Chap 3
"Dừng tay lại..."
Tiếng thét từ phía sau làm LingLing giật mình hậm hực buông Pansa Vosbein.
"Cái quái gì xảy ra với hai người vậy? Pansa Vosbein chuyện này là như thế nào?" Orm Kornnaphat bước vào với gương mặt đầy sát khí (theo Pansa Vosbein nghĩ là thế)
Orm Kornnaphat lại gần liếc nhìn vết thương đỏ tấy đang muốn sưng lên của LingLing.
Orm Kornnaphat nhìn thấy LingLing trong bộ dạng như thế này cô cũng đau lòng lắm chứ, cô nàng luôn mặc định trong đầu LingLing là người của mình, mà người của cô thì chỉ một mình cô được phép động vào.
"Là tự cô ta chuốc lấy. Ngu ngốc." Pansa Vosbein hậm hực trong lòng.
"Cho dù thế nào thì P'Pansa cũng không nên động tay chân như vậy chứ." Orm Kornnaphat trừng mắt nhìn Pansa Vosbein
"Sư tử xuất hiện rồi sao trời."
Orm Kornnaphat trách mắng Pansa Vosbein nhưng lại gọi cô bằng tên thân mật, điều đấy càng làm ngọn lửa trong lòng LingLing bộc phát. Cô là rất ngứa mắt tên Pansa Vosbein này.
Orm Kornnaphat đưa tay chạm vào vết thương trên mặt LingLing nhưng cô đã né tránh rồi quay người bỏ đi một mạch, nếu còn đừng ở đây chứng kiến hai người họ thân mật nữa thì cô không thể giữ bình tĩnh được nữa mất.
Hai người nhìn theo dáng người khuất dần sau cánh cửa mà thở dài bất lực.
Đột nhiên Pansa Vosbein cảm thấy một luồng khí lạnh bất chợt bao vây lấy mình, Orm Kornnaphat đang nhìn cô với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Yah Pansa Vosbein, sao chị lại đánh LingLing."
"Này Orm Kornnaphat Sethratanapong, tôi chỉ tặng em một bó hoa chúc mừng em lên trang bìa báo của tôi thôi mà tên đó tìm tôi tính sổ đó."
"Liên quan gì chứ."
"Cô Sethratanapong à, LingLing Kwong nghĩ tôi theo đuổi cô đấy."
"Pansa Vosbein lại đùa, LingLing có đời nào quan tâm đến chuyện riêng tư bên ngoài của em."
Cả mấy tuần nay vì muốn quên đi trận cãi vã vừa rồi Orm Kornnaphat đã liên tục tránh mặt LingLing, cô nàng nghĩ thà là không gặp nhau chứ đừng mỗi khi gặp đều mang một cảm giác đau lòng đến mức khó thở. Nhưng khi nghe Pansa Vosbein nói như vậy, trong lòng cô lại cảm thấy một chút ấm áp.
Người tránh mặt LingLing là cô, nhưng người vô cùng muốn gặp cô cũng là cô. Bao lần Orm Kornnaphat hạ quyết tâm không gặp LingLing là bấy nhiêu lần thất bại. LingLing Kwong đó sớm đã như độc dược ngấm vào từng tế bào bên trong trong Orm Kornnaphat ko có cách nào giải được.
"Có đó..."
"Có thì sao, LingLing vẫn là LingLing, vẫn hiên ngang điềm tĩnh đứng đó, có điều là em không thể chạm vào."
Đối với Orm Kornnaphat, LingLing Kwong là điều xa xỉ không bao giờ với tới được, cho dù có giỏi giang bao nhiêu, nhận được biết bao nhiêu lời khen từ mọi người thì cô nàng vẫn không nhận được sự thừa nhận của LingLing. Orm Kornnaphat cười chua xót nhìn đi nơi khác, đôi mắt long lanh đã điểm lên vài giọt nước. Pansa Vosbein lắc đầu nhìn hai kẻ ngu ngốc này, một người cố tiếp cận còn một người cô đẩy ra xa, là bạn của cả hai, cô lại bất lực không thể giúp gì cho họ.
"Em cũng cảm nhận được mà đúng không."
"Em biết."
"Chỉ có tên ngốc đó luôn miệng phủ nhận."
"LingLing...cũng có cái khó của chị ấy, vì em cũng đã từng nghĩ như vậy, nhưng tình yêu của em dành cho LingLing mà nói sớm đã vượt bỏ qua ranh giới đó rồi, xem như em có lỗi với chị Narawan vậy."
"Orm Kornnaphat, em không có lỗi, tình yêu không bao giờ có lỗi."
"Cám ơn P'Pansa đã an ủi." Orm Kornnaphat nở nụ cười gượng gạo. "Em còn tính ghé sang mời P'Pansa đi uống trà chiều mà lại thành ra như thế này, thật mất mặt quá."
"Vậy thì đi thôi, cứ mặc kệ tên đấy."
—————————
LingLing về nhà với tâm trạng rối bời, rốt cục bản thân cô muốn gì cũng không rõ. Ngẫm lại lời Pansa Vosbein nói không sai, cô có tư cách gì mà lại đi cấm cản chuyện riêng tư của Orm Kornnaphat.
"Narawan à, Ling có lỗi với em...đáng lẽ Ling không nên như thế này."
LingLing đang muốn làm bản thân thật say, say để quên đi cảm giác đầy tội lỗi này, say để quên đi sự thật rằng cô đã không thể kiềm chế được mình mà đem lòng yêu Orm Kornnaphat.
LingLing hiện tại hai tay trái phải đều xách hai chiếc túi giấy nặng trịch, cô vừa mới trở về từ chợ. Như một thói quen, cứ cách vài tuần là cô sẽ đi chợ để lấp đầy tủ lạnh và tủ đồ khô cho Orm Kornnaphat. Hôm vừa rồi khi cô ghé cũng đã thấy tủ đã trống khá nhiều thứ nên hôm nay sẵn dịp cuối tuần cô sẽ giúp Orm Kornnaphat luôn thể vì cô hiểu cô sẽ chẳng có thời gian để mà quan tâm đến mấy chuyện vụn vặt này, nếu tìm không thấy đồ hộp hay mì Orm Kornnaphat sẵn sàng nhịn đói hoặc đi ngủ.
LingLing đâu hề biết rằng là Orm Kornnaphat rất để ý, cô biết tất cả mọi thứ, chỉ có điều cô lặng thầm nhìn người đó quan tâm, còn cô vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm. Vì cô sợ, sợ rằng nếu bản thân mình tiến thêm một bước nữa người kia sẽ càng lùi lại và biến mất khỏi cuộc sống của cô.
Bên ngoài thời tiết rất lạnh, LingLing bước vào nhà với đôi vai run bần bật, thả hai chiếc túi đầy đồ xuống cô không ngừng lấy hai tay xoa vào nhau tạo chút nhiệt. Đôi mắt cô dừng lại ở đôi giày cao gót không được ngay ngắn yên vị trong góc tường. Khẽ nhíu mày lạ lẫm, thường thì thời gian này Orm Kornnaphat nếu không ở văn phòng tăng ca thì chắc cũng đâu đó với bạn bè, cô không bao giờ về sớm thế. Chắc hôm nay Orm Kornnaphat muốn làm biếng một ngày cũng không chừng.
Cô thầm cười bản thân mình, đã 4 năm qua thời gian biểu và thói quen sinh hoạt của Orm Kornnaphat như thế nào cô đều nắm rõ, vốn những cái quan tâm nhỏ nhặt đó đã sớm không còn là sự quan tâm dành cho một đứa em gái nữa rồi, chỉ là cô đang tìm lý do mà trốn tránh.
Chị của Orm Kornnaphat đã mất được 4 năm, LingLing sớm đã chấp nhận sự thật, nhưng bản thân cũng không thể tránh khỏi những lúc yếu lòng mà nhớ đến Narawan cho nên có đôi khi cô nhìn thấy hình dáng của cô ấy trong Orm Kornnaphat.
Gạt đi suy nghĩ vẩn vơ của bản thân mình, LingLing lỉnh kỉnh xách đồ vào bếp rồi xếp từng thứ lên kệ tủ một cách ngay ngắn. Tiện thể cô cũng làm một vài món ăn có thể để tủ lạnh ăn lâu dài, tránh trường hợp cô nàng kia ăn đồ hộp quá nhiều. Kể từ khi lấy lý do nhà quá xa công ty nên Orm Kornnaphat một mình dọn ra căn hộ ở riêng, ngoài LingLing và người giúp việc thời vụ, nơi này cô không muốn bất cứ ai lui tới.
LingLing nhìn đồng hồ lúc này đã chín giờ tối, vậy mà vẫn không thấy Orm Kornnaphat đâu, chợt có gì đó cứ thôi thúc trong lòng khiến cô đứng ngồi không yên.
Bất chợt cô lên tiếng "Orm."
Không có tiếng đáp trả cô, linh cảm của chuyện chẳng lành, cô liền đi đến trước cửa phòng cô gõ cửa.
"Orm ah... Orm."
Đáp lời LingLing là một sự im lặng, LingLing liền nôn nóng mở cửa phòng bước vào bên trong. Bóng tối bao phủ lấy căn phòng khiến cô có chút giật mình vì hơi lạnh bao lấy. Đưa tay mở đèn lên thì thấy Orm Kornnaphat đang nằm trên giường thở từng hơi nặng nhọc. LingLing hoảng hốt chạy đến gần đưa tay sờ trán đang nóng hừng hực của Orm Kornnaphat, đôi mày nhíu lại vì lo lắng.
"Orm, dậy đi, nghe tôi nói không."
LingLing vỗ nhẹ vào má Orm Kornnaphat hy vọng cô có thể lấy lại một chút ý thức, nhưng đáp lại cô chỉ là thân thể bất động khiến LingLing không thể giữ được bình tĩnh.
"Chết tiệt thật." cô thầm chửi rủa bản thân.
LingLing nhanh chóng đưa Orm Kornnaphat đến bệnh viện gần nhất. Trên đường đi, cô liên tục tự trách mình. Orm Kornnaphat về nhà sớm như vậy đáng lẽ cô nên để ý từ sớm, cô đã ở đấy từ chiều nhưng lại chẳng chú tâm đến cô.
Quần áo xộc xệch đưa Orm Kornnaphat vào đến phòng cấp cứu, LingLing gần như mất kiểm soát về hành động của mình.
Sunny, cô bạn của LingLing và Pansa Vosbein thấy bộ dáng hớt hải của LingLing đang bế Orm Kornnaphat ở ngoài cửa liền chạy lại.
"LingLing, có chuyện gì vậy?"
"Sunny, em ấy sốt đến mê man, làm ơn cứu em ấy." LingLing như muốn phát khóc.
"Mình sẽ lo cho Orm Kornnaphat, cậu ngồi ghế đợi đi."
Một lần nữa LingLing lại bước vào phòng cấp cứu với tâm trạng rối bời, nó làm cô bất chợt nhớ đến ngày hôm đó, một sự sợ hãi không biết từ đâu xâm chiếm lấy cô. Hai tay LingLing nắm chặt vào nhau đến nổi cả gân xanh, hô hấp cũng trở nên bất thường.
LingLing Kwong đang lo sợ mất đi Orm Kornnaphat Sethratanapong.
"Làm ơn, Orm , làm ơn đừng xảy ra chuyện gì!"
Sunny vừa bước ra, LingLing đã chạy nhào đến với vẻ mất kiểm soát. Cô liền trấn an LingLing bằng cái vỗ vai nhẹ.
"Orm không sao rồi, em ấy suy nhược cơ thể, lại bị cảm lạnh nhất thời chịu không nổi thôi."
"Cám ơn cậu ..."
"Nhưng mình thấy người đang có vấn đề là cậu đó." Sunny nhìn thấy qua ánh mắt sợ hãi của LingLing.
"Mình không sao."
"Mình sắp xếp phòng cho em ấy rồi, cậu cứ lên đó đi. Ở đây lâu sẽ không tốt cho cậu ."
Mặc dù đã qua nhiều năm LingLing đối sự ám ảnh ở phòng cấp cứu cũng đã giảm đi phần nhiều nhưng chung quy bệnh viện vẫn làm cô không mấy thoải mái.
LingLing nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh như sợ ảnh hưởng đến người đang nằm đằng kia, cô đem theo ánh mắt lo lắng nhìn dáng vẻ hốc hác xanh xao của Orm Kornnaphat. Orm Kornnaphat Sethratanapong, công chúa của cả nhà họ Sethratanapong, Korn tổng khắc nghiệt lạnh lùng khiến hàng trăm nhân viên khiếp sợ nay lại không chút sức lực nằm yên trên giường bệnh.
"Em vì cái gì mà lại suy nhược đến mức này, chuyện công việc đâu chỉ một mình em có thể giải quyết."
"..."
LingLing rụt rè nắm lấy bàn tay gầy guộc của Orm Kornnaphat mà xót xa, ánh mắt dịu dàng kèm theo chút lo hồi hộp nhìn Orm Kornnaphat như thể sợ khi cô tỉnh dậy rồi sẽ không thể nắm lấy bàn tay mà trách yêu như thế.
Ngẫm nghĩ lại lời Pansa Vosbein mắng cô cũng đâu có sai chút nào, cô đúng là con rùa rụt cổ không dám thừa nhận tình cảm của mình.
Là bản thân cô sợ mọi người bàn tán sau lưng, sợ rằng tình cảm này là tội lỗi, cô hứa với người đó chăm sóc cho Orm Kornnaphat chứ không phải đem bản thân trở thành người yêu của cô.
"Ở một mình lâu như vậy rồi cũng phải biết chăm sóc bản thân đi chứ, tôi không thể mãi chăm sóc em như thế được." Cô nói vài lời trách móc nhưng ẩn giấu trong đó lại là đầy sự quan tâm.
"..."
"Đừng uống rượu say nữa, không tốt cho sức khoẻ đâu."
"..."
"Trời lạnh thì phải mặc áo ấm vào, đừng ăn mặc phong phanh lại để bị cảm lạnh như hôm nay."
"..."
"Đừng thức khuya làm việc nữa, cấp dưới có thể xử trí giúp em..."
"..."
"Orm Kornnaphat...chị yêu em, nhưng chị xin lỗi."
LingLing vội đưa tay quệt đi nước mắt đang chảy dài trên gương mặt mình, cô liền đi ngoài ngoài rửa mặt, cô không muốn vô chừng Orm Kornnaphat thức dậy lại thấy được bộ dạng này.
Cô đâu ngờ rằng Orm Kornnaphat đã tỉnh dậy trước đó, cô chỉ giả vờ ngủ để cho phép bản thân được tận hưởng sự dịu dàng này của LingLing lâu thêm một chút.
Và cuối cùng cô cũng đã nghe lời mà cô hằng mong ước, LingLing đã thừa nhận tình cảm của bản thân, nhưng cũng đồng thời từ chối nó lần nữa. Orm Kornnaphat không biết nên dùng biểu cảm gì để đối mặt với sự đau lòng này.
Orm Kornnaphat không biết chăm sóc bản thân ư, ngoài gia đình và LingLing ra cô đây chính là yêu thương bản thân nhất, cô lơ là bản thân vì muốn LingLing làm những điều nhỏ nhặt đó.
Vì sao cô thường làm việc khuya, vì LingLing chưa bao giờ rời khỏi toà nhà trước tám giờ tối, cô luôn muốn cùng cô làm việc cho đến khi ánh đèn ở lầu dưới tắt hẳn.
Orm Kornnaphat cũng quan tâm LingLing từng điều nhỏ nhặt nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro