Chap 31

Hôm sau hai người trong mù mịt bay trở về thành phố B, trên máy bay Lisa nói: "Nếu như cô muốn lên tòa, thì những người bạn của của ông chủ quán nhỏ mà cô đã phỏng vấn, email qua lại giữ cô và Park Sooyoung đều có thể làm chứng cứ. Mà Hwayoung cùng Văn Hóa Thải Hồng rốt cuộc lai lịch gì, đặc biệt là Hwayoung lúc trước đã ra những sách gì, văn phong đối lập, những manh mối này có thể tìm luật sư điều tra."

"Tôi quả thật muốn lên tòa án, nhưng vẫn chưa hành động thì đã bị đối phương giành trước rồi." Chaeyoung nghiến răng: "Nhưng lại bức áp trên Weibo, sao không trực tiếp gửi thư luật sư cho tôi?"

"Không phải là muốn tạo thanh thế sao? Yên lặng gửi thư luật sư cho cô rồi lại yên lặng cùng cô ra tòa thì ai sẽ chú ý đến bọn họ? Như vậy chính là muốn kéo cô xuống đồng thời đạp vai cô đi lên."

"Nhưng việc này, hiện tại thật sự khiến tôi giống như một bị cáo vi phạm bản quyền rồi."

Lisa thở dài: "Đúng vậy. Trong lúc cô mắng chửi thì người ta ở Weibo khóc lóc kể lể lôi kéo sự đồng tình, trong lúc cô chạy đến Gwangju thì người ta mời luật sư lên tiếng trên Weibo, cô nói cô bình thường xem ra miệng lưỡi rất lợi hại rất khôn khéo nhưng bây giờ thê thảm lại không làm được gì?"

Chaeyoung không lời chống đỡ!

"Đưa điện thoại cho tôi xem một chút." Lisa vươn tay, Chaeyoung không hiểu nhưng vẫn là lấy điện thoại ra, mở khóa màn hình.

Lisa cầm điện thoại lắc đầu: "Bảo cô xóa app Weibo cô còn không xóa, tối hôm qua nhịn không được xem lén đi."

Chaeyoung oán niệm bĩu môi: "Cô làm sao biết?"

"Còn chối cãi, nhìn sắc mặt cô sáng nay lúc lên máy bay thì biết, sắc mắt xanh xám vừa nhìn đã biết là bị hơn vạn người phỉ nhổ rồi."

Chaeyoung hừ một tiếng: "Tôi phát hiện, cô có hiềm nghi ngàn dặm xa xôi đến đây để đả kích tôi."

Lisa không khách khí gỡ bỏ Weibo app: "Tôi là muốn nói với cô, ấn tượng đầu tiên vô cùng quan trọng, thời gian này đều là đối phương lên tiếng áp đảo trước, cô ở thế bị động, quan trọng nhất là cô còn mắng người. Hiện tại cô ở trong lòng mọi người đã là kẻ đáng bị công kích, còn có một nhóm người cầm đầu dẫn đạo chiều hướng dư luận, người qua đường không rõ sự tình vừa nhìn vào sẽ đồng tình với bọn họ, cô bây giờ a, chính là mục tiêu bị chỉ trích."

"Lẽ nào mọi người không có khả năng tự nhận định sao! Tôi cũng không phải đại thiện nhân gì, nhưng chuyện bỉ ổi như sao chép tôi thật sự không biết làm. Qua nhiều năm như vậy tôi cũng không phải kẻ chỉ ở trong khuê phòng không bước ra khỏi cửa, trên Weibo cùng bọn họ trao đổi cũng không ít, lẽ nào những người này cũng sẽ vì bên kia lên tiếng trước mà có ấn tượng bên kia là bị hại sao? Tôi giống một kẻ sẽ ăn cắp thành quả lao động của người khác như vậy sao?!"

Lisa chọt vào mi tâm của Chaeyoung: "Bình tĩnh một chút, cô xem cô, một kích liền xù lông, đây là điều đối phương hy vọng. Phỏng chừng sau khi lời tuyên bố kia truyền ra ngoài bọn họ còn thức đêm chờ cô lên Weibo nói chút gì đó, sau đó tìm lỗ thủng thậm chí không lỗ thủng cũng có thể văng cho cô một cái tát. Cô phải hiểu được, giữa những người theo dõi cô, có người thật sự thích cô nhưng cũng có người thật sự ghét cô, mà hai hai bộ phận này chiếm 10%, còn lại tuyệt đại bộ phân điều là người qua đường, sự tình nháo càng lớn cô càng bị công kích bọn họ lại càng thấy thú vị. Bọn họ mới không cần cái gì mà chân tướng, bọn họ chính là đến xem náo nhiệt."

"....."

" Cho nên a, Park lão sư, hà tất cho người khác xem náo nhiệt?"

"Vậy tôi nên làm thế nào?"

Ngón tay Lisa kéo ngang miệng một cái: "Câm miệng."

Lisa nói: "Trước khi gặp luật sư thì đừng phát biểu bất luận điều gì có liên quan đến chuyện này ở nơi công cộng, Park lão sư, cô có tham gia tổ chức xã hội không? Không có? Tốt, một nhà bình luận nổi danh thậm chí ngay cả quan hệ xã hội cũng không có, tôi đã biết vì sao cô lại có thể tranh cãi với cư dân mạng rồi. Được rồi, được rồi, tôi không đả kích cô nữa, nói chính sự. Park lão sư, vậy cô có hậu thuẫn bên phía quan chức nhà nước không? Bây giờ là lúc bọn họ phát huy tác dụng rồi. Cái gì, cũng không có? Lúc trước cô nghĩ hậu thuẫn đều là những kẻ kiếm tiền của người mới nên không giao kết? Cô...... Được rồi được rồi đừng nhìn tôi như vậy, không có thì không có, chế tạo dư luận dùng thủy quân cũng có thể. Vậy công ty xuất bản của cô đâu? Phía công ty có biện pháp gì ứng phó không?"

Nói đến Jisoo, tâm Chaeyoung có chút lạnh: "Nhà xuất bản bên kia trực tiếp hủy bỏ tuyên truyền của tôi, đến bây giờ cũng không lên tiếng."

Lisa cảm thán: "Park lão sư cô nói cô lăn lộn.....Được rồi, không có cũng tốt, chỉ cần cô ra tòa thắng kiện, sau đó tìm truyền thông đưa tin là được. Thủy quân dư luận đều là hư cấu."

Chaeyoung nói: "Không ngờ Manoban lão bản không chỉ nấu ăn ngon, chiêu thức truyền thông cũng biết chơi. Rất quen thuộc Weibo, còn nói không có Weibo cá nhân?"

Chaeyoung muốn dẫn dụ Lisa nói ra, Lisa liền chỉ nhìn nàng mỉm cười, cái gì cũng không nói

Tuyệt đối là một loại gốc gác đều bị đối phương nắm rồi nhưng đối phương vẫn thâm tàng bất lộ, chuyện này cũng giống như chuyện buổi tối Chaeyoung buồn chán lên mạng xem truyện tranh, không cẩn thận nhìn thấy một bộ tranh BL, thụ quân bị lột không còn một mảnh nhưng công quân vẫn áo mũ chỉnh tề.

Công quân liếm môi kéo đôi tay mảnh khảnh đang che trước ngực của thụ quân ra, tà ác cười nói: "Đã có phản ứng, còn rụt rè cái gì?"

Chờ chút! Tại sao phải xem loại hình ảnh này! Hiện tại hẳn là nên toàn lực ứng phó chuyện lên tòa a!

Chaeyoung đến hỏi ý kiến luật sư, luật sư họ Choi, mang kính mắt, tuổi hơn ba mươi lăm, nhìn qua còn rất chững chạc. Nàng và luật sư Choi cùng đi tìm Sooyoung, luật sư Choi muốn Sooyoung đưa nhật ký email qua lại giữa nàng và Chaeyoung, Sooyoung không có biện pháp chỉ đành nói: "Park tỷ, em cũng không biết vì sao đúng vào ngày chị gửi bản thảo cuối cùng cho em thì hộp thư điện tử của em liền bị hack. Chị còn nhớ sáng hôm đó em còn gọi điện thoại cho chị thúc giục nộp bản thảo không? Nói bên em không có thông báo nhận mail, sau đó em đăng nhập mới phát hiện hộp thư của em sai mật khẩu. Bởi vì quá nhiều công việc nên em cũng không có thời gian quan tâm, nói cho cùng còn có hộp thư cá nhân nên em để chị gửi bài vào hộp thư cá nhân. Sau đó bận rộn cũng không nhớ đến chuyện này, chờ đến xảy ra chuyện của Hwayoung em trước tiên liền nhớ lại lịch sự hộp thư có thể làm chứng cứ, nhưng....mật khẩu hộp thư đã mất, lúc em tìm lại được thì tất cả email bên trong đã bị xóa hết."

Chaeyoung nhớ đến hộp thư của mình cũng bị hack, thời gian cùng Sooyoung chênh lệch không bao nhiêu.

"Đây tuyệt đối không phải trùng hợp." Chaeyoung nói.

Luật sư Choi gật đầu, đem tất cả mọi chuyện đều ghi chép lại: "Vậy Park tiểu thư, cô nói còn có nhân chứng bên Gwangju, chuyện là như thế nào?"

Chaeyoung đem chuyện đến Gwangju phỏng vấn nói cho luật sư Choi biết, luật sư Choi nói nếu có những nhân chứng này, quan tòa hẳn là sẽ tin tưởng. Bảo Chaeyoung tận lực hồi tưởng còn có nhân chứng hoặc bằng chứng gì khác không. Chaeyoung có chút hối hận, lúc đó vì bảo mật nội dung sách mới nàng thậm chí không hề đề cập một câu nào trên Weibo!

Luật sư Choi nói Chaeyoung không cần quá lo lắng, hắn sẽ cố gắng hết sức, bay đến Gwangju một chuyến.

Chaeyoung thấy trong xem tạp chí cũng không có việc gì, theo luật sư Choi đi Gwangju.

Chaeyoung mang theo luật sư Choi lướt qua dòng người ủng tễ đi vào trong tòa nhà cũ, lên lầu bốn gõ cửa nhưng chậm chạp không ai mở cửa.

"Có phải không ai ở nhà hay không?" Luật sư Choi nói.

"Sẽ không, vừa rồi tôi ở dưới lầu nhìn thấy đèn sáng." Chaeyoung không buông tha tiếp tục gõ.

Luật sư Choi âm thầm lôi kéo Chaeyoung, dùng ánh mắt ý bảo nàng đừng lên tiếng, cố ý cất cao giọng dùng khẩu âm bản địa Gwangju nói: "Không ai ở nhà, ngày mai hãy trở lại đưa nước đi."

Sau khi Luật sư Choi nói xong trong phòng tựa hồ có chút động tĩnh, chậm rãi truyền đến tiếng bước chân.

"Mang nước vào đi." Ông lão mở cửa chính là người Chaeyoung muốn tìm , ông lão nhìn thấy Chaeyoung cùng luật sư Choi sửng sốt một chút, lập tức muốn đóng cửa. Luật sư Choi nhanh tay lẹ mắt lập tức túi xách của mình lót vào khe cửa, cửa không thể khép lại.

"Ahn tiên sinh! Tôi có chuyện rất quan trọng muốn tìm ông! Cho tôi một chút thời gian là được rồi!" Chaeyoung cất cao giọng nói.

"Tôi cái gì cũng không biết! Đừng tìm tôi!" Lão nhân họ Ahn cấp tốc mở cửa ra, đem bao túi xách của luật sư  đẩy ra rồi chốt cửa lại. Toàn bộ động tách liền mạch lưu loát có thể nói là tiêu chuẩn cao thủ võ lâm.

Chaeyoung không ngờ sẽ ăn canh bế môn, lại tìm hai người khác nàng đã từng phỏng vấn nhưng cũng nhận được phản ứng tương tự.

Luật sư Choi cổ vũ Chaeyoung: "Đừng nản chí. Ngày mai chúng ta lại đến tìm bọn họ một chuyến."

Chaeyoung ý chí suy sụp, rầu rĩ lên tiếng.

Ngày thứ hai, Chaeyoung cùng luật sư Choi dậy thật sớm, ngồi canh giữ ngoài tiểu khu, chờ bọn họ xuống lầu. Sáng sớm sáu giờ đã đến ngồi canh, không được sáu giờ rưỡi thì đã nhìn thấy lão nhân họ Ahn mang theo giỏ rau xuống lầu.

"Tại sao các người lại đến nữa." Ahn đại gia thật không nghĩ tới sáng sớm còn có thể bị mai phục, "Tôi đã nói cái gì tôi cũng không biết, có thể tha cho tôi hay không?!"

Luật sư Choi nghe ra trong lời nói của Ahn đại gia có ẩn tình, kéo Chaeyoung nói: "Ông Ahn, có phải sau Manoban tiểu thư còn có người đã đến tìm ông?"

Vẻ mặt Ahn lão nhân rất rõ ràng có chút vặn vẹo, rõ ràng chính là bị nói trúng tim đen, giọng nói cũng thấp đi: "Tôi nói, tôi không biết ...."

Chaeyoung nói: "Ông đã đáp ứng Manoban tiểu thư ra tòa làm chứng! Ahn tiên sinh!"

Ahn lão nhân thở dài: "Tôi chỉ là một tiểu dân chúng bình thường, chỉ muốn giữ lại một cái mạng già an phận mà sống, nhân lúc còn cử động được làm cho gia đình vài bữa cơm... Đừng bám theo tôi nữa, tự cô nghĩ cách đi."

Lời nói của Ahn lão nhân rất rõ ràng.

"Hắn bị uy hiếp." Lisa nghe xong những chuyện Chaeyoung gặp ở Gwangju, thay nàng rót tách trà hoa: "Kang lão bản bên kia cư nhiên có thể tìm tới bọn họ...Cũng đúng, tuy rằng cô không để lộ danh tính ông chủ quán nhỏ, nhưng những người này còn có ảnh chụp, căn cứ hình nội dung trong sách rất dễ tìm đến chỗ bọn họ. Quả nhiên dân thường đấu không lại lưu manh, những người này làm việc không hề có đạo đức."

Chaeyoung nhụt chí: "Xem ra tất cả mọi việc điều là tôi tự chui đầu vào rọ? Sooyoung bên kia chứng cứ đã không còn, hiện tại Ahn tiên sinh bọn họ cũng không muốn ra tòa làm chứng... Tôi xem ra luật sư Choi cũng có chút nổi giận, có phải đã không còn cách nào hay không?"

"Có cách."

Oán giận cư nhiên có thể được một câu trả lời hiển như như vậy, Chaeyoung lật tức ngẩng đầu, nhìn thấy Lisa một tay chống cằm, đang mỉm cười với nàng: "Nhanh như vậy đã bỏ cuộc? Park lão sư, đừng quên nhân chứng cũng không chỉ mấy người bọn họ."

"Cô là nói....."

"Tôi cũng là nhân chứng."

Hạ tuần tháng 10 thành phố B bắt đầu có gió lạnh. Jisoo rốt cục đem mẹ của nàng tiễn lên máy bay.

Sau khi hôn từ biệt cùng mẹ nàng, nàng lập tức thu hồi nụ cười ngoan ngoãn, cầm điện thoại di động lên gọi đi.

"Đi, liền đi nơi đó."

Hôm nay là sinh nhật của Jennie, sáng sớm Lisa liền gửi quà đến — một cây đàn Violon.

"Biết cậu gần đây có hứng thú với đàn Violon, luyện cho tốt, hy vọng năm sau có thể nghe cậu kéo đàn dưới ánh trăng."

Jennie xem xong chữ viết trên thiệp chúc mừng, trực tiếp nhào nát: "Manoban LaLisa chết tiệt! Sinh nhật không rảnh bồi tớ, còn trêu đùa tớ!"

Lisa nói gần đây nàng đặc biệt bận rộn, bởi vì phải đổi mùa, thực đơn trong quán cần thay đổi, nàng phải bận rộn nghiên cứu món ăn mới. Hơn nữa cũng có bạn trai bầu bạn, không phải sao? Chờ nàng xuất quan sẽ trở lại chịu đòn nhận tội.

Mấy năm gần đây sinh nhật của nàng đều là trải qua cùng Lisa, Lisa đủ trượng nghĩa, ngày sinh nhật Jennie tuyệt đối là nữ hoàng muốn ăn cái gì thì nàng làm cái đó, cho dù là muốn ăn "Mãn Hán toàn tịch" thì Lisa cũng sẽ không một chút nhíu mày.

Năm ngoái Lisa quen biết phú thương Kang SungHoon, lúc mới vừa nói yêu đương quả thực có chút lạnh nhạt Lisa, sau lại nói xin lỗi, nhưng người này vẫn còn mang thù?

SungHoon đồng ý tổ chức một buổi tiệc lớn mừng sinh nhật Jennie, ở biệt thự của hắn lấy cớ sinh nhật mời một đống người. Jennie cũng không phải không thích náo nhiệt, chính là nghĩ đến chuyện không phải người cùng một đường với một đám bạn bè ồn ào của SungHoon, hơn nữa lại nhìn đến biệt thự u ám, tất cả đều là phi công, nếu không thì là trượt băng, không hứng thú.

Jennie ngồi bên bờ hồ chống má — tưởng niệm bánh sinh nhật Lisa làm cho nàng. Năm ngoái Lisa tâm tình tốt nên đích thân làm bánh sinh nhật cho nàng. Phía trên là một tầng sữa không thêm đường, nhưng bởi vì hương vị sữa đặc mà phối hợp ra vị tươi mát, bánh xốp tự nướng có quả hạch cùng hoàng du, vào mềm trơn mềm nồng đậm. Giữa vị muối nhàn nhạt càng kích phát hương vị ngọt ngào... Độ ngọt béo cần đối, ngọt mà không ngán, ăn một miếng cảm giác hạnh phúc liền lan tỏa — sau này không bao giờ muốn ăn bánh ngọt của ngươi khác nữa.

"Kim Jennie tiểu thư phải không?"

Có một nữ nhân đột nhiên ngồi vào bên cạnh nàng, cùng nàng nhìn ánh trăng.

Jennie từ trong ký ức bánh sinh nhật Hải Nham thức tỉnh, quay đầu nhìn nàng, thấy nàng có gương mặt thư sinh, nhưng có thể đến nơi này nhất định đều là bạn của SungHoon, cho dù không thích cũng phải chào hỏi: "Xin chào, cô là?"

"Tôi là Kim Jisoo, là bạn làm ăn của Kang lão bản, hôm nay là sinh nhật của Kim tiểu thư? Sinh nhật vui vẻ."

"Nga, Kim tiểu thư, cảm ơn." Jennie biểu hiện cực kỳ có lệ, tùy ý hàn huyên hai câu liền mượn cớ có chút lạnh mà đi trước

SungHoon đang đứng dưới ánh đèn cùng người khác vừa uống rượu vừa bàn chuyện làm ăn, đột nhiên thấy Jisoo xuất hiện đem người trước mắt khách khí đuổi đi, đi tới: "Thế nào, Kim lão bản đêm nay có thời gian như vậy? Tôi nhớ kỹ hình như tôi không có mời cô."

"Anh không mời tôi, nhưng tôi có chút chuyện muốn nói cùng anh, không thể làm gì khác hơn là không mời mà đến."

SungHoon uống một hớp rượu cười nói: "Là vì chuyện của Park Chaeyoung?"

"Kang lão bản ngược lại ăn ngay nói thẳng. Nếu Kang lão bản đã hào sảng như vậy tôi cũng không quanh co nữa, tôi hy vọng chuyện này có thể hòa giải."

"Hòa giải? Hòa giải cũng được." SungHoon cười nói: "Kim lão bản muốn hòa giải thứ cứ nói thẳng, mọi người đều là lăn lộn kiếm cơm, không phải đều là tiền thôi sao?"

Jisoo nghiêm mặt nói: "Anh muốn bao nhiêu tiền?"

"Không nhiều, đừng khẩn trương." SungHoon nói: "Tôi đã điều tra, cô mới vừa lên làm tổng giám đốc tập đoàn Vĩnh Động, giá trị con người tăng gắp mười lần. Vậy thì lấy 2 tỷ ra. Thế nào, cái giá này đối với tiền đồ cùng danh dự cả đời của Park Chaeyoung mà nói không coi là nhiều đi?"

Jisoo vuốt cằm cười: "Kang lão bản đây là không muốn thương lượng sao?"

"Thế nào nói ra lời này? Tôi đây rất có thành ý thương lượng nha."

"Tôi biết Phương lão bản có tiền có thế, muốn chơi chết một tiểu nhân vật như Park Chaeyoung rất đơn giản...."

"Không không không, tôi không có tiền cũng không có thế." SungHoon ha ha cười, sau đó đột nhiên trầm giọng nói: "Nhưng ba tôi có."

Trong đôi mắt của SungHoon hàm chứa tà khí mơ hồ, hắn đánh giá gương mặt trầm tĩnh của Jisoo.

Nữ nhân mà muốn đấu cùng tôi, còn quá sớm.

Jisoo cười lạnh một tiếng muốn xoay người rời khỏi, đột nhiên nghe ngữ điệu quái dị của Jisoo: "Bạn gái của Kang lão bản rất xinh đẹp."

SungHoon quay đầu, ánh trăng chiếu rọi trên mái tóc dài và gương mặt của Jisoo, đem nửa bên mặt chiếu sáng phá lệ rõ ràng.

Jisoo cười nói: "Nếu nói ba, ai không có?"

Vì vậy, đến ngày mở phiên toà.

Ahn tiên sinh không đáp ứng ra tòa làm chứng cũng thôi đi, trong ba người trước kia Chaeyoung phỏng vấn còn có một người trở thành nhân chứng của đối phương, bẻ cong sự thật nói Hwayoung mới đúng là người đã phỏng vấn hắn — còn không khiến Chaeyoung tức giận đến ngạt thở sao.

Lisa ra tòa làm nhân chứng, nói rõ hơn một tháng trước nàng đã xem qua sơ thảo của Chaeyoung, cũng nghi qua vài đoạn ghi âm phỏng vấn. Quan tòa cho phát đoạn ghi âm nhưng bởi vì ghi âm được Chaeyoung chỉnh lý rồi mới viết vào trong sách nên nội dung chênh lệch rất lớn, không thể làm chứng cứ, nhưng lời nói của Lisa thì có thể.

"Chúng tôi còn có nhân chứng." Luật sư đại diện của Văn Hóa Thải Hồng nói.

Còn có nhân chứng?

Chaeyoung, Lisa cùng luật sư Choi hướng lối vào của nhân chứng mà nhìn, nhìn thấy Jeanne chậm rãi bước ra.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro