Chương 17: Namtan


"Anh gì ơi, anh ngồi chỗ của tôi mà!".

Sau khi nghe, biết không phải tìm cô. Phản ứng đầu tiên là cô vẫn tiếp tục ngồi im, lúc này đã hoàn toàn quên mất bản thân đang giả nam.

Qua mấy giây, cô gái thấy Orm hoàn toàn không thèm đếm xỉa, hơi nổi nóng. Mới đến trước mặt Orm, huơ huơ cánh tay trắng nõn gần như trong suốt - "Anh gì ơi, anh đang ngồi chỗ của tôi!!! Phiền anh nhường ghế lại được không?" - giọng điệu của cô mãnh liệt bất mãn.

"Hả?" - lúc này Orm mới có phản ứng, cô gái này gọi mình á! Sao lại là anh?

"Thật ngại quá! Hình như ghế của tôi số mười ba? Không phải chỗ này sao?" - Orm lấy vé xe trong túi ra kiểm tra, là ghế số mười ba đâu có nhầm a!!!

Cô gái thấy Orm một bộ 'Chính cô mới nhầm!', không nhịn được trợn tròn mắt - "Ghế anh mười bốn, đối diện mười ba..." - đợi đã? Hình như giọng đàn bà? Vì vậy cô gái mở to hai mắt cẩn thận quan sát người đàn bà có bề ngoài đàn ông, chẳng lẽ là T*? Dáng dấp thật xinh đẹp a! Làm T thật đáng tiếc!

Vì vậy cô di chuyển đồ đạc sang ghế đối diện, chẳng qua cũng chỉ cách một cái bàn ở giữa.

Lúc này Orm mới để ý hình dáng cô gái, là con lai rõ ràng!!! Mái tóc thẳng dài màu sợi đay rũ ngang hông, không gió lay động, vẻ kiều mị khả ái không thể tả hết, nổi lên ngũ quan tinh tế, nhưng tướng mạo lại rất giống người Châu Á, có lẽ da thịt trắng nõn với đôi mắt xanh của người Châu Âu minh chứng cho cô bé đúng thật là con lai.

Orm lần đầu tiên thấy cô gái có thể sánh ngang Lingling Kwong, chỗ nào cũng khiến cô không nhịn được nhìn thêm vài lần, có điều nhiều nhất cũng chỉ dừng ở thưởng thức và hiếu kỳ, hiếu kỳ cô gái lai người nước nào thôi. Nhưng mà cô gái lai người ta đâu có biết cô chỉ nghĩ như vậy, ai kêu cô cứ nhìn người ta suốt một cách hăng hái thế chứ?

Cô gái kia chú ý thấy cô gái mặc quần áo nam đối diện cứ nhìn mình chằm chằm, trách sao không khỏi mất tự nhiên, vì vậy đôi mắt xanh thẳm câu hồn liền trừng lên, tỏ ý cô đừng có chăm chăm nhìn nữa.

Orm thấy cô gái trừng mắt hơi tức giận, cũng không còn chăm chăm nhìn đối phương, chỉ có điều trong lòng vẫn một mực suy đoán cô gái lai nước nào? Mà tiếng Thái giỏi vậy!

Lúc này, tiếng di động của cô bé người lai nọ reo lên - "Yoko, chắc phải một giờ nữa tớ mới đến Pattaya, cậu đợi thêm một lát nha!" - cô gái nhẹ giọng mang theo áy náy nói với người bên kia điện thoại.

", cậu làm trò gì vậy? Hả!!! Tớ với Faye chờ cậu ở đây đã ba tiếng đó, bây giờ cậu nói với tớ một tiếng nữa mới đến!!!" - Bên kia cô gái tên View phát tiết gào thét.

"Sorry, sorry... Tớ gạt cha lẻn ra ngoài mà, cậu cũng biết nhà tớ nghiêm như vậy, lén đi cũng phải lượn hết mấy con đường chứ...".

"Cái gì??? Cậu gạt công tước Mike lén chạy từ Pháp sang đây, còn kêu bọn tớ ra đón? Cậu cố ý muốn cho bọn này chết có phải không?" - đối phương cơ hồ đã xù hết cả lông.

"Không đâu, không đâu! Yên tâm đi! Tớ đã rất lâu không đến đây, cậu nhẫn tâm không tiếp đón tớ sao? Hơn nữa có tớ ở đây, ông ấy sẽ không động vào các cậu!" - cô bé người lai vừa nói vừa thề son sắt.

"Cậu chẳng hiểu gì cả!!! Tốt nhất để tớ xuống trạm thấy bản mặt cậu, không thì chúng ta tuyệt giao!!!" - hung hãn nói xong, cô bé được gọi là Yoko kia kiên quyết ngắt máy không chút do dự.

Trong lúc cô bé nói điện thoại Orm vô tình nghe thấy lẻn đi gì đó, mới phát hiện có lẽ cô bé với mình là 'đồng đạo'! Cũng ăn mặc quần áo nam toàn thân, chỉ có điều mũ lưỡi trai đã gỡ xuống cầm trên tay, mà lúc trước chỉ chú ý dung mạo, nên mới không phát hiện trang phục cô bé.

"Nhìn gì mà nhìn, tôi không thích phụ nữ! Đặc biệt là loại giả đàn ông!!!" - bởi vì vừa mới ngắt máy có hơi nổi nóng, lại thấy Orm lại bắt đầu chăm chăm nhìn, mới tức giận la hét cô đang ngồi đối diện.

"Chị cũng không thích phụ nữ, chỉ có điều, chị thấy hoàn cảnh tụi mình có đôi chỗ tương tự nga!" - Orm không chút để bụng thái độ cô bé người lai, hơi tươi cười với em, nụ cười tương tự gió mát ngày hè, nhẹ nhàng khoan khoái mà vui vẻ.

Nói xong, Orm cũng lấy mũ lưỡi trai xuống, sau đó bung xõa mái tóc, vì vậy làn tóc đen mượt tự nhiên rũ xuống bên hông, cô lại lấy tay sửa sang mái tóc, tiên nữ giáng trần Orm xuất hiện như vậy trước mặt cô bé người lai.

Giây phút Orm bỏ mũ lưỡi trai xuống cô bé người lai nọ thừ người, lại thấy cô ấy lắc lắc đầu hơi có một tia quyến rũ, mái tóc đen tuyền khoác lên bả vai một cách tự nhiên, nhất thời để cô bé có một loại cảm giác vạn phần tươi đẹp đối với người con gái trước mắt này.

"Em gái, em gái..." - Orm thấy cô bé người lai đối diện lại sững sờ chăm chăm nhìn mình, cũng học đối phương huơ huơ tay trước mặt, tỏ ý muốn cô bé hoàn hồn!

"Thế... thế chị cũng lẻn nhà đi hả?" - lúc cô bé hoàn hồn lại hơi thẹn thùng, nói chuyện cũng hơi run run, hai bên má mềm mại trắng nõn hơi ửng đỏ, toát lên phá lệ kiều mị đáng yêu.

"Đại loại là vậy." - Orm hơi tịch mịch nói, chỗ của Lisa có xem là nhà mình không? Cho là vậy đi! Dẫu sao, mình cũng ở đó đã nhiều năm.

Cô bé tựa hồ chú ý lúc Orm nói đến nhà, vẻ mặt hơi buồn bã, có lẽ cũng đồng cảnh ngộ với mình? Cha muốn kết hôn với người phụ nữ khác, nhất thời để cô cảm thấy mình lưu lạc chân trời. Cô nào biết Orm đào hôn, hơn nữa còn là trốn kết hôn với một người phụ nữ...

"Nếu chị em mình đã cùng cảnh ngộ, vậy mình kết giao bằng hữu nha? Em là Namtan. Còn chị tên gì?" - Namtan cố ý như vô tình đánh sang chuyện khác, cô không đành lòng nhìn Orm tịch mịch.

"Chào! Chị là... Chị là Ern Koraphat!" - Orm cười êm ái một tiếng, cô vốn định nói tên thật, nhưng nhớ lại thất bại năm ngoái, vẫn là nói với em ấy cái tên hiện giờ thì hơn. Dù sao, lòng người vẫn nên đề phòng...

"Pháp! Chỉ có điều mẹ em người Trung, cha là người Pháp..." - Namtan cũng mỉm cười nói với Orm

—-----------

*T: Transgender - hoán tính hay còn gọi là người chuyển giới.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro