Chương 40


Orm Kornnaphat hiểu câu hỏi này không đơn giản là Dandao Yamapai sẽ mua một chiếc vé máy bay đến thăm cô vào một ngày nào đó. Nếu đơn thuần là qua thăm, Dandao Yamapai hẳn sẽ không cần phải hỏi ý kiến của cô trước đúng không? Khẽ hít một hơi thật sâu, cô chủ động đặt bàn tay mình lên bàn tay đang tự do của Dandao Yamapai và siết nhẹ nó. Số lần cô và Dandao Yamapai nắm tay không nhiều, nếu nắm tay thường là cô chủ động hơn Dandao Yamapai. Cậu ấy lo lắng rằng cô sẽ bị mất tự nhiên, không thoải mái trước từng động chạm của cậu ấy nhưng cậu ấy nào đâu biết đôi khi cô cảm thấy mình được an ủi xoa dịu rất nhiều từ hơi ấm tình bạn quý giá này.

"Nếu tớ không đồng ý cậu cũng sẽ bay qua đấy thăm tớ mà phải không?" quay sang mỉm cười với Dandao Yamapai cô đáp lại câu hỏi của cậu ấy bằng một câu hỏi khác.

"Thậm chí chỉ cần cậu gọi, mình sẽ bay ngay đến để giúp cậu. Qua bên đấy ở một mình tự do tự tại, cậu đừng quên phải ăn uống đúng bữa, ăn thật nhiều vào biết không?" đáp lại nụ cười của Orm Kornnaphat là ánh mắt tràn đầy yêu thương và có chút xót xa của Dandao Yamapai. Tuy nhiên Dandao Yamapai đã nhanh chóng khoả lấp đi những tia xót xa đó bằng cái mỉm cười quen thuộc.

"Mình sẽ chăm sóc cho bản thân thật tốt."

Chuyến bay zzxxx... - thông báo được phát qua loa với âm lượng rất lớn vang lên và lặp đi lặp lại nhiều lần.

Dandao Yamapai vẫn cứ thế theo sau Orm Kornnaphat đến khu vực check in. Có vài người ở phía trước nên Orm Kornnaphat phải đứng chờ, còn cô đứng ngay bên tay trái của cô ấy. Lấy trong túi ra một phong thư màu vàng ố, cô nắm lấy khuỷu tay Orm Kornnaphat rồi đặt nó vào bàn tay cô ấy.

"Hãy đọc nó khi cậu lên máy bay hoặc đến nơi. Nhớ nhé."

Orm Kornnaphat có chút ngạc nhiên nhưng cô nhanh chóng gật đầu nhận lấy phong thư. Tần ngần vài giây cô nắm lấy tay Dandao Yamapai một lần nữa đồng thời cô tặng cho cậu ấy nụ cười của cô mà cậu ấy bảo rằng rất yêu thích. Nó có thể xem như là một lời chào tạm biệt của cô với cậu ấy, dù cô biết cậu ấy sẽ sang thăm cô nhưng với khoảng cách xa như vậy cô nên có một lời chào tử tế.

Đã đến lượt kiểm của cô nên cô buộc phải buông bàn tay ấm áp của Dandao Yamapai. Thời gian kiểm tra không nhiều, chừng mười mấy giây nhưng đủ để cô đảo mắt nhìn Dandao Yamapai và mọi thứ ở phía sau cô. Tự khắc khoé môi cô lại vẽ nên một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, cô đoán rằng đó là nụ cười tạm biệt BangKok, Thái Lan này...

Nhìn theo bóng lưng của Orm Kornnaphat dần biến mất sau cánh cửa tụ động kia Dandao Yamapai thầm thở dài nhẹ nhõm khi cô không còn cảm giác nói dối Orm Kornnaphat hơn nữa. Đi nhanh ra ngoài cô mau chóng tìm chiếc xe của cô rồi vội vã phóng khỏi sân bay này. Dù sao hôm nay cũng là Phiên tòa hòa giải cuối cùng giữa Orm Kornnaphat và LingLing, tất cả Orm Kornnaphat đã nhượng lại cho cô giải quyết hộ cô ấy. LingLing lần này hoàn toàn không đi cửa sau hay nhờ vả vào bất kì mối quan hệ quen biết nào của cô ấy; còn về phía Orm Kornnaphat, dù muốn dù không cô vẫn theo lời cô ấy mà đi cửa sau.

Hiển nhiên chuyện đó không khó khi hiện tại cô có mối quan hệ rất rộng rãi bên ngoài và nhất là về Luật pháp. Nếu LingLing không có động tĩnh gì thì cô chắc chắn vụ ly hôn này sẽ thành công...

***

Đêm hôm qua cô đã ngủ rất ngon, không mông mị không tỉnh giấc hay không tự dằn vặt bản thân mình chút nào cả. Đêm hôm qua, cô đã vứt bỏ hết tự tôn của mình để đến tìm Orm Kornnaphat vì cô không thể chịu đựng nỗi nhớ thêm chút nào nữa. Trên tất cả, cô tìm đến để nói với Orm Kornnaphat rằng cô yêu em ấy, cô nhớ em ấy và cô không muốn vụ ly hôn này xảy ra chút nào cả. Cô đã nói tất cả, thầm thì có, dõng dạc nói cũng có, cô bộc bạch trong cơn say tình giữa cô và cô hi vọng rằng cô có thể xoay chuyển người phụ nữ trong vòng tay cô.

Sau cùng cái cô nhận được là một mình thức giấc trên chiếc giường lạnh lẽo này cùng với một lá thư của Orm Kornnaphat. Từng câu chữ của cô ấy sắc bén đến mức làm trái tim cô đau nhói.

"Câu chuyện của hai năm trước cuối cùng cũng đến lúc phải kết thúc. Đêm qua đơn giản là tôi cần ai đó sưởi ấm lấy tôi trong cơn mưa lạnh giá, yêu thương lúc đó cũng là do tôi tuỳ tiện đáp trả chị.

Tôi và chị, chỉ còn lại một dấu chấm hết."

Cô biết khóc không giải quyết được vấn đề, nước mắt càng không thể mang Orm Kornnaphat trở lại bên cô nhưng cô không thể kiềm chế nó được nữa...

***

Dandao Yamapai nhíu mài lo lắng khi nhìn qua LingLing ở băng ghế bên kia. Từ lúc bước vào đến khi phiên toà diễn ra LingLing vẫn giữ y nguyên gương mặt bình thản đó. Gương mặt khiến cô chán ghét vô cùng; nó pha chút bất cần và cao ngạo nhưng cô biết bên trong cô ấy chẳng hề tĩnh lặng như vẻ bề ngoài.

"Được rồi luật sư Kim. Thưa Toà, không cần phải hòa giải thêm nữa, bản thân tôi hiện tại đồng ý ly hôn."

Nhận được cái gật đầu nhẹ nhàng từ Dandao Yamapai, chánh toà phía trên thu dọn giấy tờ ly hôn rồi bãi toà. Dandao Yamapai thở nhẹ, xem như việc Orm Kornnaphat nhờ cô đã hoàn thành tốt được nó, nhưng đưa mắt về LingLing cô không hiểu sao lại cảm thấy thật tồi tệ.

"LingLing...cậu ổn chứ?" chậm rãi ngồi xuống cạnh LingLing, cô lay lấy vai cô ấy.

"Mình ổn."

"Chỉ là tớ không nghĩ cậu đồng ý ly hôn. Luật sư của cậu rõ ràng là không được thông báo trước, trong suốt phiên toà cậu đã suy nghĩ về nó sau cùng là quyết định thuận theo ý Orm Kornnaphat."

"Tội lỗi của tớ rất lớn; buông tay có thể xem là tớ đang muốn chuộc lỗi với Orm Kornnaphat."

Giọng nói của LingLing nhẹ hẫng, nó hoàn toàn trái ngược với gương mặt bình thản của cô lúc này. Cô yêu Orm Kornnaphat, cô không muốn buông tay cô ấy vì cô biết một khi giữa cô và cô ấy ly hôn cả hai rồi sẽ trở thành người lạ trong đời nhau. Cô sợ chữ "người lạ" vô cùng; đồng thời cảm giác tội lỗi trong cô như nhấn chìm đi nỗi sợ đó.

Từ khi bắt đầu cho đến tận bây giờ là do cô không tốt với Orm Kornnaphat, cô nói dối em ấy, trong mắt em ấy cô là một người chẳng đáng tin hơn nữa hoặc tệem hơn là một kẻ sát nhân độc ác. Những khoảnh khắc ngọt ngào, yêu thương cô dành cho Orm Kornnaphat không thể xoá đi tổn thương mà cô vô tình hay cố ý khắc vào tim em ấy.

Orm Kornnaphat cũng đã từng nói rằng dù cho không ly hôn, cô và em ấy cũng không trở lại như trước đây được. Cô nghĩ điều đó không sai, thử đặt cô vào em ấy cô sẽ hành động không khác cô ấy là bao. Buông tay một người mà bạn yêu thương thật sự rất khó, vì khi yêu ai mà không muốn giữ lấy người mình yêu thương bên cạnh và với cô nó khó hơn bao giờ hết. Cô như bị dồn vào ngõ cụt trong sự bất lực và tội lỗi của bản thân mình, bất lực đến mức chẳng muốn dùng hết sức leo sang bờ tường phía sau lưng để tìm lấy lối thoát.

"Tớ về đây. Ngày mai tớ sẽ trở lại công ty, gặp cậu sau."

Dandao Yamapai không biết nói gì thêm vào lúc này. Cô chỉ im lặng nhìn theo bóng dáng LingLing khuất khỏi tầm mắt. Bước chân của LingLing không mang chút sức sống nào cả, sự cô độc thể hiện rất rõ qua chiếc bóng buồn bã của LingLing. LingLing mà cô biết, không bao giờ để người khác thấy sự yếu đuối cũng như bất lực của cô ấy cả. Cô biết với tư cách là một người bạn cô đã sai khi đối xử với LingLing như thế nhưng trên tất cả, cô chỉ muốn tốt cho cô ấy và Orm Kornnaphat...

***

Máy bay đã đến lúc cất cánh, cô dứt ánh mắt đang bận rộn nhìn phía bên ngoài để thắt lại dây an toàn. Chiếc nhẫn cưới với thiết kế đơn giản khiến cô thừ người ra vài giây rồi lại để tâm trí tự do với câu hỏi phiên toà hoà giải đang diễn ra như thế nào. Cô hi vọng vài câu chữ dứt khoát trong lá thư của cô đủ để LingLing hiểu rằng ly hôn là phương án tốt nhất cho mối quan hệ giữa cô và cô ấy. Để hoàn thành lá thư cuối ấy, cô đã viết rồi xoá bỏ rất nhiều lá thư được viết dang dở, sau cùng cô chọn lối viết ngắn gọn và dứt khoát nhất có thể dành cho LingLing. Phiên toà kết thúc, máy bay hạ cánh đến một đất nước khác cô và cô ấy xem như đã cùng nhau đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này...

Bất chợt phong thư màu vàng ố của Dandao Yamapai rơi xuống sàn, cô mới sực nhớ lại lời của Dandao Yamapai vừa nãy. Vội cúi xuống nhặt nó, cô nhanh tay lấy lá thư cũng cùng màu vàng ố ra khỏi bìa thư rồi chậm rãi đọc nó.

Nội dung của lá thư không quá dài nhưng khiến cô phải đọc đi đọc lại n lần vì cô không dám tin vào từng câu chữ trước mắt. Bàn tay cô khẽ run lên một cách mạnh mẽ cùng lúc với máy bay đã vào đúng đường bay của nó trên bầu trời rộng lớn kia. Nước mắt cô tuôn rơi trong vô thức, nó rơi xuống lá thư màu vàng ố trên tay cô rất nhiều nhưng cô nào quan tâm đến. Thêm một lần đọc nữa, rồi lại một lần, một lần kế tiếp...mãi cho đến lúc nước mắt cô tự khô đi cô mới nở một nụ cười.

Một nụ cười yên lòng?!

***

"Mẹ không nghĩ rằng giấy tờ ly hôn lại được thụ lý nhanh đến thế. Chừng một tuần nữa giữa con và Orm Kornnaphat sẽ không còn bất kì ràng buộc nảo cả." bà Kwong nói với vẻ hào hứng không hề giấu giếm.

"Mẹ không phải là người mong nó kết thúc thật mau chóng sao." LingLing nhếch môi nhìn người phụ nữ đang uống trà ngồi đối diện cô.

"Tháng sau, hãy đi xem mắt cùng mẹ. Thế lực từ Malee Ratanavadi không đùa được, và con nên biết sắp đến sẽ có khá nhiều rắc rối đến với con."

"Tại sao mẹ cứ phải lợi dụng hôn nhân hay nói trắng ra là lợi dụng hạnh phúc của con như vậy? Làm ơn đi mẹ, con chỉ vừa mới ly hôn, hơn nữa con sẽ chẳng xem mắt hay kết hôn cùng ai khác." cô tức giận rời khỏi phòng vì không muốn tiếp tục chủ đề này hơn nữa.

"Đừng cãi lời mẹ, LingLing Kwong. Hãy trở lại làm một đứa con ngoan ngoãn của nhà họ Kwong đi."

"Ước gì con sinh ra không phải mang họ Kwong."

Cánh cửa được đóng lại một cách mạnh bạo nhưng người phụ nữ trong phòng vẫn ung dung uống cạn tách trà của mình. Bà thừa sức biết phải nói như thế nào, tỏ thái độ ra sao để khiến con bà tức giận; và lần này cũng không nằm ngoài dự kiến của bà. Thật ra thì mọi chuyện bà đã vạch ra buộc phải theo hướng mà bà muốn, không thể khác được. Ví như một viên bi lệch ra khỏi đường lăn của nó, bà sẽ giữ nó lại và đặt nó vào chỗ cũ càng nhanh cành tốt sau đó sẽ đẩy cho nó đi nhanh cả lúc ban đầu. Hiện tại thì mọi thứ vẫn đang diễn ra rất tốt và có vẻ tốt hơn nữa kho điện thoại bà báo nhận được một tin nhắn từ Dandao Yamapai.

+

"Mọi chuyện đang diễn ra theo ý bác." 

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro