Chương 12 Cô thật tốt ~ em thật cảm động

"Hiện tại tay chân có sức lực chưa? Quần áo......"

"Có sức có sức, em có thể tự mình thay!" Phác Thái Anh nhanh chóng nói.

Nếu bị Lạp Lệ Sa xem một lần nữa, nàng sẽ thẹn thùng ngất xỉu mất.

Lạp Lệ Sa nâng tay lên hơi hơi ngưng lại, mắt nhìn cánh tay trắng thon của Phác Thái Anh.

Phác Thái Anh ý thức được Lạp Lệ Sa không quá tin tưởng chính mình đã khôi phục khí lực, từ trên giường đi xuống, biểu diễn thể dục cho cô xem, "Uống trà gừng đường đỏ xong, hiện tại toàn thân em đều tràn đầy sức lực."

Lạp Lệ Sa nghe xong, thoạt nhìn cũng không phải bộ dáng thật cao hứng, nhàn nhạt gật gật đầu, nói: "Vậy em tự mình thay đi." Xoay người đi ra ngoài.

Lạp Lệ Sa đứng ở ngoài cửa phòng bệnh, hộ sĩ đang sửa sang lại quầy thấy cô liền cười, "Lạp giáo sư, tiểu cô nương bên trong đã nói với ngài chưa?"

Lạp Lệ Sa mắt lạnh hơi rung, "Nói cái gì?"

Hộ sĩ đem cồn tiêu độc sắp lại chỉnh tề, bớt thời gian trả lời: "Tiểu cô nương kia nói, Lạp giáo sư đối với em ấy thật tốt quá, về sau em ấy cũng sẽ đối xử đặc biệt đặc biệt tốt với ngài. Tri ân báo đáp, ánh mắt nhìn bằng hữu của Lạp giáo sư không tồi a."

"......Ân." Lạp Lệ Sa mắt nhìn cửa phòng bệnh đóng chặt, ngực buồn bực đột nhiên biến thành một chút vui mừng, "Ánh mắt tôi vẫn luôn rất tốt."

Phác Thái Anh thay quần áo mà Lạp Lệ Sa mang tới, gấp gọn đồ bệnh nhân đặt trên giường bệnh, bỏ quần áo ướt của mình vào bọc nilon, cầm đi đến trước cửa, thật cẩn thận kéo cửa phòng ra.

Ánh mắt mới vừa dò ra, liền đối diện với con ngươi của Lạp Lệ Sa.

"Lệ Sa ~" Phác Thái Anh nhấp môi cười, từ bên trong phòng bệnh đi ra, mềm mại gọi tên cô.

Quần áo Phác Thái Anh mặc trên người hiện tại đều là Lạp Lệ Sa chọn trong tủ quần áo của nàng, áo thun trắng, áo khoác màu hoa anh đào, quần jean màu lam nhạt, còn có bên trong... Là nội y màu anh đào.

Tiểu cô nương trước mắt tươi mát non mềm như vậy, như là chồi non mới nhú tươi mới nghênh đón sương mai, khuôn mặt nhỏ nhìn Lạp Lệ Sa tràn đầy tín nhiệm cùng hân hoan.

Không ai phát hiện đáy lòng Lạp Lệ Sa bất chợt bùng lên lửa nóng xao động, cô lạnh mặt lấy quần áo ướt từ trong tay Phác Thái Anh, "Đi thôi."

Phác Thái Anh vội vàng theo sau, không quên chào tạm biệt hộ sĩ: "Hộ sĩ tỷ tỷ chúng ta đi nha."

Hộ sĩ cười tủm tỉm vẫy tay, "Tạm biệt, sau này vẫn là không cần phải gặp lại mới tốt."

Lạp Lệ Sa ở ngoài cửa mở ô ra, quay đầu nhìn Phác Thái Anh chạy tới.

"Đứng gần tôi một chút, không được để dính mưa nữa." Ngữ khí nhàn nhạt.

Phác Thái Anh còn có chút ngượng ngùng, thời điểm tới nữ thần chủ động ôm lấy eo nàng, hiện tại nàng......

Phác Thái Anh đi đến dưới ô, vươn tay liền vòng ôm lấy eo nhỏ của Lạp Lệ Sa.

A! Thơm quá thật mềm ~ không hổ là nữ thần của nàng!

Thân thể Lạp Lệ Sa cứng đờ trong chớp mắt, nhưng thực mau khôi phục như bình thường.

Tiểu cô nương trong lồng ngực giống như kẹo bông gòn thơm mềm ngọt ngào dính vào trên người cô, Lạp Lệ Sa không dám đi quá nhanh, sợ khi đi đường gió thổi mạnh sẽ thổi bay Phác Thái Anh đi.

Hai người đi cả nửa ngày cũng chưa đi được tới mười mét, Phác Thái Anh xấu hổ thu hồi một tay, chỉ dùng tay phải ôm lấy eo Lạp Lệ Sa, "Có phải em ôm quá chặt gây trở ngại cho cô hay không?"

Lạp Lệ Sa: "......Không có." Yên lặng bước chân nhanh hơn.

Lần này tốc độ rốt cuộc cũng bình thường.

Phác Thái Anh thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa rồi quả nhiên là bởi vì mình nên mới đi chậm như vậy.

Đi theo Lạp Lệ Sa trở lại văn phòng, Lạp Lệ Sa đem ô còn nhỏ nước đặt ở hành lang, lấy chìa khóa ra mở cửa, xoay người nói với Phác Thái Anh: "Em vào đi."

Phác Thái Anh cười đến ngọt ngào, "Cảm ơn Lạp giáo sư."

Lạp Lệ Sa đi theo sau Phác Thái Anh đi vào, đóng cửa lại.

"Ngồi đi, cùng tôi tới văn phòng là muốn nói cái gì?" Lạp Lệ Sa ngồi vào một bên sofa tiếp khách hỏi.

Phác Thái Anh một chút cũng không thấy khác thường đi theo ngồi vào đối diện, "Lạp giáo sư, kỳ thật em cũng là được người gửi gắm." Phác Thái Anh nói dối mắt cũng không chớp một cái.

"Nói tôi nghe một chút." Lạp Lệ Sa thần sắc lạnh lùng.

Nếu là những người khác, dám vì người khác mà tiếp cận chính mình, cô khẳng định sẽ trực tiếp mở cửa tiễn khách.

Nhưng Phác Thái Anh không giống......

Cho nên Lạp Lệ Sa quyết định cho nàng một cơ hội.

Thân thể Phác Thái Anh hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sáng lấp lánh, "Lạp giáo sư, ngày hôm qua không phải Kỳ Chu mời cô vào vai một nhân vật sao? Lúc sau em biết được kịch bản của Kỳ Chu, phát hiện nhân vật kia quả thực giống như là đo ni đóng giày cho cô, cô không nhận vai thật là đáng tiếc."

Lạp Lệ Sa nâng chân phải lên trên chân trái, tư thái cao lãnh ưu nhã nói không nên lời, đôi mắt thanh lãnh âm u, có một loại cảm giác sâu không lường được, "Cho nên Kỳ Chu nhờ em tới thuyết phục tôi nhận vai diễn?"

"Ân!" Phác Thái Anh gật đầu.

"Kỳ Chu nói lúc trước cô thường xuyên dò hỏi hắn về vấn đề phim điện ảnh truyền hình, chứng tỏ cô có cảm thấy hứng thú với đóng phim đúng không?" Phác Thái Anh hỏi.

"Ngô, tiếp tục nói." Lạp Lệ Sa không tỏ ý kiến.

Trên thực tế, vào lúc Phác Thái Anh nhắc tới vì người khác mà đến, Lạp Lệ Sa liền mất hứng thú. Hiện tại ngồi ở chỗ này nghe, bất quá là bởi vì người nói là Phác Thái Anh mà thôi.

Phác Thái Anh cảm thấy có hi vọng, không ngừng cố gắng, "Cô cảm thấy hứng thú với đóng phim, nhưng ngày hôm qua lại cự tuyệt Kỳ Chu. Có cơ hội tự mình thực hiện, vì cái gì sẽ cự tuyệt đây? Em biết nguyên nhân!"

Phác Thái Anh mặt mày đắc ý, nhìn Lạp Lệ Sa biểu tình phảng phất như nói "Mau khen em mau khen em".

"Nga? Em biết?"

Lạp Lệ Sa chịu đựng không khen.

Phác Thái Anh có chút mất mát, lông mày nhỏ giơ lên đều rơi xuống.

Bất quá nàng thực mau xốc lên tinh thần, tiếp tục nói: "Vì hiểu biết Lạp giáo sư, em chính là tốn thật nhiều công sức. Em biết cô gần đây bắt đầu nghiên cứu lịch sử, xem qua lịch sử mênh mông to lớn, lại đi xem kịch bản giả dối, liền sẽ cảm thấy thực không có ý nghĩa đúng không?"

Ngón tay phải Lạp Lệ Sa nhẹ nhàng điểm điểm lên lòng bàn tay trái, "Nếu em đã điều tra ra nguyên nhân, tôi rất tò mò em sẽ thuyết phục tôi như thế nào."

Kỳ thật Phác Thái Anh cũng không có quá chắc chắn sẽ thuyết phục được Lạp Lệ Sa, bởi vì trong tiểu thuyết sau khi cự tuyệt Kỳ Chu, tối ngày hôm sau gọi điện thoại cho Kỳ Chu, lại đồng ý.

Trong tiểu thuyết không có miêu tả cụ thể suy nghĩ của Lạp Lệ Sa, Phác Thái Anh "khuyên bảo" thuần túy là vì để Kỳ Chu an bài cho mình nhân vật tiếp cận Lạp Lệ Sa.

Đôi mắt Phác Thái Anh xoay chuyển, "Em cảm thấy lịch sử đương nhiên tràn ngập đại khí, nhưng kịch bản này cũng có mị lực độc đáo. Có đôi khi giả dối so với sự thật lại càng thêm chân thật. Không tự mình thể nghiệm một phen, cô làm sao biết được bản thân thiên vị loại nào hơn đâu?"

Tựa như chính Phác Thái Anh, ở trong hiện thực cha mẹ đều mất, ở trong giới giải trí bất luận nỗ lực cỡ nào đều bị giới hạn tài nguyên. Nhưng vào trong sách rồi, nàng có cha mẹ, cha mẹ còn là nhà giàu số một Long Thành, đối với nàng sủng ái có thừa. Nếu nàng muốn đóng phim, Phác Âm nhất định sẽ nhờ người làm một kịch bản riêng cho nàng.

Tuy rằng gặp phải nguy cơ bị Phó Thận Hành làm phá sản, nhưng Phác Thái Anh tin tưởng chính mình có thể bảo hộ tất cả.

Phác Thái Anh yêu sự giả dối giờ phút này, bởi vì tâm khốn đốn của nàng chỉ ở chỗ này mới có thể đạt được an bình cùng vui sướng.

"Còn có?" Lạp Lệ Sa hỏi.

"Di? Còn có?" Nàng vắt hết óc mới suy nghĩ được hai câu này a, còn muốn nói gì nữa a?

Phác Thái Anh thử nói: "Nếu không cô thử tự khuyên mình một chút xem?"

Lạp Lệ Sa bị nàng làm sắp phì cười, "Tôi tự khuyên chính mình?"

Phác Thái Anh nghiêm túc gật đầu, "Ân ân! Thử khuyên một lần biết đâu có tác dụng tốt."

"Em đi đi." Thần sắc Lạp Lệ Sa lãnh đạm xuống.

Cô sẽ không đồng ý nhận nhân vật.

Phác Thái Anh bị đuổi đi đứng ở cửa văn phòng Lạp Lệ Sa phát ngốc, nàng đã nói lời gì làm Lạp Lệ Sa tức giận? Ai nha, đều do biểu tình Lạp Lệ Sa quá ít, làm nàng không thể kịp thời nắm giữ hướng đi.

Phác Thái Anh thở dài, cúi đầu đi ra bên ngoài.

Đều nói mưa xuân quý như ngọc, hôm nay mưa xuân lại không muốn ngừng dường như vẫn luôn rơi, hơn nữa mưa mãi vẫn không thấy giảm.

Tòa nhà văn phòng cách ký túc xá không xa lắm, chính mình chạy về đổi quần áo lần nữa cũng được.

Phác Thái Anh nhìn màn mưa ngoài cửa nghĩ.

Sau khi Phác Thái Anh rời đi, đôi mắt thanh lãnh của Lạp Lệ Sa gắt gao nhìn chằm chằm sofa đơn đối diện.

Qua hơn mười giây, Lạp Lệ Sa đột nhiên đứng lên đi ra ngoài, thấy ô ngoài cửa vẫn còn, ngực tức khắc cứng lại.

Nàng cầm lấy ô, bước chân nhàn nhã ngày thường trở nên vội vàng, đi đến cổng tòa nhà, thấy hình bóng quen thuộc phía trước kia mới khôi phục tốc độ một lần nữa, chậm rãi bước đến phía sau Phác Thái Anh.

Tiểu ngu ngốc ngồi xổm trước cổng lớn, buồn bã mà nhìn màn mưa ngoài cửa, đôi mắt linh động chuyển a chuyển, không biết suy nghĩ cái chủ ý gì.

Lạp Lệ Sa cảm thấy bóng dáng Phác Thái Anh giống một con mèo, tay đặt lên đỉnh đầu nàng nhẹ nhàng vỗ vỗ, "Như thế nào không lấy ô che?"

Phác Thái Anh đang rầu rĩ đây, đột nhiên nghe được thanh âm Lạp Lệ Sa, kinh hỉ quay đầu lại, "Lạp giáo sư?!"

Lạp Lệ Sa lại không có nhìn nàng, đôi mắt thanh lãnh phản chiếu mưa bên ngoài, "Đi thôi, tôi đưa em về ký túc xá."

"Cảm ơn Lạp giáo sư, vừa rồi em còn đang suy nghĩ như thế nào trở về đây, cô thật tốt ~ em thật cảm động!" Phác Thái Anh lời nói không mất tiền mua tuôn ra như suối.

Lạp Lệ Sa nhìn khuôn mặt nhỏ tươi đẹp của Phác Thái Anh, đưa tay cho nàng.

Phác Thái Anh giữ chặt tay Lạp Lệ Sa, nương theo lực của cô đứng lên.

Chân ngồi xổm đã có chút tê rần, đứng lên xong bên trong chân giống như là có vô số sâu đang bò.

Lạp Lệ Sa thấy trên mặt Phác Thái Anh đang tươi đẹp bỗng biến thành chua xót, trong lòng căng thẳng, "Em làm sao vậy?"

Phác Thái Anh nâng chân lên, tay siết thành nắm đấm đấm lên cẳng chân hai cái, vô cùng đáng thương nói: "Em ngồi xổm làm chân tê rần, thật là khó chịu."

Lạp Lệ Sa: "......"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro