Chương 19: Khi ký ức bị phai mờ
Ayla trở lại phòng bệnh, cô lê bước chầm chậm tiến vào trong, nhìn thẳng vào Tawan, Nip đang đứng bên cạnh như cố gắng nói cho Tawan nhớ ra nhưng không thể.
Ayla đứng như trời trồng, đôi mắt cô mở lớn, hy vọng một chút ký ức sẽ lóe lên trong mắt Tawan, nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng. Nip bước lên, định trấn an Ayla, nhưng ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ cửa phòng.
"Con bé không nhớ ai hết ngoài tôi."
Mọi ánh mắt đều hướng về phía ông Kritsada, bố nuôi của Tawan, đang bước vào phòng cùng một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp. Cô ta có dáng vẻ tự tin, gương mặt toát lên sự kiêu hãnh, mái tóc đen dài được búi cao. Người phụ nữ cúi đầu chào mọi người trước khi tiến đến gần giường bệnh.
"Tawan, chị đây mà, Amy đây."
Đôi mắt Tawan sáng lên một chút khi nghe thấy cái tên ấy. Cô nhìn Amy, khuôn mặt dịu đi, rồi khẽ gọi tên:
"Amy..."
Ayla nhìn cảnh tượng trước mắt, trái tim như vỡ vụn. Tawan đã quên cô hoàn toàn, nhưng lại nhận ra người con gái này. Amy nhẹ nhàng nắm lấy tay Tawan, ánh mắt đầy sự quan tâm:
"Em đừng lo, chị sẽ chăm sóc em, chị đã xin bố về nước để ở bên em rồi."
Ông Kritsada nhìn Ayla, khuôn mặt nghiêm nghị:
"Cô Ayla, tôi nghĩ bây giờ không còn lý do gì để cô ở đây nữa. Tawan không nhớ cô, và cô cũng không có tư cách ở lại."
Ayla cứng họng, muốn phản bác nhưng không thể nói nên lời. Cô cảm thấy như mọi thứ sụp đổ ngay trước mắt mình. Tawan nhìn Ayla, ánh mắt hoàn toàn xa lạ, như thể cô là một người dưng. Ayla cắn môi, cố gắng giữ bình tĩnh.
Nip bước tới, khẽ nói:
"Chị Ayla, em nghĩ chị nên về nghỉ ngơi. Để em đưa chị về."
Không còn lựa chọn nào khác, Ayla lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, nước mắt rơi từng giọt khi cô ngồi trên xe. Về đến nhà, trông cô tiều tụy hơn bao giờ hết. Nip cố gắng an ủi, nhưng không thể xoa dịu được nỗi đau đang dày vò Ayla.
Tối muộn, khi Nip đưa Ayla về đến nhà, anh thấy rõ sự tiều tụy của cô. Ayla bước vào nhà trong im lặng, ánh mắt vẫn thất thần. Nip đứng ngoài xe, lấy điện thoại ra, vẻ mặt đầy trăn trở. Anh bấm số của Max, giọng hạ thấp:
"Max, Ayla đang trong tình trạng không ổn. Cô ấy không nói gì suốt đường về. Tôi không biết phải làm sao nữa... Anh có thể đến giúp không?"
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi Max trả lời dứt khoát:
"Tôi sẽ đến ngay. Cậu chờ tôi."
Chưa đầy nửa tiếng sau, Max đã có mặt. Nip ra đón anh ở cổng, nhanh chóng kể lại những gì đã xảy ra ở bệnh viện. Max gật đầu, ánh mắt nghiêm trọng:
"Tôi sẽ chăm sóc cô ấy. Cậu cứ yên tâm về xử lý công việc khi Tawan vắng mặt đi."
Bước vào nhà, Max nhìn thấy Ayla ngồi trên ghế sofa, người cuộn lại. Cô không khóc, nhưng ánh mắt trống rỗng, như đang lạc trong dòng suy nghĩ bất tận. Max ngồi xuống cạnh cô, khẽ đặt tay lên vai:
"Ayla, em phải mạnh mẽ lên. Nếu Tawan tỉnh táo, cô ấy cũng không muốn nhìn thấy em như thế này đâu."
Ayla khẽ gật đầu, nhưng nước mắt bất chợt lăn dài trên má. Trong lòng cô, khoảng cách giữa mình và Tawan giờ đây đã trở thành một vực sâu thẳm mà cô không biết liệu mình có thể vượt qua được hay không.
---------------------------------------------------
Sáng hôm sau, Ayla không thể ngăn mình mà quay lại bệnh viện. Trái tim cô thôi thúc muốn nhìn thấy Tawan, dù chỉ là từ xa. Khi bước vào phòng bệnh, cô đứng khựng lại ở ngưỡng cửa.
Tawan đang ngồi trên giường, đầu băng kín, vài vết trầy xước còn hiện rõ trên gương mặt cô. Nhưng điều khiến Ayla nhói lòng là nụ cười rạng rỡ của Tawan khi nói chuyện với Amy – người con gái trông có vẻ tự tin, điềm tĩnh và có mối liên kết thân thuộc với cô.
Ayla nắm chặt tay, cố giữ bình tĩnh. Cô bước vào, cất tiếng nhẹ nhàng:
"Tawan... em đến thăm chị."
Tawan ngẩng đầu lên, ánh mắt gặp Ayla. Trong một thoáng, cảm giác lạ lùng dâng lên trong cô. Tim cô bất giác hẫng một nhịp, nhưng lý trí lại không thể lý giải được tại sao. Cô nhíu mày, giọng ngập ngừng:
"Cô là..."
Amy lập tức chen ngang, nở một nụ cười nhã nhặn nhưng đầy ẩn ý:
"Đây là Ayla, một đối tác trong công việc của em. Chị có nhắc với em rồi, nhớ không? Cô ấy đến thăm thôi, không có gì quan trọng đâu."
Ayla đứng chết lặng trước câu nói của Amy. Mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Nhưng cô không thể phản bác, bởi chính Tawan cũng nhìn cô với ánh mắt mơ hồ.
"À, ra là vậy," Tawan đáp lại, giọng dửng dưng. "Cảm ơn cô đã đến thăm."
Amy nắm tay Tawan, cười tươi:
"Em nghỉ ngơi đi. Những gì không quan trọng, chị sẽ giúp em xử lý. Em không cần lo lắng nhiều đâu."
Ayla không nói thêm lời nào, chỉ cúi chào nhẹ rồi bước ra ngoài. Cánh cửa khép lại sau lưng cô, nhưng cảm giác như cả thế giới cũng đang dần khép lại với cô.
Tawan nhìn cánh cửa vừa đóng, đôi mày khẽ nhíu lại. Cảm giác quen thuộc khi nhìn Ayla khiến cô bất an. Đôi mắt ấy, giọng nói ấy... có gì đó thật gần gũi, nhưng lại xa lạ.
Tawan quay sang Amy, hỏi nhỏ:
"Amy, Ayla thực sự chỉ là đối tác sao? Tại sao... tại sao mỗi lần nhìn cô ấy, em cảm thấy rất lạ?"
Amy đặt tay lên tay Tawan, mỉm cười trấn an:
"Em chỉ đang mệt mỏi và bị ảnh hưởng bởi chấn thương thôi. Tin chị đi, Ayla không có ý nghĩa gì với em đâu. Em chỉ cần nhớ rằng chị và bố luôn ở đây, luôn là gia đình của em. Những gì khác không cần bận tâm."
Tawan gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía cánh cửa. Một phần nào đó trong cô không hoàn toàn tin tưởng lời của Amy.
------------------------------------------------------
Một ngày sau, Ayla xuất hiện trước công chúng trong một buổi họp báo khẩn. Cô mặc bộ suit trắng thanh lịch nhưng mạnh mẽ, ánh mắt kiên định, toát lên vẻ quyền lực nhưng không che giấu được nỗi đau âm ỉ bên trong. Chiếc vòng tay mà Tawan tặng vẫn nằm trên cổ tay cô, như một lời nhắc nhở cô phải kiên cường.
Phòng họp báo chật kín các phóng viên và máy quay. Đèn flash lóe sáng liên tục khi Ayla bước lên bục. May đứng lặng lẽ ở phía sau, ánh mắt tràn đầy lo lắng, nhưng cô hiểu Ayla cần phải làm điều này để tự vực dậy mình.
Ayla cầm micro, giọng nói đầy bản lĩnh:
"Trước hết, tôi muốn cảm ơn mọi người đã quan tâm và lo lắng cho tôi trong sự việc vừa qua. Đây là một hành động tàn ác và không thể tha thứ. Tôi, Ayla Sirikit, xin khẳng định rằng tôi sẽ không để chuyện này trôi qua mà không làm rõ."
Cánh phóng viên xôn xao. Một người giơ tay hỏi:
"Thưa cô Ayla, chúng tôi được biết người bảo vệ cô khỏi vụ nổ là vệ sĩ Tawan, người hiện đang bị mất trí nhớ và hoàn toàn mất đi bản năng vệ sĩ của mình. Cô có điều gì muốn nói về cô ấy không?"
Câu hỏi ấy như một mũi dao đâm vào trái tim Ayla. Cô siết chặt micro, đôi mắt thoáng đỏ lên, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Trước khi cô kịp trả lời, May đã bước lên một bước, mỉm cười nhẹ nhàng:
"Hiện tại, sức khỏe của Tawan vẫn đang được theo dõi. Chúng tôi xin phép không bàn thêm về chuyện cá nhân của cô ấy để tập trung vào vấn đề chính, đó là việc truy tìm thủ phạm."
Ayla gật đầu nhẹ, tiếp tục:
"Đúng vậy. Mục tiêu của chúng ta không phải là xoáy vào nỗi đau, mà là đảm bảo rằng công lý sẽ được thực thi. Tôi đã nhờ đội điều tra do Nip phụ trách để tìm ra kẻ đứng sau vụ việc này. Tôi tin tưởng vào họ và hứa sẽ có câu trả lời cho tất cả mọi người trong thời gian sớm nhất."
-------------------
Ngay sau buổi họp báo, tin tức về vụ ám sát Ayla và sự hy sinh của Tawan nhanh chóng tràn ngập các mặt báo và mạng xã hội. Cả nước Thái Lan không khỏi bàng hoàng và phẫn nộ trước âm mưu tàn ác này.
Trong một căn phòng tối, ông Kritsada ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bành lớn, tay cầm ly rượu vang sóng sánh. Trợ lý của ông bước vào, gương mặt đượm vẻ lo âu.
"Thưa ngài, tình hình đang trở nên nghiêm trọng. Buổi họp báo của Ayla đã làm mọi chuyện thêm rắc rối. Truyền thông đang tập trung vào vụ nổ, và nếu không cẩn thận, chuyện của chúng ta có thể bị lộ."
Ông Kritsada đặt ly rượu xuống, ánh mắt lạnh lùng lóe lên trong ánh sáng mờ nhạt.
"Không thể để bất kỳ sơ suất nào xảy ra. Nira đã gây quá nhiều rắc rối. Tìm cô ta, và dọn dẹp mọi thứ. Nhanh gọn."
Người trợ lý cúi đầu:
"Vâng, thưa ngài."
Ông Kritsada ngả lưng vào ghế, ánh mắt xa xăm. "Tawan... Con bé thật sự đã quên đi tất cả. Đây là cơ hội duy nhất để giữ nó trong tay mình. Nhưng Ayla... cô gái đó là một biến số. Không được để cô ta tiếp tục gây cản trở."
-------------------------------------------------
Tawan nằm trong phòng bệnh, ánh sáng trắng từ đèn neon chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của cô. Mặc dù vẫn còn rất yếu và cần nghỉ ngơi, nhưng cô không thể tránh khỏi việc lắng nghe tiếng ồn từ ngoài hành lang, từ những cuộc trò chuyện và các thông tin liên quan đến vụ việc vừa qua. Hôm nay, cô yêu cầu bác sĩ cho phép mình được xem tivi, dù vẫn cảm thấy đau đầu và chóng mặt.
Cô đổ mắt vào màn hình lớn, nơi các phóng viên đang đưa tin về vụ ám sát không thành với Ayla, hình ảnh của cô gái ấy hiện lên rõ ràng. Tawan nhìn chăm chú vào màn hình, không hiểu sao lại cảm thấy một sự trống vắng trong lòng mỗi khi nhìn thấy Ayla. Đôi mắt Ayla trong bản tin có vẻ rất buồn bã, giống như cô ấy đang nén một cơn đau không thể nào giải thích.
Khi tên Ayla được nhắc tới trên tivi, Tawan bỗng cảm thấy một sự lạ lùng trong lòng. Một cảm giác xao xuyến mà cô không thể lý giải. Tâm trí cô mơ hồ, nhưng có điều gì đó như đang dâng lên trong lòng, một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Tim cô đập loạn nhịp, và cô bỗng nhiên khựng lại, không thể tiếp tục tập trung vào những gì đang diễn ra trên tivi.
Tawan nhắm mắt lại, đau đầu dữ dội. Cô muốn nhớ lại, muốn hiểu rõ hơn về người con gái ấy, nhưng những ký ức cứ mơ hồ, mờ dần như thể chúng là một phần của ai đó khác. Cô thở dốc, cố gắng không để cảm giác chóng mặt chi phối.
Amy, người vẫn đứng bên cạnh, lo lắng nhìn Tawan. Cô thấy tình trạng của Tawan trở nên không ổn, vội vàng bước đến gần tắt chiếc tivi, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên trán Tawan.
"Tawan, đừng cố gắng nhớ nữa," Amy nhẹ nhàng nói, giọng cô có chút run rẩy. "Cứ nghỉ ngơi đi, em sẽ ổn thôi."
Tawan ngước mắt lên nhìn Amy, trong ánh mắt vẫn còn mơ hồ. Cô không hiểu vì sao, nhưng lại có một cảm giác nhẹ nhõm khi nghe Amy nói vậy. Amy luôn là người chăm sóc cô từ nhỏ, luôn là điểm tựa duy nhất mỗi khi cô yếu đuối.
"Em... em thật sự không nhớ ra..." Tawan thì thào, giọng cô yếu ớt.
Amy vội vã lấy tay xoa nhẹ vai Tawan, cố gắng trấn an cô. "Không sao đâu, Tawan. Mọi chuyện sẽ dần ổn thôi. Chỉ cần em nghỉ ngơi, mọi thứ sẽ trở lại bình thường."
Nhưng trong lòng Tawan, một cơn sóng ngầm vẫn không ngừng dâng lên, khi mà cái tên Ayla vẫn cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, như một mảnh ghép còn thiếu mà cô không thể nào tìm lại được.
------------------End Chap--------------------
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro