Chương 221: [Xin chào, bà Quảng @Trần Mỹ Linh]



Phía tổ chức của Kim Quế nhìn thấy số lượng khán giả xem trực tiếp bùng nổ điên cuồng tăng lên, còn đang tiếp tục tăng cao, cảm giác giống như bản thân bị bệnh tim, nặng nề thở ra một hơi, đưa tay ra chống lấy thành ghế bên cạnh.

Màn hình trực tiếp ngập tràn "A a a a a", "Tôi chết rồi tôi lại sống lại", "Tôi không xong rồi", "Tôi ở trong quan tài ngẩng đầu ngồi dậy", khiến màn hình chật chội không sót lại góc nào, cùng với đó là cảnh tượng nghẽn mạng.

... Hệ thống máy chủ gà quá chăng? Ngay cả mấy tiếng a a a a a cũng không tải nổi?

... Đừng làm chậm trễ tình yêu tuyệt mĩ của tôi!

... Nghẽn rồi! Nghẽn rồi! Thời khắc quan trọng như thế mà lại nghẽn mạng!

Hiện trường trao giải không bị nghẽn, cho nên tất cả mọi người trong lễ trao giải được xem bản hoàn chỉnh. Đầu tiên là lao xao, sau đó sửng sốt trập trùng, sau đó là tiếng vỗ tay không biết ai phát động.

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Ai không biết còn tưởng bản thân đến hiện trường tổ chức hôn lễ thật sự.

Trừ mấy người biết nội tình, những người khác căn bản không biết xảy ra chuyện gì, người khác vỗ tay, vậy tôi cũng vỗ tay.

Cùng với những tiếng vỗ tay, trong lòng mọi người cũng nổi lên suy nghĩ.

Hôn mắt trước mặt công chúng có phải có chút ám muội không?

Tình chị em xã hội chủ nghĩa hiện tại đã tới bước này rồi sao?

Có một số người to gan hơn, suy đoán theo khả năng khó mà tin tưởng.

Trần Mỹ Linh đứng trên sân khấu, âm thanh cách rất xa, tất cả đều cách rất xa. Chỉ có bờ môi mịn màng của người phụ ấy đè lên lông mi mình, cùng mùi nước hoa nhàn nhạt quấn quanh người.

Nước mắt được hôn từng chút từng chút, từ lông mi tới gò má.

Trần Mỹ Linh cầm lòng chẳng đặng đưa một tay trống ra, ôm lấy eo Quảng Linh Linh.

Tất cả mọi người dưới sân khấu:"!!!"

Sao nhìn tư thế này giống như muốn tiến triển thành nụ hôn ngay trước mặt mọi người thế nhỉ? Không phải chứ!

Khán giả xem trực tiếp: "Mẹ nó, sao hình ảnh vẫn nghẽn thế nhỉ, đã hôn chưa thế?"

Đôi môi Quảng Linh Linh rơi trên mặt đối phương, khẽ hôn đi những giọt lệ còn chưa khô, dừng lại những mấy giây, sau đó buông cánh tay ôm lấy người phụ nữ trẻ tuổi, rồi mở mắt ra.

Trần Mỹ Linh vẫn nhắm mắt.

Quảng Linh Linh dùng âm thanh chỉ hai người nghe thấy được, nói: "Được rồi."

Lông mi Trần Mỹ Linh cử động, chầm chậm mở mắt ra.

Ánh mắt Quảng Linh Linh dịu dàng.

Trần Mỹ Linh nhìn cô ấy, chầm chậm nở một nụ cười, vô cùng xán lạn, cả thế giới đều cùng phát sáng.

Quảng Linh Linh đọc hiểu hàm ý của nụ cười này, Trần Mỹ Linh đang nói với cô ấy: Em làm được rồi.

Ánh mắt nhìn sang của người phụ nữ trẻ tuổi vô cùng sáng chói.

Đột nhiên Quảng Linh Linh rất muốn hôn cô.

Không phải cô ấy không dám làm chuyện này trước mặt công chúng, chỉ là không muốn dáng vẻ chỉ thể hiện trước mặt một mình mình của Trần Mỹ Linh bị người khác nhìn thấy. Trước giờ cô ấy chưa từng nghĩ bản thân là một người nhỏ nhen tới vậy, nhưng với Trần Mỹ Linh, cô ấy nhỏ nhen tới cùng cực.

Muốn hôn nhưng không thể hôn, trong lòng Quảng Linh Linh sinh ra mấy phần sốt ruột.

Trần Mỹ Linh nhìn thấy Quảng Linh Linh đột nhiên nhíu mày lại, không hề nghĩ ngợi liền đưa đầu ngón tay trắng bóc ra, ấn lên giữa ấn đường của cô ấy, chầm chầm vuốt bằng.

"Đừng nhíu mày." Cô nói.

Sắc mặt của Quảng Linh Linh dịu lại, nghe lời nói: "Được."

Hai người đều tránh micro, cho nên mọi người dưới khán đài không nghe thấy âm thanh nói chuyện, chỉ có người dẫn chương trình cùng Hàn Ngọc Bình đứng gần họ nhất mới nghe được.

Người dẫn chương trình nhìn sang vị khách mời trao giải rất có trọng lượng Hàn Ngọc Bình, hi vọng ông có thể quan tâm tới tình hình chung, không chế hiện trường, nhưng lại nhìn thấy vẻ mặt an lòng của Hàn Ngọc Bình?

Người dẫn chương trình: "???"

Người dẫn chương trình bất đắc dĩ, chỉ đành lên tiếng cắt đứt hai người đang tình nồng ý mật: "Ảnh hậu Quảng, xin mời trao giải cho người giành giải." Có chuyện gì hai người có thể về nhà rồi nói tiếp.

Nửa câu sau người dẫn chương trình không nói ra miệng.

Trải qua thời gian bảo trì, hình ảnh phát sóng trực tiếp hồi phục trạng thái thông suốt, khán giả nhìn được cảnh tượng Trần Mỹ Linh thu tay về từ ấn đường của Quảng Linh Linh.

... Cuối cùng cũng hết nghẽn! Bỏ lỡ rồi!

... A a a a a có chị em nào xem được có thể nói với tôi một tiếng, CP của tôi lên giường chưa không?

... Cũng nhanh quá rồi

... Sau việc đó

... Mẹ khỉ sau việc đó

... Xin hỏi lễ trao giải có ghi hình lại không? Sân khấu rác, tôi mất bao miếng đường rồi

... Có lẽ có chứ nhỉ, nhiệt độ lễ trao giải lần này cao như vậy, không có cũng phải có

... Vậy thì tốt, tới lúc đó tôi phải hứng đường từng giây một, đã chuẩn bị 24 giờ không nhắm mắt xong

Hiện trường.

Quảng Linh Linh nhìn người dẫn chương trình một cái, trong ánh mắt lộ ra chút oán trách nhàn nhạt giống như là ảo giác của người dẫn chương trình.

Ảnh hậu Quảng sao có thể lộ ra biểu cảm như vậy chứ? Người dẫn chương trình nghĩ, ha ha ha không thể nào.

Cho dù thế nào, không khí đẹp đẽ giữa hai người đã bị cắt đứt.

Người dẫn chương trình: "Xin mời khách mời trao giải trao giải thưởng cho cô Trần Mỹ Linh!"

Trong âm nhạc nhã nhặn, nhân viên hiện trường bưng khay lót vải đỏ tới, giữa khay đặt chiếc cúp vàng chói, Hàn Ngọc Bình vén tay áo lên, biết ý nhường chỗ cho Quảng Linh Linh.

Tuy không biết hai người bán thuốc gì trong hồ lô, nhưng người làm bố không nên tham dự vào chuyện của con cái.

Hai tay Quảng Linh Linh nâng chiếc cúp có chút trọng lượng kia lên, trong sự chứng kiến của mọi người, trịnh trọng giao tới tay Trần Mỹ Linh: "Hi vọng em không phụ lại mơ ước ban đầu, tiếp tục tỏa sáng trong sự nghiệp điện ảnh mà em yêu mến. Em còn trẻ tuổi, còn có tương lai rộng mở hơn."

Trần Mỹ Linh khẽ khom lưng, kính trọng nhận lấy: "Cảm ơn tiền bối."

Quảng Linh Linh nhìn cô chăm chú, cuối cùng vẫn đi sang một bên.

Dáng người của Trần Mỹ Linh và Quảng Linh Linh không chênh lệnh là bao, không cần điều chỉnh độ cao micro, cô đứng trước micro thẳng tắp, yên lặng một lúc, sau đó cúi đầu hôn lên chiếc cúp nặng trịch.

Cô ngẩng đầu lên, nói: "Đây là giải thưởng có ý nghĩa quan trọng nhất mà tôi giành được, cũng là một phần trải nghiệm mãi mãi không nhạt nhòa trong cuộc đời tôi, tôi sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ngày hôm nay."

Tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên, tới đột ngột mà đơn điệu.

Mọi người nhìn lên, phát hiện Quảng Linh Linh đứng ở một bên sân khấu đang vỗ tay, theo lí mà nói cô ấy trao giải xong nên về chỗ ngồi, nhưng cô ấy vẫn đứng ở nơi cách Trần Mỹ Linh mấy bước.

Nếu Quảng Linh Linh vỗ tay rồi, những người khác cũng bộp bộp bộp vỗ theo.

Âm thanh vỗ tay ngừng lại, Trần Mỹ Linh bắt đầu phát biểu cảm nghĩ nhận giải của mình.

"Cảm ơn đạo diễn Phàn Hồng, đạo diễn Phàn Hồng đã cho tôi cơ hội này, kiên trì để tôi đảm nhận vai chính, nếu không có đạo diễn Phàn Hồng, sẽ không có tôi, Tiêu Hồng của Trần Mỹ Linh."

Ống kính chiếu tới Phàn Hồng, gương mặt Phàn Hồng mang theo nụ cười, vẻ mặt rất vui vẻ.

"Cảm ơn diễn viên XXX trong vai Tiêu Quân, anh ấy là tiền bối, người đã mang tới rất nhiều linh cảm cùng lĩnh hội mới cho tôi trong quá trình quay phim..."

Ống kính quay tới diễn viên đóng vai Tiêu Quân, đối phương giơ hai tay lên, dựng hai ngón cái về phía Trần Mỹ Linh.

Trần Mỹ Linh cảm ơn từng người một, những diễn viên chủ chốt phối hợp qua ống kính, ai nấy đều vui mừng vì cô giành giải. Trần Mỹ Linh cảm ơn diễn viên chủ chốt cùng nhân viên phía sau hậu trường xong, cúi lưng một cái thật thấp xuống khán đài.

Tiếng vỗ tay lại vang vọng.

Có người cho rằng như vậy đã kết thúc, đợi khi Trần Mỹ Linh đứng thẳng lưng, đứng giữa sân khấu bất động, mọi người mới ý thức được vẫn còn tiếp tục.

Lần này Trần Mỹ Linh lại yên lặng một khoảng thời gian dài hơn cả ban nãy, mới nói: "Và còn một người nên cảm ơn nhất."

Nhịp tim của Quảng Linh Linh kì quái đập nhanh một nhịp, biểu cảm vô thức nghiêm túc lại, khẽ mím môi đỏ.

Trần Mỹ Linh nhìn thẳng vào ống kính, điềm tĩnh lên tiếng: "Cảm ơn người yêu của tôi."

Từng chữ rõ ràng dễ nghe.

Hiện trường đều là diễn viên trong giới giải trí, chỉ ồn ào trong mấy giây ngắn ngủi liền hồi phục bình tĩnh, mọi người đều nhìn thẳng về phía trước, cho dù trong lòng đang long trời lở đất cũng phải vờ như không có chuyện gì.

Nhưng khán giả xem trực tiếp thì khác.

... Người yêu! Quả nhiên cô ấy kết hôn rồi!

... Cạn lời rồi, 25 tuổi kết hôn gì chứ, hận rèn sắt không thành thép với đám sao nữ hiện tại!

... Không sai! Người yêu của cô ấy chính là tôi! Hai ngày trước cô ấy còn nói đợi cô ấy giành giải sẽ công khai

... Tôi đẩy thuyền Quảng Trần, lẽ nào CP của tôi bây giờ sẽ BE sao? Đừng mà....

... BE thì không thể, người yêu của Trần Mỹ Linh chính là Quảng Linh Linh hi hi hi

... Mọi người có để ý tới biểu cảm của Quảng Linh Linh không? Không hề có lấy một nụ cười, tay cũng nắm chặt thành quyền

... Nắm đấm của Quảng đáng yêu chết mất, tôi muốn chết rồi

... Tôi tin tin đồn bao nuôi trên mạng, Trần Mỹ Linh nhìn trúng trai trẻ, Quảng Hoàng si tình trả giá đắt, vừa trao giải cho cô ta, quay đầu liền cảm ơn trai trẻ được hưởng lợi, khép chân

... A a a đợi chút đã, tại sao Trần Mỹ Linh đột nhiên nhìn sang Quảng Linh Linh lúc này chứ? Không phải cảm ơn người yêu của cô ấy sao?

... Lẽ nào người yêu của cô ấy thật sự là...

... Cmn!

Hiện trường nhanh chóng biến hóa, màn hình đã không theo kịp tiết tấu.

Trần Mỹ Linh nói xong câu "Cảm ơn người yêu của tôi", liền đặt một tay lên micro, rồi nhìn về phía Quảng Linh Linh cách mình mấy bước, dường như cô muốn cười, nhưng quá căng thẳng nên không cười nổi: "Tuy em biết chị không cần câu cảm ơn này, nhưng em vẫn muốn nói, cảm ơn chị."

Quảng Linh Linh cũng muốn đáp lại cô bằng một nụ cười, nhưng vành mắt chầm chậm đỏ lên.

Từ đầu tới cuối Trần Mỹ Linh đều nhìn vào mắt người phụ nữ ấy, mặc kệ những tiếng bàn luận lại nổi lên khắp nơi từ khán giả trong hội trường, nói ra những lời cô đã muốn nói ra trên sân khấu này từ lâu cho cô ấy nghe.

"Năm năm trước, lần đầu tiên em giành giải Người mới xuất sắc nhất, ở trên sân khấu lễ trao giải Kim Môi, chị là khách mời trao giải cho Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất. Lúc đó em ngồi ở dưới, rất gai mắt." Trần Mỹ Linh chỉ về một chỗ ngồi ở hàng cuối dưới sân sân khấu, cô nói, "Không biết chị có còn nhớ không?"

Quảng Linh Linh gật đầu.

Đương nhiên cô ấy nhớ, lúc đó cô ấy cố tình duy trì giới hạn với Trần Mỹ Linh, không hề giống như hành động đưa áo khoác như hôm nay, không chỉ là gặp mặt coi như không biết, mà ngay cả một ánh mắt cũng không nhìn thêm. Cô ấy đứng giữa dòng người, là tâm điểm của mọi người, Trần Mỹ Linh chỉ là một người mới vừa xuất đầu lộ diện, không biết khi nào sẽ ảm đạm tối tăm, hai người không có lập trường, cũng không có nguyên nhân biết nhau.

Trần Mỹ Linh nói: "Em nhìn chị đứng trên sâu khấu, trao giải cho cô ấy, mà em ngồi ở một góc chỉ có thể ngưỡng mộ." Cô cười cười, nói, "Nhưng em không ngưỡng mộ vì cô ấy có thể giành giải, mà ngưỡng mộ vì cô ấy có thể sánh vai đứng cùng chị trên một sân khấu, cô ấy nói cô ấy là fan hâm mộ của chị, cô ấy nói cô ấy thích chị, chị ôm cô ấy, nói cô ấy cố lên."

Ánh mắt Quảng Linh Linh lộ ra chút mơ hồ.

Nếu là Trần Mỹ Linh thì cô ấy sẽ nhớ, nhưng năm đó cô ấy trao giải cho ai, đối phương nói những gì, cô ấy có phản ứng gì, thì cô ấy không nhớ rõ, nỗi năm cô ấy tham dự nhiều lễ trao giải như thế, trong nước ngoài nước, là người được đề cử cùng khách mời trao giải, lớn nhỏ khác nhau, sớm đã không còn ấn tượng.

Trần Mỹ Linh nhìn biểu cảm của cô ấy, liền đoán được cô ấy không nhớ.

Không nhớ người khác, chỉ nhớ cô, khóe môi Trần Mỹ Linh cong lên.

Thì ra từ khi cô còn không biết, cô đã thu hoạch được nhiều hơn rất nhiều vượt xa tưởng tượng của bản thân.

Lông mày của Quảng Linh Linh nhăn lại, không hiểu vì sao Trần Mỹ Linh lại nhắc tới đoạn này, liền hướng ánh mắt nghi hoặc về phía Trần Mỹ Linh.

Trần Mỹ Linh tiếp tục nói: "Lúc đó em liền nghĩ, em nhất định phải giành giải một lần, để chị tới làm khách mời trao giải, để chị dùng ánh mắt chăm chú nhìn em, để chị chúc mừng em, để chị ôm em, để chị có thể nói một tiếng cố lên với em. Còn em..." Âm thanh của cô nhỏ đi, giống như tiếng nỉ non nói, "Em cũng có thể giống như cô ấy, nói: Em thích chị."

Trái tim của Quảng Linh Linh đột nhiên bị một tia sét đánh trúng, hai mắt đột ngột mở to, khớp tay không khống chế được cuộn lại.

Thì ra Trần Mỹ Linh muốn cô ấy một lần trao giải cho mình là vì lí do này. Cô ấy không ngờ tới, thật sự không ngờ tới.

Trần Mỹ Linh khẽ cười lên, cô nhìn sang Quảng Linh Linh, đôi mắt giống như giấu cả một biển nước sâu, ánh mắt dịu dàng vô cùng, nói: "Em thích chị."

Giờ khắc ngày dường như cô quay lại năm năm trước, bản thân ngồi ở một góc nói trong lòng, dường như hòa cùng một thể với âm thanh ra miệng lúc này, vang vọng trong lòng ngực, cô lại nghiêm túc nói thêm lần nữa: "Em thích chị, Quảng Linh Linh. Thật sự rất thích, rất thích, rất thích chị."

Nước mắt của Quảng Linh Linh đột nhiên rơi xuống.

Cô ấy nghẹn ngào nói: "Xin lỗi."

Nhưng cho dù hiện tại cô ấy có đứng ở đây, chung sân khấu với cô, liệu còn có nghĩa lí gì? Trần Mỹ Linh của năm năm trước, đã không có cơ hội nói ra câu này nữa rồi.

Vành mắt của Trần Mỹ Linh cũng đỏ lên, nhưng cô không hề đau lòng, cười nói: "Tại sao phải nói xin lỗi?"

Quảng Linh Linh không nói thành lời.

Cô ấy luôn thích như vậy, thích gánh lỗi lầm trên vai, Trần Mỹ Linh không cho rằng tình trạng bế tắc trong quá khứ là lỗi của cô ấy, cũng không cho rằng là lỗi của bản thân, hai người đều không chuẩn bị để chào đón phần tình cảm ấy. Nếu nói trước tối nay cô còn có chút tiếc nuối, nhưng từ khoảnh khắc đứng trên sân khấu nhận giải, chút tiếc nuối ấy cũng đã viên mãn.

Cô cho quá khứ của bản thân một lời bàn giao, cho hiện tại của bản thân một tương lai.

Trần Mỹ Linh vẫy tay về phía cô ấy, ánh mắt dịu dàng: "Lại đây."

Quảng Linh Linh đi về phía cô.

Trần Mỹ Linh không to gan như Quảng Linh Linh, chỉ dùng ngón tay dịu dàng lau đi nước mắt trên gò má cô ấy, dịu dàng chăm chú nhìn cô ấy, nói: "Thật may mắn, chúng ta đã ở bên nhau rồi, không phải sao?"

Chúng ta đã ở bên nhau rồi, không phải sao?

Âm thanh từ micro truyền khắp hội trường, trong ống kính máy quay lộ ra từng gương mặt sững sờ.

Màn hình trực tiếp bùng nổ.

... Ô mai gót chết đi sống lại

... A a a a a oa oa oa oa oa hi hi hi hi hi oa oa oa hi hi hi

... Điên rồi, thêm một người điên!

... Cmn, cmn, cmn, cmn, cmn

... Thế mà... thật sự... công khai rồi

... Bùm!

... Lúc này mị hạnh phúc tới chóng mặt, mị thật sự đẩy một chiếc thuyền authentic sao?

... Lần đầu tiên đẩy đúng thuyền, hợ, kích động tới mức không biết làm gì mới đúng

... Ha ha ha ha ha ha ha ha ha

Fan CP của Quảng Trần cười tới cuối cùng.

Lần này buổi phát sóng trực tiếp thật sự nghẽn rồi.

Không phải đạo diễn hiện trường làm nghẽn, chỉ công khai mà thôi, tuy với địa vị và độ quốc dân cùng nhiệt độ chủ đề vài năm gần đây của hai người Quảng Trần, công khai là một chuyện bùng nổ. Trước kia Kim Quế đã có tiền lệ, mấy mươi năm trước đã có minh tinh công khai xu hướng tính dục, tuy lúc đó không dẫn theo bạn đời, càng không nhắc tới bạn đời Ảnh đế Ảnh hậu.

Cộng thêm việc hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính đang trong quá trình thúc tiến, trong nước sớm đã không có quá nhiều dị nghị, màn hình trực tiếp tan vỡ đơn thuần chỉ là vì số người xem tăng quá cao.

Cư dân mạng văng tục chửi thề với màn hình máy tính quay vòng vòng.

Hiện trường.

Trần Mỹ Linh nắm lấy tay Quảng Linh Linh không buông, nhìn cô ấy cười lên, giọng nói dịu dàng trước giờ chưa từng có, nói: "Cảm ơn quý cô Quảng đã không buông bỏ, tình yêu của chị giúp em bước tới ngày hôm nay."

Quảng Linh Linh tự mình làm theo ý mình trong lễ trao giải lần này lâu như thế, lúc này mới đột nhiên cảm thấy chút xấu hổ.

Ở phía khán giả, Văn Thù Nhàn đan mười ngón tay vào nhau, đè lên trước ngực, biểu cảm hưng phấn, nhỏ tiếng nói gì đó.

Phó Du Quân nhích lại gần, nghe thấy cô nàng nói:

"Hôn một cái, hôn một cái, hôn một cái."

Phó Du Quân: "..."

Làm như thật sự tới đây tham gia hôn lễ.

Phó Du Quân vỗ lên tay Văn Thù Nhàn.

Trần Mỹ Linh trên sân khấu cúi thấp lưng thêm một cái, dắt Quảng Linh Linh xuống sân khấu.

Hai người nắm tay nhau xuống dưới, hiện trường lặng ngắt như tờ.

Vị trí của Quảng Linh Linh ở vị trí hàng một, Trần Mỹ Linh vốn dĩ định đưa cô ấy về chỗ ngồi xong, bản thân cũng về chỗ, ai biết tới chỗ ngồi ở hàng đầu tiên, Quảng Linh Linh nắm lấy tay cô không buông.

Trần Mỹ Linh nói: "Chút nữa em tới tìm chị."

Quảng Linh Linh nói: "Không muốn, chúng ta ngồi cùng nhau, chị thấy bên em có chỗ trống."

Chỗ ngồi không hoàn toàn bị lấp đầy, đặc biệt là sắp tới phần kết thúc, hiện trường có nhiều người có chuyện riêng nên rời đi trước, Quảng Linh Linh muốn ngồi cùng hàng với cô cũng không khó. Nhưng có thể ngồi là một chuyện, có thể ngồi hay không lại là một chuyện khác.

Quảng Linh Linh Mỹ Linh ngồi ở vị trí trung tâm, chạy tới chen chúc ở hàng tư làm gì? Từ khi Quảng Linh Linh bước chân vào giới điện ảnh, ngoại trừ lần được đề cử trong bộ phim đầu tiên, trước giờ chưa từng ngồi ở hàng tư, đã từ mười mấy năm trước.

Quảng Linh Linh kiên trì, Trần Mỹ Linh không thể khuyên ngăn cô ấy, cũng không thể tiếp tục dây dưa chuyện này, liền nghe lời dẫn cô ấy tới hàng tư.

Lấy rồng theo rồng, lấy phượng theo phượng, Quảng Linh Linh vui vẻ đi theo cô.

Hách Mỹ Hoa nhìn bóng lưng của cô khinh miệt một tiếng.

Thật là càng sống càng mất não.

Toàn bộ hàng tư ở chỗ ngồi của Trần Mỹ Linh đều nhường chỗ từ trước, chen chúc trên lối đi, đợi hai người Quảng Trần đi tới, sau đó từng người mới ngồi vào chỗ.

Trước sau trái phải, thỉnh thoảng có ánh mắt rơi trên người hai người, ngập tràn hiếu kì cùng đánh giá. Nếu không phải hai người sóng vai ngồi ở đây, tất cả những gì xảy ra ban nãy, sẽ giống như một giấc mơ mà bọn họ tưởng tượng ra.

Quảng Linh Linh và Trần Mỹ Linh là... người yêu? Chuyện này sao có thể xảy ra chứ?

Hai người đã ở bên nhau từ lúc nào? Tại sao lúc trước không nghe thấy chút phong thanh nào? Mọi người đều lăn lộn trong cùng một giới sao??

Ngoài tình bạn của người ứng cử và người tranh cử, đã không còn ai chú ý tới người đoạt giải Nam diễn viên chính xuất sắc nhất, bọn họ hoang mang vỗ tay theo lời tuyên bố, sau đó ánh mắt lại hướng về đôi ngọc nữ ở hàng tư.

Phàn Hồng ngồi bên trái Trần Mỹ Linh, tuy có suy đoán, nhưng đợi đến khi suy đoán thành thật, vẫn không tránh khỏi sửng sốt.

Một nữ diễn viên khác của đoàn làm phim nhớ tới một chuyện, khi quay "Tiêu Hồng", "bạn trai thần bí" của Trần Mỹ Linh từng tặng cô một chiếc lò sưởi tay rất có giá trị. Lúc đó cô nàng cảm thấy bạn trai Trần Mỹ Linh là trai trẻ được cô bao nuôi, không thể có nhiều tiền như vậy, còn hóng hớt nói đối phương có phải là phú nhị đại hay không, Trần Mỹ Linh lạnh lùng trả lời cô nàng: Không phải.

Hôm nay nhớ lại, cô nàng suýt chút nữa vỗ đùi, chà, Trần Mỹ Linh đâu có bạn trai, chỉ có bạn gái mà thôi.

Vậy bạn trai là chuyện gì? Tin tức kết hôn là chuyện gì?

Càng hỏi càng nhiều vấn đề.

Có rất nhiều người có chung nghi vấn như cô nàng, trong lòng bọn họ đang suy đoán mối quan hệ này là thật hay giả, cùng thái độ đối xử với hai người trong tương lai, chủ yếu là thái độ với Trần Mỹ Linh.

Trong nước vẫn chưa thông qua dự thảo hôn nhân đồng tính, rốt cuộc lúc này danh phận của Trần Mỹ Linh đáng giá bao nhiêu?

Một người mới gần như Văn Thù Nhàn ngồi cạnh cô nàng, với tính cách nhiệt tình cởi mở của Văn Thù Nhàn, chỉ ngồi với nhau một tối, đã kết thân được với người ta, đối phương kéo lấy tay áo của Văn Thù Nhàn, đè giọng nói: "Cậu biết hai người họ là thế nào không?"

Văn Thù Nhàn là bạn cùng phòng của Trần Mỹ Linh, quan hệ tốt đã được công nhận.

Văn Thù Nhàn nói: "Cái gì gọi là thế nào?"

Đối phương nói: "Hai người họ thật sự là quan hệ kia sao?"

Văn Thù Nhàn: "Loại quan hệ nào? Quan hệ bạn đời hợp pháp."

"Thật sao?" Đối phương sửng sốt lên tiếng, lấy tay che miệng, dáng vẻ rất ngạc nhiên, cực giống như nữ chính huênh hoang trong bộ phim nào đó.

Văn Thù Nhàn trợn mắt trong lòng, nghĩ, ban nãy cô không thấy hai người công khai sao?

Phó Du Quân vừa định nhắc nhở Văn Thù Nhàn đừng nói lung tung, Văn Thù Nhàn đã ngồi ngay lại, nghiêm túc xem lễ trao giải không quan tâm đối phương.

Lễ trao giải kết thúc, mọi người nối đuôi nhau ra ngoài.

Đám phóng viên ôm cây đợi thỏ đồng loạt ào tới, chen về phía hai người Quảng Trần. Như thường lệ hai người sẽ tách ra phỏng vấn, hiện tại nếu bọn họ dám tách ra, phóng viên còn muốn gấp hơn họ.

Một tay Quảng Linh Linh bảo vệ Trần Mỹ Linh, vệ sĩ phía trước cô ấy giữ an toàn theo trật tự.

Còn chưa tiến gần, ánh đèn flash dày đặc đã vang lên, phóng viên giải trí điên cuồng hơn gấp bội so với trước kia.

Hai người chiếm vị trí lớn nhất, đám phóng viên vây quanh hai người như giọt nước không lọt, trong sự nỗ lực của vệ sĩ cục diện tạm thời được ổn định.

Cùng với âm thanh flash, micro của phóng viên cũng chen tới, mồm năm miệng mười hỏi:

"Xin hỏi Trần Mỹ Linh, những lời cô nói trên sân khấu có ý nghĩa gì?"

"Xin hỏi Ảnh hậu Quảng, hai người có quan hệ yêu đương thật sao?

"Không phải cô Trần có bạn trai sao? Còn từng lộ tin đồn kết hôn, là cố tình lừa gạt người hâm mộ sao?"

"Hai người đã ở bên nhau bao lâu rồi?"

Quảng Linh Linh chỉ cười không nói.

Cô ấy bất động, Trần Mỹ Linh cũng bất động, thành thật trốn sau lưng vợ.

Quảng Linh Linh nghiêng đầu nhìn cô, hai người nhìn nhau cười lên.

Phóng viên: "..."

Đợi đám phóng viên học được cách từng người nêu câu hỏi, Trần Mỹ Linh trả lời vấn đề đầu tiên: "Chính là ý mà các vị đang nghĩ."

Phóng viên vừa định xoi mói lời nói của cô, Quảng Linh Linh trả lời câu hỏi thứ hai: "Đúng vậy, chúng tôi là người yêu."

Đầu óc phóng viên ầm một tiếng.

Đèn flash điên rồi.

Cách quá gần, tần suất nhanh tới mức khiến người ta không cách nào hô hấp, ngay cả Quảng Linh Linh cũng cảm thấy gần như không thể mở được mắt, cô đưa tay ra sau phản xạ có điều kiện, che mắt Trần Mỹ Linh lại.

Trước mắt Trần Mỹ Linh tối lại, ánh sáng chuyển động khiến người ta muốn choáng váng kia biến mất, chỉ có lòng bàn tay ấm nóng của Quảng Linh Linh dính lên mí mắt mỏng của cô.

Cô cũng từng nhìn thấy thế giới, có lúc nào cần chặn ánh đèn flash, nhưng Quảng Linh Linh chặn cho cô, cô liền ngoan ngoãn nhận lấy, khóe môi vô thức cong lên.

Nếu không phải sợ người khác chụp được dáng vẻ nép vào lòng người của Trần Mỹ Linh, Quảng Linh Linh còn muốn trực tiếp ấn cô vào lòng mình.

Sắc mặt Quảng Linh Linh trầm xuống, nhìn sang Quan Hạm.

Quan Hạm lên tiếng nhắc nhở phóng viên cẩn thận sử dụng flash.

Quảng Linh Linh rất hiếm khi tức giận, nhưng khi cô ấy tức giận đại diện cho việc đám phóng viên thảm rồi. Phóng viên nhìn thấy cơn giận trong mắt Quảng Linh Linh, dần dần kiềm chế lại.

Lại nhìn sang Trần Mỹ Linh được bảo vệ tới mức ngọn gió không lọt, suy nghĩ chuyển động, đã hình thành rất nhiều tiêu đề trong đầu. Trong một khoảng thời gian dài, bọn họ dựa vào tình cảm của hai người Quảng Trần, cũng có thể có cơm ăn.

Nhìn nhận từ góc độ này, hai người Quảng Trần chính là cây rung tiền của bọn họ.

"Không phải cô Trần có bạn trai sao? Còn từng lộ tin đồn kết hôn, là cố tình lừa gạt người hâm mộ sao?" Có phóng viên không thiện ý hỏi lên.

Quảng Linh Linh nhìn phóng viên vừa đưa ra câu hỏi kia, ánh mắt bình tĩnh như nguy hiểm.

Sau gáy tên phóng viên đó lạnh toát.

Trần Mỹ Linh nắm lấy cổ tay Quảng Linh Linh, bảo cô ấy bình tĩnh đừng nóng vội.

Phóng viên: "Trong một chương trình phỏng vấn."

Trần Mỹ Linh nói: "Ừm? Sao tôi nhớ tôi nói là có người thích, nhưng không hề xác nhận giới tính của đối phương."

Ánh mắt phóng viên sắc bén: "Vậy cô giải thích sao về hình ảnh bị lộ?"

Trần Mỹ Linh rõ ràng như giả vờ hồ đồ: "Ảnh nào?"

Cô và Trần Phỉ bất ngờ bị chụp ảnh đi dạo phố, từng bị phóng viên tung lên mạng, Mục Thanh Ngô hỏi Trần Mỹ Linh có muốn xử lí hay không, sau khi Trần Mỹ Linh và Quảng Linh Linh bàn bạc, quyết định trước khi cô và Quảng Linh Linh khai, việc này coi như làm bia đỡ đạn cho xu hướng tính dục của cô, ai ngờ kì này đám phóng viên quá vô dụng, còn có hành động của An Linh, Trần Phỉ vẫn luôn là "bạn trai thần bí" của Trần Mỹ Linh. Cô không thừa nhận, không phủ nhận, cư dân mạng nghĩ gì thì liên quan gì tới cô?

Phóng viên nghẹn lời.

Anh ta hòa hoãn lại, hỏi: "Vậy tin tức kết hôn là thế nào?"

Trần Mỹ Linh mím môi, đang do dự có nên nói hay không. Tin tức kết hôn xác thực là sự thật, cô còn phát kẹo hỉ ở phim trường, chính miệng nói đã kết hôn, không thể nói có thành không, nhưng liên quan tới chuyện riêng tư của cô và Quảng Linh Linh, cô không muốn nói.

Trần Mỹ Linh quyết định trả lời qua loa.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, Quảng Linh Linh đã lạnh lùng nói với tên phóng viên kia: "Có nhất thiết phải bàn giao với anh không?"

Phóng viên: "..."

Khóe môi Trần Mỹ Linh chầm chậm cong lên nụ cười.

Xem ra bản thân vẫn còn xanh và non, phải học tập Quảng Linh Linh thật tốt.

Phóng viên nuốt xuống ngụm máu đã trào lên yếu hầu, tiếp tục hỏi: "Là hai người đã âm thầm tổ chức hôn lễ đúng chứ?"

Ánh mắt của Trần Mỹ Linh và Quảng Linh Linh lạnh lùng, đồng thanh: "Có liên quan gì tới anh sao?"

Tên phóng viên kia: "..."

Hiện trường có phóng viên phì cười thành tiếng.

Bị hai người Quảng Trần liên thủ đối đầu, phần vinh hạnh tàn khốc này, có lẽ rất hiếm gặp.

Tên phóng viên kia trọng thương lùi đi, đổi người khác tới hỏi.

"Xin hỏi hai vị đã bên nhau bao lâu rồi?"

Sắc mặt Quảng Linh Linh hòa hoãn hơn chút, trầm ngâm nói: "Rất lâu rồi."

Trần Mỹ Linh ở một bên nói: "Lúc nhỏ hai chúng tôi là hàng xóm."

Ánh mắt phóng viên đột nhiên sáng lên: "Thanh mai trúc mã, không đúng, thanh mai trúc mai sao?"

Trần Mỹ Linh gật đầu mỉm cười.

Phóng viên đưa ra câu hỏi là một cô gái trẻ tuổi, lập tức lộ ra trái tim thiếu nữ: "Oa, ngưỡng mộ quá."

Quảng Linh Linh bị cô nàng chọc cười, nói: "Cảm ơn bạn."

Vị phóng viên này rất đứng đắn, nói: "Chúc hai vị trăm năm hòa hợp, vĩnh kết đồng tâm."

Ánh mắt Quảng Linh Linh trở nên vui vẻ.

Cô nàng có được sự chú ý của Quảng Linh Linh, được hỏi nhiều hơn người khác rất nhiều, có những vấn đề nếu là người khác hỏi chắc chắn sẽ bị chặn họng, nhưng Quảng Linh Linh vẫn tốt bụng dịu giọng trả lời: "Không, chúng tôi không trưởng thành cùng nhau, lúc nhỏ vì sự cố bất ngờ nên đã chia cách rất nhiều năm, sau khi trưởng thành mới gặp lại."

"Duyên phận sao?" Quảng Linh Linh cười nói, "Tôi cũng thấy vậy, có thể thấy ông trời muốn chúng tôi ở bên nhau."

"Em ấy rất tốt, cụ thể tốt thế nào thì không thể nói cho mọi người nghe được." Quảng Linh Linh cười cong mắt.

"Tôi rất dựa dẫm vào em ấy."

...

Hai người tiếp nhận phỏng vấn xong liền rời đi, nữ phóng viên kéo nhiều hận thù nhất cũng chuồn mất, nhanh chóng quay về viết bản thảo xuyên đêm.

Đêm khuya 12 giờ.

Quảng Linh Linh đăng bài mới trên Weibo.

Quảng Linh Linh:

[Xin chào, bà Quảng @Trần Mỹ Linh]

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro