Chap 7

Ai nói cô là trái tim sắt đá, từ lúc nói ra những lời làm cô nàng đau lòng ngày hôm đó, cô đã hối hận thật rồi. LingLing chỉ trách bản thân quá hèn nhát để rồi làm đau người mà cô yêu thương nhất, làm đau chính bản thân mình.

Ba năm qua có ngày nào mà LingLing không nhớ đến Orm Kornnaphat, mọi hoạt động của cô đều được thám tử báo cho cô hàng tuần. Đã có nhiều lúc cô chỉ muốn quay về ngay bên cô, nhưng khi bình tâm lại, LingLing chỉ muốn trở về khi hoàn thiện bản thân trở thành một con người mới mà Orm Kornnaphat có thể tin tưởng.

Mỗi lúc nhận được tin tức hẹn hò của Orm Kornnaphat, nhìn thấy cô tay trong tay thân mật với người khác trong lòng cô như có ngọn lửa thiêu đốt như muốn xé xác kẻ đó. Nhưng lỗi là ở cô, cô đã chấp nhận từ bỏ cô thì lấy tư cách gì mà tức giận.

Khi chấp nhận quay trở về theo đuổi Orm Kornnaphat, cô cũng thừa biết hàng rào ấy giờ đây có rất nhiều gai nhọn xung quanh, nhưng cô đã hứa với lòng sẽ không bỏ cuộc cho đến khi nào đem cô ấy về bên cạnh bù đắp hết tất cả những tổn thương cho cô gái nhỏ này.

LingLing sau khi ra hỏi toà nhà Tập Đoàn Sethratanapong lại không trở về nhà mà lại dừng xe ở phía đối diện, ngước nhìn lên căn phòng còn sáng đèn trên phía tầng cao kia cho đến khi nó tắt hẳn.

________________

Những ngày sau đó dù nắng hay mưa hoặc có tuyết bất chợt, LingLing đều đặn lúc 6 giờ chiều liền có mặt ở văn phòng của quý cô họ Sethratanapong và lúc nào trên tay cũng cầm một phần ăn tối. Đối với khẩu vị của Orm Kornnaphat, bao năm qua LingLing vẫn thuộc nằm lòng nên chẳng khó khăn gì để lựa chọn món ăn yêu thích của cô nàng. Với những người có sở thích đặc biệt với các món ăn thì sự lựa chọn lấy lòng cô nàng qua con đường bao tử là hoàn toàn hợp lý.

Tuy ngoài mặt Orm Kornnaphat luôn tỏ vẻ lạnh nhạt và giữ khoảng cách với LingLing, nhưng thật sự thì những món ăn mà LingLing mang đến đều rất ngon khiến cô không thể cưỡng lại được.

Vào một ngày đẹp trời hôm đó, như bình thường Orm Kornnaphat lại ngó lơ hộp đồ ăn được để bên cạnh. Cho đến khi LingLing bước ra khỏi phòng, chiếc bụng rỗng của Orm Kornnaphat đang biểu tình dữ dội, nhân tiện liếc mắt nhìn kế bên có đồ sẵn, Orm Kornnaphat đánh liều mở ra ăn. Cái mùi vị cay nồng của sốt bánh gạo thêm một miếng chả cá vừa dai vừa mềm đánh thức mọi vị giác của Orm Kornnaphat, rồi còn nào là thịt nướng, miếng trộn tất cả đều hợp khẩu vị của cô.

Hằng ngày đều phải ăn món tây để tiếp khách vì thế mà Orm Kornnaphat rất thích những món ăn gia đình đơn giản. Dần dần không biết từ lúc nào cô điều chừa một chiếc bụng đói để trông đợi những món ăn mà LingLing mang đến. Orm Kornnaphat thầm nghĩ là chỉ vì đồ ăn ngon, không phải vì người kia.

"Xem ra Kwong thị có vẻ rất rảnh rỗi, ngày nào cũng đúng giờ đều thấy Phó tổng Kwong đến đây." Orm Kornnaphat nhìn thấy bộ dáng ung dung của LingLing chất chợt thấy rất chi là ngứa mắt.

"Không rảnh chút nào cả, nhưng tôi đã làm việc gấp 2 lần công suất để có thể đúng giờ đến đây tiếp tục làm việc cùng em."

"Không cần cô ngày nào cũng đến."

"Chẳng phải ngày nào em cũng mong tôi mang bữa tối đến hay sao." Nhìn Orm Kornnaphat bắt đầu đuối lý mà cô thầm bật cười, sao cô gái này lại dễ thương như vậy.

"Tôi không dư hơi nói với cô."

Orm Kornnaphat bắt đầu cáu kỉnh, không biết LingLing Kwong lúc ở HongKong đã thêm bao nhiêu lá gan và sự tin để giờ lại càn rỡ trước mặt cô như thế.

Orm Kornnaphat bắt đầu tìm bản vẽ trên bàn rồi cùng thảo luận với LingLing, cùng nhau ăn tối cho đến gần 10 giờ tối. Có vẻ hôm nay ý tưởng của cả hai đã dần phối hợp được với nhau không như những ngày đầu tiên tranh luận gay gắt đến độ phải dừng làm việc giữa chừng, và cơn thịnh nộ dĩ nhiên là từ cô nàng cung sư tử kia, còn cô chỉ im lặng và lắng nghe cô.

"Đã trễ rồi, tôi đưa em về."

"Không cần, tôi có xe."

Không một phút chần chừ, Orm Kornnaphat liền từ chối lời đề nghị của LingLing. cô cũng biết thừa là Orm Kornnaphat sẽ từ chối.

Cứ mỗi ngày gặp LingLing là mỗi ngày cô đều đắm chìm trong nhiều suy nghĩ. Lý trí lúc nào cũng như một bức tường ngăn cách giữa hai người nhưng trái tim cô khi ở bên cạnh người đó lúc nào cũng đập liên hồi càng ngày càng muốn gần gũi cảm giác ấm áp đó.

Orm Kornnaphat có phần bực dọc vì rõ ràng những gì LingLing đang làm trong những ngày đem lại cho cô cảm giác như mình đang được dỗ dành. Lúc nào LingLing cũng trưng ra bộ mặt vô tội nhìn Orm Kornnaphat khi bị cô chất vấn. Rõ ràng Orm Kornnaphat có thể lạnh lùng, cự tuyệt cả thế giới, nhưng đối với người này dường như lại vô lực.

Dạo bước một mình bên sông Chao Phraya về đêm, tối nay có vẻ không khí vẫn còn ẩm ướt sau cơn mưa bất chợt Orm Kornnaphat còn có thể ngửi thấy mùi đất sau mưa xộc lên mũi, cô yêu thích mùi vị này mặc dù có nhiều người bảo nó rất kì dị. Đối với Orm Kornnaphat cô chỉ thấy nó rất thư giãn, nhưng vấn đề hiện tại của trong đầu lại không thể làm cô thư giản chút nào.

Orm Kornnaphat không biết dùng phải đối xử với LingLing như thế nào. Orm Kornnaphat căm hận ngày một LingLing Kwong dám thề trước mộ Narawan rằng cô không yêu Orm Kornnaphat, đem mối quan hệ của hai người cắt đứt. Kể từ đó khó khăn lắm Orm Kornnaphat mới quen không có sự hiện diện của LingLing. Khi mọi thứ tưởng chừng như đã bình yên thì người đó lại trở về, đối đãi với cô như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

LingLing Kwong đó rốt cục là gì mà khiến cho cuộc sống của cô đảo lộn hết lần này đến lần khác.

Cơn mưa lại bất chợt rơi xuống khiến Orm Kornnaphat lúng túng, cô đã đi một đoạn khá xa với chỗ đậu xe của mình, đang bối rối cởi chiếc áo khoác trùm lên đầu cho đỡ ướt thì một chiếc ô đã chìa ra che chắn cho cô. Orm Kornnaphat biểu hiện từ ngạc đến nhiên nhăn mặt khó chịu nhìn người đối diện, biểu tình không tốt cho lắm.

"Cô....sao cô lại ở đây."

"Tôi đi dạo." Vẻ mặt LingLing tỉnh bơ như không.

"Cô theo dõi tôi?"

"Aigo, ở BangKok này ai mà không thích dạo sông Chao Phraya đâu." LingLing chỉ hàng loạt cặp đôi đang đi dạo cùng nhau và một vài người khác. cô tự khen về khả năng ứng biến tài tình của mình."Em đừng vu khống tôi thế chứ, tôi là đang làm việc tốt."

"Tôi không cần." Orm Kornnaphat cao giọng rồi bước đi nhanh hơn.

"Nè nè từ từ thôi chứ, chân tôi ngắn làm sao mà theo kịp." LingLing hối hả chạy theo.

Không biết vì sao thấy gương mặt ngây ngốc của LingLing mà Orm Kornnaphat lại càng tức giận, hai mắt đỏ ngầu, hai bàn tay nắm chặt.

"Đủ chưa LingLing Kwong."

LingLing bất chợt đứng im trước mặt một Orm Kornnaphat đang giận dữ.

"Tôi..." LingLing trầm mặc.

"Cô chơi đùa tôi như thế đã đủ chưa LingLing Kwong, làm ơn tha cho tôi đi có được không..."

Bao nhiêu nỗi ấm ức, tuyệt vọng thể diễn tả bằng lời liền hoá thành những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi trên gương mặt xinh đẹp.

Tim LingLing khẽ nhói đau, đã tự dặn lòng trở về để bù đắp cho người này, nhưng vì sao lại khiến cô khổ sở đến vậy.

Cô đưa tay định lau đi giọt nước mắt kia thì Orm Kornnaphat liền gạt tay không để LingLing chạm đến làm trong lòng cô hụt hẫng.

"Làm ơn, tôi muốn một mình."

LingLing đau lòng nhìn Orm Kornnaphat từ phía sau, cô gái này vì cô đã tổn thương đến mức nào rồi, chỉ muốn ôm lấy cô để mà vỗ về.

Orm Kornnaphat vừa đi một vài bước, một chiếc xe từ đâu lao đến với tốc độ cao va phải bãi nước đọng bên vỉa hè. Orm Kornnaphat giật mình nghĩ rằng mình sẽ hứng trọn, nhưng bỗng có một lực kéo cả người cô nép sát vào ngực người đó che chắn hết mọi thứ. Hơi ấm, mùi thơm dịu nhẹ chợt bừng lên đánh thức mọi giác quan trong dầu cô, Orm Kornnaphat cảm thấy bản thân như nhỏ bé trước sự bảo vệ này. Nhịp tim thình thịch không ngừng gia tăng, hai má lúc này cũng đã ửng hồng. Phải nói là cô vô cùng yêu thích cảm giác này.

Tấm lưng bé nhỏ của LingLing ướt mem sau sự việc vừa rồi. Nhìn thấy Orm Kornnaphat im lặng nép vào ngực mình khiến cô có chút đắc chí, nhưng khoảnh khắc dễ chịu đó chưa được bao lâu thì Orm Kornnaphat cũng đã lấy lại được ý thức lập tức đẩy cô ra.

"Cô..."

"Vì em mà tôi ướt mèm rồi này, em còn trách tôi..." LingLing thở dài vẻ mặt đáng thương

"Do cô tự chuốc lấy."

Orm Kornnaphat lúng túng quay đi bỏ lại LingLing đứng trơ trọi một mình. Cô cố chạy thật nhanh vào trong xe mình. Hừ, có ai mượn LingLing Kwong làm như vậy, bởi vì làm thế Orm Kornnaphat Sethratanapong thấy rất thích.

Orm Kornnaphat điều chỉnh lại nhịp thở của mình, hình ảnh khi nãy không ngừng tua lại trong đầu. Khuôn ngực nhỏ nhắn ấm áp, hơi thở và hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng, vòng tay săn chắc của người kia, đã từ rất lâu rồi cảm giác an toàn và bình yên này mới xuất hiện lần nữa.

Khoé miệng LingLing bất chợt cong lên thành nụ cười, gương mặt ngại ngùng đỏ ửng của TiOrm dưới ánh đèn đường mờ ảo đã để cô bắt được.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro