Chaeyoung hoàn toàn yên lặng.

Lisa thấy Chaeyoung xoay đầu không để ý mình, đành phải đem ý nghĩ trong lòng nói ra: "Tiểu Chaeng! Em có biết áo cưới còn có thể làm chuyện khác hay không?"

Không chống lại lòng hiếu kì, Chaeyoung quay đầu nhìn Lisa lần nữa, hỏi: "Làm gì?"

Lisa hơi hơi mỉm cười, dùng khẩu hình nói ra mấy chữ.

Chờ Lisa nói xong, Chaeyoung nắm chặt tay đấm xuống sô pha: "Em dùng mấy chục vạn để mua nó, chị có thể hảo hảo quý trọng nó hay không?"

Lisa dừng mỉm cười trả lời Chaeyoung: "Động tác nhẹ một chút, chắc chắn sẽ không hư."

Chaeyoung hừ một tiếng: "Mơ cũng đừng nghĩ tới."

Khi Chaeyoung tiếp tục xem TV lại nghe Lisa nói: "Thật đáng tiếc!"

Đáng tiếc cái gì?

Giống như nghe được tiếng lòng của Chaeyoung, Lisa chậm rãi gằn từng chữ, âm thanh mát lạnh lại tràn ngập dụ hoặc: "Vì muốn cảm ơn món quà này, chị còn dự định tối nay sẽ nằm dưới để báo đáp em..."

"Nhưng lại không ngờ bị em từ chối... Ai..."

Chaeyoung trầm mặc.

Lisa thấy Chaeyoung vẫn không để ý mình, tiếp tục cố gắng, hỏi: "Thật sự không làm sao? Cơ hội chỉ có một lần nga~ bỏ lỡ sẽ không có lần nữa nga ~"

Chaeyoung không nói gì, đứng lên rời khỏi sô pha.

Lisa không ngờ Chaeyoung sẽ có phản ứng thế này, ngây người một chút, mở miệng hỏi: "Em đi đâu?"

Hai tai Chaeyoung ửng đó, vừa xấu hổ vừa giận dữ nói: "Rửa tay, lấy dụng cụ."

Lisa nhìn bóng dáng Chaeyoung rời đi, hai tròng mắt mang ý cười.

Một phút sau, Chaeyoung quay lại phòng khách, đánh một vòng đứng trước mặt Lisa, trong lòng hai người hiểu rõ, không nói lời nào, ôm hôn nhau.

Chốc lát áo cưới bị Chaeyoung cởi ra, nhẹ nhàng đặt ở chỗ khác. Còn chăn mà nàng vì Lisa chuẩn bị, chỉ sau vài phút đã nhăn bèo nhèo.

Mà lúc này một chiếc xe tải lớn, có hai chữ Tấn Giang xuất hiện trên màn hình TV. Hai người vận động quên mình, đều không nghe thấy tiếng quảng cáo ầm ĩ phát ra. Cũng không nhìn thấy, bên hông xe tải có chữ viết.

Nội dung: - Chính văn kết thúc -

---------------------------------------------
Tác giả có lời muốn nói: La lão sư khẩu hình là: Áo cưới play (sợ bei suo, đặt ở này )

OC: Vậy là hết truyện đó mn ^^ nma hình như có gì đó thiếu thiếu. khúc làm nhiệm vụ chương trước đâu???

À mk mới đào hố mới nữa đó











Đùa hoi còn phiên ngoại nha

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro