Chương 3 Cô ấy tên Lạp Lệ Sa

Sau khi Phác Thái Anh cùng Phó Thận Hành mặt đối mặt ăn xong bữa trưa "lãng mạn", Phó Thận Hành đề nghị đi xem phim.

Hôm nay là thứ bảy, không có tiết ở trường, Phác Thái Anh nhất thời không tìm thấy cớ thích hợp để cự tuyệt hắn, chỉ có thể cùng hắn đi lên rạp chiếu phim trên tầng.

Phó Thận Hành đi mua vé, hỏi Phác Thái Anh có muốn bắp rang với coca hay không, Phác Thái Anh lắc đầu mềm mại nói: "Không cần, em không thích mấy cái đồ ăn đó" Mới là lạ!

Tưởng tượng lát nữa chính mình sẽ dựa gần Phó Thận Hành cùng nhau xem phim, Phác Thái Anh hứng thú ăn uống gì cũng không có.

Bữa trưa vừa rồi phong phú như vậy, nàng cũng chỉ miễn cưỡng ăn một ít salad.

Phác Thái Anh dùng túi xách che trước người, một tay khác xoa xoa dạ dày không thoải mái của mình. Hiện tại nàng siêu cấp đói, siêu muốn ăn hamburger khoai tây chiên coca. Đều tại tên tra nam Phó Thận Hành này, vì cái gì lại đề nghị đi xem phim a!

Bản thân đường đường là con gái của nhà giàu số một, còn phải sợ một tổng giám đốc công ty nhỏ như hắn, ngẫm lại liền cảm thấy chua xót.

Phó Thận Hành mua vé xong trở về, thời điểm Phác Thái Anh vừa định lấy cớ đi toilet để trốn hắn trong chốc lát, di dộng trong túi xách đột nhiên vang lên.

Ánh mắt Phác Thái Anh sáng lên, nhanh chóng lấy ra di động, thấy trên màn hình hiển thị ba chữ "Lục Mộng Nhu", đôi mắt càng sáng.

Nàng nỗ lực áp chế hưng phấn, nói với Phó Thận Hành: "Mộng Nhu gọi điện cho em, có thể là trường học có việc."

Lục Mộng Nhu là bạn cùng phòng với Phác Thái Anh, gia thế hai người tương đương, chơi cùng nhau từ nhỏ đến lớn, quan hệ tốt đến mức có thể mặc chung một cái quần, cả đại học đều đăng ký cùng một trường cùng một ngành, bởi vì không muốn bị tách ra, nên tìm người trong nhà dùng quan hệ đem hai người phân vô chung một phòng ký túc xá.

Phác Thái Anh bước qua bên cạnh hai bước, bắt máy.

"Alo, Mộng Nhu, cậu tìm tớ có chuyện gì không?" Phác Thái Anh dùng âm điệu ngọt ngào hỏi.

Bên kia điện thoại Lục Mộng Nhu đáp: "A, cũng không có chuyện gì quan trọng. Hôm nay không phải cậu đi hẹn hò với Phó Thận Hành sao? Tiến triển thế nào? Các cậu có hôn môi hay không? Hắc hắc hắc ~"

Phác Thái Anh do dự mà liếc mắt nhìn Phó Thận Hành một cái, khó xử nói: "A? Chủ nhiệm tìm tớ có việc? Nhưng tớ đang chuẩn bị xem phim cùng Phó Thận Hành. Ngày mai đi lên trường không được sao?"

Lục Mộng Nhu hoang mang: "Thái Anh, cậu đang nói chuyện với ai? Chủ nhiệm đã sắp sinh tìm cậu làm gì, kêu cậu đỡ đẻ à???"

"Nhất thiết phải đi? Rất quan trọng?" Thanh âm Phác Thái Anh rõ ràng thấp xuống, "Được rồi, tớ nói với Phó Thận Hành một chút, lập tức đi trường học. Ân, nửa giờ sau cậu chờ tớ ở cổng nam trường học đi, được, tạm biệt Mộng Nhu."

"Không phải...." Lục Mộng Nhu còn chưa có phản ứng kịp rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Phác Thái Anh tự mình nói xong liền cúp điện thoại.

"Này, Thái Anh? Thái Anh?" Lục Mộng Nhu nhíu mày nhìn di động, Phác Thái Anh là để nàng nửa giờ sau đến cổng trường phía nam chờ nàng đi, nhưng hiện tại nàng còn đang trên giường ở nhà mà!

Chạy gấp!

Lục Mộng Nhu bên kia vội vội vàng vàng thu thập rời giường mà phóng tới trường, sau khi Phác Thái Anh ngắt điện thoại, một lần nữa đi về bên người Phó Thận Hành, chỉ là nhíu mày lại, trong mắt thủy nhuận chứa đầy do dự.

Phó Thận Hành thân là vị hôn phu đầy săn sóc, tự nhiên là chủ động dò hỏi.

"Thái Anh, Lục Mộng Nhu gọi điện cho em có chuyện gì, có cần anh hỗ trợ hay không?"

Mười ngón tay Phác Thái Anh quấn quanh một chỗ, hơi cúi đầu, sợi tóc mềm mại che khuất gương mặt tuyết trắng, môi hồng hơi mím: "Mộng Nhu nói có chuyện quan trọng tìm em, để em lập tức đi trường học một chuyến." Vừa rồi nghe xong Lục Mộng Nhu nói Phác Thái Anh mới nhớ tới chủ nhiệm bây giờ đang ở nhà chờ sinh, cho nên lập tức sửa lại lý do thoái thác, đổi thành Lục Mộng Nhu tìm nàng có việc.

Nàng ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo bịt kín một tầng sương, mất mát nói: "Thực xin lỗi Phó Thận Hành, em phải đi qua trường học gấp, không thể cùng anh xem phim."

Phó Thận Hành cười khẽ: "Phim khi nào cũng có thể xem. Anh đưa em đi trường học."

Phác Thái Anh nói: "Có phiền anh quá hay không?"

Phó Thận Hành thở dài, cúi đầu tới gần Phác Thái Anh, Phác Thái Anh sợ tới mức vội vàng lui về phía sau hai bước, thiếu chút nữa đụng vào người phía sau.

"Thái Anh?" Phó Thận Hành duy trì động tác cúi người, nhíu mày, "Em sợ anh?"

Phác Thái Anh lắc đầu, sắc mặt đỏ bừng, liếc mắt nhìn Phó Thận Hành một cái, lập tức quay đầu đi nói: "Ở đây quá nhiều người......"

Thì ra là bởi vì thẹn thùng.

Phó Thận Hành khôi phục tươi cười lần nữa, không cho từ chối mà nắm tay Phác Thái Anh, nói: "Anh là vị hôn phu của em, là chồng tương lai của em, cho dù xung quanh có nhiều người đi nữa cũng không cần thẹn thùng. Anh đưa em đi đại học Long Thành, không được cự tuyệt anh."

Nam nhân ôn nhu ngày thường đột nhiên bày ra một mặt bá đạo, nếu là "Phác Thái Anh" khi xưa, giờ phút này nhất định sẽ bị Phó Thận Hành làm mê đắm, nhưng hiện tại Phác Thái Anh chỉ cảm thấy quá mức tra nam, tương lai của chính mình thật khó khăn.

Cuối cùng, Phó Thận Hành chở Phác Thái Anh đến cổng nam đại học Long Thành.

Phác Thái Anh không đợi Phó Thận Hành xuống xe mở cửa cho mình, tự mình lưu loát cởi bỏ đai an toàn, chạy đến trước mặt Lục Mộng Nhu đang chờ mình, một bên nháy mắt ra hiệu cho nàng một bên giữ chặt tay nàng nói: "Mộng Nhu, thực xin lỗi đã để cậu đợi lâu, chúng ta lập tức đi vào thôi."

Lục Mộng Nhu không biết Phác Thái Anh suy tính cái gì, bất quá nàng không ngại phối hợp diễn xuất cùng Phác Thái Anh.

Thời điểm Phó Thận Hành đi tới, Lục Mộng Nhu vẻ mặt nôn nóng nói với Phác Thái Anh: "Cậu đến trễ một chút nữa là thật sự không kịp."

Diễn thật hay!

Trong lòng Phác Thái Anh cho Lục Mộng Nhu một tràng vỗ tay.

"Phó tổng em cùng Thái Anh đi vào trước, cảm ơn anh đã chở Thái Anh lại đây, có cơ hội thì mời anh ăn cơm." Lục Mộng Nhu vẫy vẫy tay với Phó Thận Hành, kéo tay Phác Thái Anh liền chạy vô trường học, căn bản không cho Phó Thận Hành cơ hội nói chuyện.

Trời ạ, đây là cái khuê mật thần tiên gì, quá hiểu chính mình đi!

Hai người chạy đến nơi Phó Thận Hành không nhìn thấy, Lục Mộng Nhu quay đầu lại xác nhận Phó Thận Hành không có theo kịp, lôi kéo Phác Thái Anh đứng dưới bóng râm.

"Cậu và Phó Thận Hành phát sinh chuyện gì? Vì cái gì muốn trốn tránh hắn?" Lục Mộng Nhu hơi thở hơi gấp, buông tay Phác Thái Anh ra vỗ vỗ ngực hỏi.

Phác Thái Anh vì chạy mặt có chút hồng, nghe vậy chớp chớp đôi mắt thanh nhuận, "Tớ không có trốn hắn......"

"A! Cậu không trốn hắn thì tớ đổi sang họ của cậu!" Lục Mộng Nhu một chữ cũng không tin, "Cậu thích Phó Thận Hành như vậy, hận không thể thời thời khắc khắc dính ở bên hắn. Lúc nãy cậu đang ở cùng với Phó Thận Hành, gọi điện không trả lời câu hỏi mà lại nói bậy một hồi, hiện tại còn ném Phó Thận Hành xuống tới tìm tớ......" Lục Mộng Nhu vẻ mặt chắc chắn nhìn chằm chằm Phác Thái Anh, "Nói đi, Phó Thận Hành làm chuyện gì có lỗi với cậu phải không?"

Phác Thái Anh nghe xong lời Lục Mộng Nhu nói, nghĩ đến cái gì, nhanh chóng cúi đầu không cho Lục Mộng Nhu nhìn thấy đôi mắt chính mình lấp lánh sáng lên.

Bả vai Phác Thái Anh run nhè nhẹ, nỗ lực làm hốc mắt của mình nghẹn đỏ, ngẩng đầu buồn khổ nói: "Phó Thận Hành có người hắn yêu, hắn căn bản không yêu tớ. Hắn không yêu tớ vì sao muốn theo đuổi tớ, vì sao muốn đính hôn với tớ, tớ yêu hắn như vậy, nhưng trong lòng hắn chỉ có nữ nhân kia......" Một giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.

"Thái Anh cậu đừng khóc mà. Nữ nhân kia là ai? Nàng có biết Phó Thận Hành là vị hôn phu của cậu hay không?" Lục Mộng Nhu sốt ruột hỏi.

Phác Thái Anh khụt khịt nói: "Cô ấy tên, Lạp Lệ Sa......"

Lạp Lệ Sa vừa vặn đi ngang qua nghe thấy có người gọi tên của mình, dừng bước chân lại, ánh mắt thanh lãnh như tuyết, dừng ở trên khuôn mặt nhỏ tuyết trắng của Phác Thái Anh.

Tác giả có lời muốn nói:

Lạp Lệ Sa: Em gọi tôi?

Phác Thái Anh:!!! Không có! Không phải em!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro