Chap 18
----------------------------
Kỳ nghỉ ngắn ngủi kết thúc một cách nhanh chóng như vậy, đã hơn một tuần trôi qua LingLing vẫn chưa gặp lại Orm Kornnaphat mặc dù phòng trưng bày tranh nơi Orm Kornnaphat làm việc lại ngay ở tầng trệt chỉ cách phòng cô vài tầng lầu. Mà nói cho chính xác hơn LingLing đã khiến mình trở nên bận rộn hơn để không phải nghĩ đến Orm Kornnaphat nữa.
Cái sự trưởng thành đôi khi thật sự mệt mỏi, vì khi con người ta trưởng thành rồi cũng là lúc con người ta hiểu rõ bản thân cùng cảm xúc của chính mình nhất, nó không còn mơ hồ như khi ta còn trẻ để phải mất một thời gian mới có thể xác định. LingLing biết cô đã không thể nào gạt bỏ hình ảnh Orm Kornnaphat ra khỏi suy nghĩ của mình được nữa, biết là điều này thật không đúng nhưng từ sâu thẳm trong trái tim của mình, nó luôn nói rằng cô không hề sai.
Buông một tiếng thở dài, LingLing thả lưng mình dựa vào chiếc ghế đang ngồi. Phòng làm việc của LingLing không cao, bù lại lại có được một chỗ tầm nhìn lại rất thoáng. Nhìn bầu trời đã tối đen xuyên qua tấm kính sau lưng, LingLing liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay mình, thoáng chút giật mình khi cây kim ngắn đã chỉ đến số mười một. Cô không nghĩ mình đã ngồi thừ ra một lúc lâu như vậy.
LingLing chậm rãi đứng dậy và thu dọn đồ của mình, đã đến lúc cũng phải về nhà. Thang máy dừng lại ở tầng cuối cùng một cách nhanh chóng, LingLing bước đi thật nhẹ trên dôi giày cao gót của mình, vẫn không thể từ bỏ thói quen dừng lại một chút để ngoái nhìn phòng tranh mà hơn một tuần nay Orm Kornnaphat làm việc trong đó.
Tòa nhà yên ắng cộng thêm tiếng gót giày vang vọng của mình khiến LingLing không chú ý khi đi từ thang máy đi ra, giờ đứng yên một lúc lại nghe thấy tiếng đàn piano ở đâu đó vang lên. Nghe như nó phát ra từ phòng triễn lãm, LingLing đi lại gần hơn, đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa kiếng để bước vào.
Tiếng đàn đúng là phát ra từ đây....
LingLing hết sức bước thật nhẹ để tiếng gót giày của mình không kêu thành tiếng. Phòng triễn lãm vốn có một bức tường ngắn ở giữa để ngăn căn phòng ra làm hai, LingLing tự tìm cho mình một chỗ dựa ở bức tường đó. Cô biết rõ ai là người đang chơi piano và bản nhạc này khiến cô không hề muốn quấy rầy người đang chơi nó, khẽ liếc nhìn người đang ngồi phía sau cây dương cầm trắng, lòng LingLing lại dâng lên một cảm xúc lẫn lộn.
LingLing nghe từng nốt nhạc vang vọng trong căn phòng vốn ngổn ngang màu vẽ và bụi thạch cao, cô tự hỏi Orm Kornnaphat đang mang một tâm trạng như thế nào lại đánh ra một bản nhạc nghe buồn đến thế. LingLing đưa tay trái chạm đến trái tim mình, cô không hiểu là do cô, do bản nhạc hay là do chính Orm Kornnaphat khiến cô có cảm giác như thế này, một cảm giác đau lòng xuất phát từ tận sâu trong trái tim cô. Nó làm cho cô dâng lên một nỗi nhớ về một ai đó, một ai đó mà cô rất yêu thương. LingLing vẫn đứng nép ở bức tường, ánh mắt của cô giữ lại trên khuôn mặt Orm Kornnaphat chẳng rời.
Từng nghe Orm Kornnaphat nói em ấy ghét mưa, nhưng nghe ra lại không phải vậy, mỗi nốt nhạc vang lên tựa như những giọt mưa rơi, rớt vào đôi tai của cô. LingLing lúc này có thể không chơi được piano nhưng cô dám khẳng định mình hiểu rõ về nó, bản nhạc mà Orm Kornnaphat đang chơi chắc chắn không phải là bản nhạc được phát hành phổ biến, LingLing chưa từng nghe qua nó nhưng giai điệu của nó nghe thân quen đến lạ.
Bản nhạc kết thúc một cách chậm rãi như lúc nó bắt đầu. Không gian yên lặng sau đó chấm dứt bằng tiếng lộp cộp theo mỗi bước chân của LingLing.
"Bản nhạc rất hay."
Bất ngờ thoáng qua trên khuôn mặt của Orm Kornnaphat nhanh chóng biến mất, thay thế bằng một nụ cười mỉm hướng về phía người vừa lên tiếng.
"Cám ơn"
"Bản nhạc này chưa từng phát hành trên thị trường."
Orm Kornnaphat có chút ngạc nhiên với câu hỏi mang tính chất khẳng định của LingLing.
"Phải. Là do một người sáng tác, và đúng là nó chưa từng phát hành vì nó không được sáng tác để phát hành."
"Bản nhạc nghe rất tuyệt, là ai đã sáng tác nó." – LingLing thắc mắc, cô nhận được câu trả lời sau một lúc im lặng của Orm Kornnaphat.
"Người thương."
LingLing thoáng trầm mặc, cô hiểu ý nghĩa sâu trong hai chữ người thương đó. Bản nhạc này được sáng tác dành tặng cho Orm Kornnaphat nhưng hai chữ thoát ra từ môi Orm Kornnaphat lại mang một nỗi xót xa đâu đó.
"Bản nhạc này tên là 'I miss you', giai điệu lúc trước có chút tươi vui hơn nhưng qua tay em lại nghe buồn thảm đến vậy."
"Có lẽ em quá nhớ mong người đó rồi."
LingLing mỉm cười nhẹ, dù cô biết mình không thật sự muốn cười như thế.
"Có thể không quên đi không, LingLing ?"
"Có muốn quên đi không, Orm Kornnaphat ?"
Một câu hỏi được trả lời bằng một câu hỏi. Nỗi nhớ chung quy là một loại dày vò, nói thì dễ, làm thì khó, đâu phải muốn nhớ thì nhớ, muốn quên thì quên.
Orm Kornnaphat nhìn sâu vào đôi mắt màu hổ phách của LingLing, chợt bật cười to.
"Không cần phải nghiêm trọng vậy chứ, chỉ là một bản nhạc thôi mà."
"Tại em đột nhiên nghiêm túc." – LingLing cũng cười theo Orm Kornnaphat
"Đã rất trễ rồi, giờ này chị mới xong việc sao."
"Cũng như em thôi mà, chị đang trên đường về thì lại nghe thấy tiếng đàn của em. Rất may lại không bỏ lỡ." – LingLing bỗng thở ra một hơi – "Tại sao chị lại quên mất một thứ rất tuyệt vời như cây đàn piano này nhỉ."
Orm Kornnaphat nhích sang một bên, vỗ lấy chỗ còn trống trên chiếc ghế mà mình đang ngồi – "Lại đây."
LingLing ngồi xuống theo lời Orm Kornnaphat, bàn tay đang đặt trên đùi của mình chợt bị Orm Kornnaphat nắm lấy, em ấy đặt bàn tay cô lên phím đàn màu trắng trước mặt.
"Nếu trí não khiến chị quên mất, thì hãy dùng đôi tay này nhớ lại. Lý trí có thể quên, nhưng cảm giác thì không bao giờ có thể mất đi." – Orm Kornnaphat vỗ nhẹ lên mu bàn tay của LingLing – "Chị xem, cách chị đặt bàn tay lên phím đàn chưa bao giờ thay đổi, vẫn luôn là cái cách của riêng chị khi chị bắt đầu một bản nhạc."
LingLing ngó xuống đôi tay của mình, vẫn tiếp tục nghe Orm Kornnaphat nói.
"Dùng bàn tay phải của chị ,làm theo em."
Từng ngón trên bàn tay phải của Orm Kornnaphat nhẹ nhàng gõ xuống một cách chậm rãi, miệng cũng theo đó mà lặp lại.
"Twin...kle.....Twin....kle.....lit....tle.....star."
"Không cần phải theo những nốt nhạc cứng nhắc trên giấy khiến chị đau đầu, cứ theo những giai điệu quen thuộc trong trí nhớ của chị . Phím nào thấy quen thì cứ gõ xuống, sai thì gõ lại. Trước giờ chị vẫn luôn đi theo cảm giác, giờ cũng cứ như vậy, không cần theo quy luật nếu chị không muốn."
LingLing gật đầu, cô lặp lại theo Orm Kornnaphat. Khóe môi cô khẽ cong khi cô biết mình đã lặp lại đúng như những gì Orm Kornnaphat đã bắt đầu, lần đầu tiên khi cố gắng chơi một bản nhạc, LingLing không thấy đầu mình bị đau.
Orm Kornnaphat và LingLing Kwong, cứ một người đi trước một người theo sau, một người tông cao một người tông thấp, quanh quẩn bên phím đàn trắng đen, quên luôn cả thời gian dần trôi, không thấy được bầu trời bên ngoài đã tối đen như thế nào, lẽ dĩ nhiên cũng không thể thấy một bàn tay vừa rời khỏi thanh sắt trên cửa kính.
Ira kéo chặt hơn chiếc áo khoác dài trên người mình, bỏ lại sau lưng tòa nhà nơi LingLing làm việc. Vốn định làm LingLing bất ngờ khi chị ấy bảo sẽ làm việc đến tận khuya, lại thấy khoảnh khắc chẳng thể xen vào. Ira không hiểu sao bản thân cô không thấy khó chịu, cô bình thản đến lạ, nhưng không khỏi cảm thấy có chút lạnh lẽo. Lấy chiếc điện thoại to bản khỏi túi xách, lưỡng lự lướt đến một cái tên quen thuộc, cuối cùng cũng vuốt về bên phải cái tên được hiển thị. Không lâu sau đó một chiếc volkswagen màu trắng sữa trờ tới.
Tawan ngồi trong xe nhìn bóng lưng của Ira, cô còn chẳng biết đêm nay mình còn có thể ngủ được hay không. Tawan bật cười chịu thua với chính mình, hai giờ sáng, đã hai giờ sáng và chỉ một cuộc điện thoại có thể làm cô bỏ ngay cái sự ngủ vốn đã ít ỏi của mình. Những gì liên quan đến Ira đều được đặt lên hàng đầu, ngay cả cái nơi nguy hiểm này cô cũng chẳng màn. Tawan với lấy chiếc áo khoác ở băng ghế sau rồi mở cửa bước ra ngoài.
Một hành động được gọi là điên rồ nếu để quản lý của cô biết được, chẳng biết được có bao nhiêu tay săn ảnh đang trốn ở mấy cái góc xó xỉnh nào đó mong chộp được một tấm hình của cô để giật tít trang báo ngày mai bảo rằng nữ diễn viên Tawan Rachanun hẹn hò ở sông Chao Phraya lúc đêm khuya. Kể ra có cái mác bạn thanh mai trúc mã cũng có cái hay của nó, có bàn tán thế nào cũng chỉ cần quăng ra hai chữ "bạn bè" rồi im lặng là xong.
Cơn gió đêm thổi qua thật lạnh lùng, chẳng thèm thương cho người hứng lấy nó. Tawan bước lại nơi Ira đang đứng, khoác lên vai em ấy chiếc áo khoác của cô. Mọi lần, Ira đều ngồi trong xe để trò chuyện với cô, nhưng hôm nay em ấy lại bảo muốn ra ngoài hóng gió.
"Chị, chị không nên ra khỏi xe." – Ira giật mình, cô lo lắng nhìn Tawan.
"Không sao, chị tự biết sẽ như thế nào. Em không lạnh à ?"
"Một chút thôi."
Ira trả lời rồi tiếp tục nhìn về phía con sông vẫn đang lẳng lặng trôi. Tawan chống tay xuống lan lan nhìn Ira đang khoanh tay đứng đó, như đang cố tự ôm lấy bản thân mình vậy.
"Chuyện gì vậy Ira, nói cho chị nghe xem ?" – Tawan hỏi và chờ đợi câu trả lời của Ira.
"Chị...."
"Ừ"
Ira chỉ gọi cô rồi lại yên lặng. Bên cạnh Ira, kiên nhẫn là điều mà Tawan làm được giỏi nhất.
"Năm năm trước... là chuyện gì vậy chị?." – Ira hỏi mà không nhìn Tawan.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro