Chap 58: Đường Về Hạnh Phúc
BỆNH VIỆN - AUCKLAND CITY HOSPITAL - THÀNH PHỐ AUCKLAND, NEW ZEALAND.
9:00 PM
Chaeyoung trằn trọc mãi vẫn chưa ngủ nhưng nàng cũng không dám trở mình vì sợ làm Lisa thức giấc. Bất giác, một vòng tay khẽ vòng qua eo nàng, mang theo giọng nói trầm ấm giữa đêm tối.
"Em không ngủ được sao?"
Nàng nhẹ trở mình nhìn cô: "Em tưởng chị ngủ rồi!"
Từ lúc Chaeyoung bị thương đến giờ, Lisa thường chờ nàng ngủ rồi mới dám chợp mắt, vậy nên đêm nay không có gì lạ khi cô phát hiện nàng khó ngủ.
"Lo lắng?" Lisa hỏi.
Chaeyoung gật đầu, không nói gì chỉ rúc vào lòng cô. Lần trước phẫu thuật thất bại đến nay đã cách bảy tháng, nàng sợ cuộc phẫu thuật ngày mai nếu như kết quả không tốt thì phải làm sao? Cảm giác thất vọng nàng không mong muốn nếm lại lần nữa.
Cô vén lấy mái tóc xõa qua gương mặt nàng, trong mắt đầy kiên định đáp: "Lần này sẽ thành công!"
Chaeyoung do dự muốn nói lại thôi. Cô rút ngắn khoảng cách hôn lên trán nàng: "Nếu không cũng không sao. Em vẫn là em, là người phụ nữ mà chị yêu nhất, là người mà chị muốn dùng cả đời để trân trọng."
"Lisa...." Chaeyoung long lanh mắt nhìn cô. Lisa lại hôn lên mí mắt của nàng, chậm rãi nói: "Dù chỉ có một chút cơ hội chị cũng vì em nắm bắt. Cố gắng hết sức mới không có hối tiếc về sau."
Nước mắt ngậm trong mí mắt được Chaeyoung nén lại, nàng chăm chú nhìn cô, ngập ngừng thoáng qua lại biến thành kiên quyết.
"Lisa... nếu lần này thành công chị đáp ứng em một chuyện có được không?"
"Chuyện gì?"
"Em... em muốn sinh con cho chị!"
Lisa hơi nhíu mày, nàng cắn môi, gấp không chờ nổi, một lần nữa lặp lại: "Em muốn sinh cho chị, cho chúng ta một đứa con."
"..."
"Lisa...." Chaeyoung lo lắng gọi, nước mắt cuối cùng vẫn không ngăn nổi.
Lisa thở dài, dường như suy nghĩ thật lâu, đưa tay lau lấy nước mắt cho nàng: "Nếu lúc đấy sức khỏe em cho phép."
Chaeyoung đang khóc lại cong môi cười, vùi mặt vào bả vai cô, lau qua lau lại, giọng nói như mèo kêu: "Nói phải giữ lời!"
Lisa mỉm cười, vỗ lấy sau đầu nàng: "Chị có bao giờ thất hứa với em?"
Chaeyoung ngoan ngoãn lắc lắc đầu. Lisa nới ra khoảng cách với nàng, đem chăn cẩn thận đắp lại, dịu dàng nói.
"Ngủ đi, mai còn phẫu thuật!"
Nàng vừa tách ra lại nhích người rúc vào cô, vừa mềm vừa thơm rất thoải mái. Lisa híp mắt cười, ôm lấy nàng. Chaeyoung không bao lâu đã ngủ, Lisa lúc này mới an tâm nhập mộng.
-----------
3 THÁNG SAU....
"Chiếu tướng!" Ông Park đẩy viên cờ, sắc mặt thư thái mỉm cười.
"Con thua!" Lisa thoải mái nhận thua. Chaeyoung ngồi bên cạnh cau mày không nhận.
"Chị rõ ràng cố ý thua!"
Ông Park tất nhiên nhìn ra Lisa uyển chuyển nhường ông nhưng thật sự có chút bất mãn khi bị con gái thẳng thắng vạch trần.
"Con gái có người yêu rồi chính là luôn hướng ra ngoài!" Ông thở dài nói.
Chaeyoung nhìn vẻ mặt mất mát của ông Park có chút không nỡ, nhưng ông nói không hoàn toàn đúng, nàng quả thực luôn hướng về Lisa, chính xác từ trước lúc nhận lại ông đã hướng về chị ấy, cho nên cũng không thể nói nàng xem trọng Lisa mà xem nhẹ người nhà.
Huống chi, nàng từ nhỏ không có ba mẹ, mấy năm qua nhận lại ông Park cũng vì mục đích đôi bên, mãi đến sau này hai chân bị phế mối quan hệ của hai người mới dần dần tốt lên. Nàng đối với ông cũng không còn xa cách như trước, chỉ là khi nãy nhìn thấy Lisa thua, tâm hiếu thắng nhất thời nổi lên mà vạch trần, bản thân nàng rất dễ dàng bị cô ảnh hưởng đến cảm xúc. Bởi thế ông Park ban đầu không muốn nàng cùng Lisa kết hôn, điểm yếu của nàng chính là Lisa, ông rất sớm trước đây đã nhìn thấu.
Chaeyoung hướng ông Park mỉm cười, tự hào nói: "Con chỉ muốn cho ba thấy con dâu của ba rất xuất sắc!" Nàng vừa nói vừa khoác lấy cánh tay cô, cả gương mặt tươi cười, tràn đầy hạnh phúc.
Lisa nhìn nàng rạng rỡ như ánh mặt trời, không kìm lòng đậu đưa tay xoa đầu.
Ông Park nhìn hai người yêu thương, quấn quýt bên nhau trong lòng thêm ấm áp, mãn nguyện, ánh mắt từ ái, không ngại tán đồng.
"Mắt ba còn sáng."
Trải qua nhiều chuyện như vậy, Lalisa vẫn đồng hành cùng Chaeyoung cũng đủ thấy cô yêu thương con gái ông không cạn. Xem như Chaeyoung cố gắng, trả giá nhiều năm như vậy không uổng phí.
"Khi nào trở về Hàn Quốc?" Ông Park lại hỏi.
Lần này, chân Chaeyoung cũng đã khôi phục, đi lại không khác gì người thường, sức khỏe, tinh thần cũng tốt, cho nên không sớm thì muộn cũng rời xa ông.
"Tuần sau."
Ông nghe nàng nói xong trong mắt thoảng qua một tia ưu buồn. Nhà họ Park gia bây giờ chẳng còn ai ngoài cha con hai người, Chaeyoung về Hàn Quốc rồi Park gia không khỏi hiu quạnh.
Lisa tinh ý hiểu được nỗi lòng của ông, khẽ nói: "Con sẽ sắp xếp cùng Chaeyoung thường xuyên trở về thăm bác, hoặc bác có khuây khỏa thì sang Hàn Quốc cùng tụi con."
Ông Park gật đầu cười, hơi hơi nhướng mày: "Còn gọi bác sao?"
Lisa cong môi cười, sau đó không ngại ngần gọi: "Ba."
Chaeyoung cười khúc khích, sau đấy trưng ra vẻ mặt thanh cao nhìn cô nói: "Ai cho chị được lợi như vậy?"
"Hửm?"
Nàng kiêu ngạo: "Tất nhiên phải chín voi, mười ngựa mang sính lễ đến đây hỏi cưới đàng hoàng!"
Ông Park ánh mắt sực nhớ, suýt chút nữa cho không con gái: "Haha... con gái ba nói đúng!"
Lisa đưa tay véo chóp mũi nàng, ánh mắt thâm thúy cười: "Nói vậy chị cũng không thể cho không em nha."
"Chị...." Chaeyoung nhíu mày.
Lisa cười càng sâu: "Chị cũng là phụ nữ mà."
Nàng chăm chú nhìn cô, buột miệng hỏi: "Chị muốn sao?"
"..." Lisa không nói, thích ý nhìn Chaeyoung. Nàng bắt đầu không kiên nhẫn, vòng tay ôm lấy eo cô, đôi mắt đen láy đầy kiên định.
"Chị muốn cái gì? Nói đi, cái gì em cũng sẽ cho chị."
Ông Park nghe xong khẽ vỗ trán, bất lực thở dài. Mới đó mà lại....
Lisa cười cười, đôi mắt đẹp thêm híp lại. Chaeyoung ôm càng chặt, bĩu môi: "Cười cái gì?"
Lisa thu lấy nụ cười, dịu dàng nói: "Em là của chị rồi còn muốn cái gì nữa. Nhưng chị nhất định sẽ mang chín voi, mười ngựa rước em về!"
Chaeyoung cong cong khóe môi lại giả vờ hừ một tiếng: "Em không có nặng như vậy!"
"Vậy thì chín voi, mười ngựa mang sính lễ rước em về!" Lisa thật sự muốn hôn nàng nhưng ngại có ông Park ở đây sẽ không tiện. Phải kính trọng trưởng bối!
Ông Park từ đầu thu hết vào mắt, không có mấy hy vọng nhìn Chaeyoung. Vòng đi vòng lại con gái ông vẫn kèo dưới, nằm ở dưới!
-----------
Lisa nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt say mê thưởng thức người phụ nữ đang đứng phía trên bục, dáng người thướt tha hơi đung đưa kéo đàn vĩ cầm. Chaeyoung phía trên chốc lát không quên liếc mắt đưa tình, khóe môi như có như không mỉm cười khiến cho bao người động lòng không rời tầm mắt.
Kết thúc bản nhạc, Chaeyoung đi xuống, một người đàn ông tây phương lịch lãm đi đến mời nàng cùng nhau khiêu vũ. Nàng hơi nhìn về phía Lisa, thấy cô cũng đang nhìn về phía này, ánh mắt có chút giảo hoạt, đối với người đàn ông phương tây gật đầu đồng ý.
Lisa nhìn nàng bị người đàn ông nắm tay ra sàn nhảy hàng mày hơi nhíu lại. Ánh mắt chăm chăm nhìn từng động tác của hai người, sắc mặt càng lạnh, ly rượu vang trên tay không biết khi nào đã không còn một giọt. Lisa rốt cuộc không nhìn nổi, rời khỏi chỗ ngồi, một đường đi thẳng đến sàn nhảy, cắt ngang hai người.
"Xin lỗi, cô ấy là bạn gái của tôi!" Lisa ôn hòa nhìn người đàn ông nhưng giọng nói lại trầm thấp chứa đầy sự chiếm hữu.
Nói xong, cô cũng không màng xem phản ứng của anh ta, nắm tay Chaeyoung đi ra ngoài, đến hành lang bỗng nghe thấy tiếng cười khúc khích của nàng khiến bước chân cô dừng lại. Lisa xoay người nhìn nàng, giọng nói có chút lạnh.
"Em cố ý?"
Thành thật gật đầu.
"Em muốn chị ghen?"
Ngoan ngoãn gật đầu.
Lisa thở dài: "Em đã thành công."
Chaeyoung mỉm cười, thích ý nói: "Em rất thỏa mãn!"
Lisa nhíu chặt mày, không nói gì đi một nước. Nàng ngỡ ngàng nhìn theo bóng lưng Lisa. Chị ấy giận? Chaeyoung mím môi, vội vàng đuổi theo.
"Lisa...."
"..."
"Lisa... chị đợi em!"
"..."
Trở lại Park gia, Lisa từ đầu đến cuối vẫn giữ sự trầm mặc với nàng. Chaeyoung đứng dưới cầu thang, nắm lấy cánh tay cô, đôi mắt lấp lánh, buồn bã nói.
"Lisa... chị đừng giận em có được không?"
Lisa thở dài, mềm giọng: "Chị muốn đi tắm!"
Chaeyoung bất đắc dĩ buông tay, đôi mắt muốn rưng rưng, có chút không cam lòng: "Em tắm chung có được không?"
"Không được!" Nói rồi, cô không cho nàng có cơ hội cò kè, xoay lưng hướng lầu mà đi.
Chaeyoung nhíu nhíu mày, hốc mắt hồng hồng, miệng không phục lầm bầm: "Đáng ghét! Trước đây người ta ăn biết bao nhiêu phèn chua của chị cũng không có lạnh nhạt như vậy? Một đường cũng không thèm nói chuyện với người ta!"
Chaeyoung hậm hực một hồi mới đi lên phòng, đem áo ngủ sang phòng khác tắm. Tắm xong cũng không có về phòng mình trái lại leo lên giường không chịu về. Một tiếng, hai tiếng cũng không thấy ai sang gọi về, nước mắt bỗng nhiên trào ra, vô cùng ủy khuất mắng.
"Chị tưởng có mình chị biết ghen thôi vậy? Người ta ghen đến chết đi sống lại đây này. Đồ đáng ghét nhỏ mọn! Thấy người ta đi lâu vậy cũng không lo. Tôi không về cho chị biết. Hừ!"
Chaeyoung thúc thích một lúc đến khi mệt mỏi mơ mơ màng màng ngủ thì bị ai đó xốc lên, mi mắt dài run run, đôi mắt mông lung thích nghi với hình ảnh trước mắt, hốc mắt vừa khô lại bắt đầu gợn nước, tức giận đẩy cô ra.
Lisa muốn bế nàng về phòng ngủ không ngờ bị nàng đẩy ra chỉ đành đặt lại giường.
"Chị qua đây làm gì?" Chaeyoung giận dỗi hỏi.
"Về phòng ngủ!"
"Chị không phải không để ý đến em sao?"
"Em có biết tại sao chị không vui?"
Nàng hừ một tiếng: "Em không nên làm chị ghen đi!"
Lisa thở dài, sau đó ôm lấy nàng vào lòng, dịu dàng nói: "Không phải!"
Chaeyoung lúc đầu đẩy ra rốt cuộc không nhịn được vẫn mặc kệ Lisa ôm, đôi mắt khó hiểu nhìn cô: "Vậy tại sao?"
Lisa vuốt ve mái tóc của nàng, trong mắt chứa đầy quan tâm cùng ấm áp: "Em không nên vì muốn làm chị ghen mà ủy khuất bản thân mình."
"..."
"Chaeyoung nhớ kỹ! Không được vì chị mà tổn thương mình, không được vì chị mà ủy khuất mình!"
Thanh âm mềm mại, chân thành làm Chaeyoung từ ngỡ ngàng đến khi xúc động không thôi. Nàng vùi mặt vào lòng cô, lại sụt sùi. Lisa yêu thương và nghĩ cho nàng nhiều như vậy mà nàng lại không hiểu còn giận dỗi chị ấy! Chaeyoung tự trách, mất một lúc mới dám ngẩng đầu nhìn cô.
"Em biết sai rồi... sau này không vậy nữa! Nhưng mà chị cũng không được không để ý đến em!"
Lisa mỉm cười, xoa lấy mí mắt còn sót lại nước mắt: "Không phải đang ôm em sao?"
"Chị lạnh nhạt em cả buổi tối... cho nên không đủ!"
Lisa nhìn Chaeyoung long lanh mắt không nhịn được, cúi xuống hôn lên môi nàng. Chaeyoung vui vẻ đáp lại, môi lưỡi giao thoa, quyến luyến triền miên.
Cô đem khoảng cách nới ra, nhìn khóe môi nàng vẫn còn vương giọt nước màu trong trong, không ngại ngần rê đầu lưỡi liếm qua, mang chút ám muội hỏi.
"Đủ chưa?"
Chaeyoung mắt hoa ẩn tình, ngượng ngùng nói: "Em cảm thấy... thiếu thiếu gì đấy."
Lisa cười sâu, đem nàng bế lên: "Vậy về phòng chị bổ sung thêm!"
Chaeyoung không làm chủ được trái tim của mình, cả người nóng lên, ngoan ngoãn nép vào lòng cô như một con mèo nhỏ.
-----------
4 THÁNG SAU....
La Seo-jin nghe nói có người đến thăm, trong lòng thầm vui, chỉnh sửa lại tóc tai vội vàng theo cán bộ ra ngoài. Đến khi nhìn thấy rõ người đến, bước chân của hắn bỗng khựng lại, trong mắt thoáng qua sợ hãi sau đấy mau chóng bị bình tĩnh dập tắt.
Seo-jin ngồi xuống cái ghế đối diện Chaeyoung, hai tay đặt lên bàn, ánh mắt rút đi sự thù hận, đạm nhiên nhìn nàng.
"Chân của cô đã hoàn toàn khôi phục rồi sao?"
"Ừ."
Cả hai rơi vào trầm mặc. Một lúc sau, nàng mới lên tiếng: "Tuần sau, tôi và Lisa sẽ kết hôn."
Seo-jin cũng không ngạc nhiên, hắn biết sớm hay muộn cũng có ngày này. Gần một năm qua ở trại giam hắn mới bình tĩnh ngộ ra rất nhiều điều, những điều mà sống hơn 30 năm hắn ngông cuồng không muốn biết.
"La Seo-jin, tôi đã từng rất căm ghét anh nhưng tôi và Lisa gặp được nhau lại nhờ anh. Anh khiến tôi hai lần suýt chết, mất đi đứa con, tàn phế hai chân. Tôi tra tấn anh, giam giữ anh, đưa anh thụ án tù xem như chúng ta không ai nợ ai."
Chaeyoung nhẹ nhàng, thản nhiên nói mà không tồn chứa bất kỳ oán hận, châm chọc nào. Nàng chọn cách bỏ xuống thù hận, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, bắt đầu tiếp nhận những niềm vui và hạnh phúc hơn việc giày vò mình bằng những thù hằn trong quá khứ.
"Cố gắng cải tạo cho tốt. Gia đình của anh vẫn luôn đợi anh!"
Nàng nói xong câu này cũng đứng dậy rời đi, đến cửa bỗng nhiên nghe Seo-jin gọi lại.
"Chaeyoung...."
Nàng hơi xoay người lại. Seo-jin nhìn nàng, ánh mắt chân thành, đem câu nói đáng lẽ nên nói từ nhiều năm trước nói ra: "Tôi xin lỗi!"
Chaeyoung lần này đến cảm nhận Seo-jin có chút thay đổi nhưng cũng không ngờ đến sẽ nhận được sự xin lỗi chân thành từ hắn. Nàng đạm cười không nói gì xoay người đi.
"Chúc cô và chị hai sống hạnh phúc!"
La Seo-jin vội nói trước khi Chaeyoung khuất bóng, hắn chợt lau lấy khóe mắt ươn ướt, nhướng môi cười.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro