Chap 23
Liếc nhìn làn hơi xám bốc lên nhè nhẹ từ cốc cà phê giấy bên cạnh, Namtan buông một hơi thở nặng nề, hạnh phúc của Orm Kornnaphat có lẽ cũng chỉ mong manh như làn hơi đó, đẹp đẽ ấm áp nhưng lại chóng tan. Người ta đau lòng không phải vì tình yêu đã kết thúc mà là khi mọi thứ đã kết thúc, duy chỉ có tình yêu vẫn còn, tình yêu của Orm Kornnaphat quá sâu đậm chẳng thể nào tan biến như làn hơi kia.
Namtan biết Orm Kornnaphat đã cố gắng thật nhiều, chính cô là người tận mắt chứng kiến sự cố gắng đó, cũng chính cô là người hiểu rõ nhất những cố gắng đó vô vọng biết dường nào. Orm Kornnaphat là người mạnh mẽ nhất mà Namtan Tipnaree từng biết, có điều cái giá để đổi lấy sự mạnh mẽ không hề nhỏ một chút nào. Con người ta càng trở nên mạnh mẽ thì lại càng cô đơn, đôi vai càng cứng bao nhiêu thì lại lẻ loi bấy nhiêu.
Có đôi khi Namtan rất nhớ một Orm Kornnaphat của ngày xưa, có chút ồn ào nhưng lại tràn đầy sức sống, cái không khí mà em ấy tạo ra cho những người xung quanh thật sự tuyệt vời. Thời gian trôi qua đôi khi cũng rất nghiệt ngã, con người ngày xưa, ngay cả Orm Kornnaphat cũng đã khẳng định với cô trước đây, là một người chẳng thể nào tìm lại được. Có điều, Orm Kornnaphat đã luôn cố gắng khiến cho mọi thứ trở nên tốt hơn thì vì cớ gì Namtan Tipnaree lại không ở bên cạnh, chỉ mong nỗi đau còn lại này, bạn của cô sẽ vượt qua được.
Namtan ném cốc cà phê giấy đã cạn vào thùng rác gần đó, phủi thẳng lại vạt áo của mình rồi trở lại bệnh viện. Orm Kornnaphat vẫn chưa tỉnh dậy, Pansa và Tawan vẫn đang nghe Film kể lại chuyện ở bên Nhật. Pansa liếc nhìn Namtan với ánh mắt sắc lẻm khiến Namtan chỉ biết nhe răng cười kiểu 'mình biết tội mình lớn rồi'.
Film ngừng lại khi kể đến việc Orm Kornnaphat được đón trở về từ sân bay. Không chỉ một mình Film, Namtan cảm thấy đó là đoạn ký ức muốn quên đi nhất, một Orm Kornnaphat như thế cô không bao giờ muốn nhìn thấy một lần nữa. Không chỉ trong thoáng chốc chỉ còn lại vài tiếng thở nặng nề.
"Cậu đã nói là Orm Kornnaphat đã khỏi hẳn bệnh tim, tại sao bây giờ lại như vậy ?" - Pansa hỏi sau khi liếc nhìn người bạn đang nằm phía góc phòng.
"Nói thế nào nhỉ?." - Namtan trầm ngâm - "Mặc dù không thấy nhưng cậu chắc cũng tưởng tượng được khoảng thời gian đó đối với Orm Kornnaphat là như thế nào. em ấy gần như là một cái xác không hồn, có ăn có uống nhưng không thể ngủ về đêm, đến nỗi thuốc ngủ mà Film kê cho em ấy cũng không còn tác dụng. Đến một ngày, Film phải trực đêm tại bệnh viện, mình có công tác đột xuất. Mình đã cố hết sức để trở về lúc rạng sáng..." - Namtan hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục - "Mình mở cửa phòng Orm Kornnaphat để xem xem em ấy thế nào. Đập vào mắt mình là một đống chai rượu trên sàn, em ấy thì ngồi bên gục bên cạnh giường. Mình chạy lại lay em ấy thì phát hiện em ấy đã bất tỉnh, mình chỉ biết cõng em ấy thật nhanh đến chỗ của Film."
Nhận được cái nhìn của Film, Namtan tiếp tục.
"Nói cho dễ hiểu thì người em ấy vốn dĩ là một cái ấm thuốc khi điều trị bệnh tim, nên có rất nhiều thứ phải kiêng để tránh phản ứng, rượu là một trong số đó. Hôm đó may mắn Namtan đã về kịp lúc, nếu không.... Từ đó, cơ thể Orm Kornnaphat phản ứng rất mạnh với rượu, nôm na là dị ứng với rượu, nên tối nay em ấy mới như thế. Tawan, em làm rất tốt, cám ơn em."
"Nó chẳng phải là chuyện phải làm sao, em không thể ngăn được chị ấy nên chỉ biết gọi P'Namtan. Nếu em biết rượu nghiêm trọng đến vậy, em tuyệt đối không để chị ấy đụng đến chai rượu đó."
"Hai cậu đã làm rất nhiều, mình chỉ ước lúc đó mình cũng có thể ở bên cạnh để giúp hai cậu, có thể ở bên cạnh Orm Kornnaphat. Cũng may mọi chuyện cũng trở nên tốt hơn trừ tình huống tối nay." - Pansa ngã vào lưng ghế, chậm rãi cất tiếng.
"Orm Kornnaphat thoát khỏi tình cảnh đó không phải do bọn mình, là do một người." - Namtan quay đầu sang nhìn Film nở nụ cười nhẹ - "Số phận rất kì lạ, nó là điều không may đối với người này, lại mang đến một tia hy vọng cho một người khác, không tuyệt đường của ai bao giờ."
"Ai ?" - Pansa hỏi.
Namtan đang định trả lời Pansa thì nghe tiếng ma sát của vải phát ra ở chiếc giường mà Orm Kornnaphat đang nằm. Cả nhóm đồng loạt quay đầu sang góc phòng, Orm Kornnaphat lay nhẹ cánh tay đang truyền nước biển của mình, chậm rãi mở mắt.
"Cậu tỉnh rồi?" - Film cười nói
Orm Kornnaphat cũng đáp lại bằng nụ cười yếu ớt của mình, đưa mắt nhìn xung quanh phòng bệnh, có Pansa và Tawan cũng mỉm cười nhìn lại cô. Đến Namtan lại thấy cậu ấy cau mày nhìn cô.
"Tỉnh rồi ?"
Namtan phun ra hai chữ. Nhận được cái gật đầu của Orm Kornnaphat liền chẳng thèm liếc em ấy thêm cái nào nữa, quay sang nói với Film.
"Film, mình về trước."
Nói rồi cũng chẳng đợi ai đồng ý, Namtan xoay người, bỏ lại sau lưng tiếng đóng cửa mạnh bạo của mình.
"Đừng để ý tới cái tính giận dỗi trẻ con của cậu ấy, sáng mai lại quay lại ngay thôi. Ngủ thêm một lát nữa đi, sáng mai cậu mới có thể ăn uống đi lại được, giờ thì cứ nằm yên đấy." - Film vỗ nhẹ bàn tay của Orm Kornnaphat - " Hai người cũng nên về nghỉ ngơi đi nhất là Tawan, Namtan chắc chắn đang đợi ở bãi giữ xe. Mình sẽ ở đây với Orm Kornnaphat đêm nay, đừng lo lắng."
Pansa và Tawan gật đầu, nói thêm vài câu với Orm Kornnaphat rồi nhanh chóng ra về, để lại không gian cho Orm Kornnaphat nghỉ ngơi. Orm Kornnaphat cũng rơi vào giấc ngủ ngay sau đó, cô vẫn còn rất mệt khi trở ra từ phòng cấp cứu.
----------------------------------------------
LingLing gõ gõ ngón tay mình trên bàn làm việc, mắt vẫn nhìn chiếc ví màu đen trên bàn không rời. Đêm qua LingLing chẳng thể ngủ yên giấc, cái cảm giác bồn chồn lo lắng không yên cứ đeo bám lấy cô. LingLing đành đến công ty sớm hơn mọi ngày bỏ qua những suy nghĩ về những chuyện xảy ra hôm qua của cô. Nhắc lại bữa tiệc đêm qua, LingLing không khỏi đau đầu, khi cô trở lại tìm bạn mình lại tìm mãi không thấy, gọi điện cũng chẳng ai bắt máy. Buồn bực trở lại quầy bar, nhân viên phục vụ đưa cho cô chiếc ví bảo rằng bạn của cô để quên và vì họ đã ra về nên không thể trả lại, đành nhờ cô trả lại giùm.
LingLing ngập ngừng một lúc lại quyết định mở chiếc ví ra một lần nữa, cô đã biết bên trong chiếc ví đó có cái gì nhưng vẫn không thể ngăn mình kiểm tra một lần nữa. LingLing kéo nhẹ tấm ảnh ra khỏi ngăn chứa thứ ba, nhìn thật lâu hai khuôn mặt trong ảnh, một là Orm Kornnaphat với mái tóc màu xám xanh, một là chính cô với mái tóc màu nâu. Cánh tay LingLing ôm lấy bờ vai của Orm Kornnaphat, nhìn nụ cười của chính mình cô không thể không thừa nhận, rằng ngay tại thời điểm đó cô đã có biết bao nhiêu hạnh phúc. Nụ cười mà hình như đã rất lâu rồi cô chưa lặp lại nó với bất kì ai. Công việc mà cô tiếp quản từ cha mình, tuy không phải là công việc cạnh tranh khốc liệt trên thương trường nhưng nó cũng khiến con người cô dần trở nên khô khốc hơn. Mặt sau của tấm ảnh ghi lại dòng chữ với hai nét chữ khác nhau một trong số đó là của chính cô 'with my lighthouse & with my sunshine'.
Màu tóc nâu làm cô nhớ đến hình xăm bên hông của mình, mà cô thì ại không nhớ mình đã xăm nó vào lúc nào, với tính cách của mình cô chưa từng nghĩ đến việc gắn bất cứ một cái gì trên cơ thể mình chứ đừng nói đến là một hình xăm rất to. LingLing đưa tay chạm nhẹ lên hông, một cái dream catcher mang theo ba phiến lông vũ dài, dọc theo phiến lông vũ là dòng chữ nghiêng follow your heart thật mềm mại. Krystal trước kia cũng có nhắc đến việc cô từng nhuộm tóc khi tốt nghiệp trung học nhưng lại không biết cô có hình xăm này khi nào.
Sau tai nạn, LingLing cho rằng mình có một thời đại học nổi loạn, cô không nhớ gì về nó có lẽ khoảng thời gian đó không có gì đáng để nhớ cho đến khi cô gặp Orm Kornnaphat và cho đến khi cô nhìn thấy tấm hình này. Và giờ, LingLing biết rằng, đoạn ký ức mà cô đã quên chính là đoạn thời gian xảy ra rất nhiều biến cố trong cuộc đời mình, kể cả tình yêu.
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của LingLing, cô cất tấm hình vào trong túi của mình, gật đầu với thư ký của mình.
"Giám đốc. Bên phía họa sĩ The Lighthouse vừa liên lạc, họ muốn hủy buổi triển lãm tranh vào tuần tới. Mọi chi phí đền bù họ sẽ thực hiện theo hợp đồng đã ký kết, họ yêu cầu chúng ta gửi biên bản hủy hợp đồng sang đó."
"Lý do ?"
"Họ không nói rõ lý do. Chỉ bảo chúng ta thực hiện càng nhanh càng tốt vì họ cần trở lại Nhật Bản."
"Tôi biết rồi. Không cần làm gì cả, chờ chỉ thị của tôi. Cô ra ngoài trước đi."
Thư ký vâng một tiếng rồi quay trở ra ngoài. LingLing nhấn số điện thoại gọi cho Namtan nhưng Namtan không bắt máy. Suy nghĩ một chút, LingLing với lấy túi xách của mình rồi ra khỏi công ty. Trên trục đường lớn, LingLing vẫn không ngừng suy nghĩ, mọi việc đang rất bình thường tại sao lại như thế này.
Rất nhanh, LingLing đã đứng trước văn phòng làm việc của Namtan, thư ký của Namtan đã ngăn LingLing lại từ ngoài cửa nhưng hiển nhiên chẳng thể ngăn được. Đẩy mạnh cửa phòng làm việc của Namtan, LingLing bước vào mà không cần gõ cửa, thấy Namtan ngẩng đầu lên nhìn mình sau lại nhìn viên thư ký phía sau đang ríu rít xin lỗi.
"Không việc gì, cô ra ngoài trước đi." - Namtan gật đầu với thư ký của mình.
"Có việc gì LingLing ?" - Namtan rời khỏi chiếc ghế đang ngồi, vòng sang phía trước bàn làm việc, hơi tựa người vào đó.
"Tại sao lại hủy hợp đồng ?"
"Mình và Orm Kornnaphat cần trở về Nhật. Nếu cậu muốn nói chuyện này thì không cần phải bàn nữa, bên mình sẽ lo mọi thủ tục, không cần phải lo lắng."
"Vì cớ gì cậu lại trở nên xa cách như vậy. Ngữ khí của cậu, hệt như những kẻ làm ăn trên thương trường. Chúng ta là bạn, không phải sao?" - LingLing nhìn thẳng vào mắt của Namtan, Namtan cũng đáp lại ánh mắt của cô, một lát sau lại thở ra một tiếng.
"Có lẽ như vậy cũng tốt, chúng ta cứ như những đối tác làm ăn, sau này nhất định sẽ tìm cậu hợp tác. Dù gì cậu cũng không nhớ, mình lại rời Thái Lan khá lâu, trở nên như vậy cũng là điều đương nhiên."
"Nếu cậu đã muốn như vậy, mình không ép, mình hiểu tính cậu. Vậy được, mình muốn gặp Orm Kornnaphat, mình không thể gọi được cho em ấy." - LingLing vẫn không bỏ cuộc.
"Không cần. Orm Kornnaphat đã giao cho mình xử lý, có việc gì cứ tìm mình là được."
Namtan đáp lại ngay lập tức khiến LingLing có chút bất ngờ, cô nhận ra có một chút nóng giận trong giọng nói của Namtan.
"Orm Kornnaphat đã xảy ra chuyện gì ?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro