Chương 134: Kết thúc quay phim


Trần Mỹ Linh và Quảng Linh Linh lại như keo như sơn dính với nhau, trước kia, nhân viên của cả đoàn phim chỉ cần thấy các nàng đi gần một chút liền sẽ nhỏ giọng nghị luận.

Bây giờ thấy hai người đút cơm đút nước cho nhau, lâu lâu ôm ấp, đã thành thói quen rồi.

Dẫu sao Quảng Linh Linh bây giờ đã không phải là kẻ chạy cờ của đoàn phim lúc ban đầu nữa.

"Có phải là ăn được rồi?"

Trần Mỹ Linh ngửi mùi thơm cá nướng, không nghĩ Quảng Linh Linh sẽ trực tiếp nướng cá, dẫu sao mấy hôm nay ngày ngày ăn thịt nướng, cảm giác mọi người đều ngấy.

Nhưng mà ngay khoảnh khắc Quảng Linh Linh nướng chín cá, Trần Mỹ Linh liền thay đổi ý nghĩ này.

"Còn phải chờ lát nữa, đợi ngoài cháy trong mềm ăn ngon hơn. Thịt cá tươi rất ngon, để em lọc hết xương cá, chị có thể an tâm ăn." Quảng Linh Linh vừa nói, vừa rắc gia vị lên.

Có một ít gia vị Trần Mỹ Linh chưa từng thấy qua, nàng tò mò hỏi Quảng Linh Linh.

"Hả? Những thứ này vừa rồi em ở trong núi tìm thấy, đều có thể ăn." Quảng Linh Linh nhấc cá lên, nàng ngửi một cái cảm thấy cơ bản đã ổn, liền lấy đĩa, đặt cá vào, đưa tới trước mặt Trần Mỹ Linh: "Đây, nếm thử một chút."

Trần Mỹ Linh nhận lấy đĩa cá, cầm đũa lên chuẩn bị ăn, Quảng Linh Linh lại ngăn cản nàng: "Này, chờ đã. Em còn chưa lấy xương ra."

"Không được, ăn cá không thể không khảy xương, cách ăn đó thật không có linh hồn!"

Trần Mỹ Linh bài xích, không cho phép cô sử dụng nội lực chấn vỡ xương cá.

Quảng giáo chủ đầu đầy sương mù nhìn Trần Mỹ Linh, chỉ thấy nàng đã cầm đũa lên lựa lựa xương cá.

Quảng Linh Linh gãi gãi đầu, từ đầu đến cuối nghĩ không ra, có thể dùng phương pháp đơn giản thô bạo loại trừ xương cá phiền phức, tại sao còn muốn giữ lại chậm chạp khảy ra?

Trần Mỹ Linh đem con cá ăn hơn nửa, quay đầu lại thấy một kẻ đần độn đang ngây ngẩn nhìn mình.

Biểu tình kia giống như trên trời rơi xuống mấy chục tỉ, đập cho nàng ngu người vậy.

"Làm sao vậy?" Trần Mỹ Linh cười hỏi nàng.

Quảng Linh Linh lắc đầu, hỏi ngược lại: "Ăn ngon không?"

"Ừ... Ăn quá ngon. So với không có xương cá, chị càng thích kiểu ăn từ từ bóc xương hơn." Trần Mỹ Linh rất hưởng thụ quá trình từ từ lựa xương, điểm này Quảng Linh Linh từ đầu đến cuối không cách nào hiểu.

Còn có một con cá khác, Quảng Linh Linh vốn định dùng để cúng tế dạ dày của mình, bây giờ thấy Trần Mỹ Linh thích ăn như vậy, cô liền đổi phương pháp khác làm cho Trần Mỹ Linh ăn.

Trần Mỹ Linh vốn luôn ăn rất ít, hôm nay lại lần đầu tiên trong đời ăn hai con cá vào bụng.

Chờ Trần Mỹ Linh ăn no căng, nàng mới phản ứng được, bản thân Quảng Linh Linh chưa nếm thử miếng nào.

"Tiểu Quảng." Trần Mỹ Linh rót ly nước đưa cho Quảng Linh Linh: "Sao em không ăn a?"

"Em không đói bụng, em thích xem bộ dạng ăn rất vui vẻ của chị." Quảng Linh Linh đần độn cười, mà bụng cô lúc này cũng bán đứng cô, kêu "rột rột" hai tiếng, Quảng giáo chủ trong nháy mắt đỏ lỗ tai.

Đây là phản ứng bản năng của thân thể nguyên chủ, Quảng giáo chủ ngược lại không cảm thấy đói bụng có cái gì mất mặt, thời điểm là Giáo chủ Ma giáo trước kia, cô cũng không ít lần chịu đói.

Trần Mỹ Linh thì lại bắt đầu khẩn trương, nàng nói với Quảng Linh Linh: "Em bận rộn làm việc lâu lắm rồi, ngồi ở đây nghỉ ngơi một chút, chị đi lấy thịt tới, nướng cho em ăn."

"..." Liên tục ăn mấy ngày thịt nướng, Quảng Linh Linh ăn đến có chút muốn ói rồi, dẫu sao cá mà cô làm có mấy chục loại cách làm khác nhau, bất kể ăn thế nào cũng sẽ không ngán, mà thịt nướng của Trần Mỹ Linh thì chỉ có một loại mùi vị.

Tuy rằng rất ngon, nhưng mà mỗi ngày ăn, mỗi bữa ăn, Quảng giáo chủ nghĩ thôi cũng thấy thốn.

"Làm sao vậy?"

Trần Mỹ Linh cầm thịt nướng trở lại liền thấy Quảng Linh Linh mặt mày có vẻ không tình nguyện, tuy rằng Quảng Linh Linh miễn cưỡng rặn ra nụ cười nhìn nàng, nhưng mà Trần Mỹ Linh lại cảm thấy nụ cười kia qua loa lấy lệ cực kỳ.

Quảng Linh Linh ai oán nhìn mấy miếng thịt, sợ sệt hỏi: "Em có thể không ăn thịt nướng được không?"

"Không thể! Không ăn đói bụng làm sao bây giờ?"

Bởi vì Quảng Linh Linh nói tương đối mơ hồ, cho nên Trần Mỹ Linh nghe cũng không hiểu, nàng chỉ nghe được Quảng Linh Linh nói không muốn ăn, vì vậy lập tức phản bác.

Cứ như vậy, Quảng Linh Linh nhịn đau ăn hết bữa thịt nướng làm cô muốn ói.

Ăn xong, mặt sống chẳng còn gì lưu luyến tê liệt ngồi tại chỗ, cuối cùng không nhịn được oán trách một câu: "Tại sao phải ngày ngày ăn thịt nướng, đều ăn ngán rồi."

"Em thường xuyên ăn thịt nướng liền ngán? Chị ngày ngày ăn cá em làm sao không ngán? Em có phải cũng chán chị rồi, cho nên đối với thịt chị nướng cũng không có hứng thú?"

Nghe Trần Mỹ Linh đùng đùng nói một đống, Quảng Linh Linh chớp mắt nhìn muốn phản bác lần nữa, nhưng mà bản năng cầu sinh trong tiềm thức bảo nàng ngừng nói.

"Không phải, em không có..."

Sau đó chính là một phen cầu tha thứ của Quảng giáo chủ.

...

Cuộc sống cứ như vậy không mặn không nhạt trôi qua, trong lúc đó cũng có mấy lần ồn ào náo loạn nhỏ, dẫu sao tam quan hai người chênh lệch quá lớn, bất quá tình yêu với đối phương cũng rất sâu, đến mức đôi khi lửa giận còn chưa phát tiết ra ngoài thì đã biến mất trong nôi.

Hôm nay cuối cùng đã tới ngày đoàn phim hoàn công, người cao hứng nhất toàn đoàn, không ai khác chính là Quảng Linh Linh.

Vừa thu thập hành lý vừa vui sướng ca hát: "Cuối cùng không cần ăn thịt nướng, cuối cùng không cần ăn thịt nướng, cuối cùng..."

"Em nói gì?"

Trần Mỹ Linh chẳng biết vào lều vải lúc nào, Quảng Linh Linh thất kinh giật mình một cái, nụ cười trên mặt càng ngày càng mất tự nhiên, nói với Trần Mỹ Linh: "Em nói cuối cùng không cần sống ở chỗ này nữa. Mấy tháng trôi qua, cuối cùng có thể về nhà nhìn xem chị dâu và tiểu bảo bảo."

Nhắc tới chị dâu cùng tiểu bảo bảo chưa ra đời, Trần Mỹ Linh cũng trực tiếp dời đi sự chú ý.

Hai người thu thập đồ đạc xong, đạo diễn cũng không định tổ chức tiệc hoàn công ở đây, mà để cho mọi người trực tiếp lên xe rời khỏi.

Trên đường ngồi xe trở về, Quảng Linh Linh lại thoáng thấp thỏm, tuy rằng Trần Mỹ Linh đã nói sẽ không thúc giục muốn có con, cũng sẽ không bức bách nàng nữa.

Nhưng mà cô luôn cảm thấy nội tâm Trần Mỹ Linh vẫn là vô cùng thích trẻ con.

"Suy nghĩ gì?" Trần Mỹ Linh tựa đầu vào bả vai cô, nửa người dựa lên cô, cảm giác mềm mềm cực kỳ thoải mái.

Quảng Linh Linh lắc đầu: "Không có, chỉ là đột nhiên nghĩ đến việc Tiểu Manh nói Hứa Như đi trị liệu. Không biết kết quả như thế nào."

"Kết quả nhất định là tốt." Trần Mỹ Linh cầm tay cô thật chặt, Tiểu Quảng nhìn thì như đối mọi thứ đều không hề quan tâm, nhưng mà có vài người một khi đã vào được thế giới của cô, xem như bằng hữu, Quảng Linh Linh luôn có thể để lộ ra ấm áp.

Trần Mỹ Linh thật ra cũng bởi vì kiểu "thiện lương" này của Quảng Linh Linh mà ban đầu có hảo cảm với cô.

Giống như lúc tranh tài, Quảng Linh Linh lạnh lùng với tất cả mọi người, lại có thể sưởi ấm người đi theo thân cận nhất là Mạnh Tiểu Manh.

Khi đó ở đáy lòng nàng thậm chí còn từng hâm mộ Mạnh Tiểu Manh.

...

Bên trong nhà cũ, Trần Tuấn Phong đang chuẩn bị cơm nước.

Phùng Thiên Linh vốn định vào phòng bếp giúp đỡ, nhưng bây giờ nàng trở thành bảo bối của Trần gia, Trần Tuấn Phong không để cho nàng làm bất kỳ việc gì, ngay cả ra ngoài cũng có hộ vệ đi theo, thậm chí phần lớn thời gian là Trần Tuấn Phong tự mình bồi bên người.

Loại sinh hoạt này mặc dù không quá quen thuộc, nhưng lại có thể cảm nhận được tình yêu ấm áp mà Trần Tuấn Phong mang đến cho nàng.

Phùng Thiên Linh hơi bước vào phòng bếp, Trần Tuấn Phong liền bỏ dao xuống, cởi tạp dề đi đến trước mặt nàng.

"Sao còn tới đây? Phim đang theo dõi xem xong rồi sao? Những kịch bản em viết anh đã mời Đoạn biên kịch xem qua, nàng nói nhìn chung cơ bản vẫn không tệ, chỉ là có một số chi tiết thiếu sót chưa đủ."

"Đoạn, Đoạn biên kịch?" Phùng Thiên Linh hết sức kinh ngạc, vị biên kịch mặt vàng trong nghề thấy đầu không thấy đuôi, người thậm chí có thể đem ra so sánh với Tiêu biên kịch trước kia, lại chịu xem kịch bản của nàng, loại kinh hỷ này đánh vào khiến nàng không nói nên lời.

Trần Tuấn Phong không ở trong giới, nhưng cũng biết biên kịch mà bọn họ nói rốt cuộc có bao nhiêu lợi hại.

Hắn khẽ gật đầu cười nói: "Chính là người mà em nghĩ. Nếu không phải nàng nợ anh một ân huệ, chuyện này chắc chắn sẽ không giúp."

Nói xong, Trần Tuấn Phong nhẹ nhàng vỗ đầu Phùng Thiên Linh: "Chờ anh một lát."

Trần Tuấn Phong đi thư phòng lấy kịch bản đã sửa chữa, sau đó đưa cho Phùng Thiên Linh, Phùng Thiên Linh tràn đầy nghi hoặc mở kịch bản ra, sau đó cả kinh trợn mắt há hốc mồm: "Đây là cái mà em viết?"

"Đúng vậy, nàng cũng chỉ sửa lại mấy chỗ mà thôi." Trần Tuấn Phong cũng cảm thấy thần kỳ, rõ ràng kịch bản vẫn là kịch bản kia, nhưng sửa lại vài nơi, trong nháy mắt bộ phim này liền biến đổi, mấy đạo diễn của Trần thị giải trí nhìn đều nói có giá trị quay và không gian phát triển.

Trần Tuấn Phong cũng dự định đầu tư, quay bộ phim này.

Phùng Thiên Linh kích động đến khóe mắt chảy lệ, trước nay chưa từng nghĩ kịch bản của nàng có thể qua tay Đoạn biên kịch sửa đổi, nhưng bây giờ hết thảy những điều này đều được thực hiện.

"Em, làm sao bây giờ a Phong Phong, em hiện tại vô cùng vô cùng kích động, thật khó tin. Em..."

"Đồ ngốc, cái này có gì khó tin. Kịch bản đều đã sửa xong đưa đến trên tay em a." Trần Tuấn Phong cười nói: "Qua chút thời gian, chờ cục cưng ra đời, anh liền đầu tư quay bộ phim này. Xem như lễ vật đưa cho bảo bảo của chúng ta."

"Phong Phong, em..." Phùng Thiên Linh cảm động đến không cách nào dùng ngôn ngữ để miêu tả, nàng đưa tay ra ôm lấy Trần Tuấn Phong, Trần Tuấn Phong cũng đầy hạnh phúc đem nàng vòng vào trong ngực.

"Anh... chúng em trở lại rồi, xin lỗi, đã quấy rầy!"

Trần Mỹ Linh xách Quảng Linh Linh trở lại, không ngờ thấy được ca ca chị dâu nằm trên ghế salon ôm ấp, nàng đỏ mặt chuẩn bị lôi Quảng Linh Linh yên lặng rời khỏi.

Trần Tuấn Phong nhìn Trần Mỹ Linh dở khóc dở cười, nàng ở chung với Quảng Linh Linh lâu, tính tình cũng trở nên hoạt bát, bộ dáng tiểu nữ nhi cũng từ từ bày ra, tuy rằng những thay đổi này để cho hắn rất vui vẻ, nhưng nàng nháo ồn ào này cũng làm hắn có chút khó mà chế trụ.

"Mỹ Linh trở lại rồi à, em và Tiểu Quảng nghỉ ngơi trước một hồi, anh tiếp tục đi làm cơm." Trần Tuấn Phong hóa giải lúng túng của Phùng Thiên Linh.

Trần Mỹ Linh lúc nãy làm bộ như muốn rời đi cũng là nói giỡn, nàng đưa rương hành lý cho Quảng Linh Linh, đến ngồi bên cạnh Phùng Thiên Linh, bắt đầu cùng Phùng Thiên Linh nói chuyện phiếm.

Quảng Linh Linh nhận lấy rương hành lý, không tốn chút sức nào xách mấy rương lớn đưa lên phòng ngủ lầu hai.

Chờ nàng xuống lầu, đã thấy phu nhân và chị dâu ngồi trên ghế salon cùng nhìn kịch bản, bộ dáng nghiêm túc yên lặng, làm cho nàng không đành lòng mở miệng quấy rầy.

"Hình ảnh nhân vật này thật phù hợp Tiểu Quảng, chị dâu cảm thấy thế nào?"

Quảng Linh Linh vừa nghe như vậy, đột nhiên hối hận lúc nãy sao không sớm một chút tới quấy rầy, tại sao cô hơi rời khỏi một lát, phu nhân đã bắt đầu nhận công tác cho cô? Người đại diện lấy tiền lương cũng không có hết lòng tận tụy với công việc như phu nhân a.

----------------------

Giáo chủ: Bảo bảo tâm mệt, bảo bảo không nói chuyện nữa.

Lý Điềm: Từ khi Tiểu Quảng tới, vị trí trợ lý của ta bị đoạt đi, hiện tại chỉ có thể cầm tiền lương cùng vợ ríu ra ríu rít.

Hứa Tụ: Từ khi Trần Mỹ Linh tới, vị trí người đại diện của ta không tồn tại, hiện tại chỉ có thể cầm tiền lương cùng vợ khanh khanh ta ta.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro