Chương 54


***

"Tiểu bảo bối của Mae Orm đã dậy rồi sao." Orm Kornnaphat có hơi ngạc nhiên khi vừa ra khỏi phòng đã thấy tiểu bảo bối ngồi dưới sàn chơi đùa với rất nhiều món đồ chơi xung quanh. Sự có mặt của cô tiểu bảo bối như không hề hay biết mà vẫn mải mê chăm chú vào trò chơi đang cầm trong tay.


"Tiểu bảo bối quên cả Mae Orm luôn ư?" ngồi xuống cạnh tiểu bảo bối, cô vờ làm giọng giận dỗi.


"Mae Orm quên Ira trước." giờ thì tiểu bảo bối đã chịu lên tiếng nhưng ánh mắt thì vẫn ngang bướng dính chặt vào mớ đồ chơi.


"Mae Orm bỏ Ira một mình. Mae Orm không dỗ dành Ira ngủ...Mae Orm không ôm Ira ngủ như lời hứa." giọng nói ngập ngừng, phát âm có tí sai của tiểu bảo bối càng làm cô muốn ôm lấy đứa bé này vào lòng mà dỗ dành, xoa dịu.


Nhưng cô chỉ vừa đưa tay định ôm lấy tiểu bảo bối đã đứng dậy di chuyển ngồi xuống chỗ trống đối diện cô. Điều này làm cô có chút phiền lòng, đó giờ Ira thật sự không hay như thế.


"Là Mae Orm sai, Mae Orm xin lỗi tiểu bảo bối của Mae Orm nha. Qua đây Mae Orm ôm hôn con một chút nào."


Tiểu bảo bối giương đôi mắt to tròn lên nhìn Orm Kornnaphat rồi chu môi hờn dỗi sau đó mới chịu nhích đến gần để Orm Kornnaphat ôm vào lòng. Hiển nhiên dù có đang dỗi Mae Orm nhưng được Mae Orm hôn hít, nựng nịu như lúc này thì tiểu bảo bối chỉ biết cười khúc khích vì quà khoái chí thôi. Bao nhiêu nỗi giận hờn từ lúc mới ngủ dậy đến giờ cũng không biết biến đi đâu mất tiêu.


"Mae Orm, căn phòng này có nhiều đồ chơi. Có mặt trăng sáng, Ira thích lắm."


"Là do cô LingLing chuẩn bị cho tiểu bảo bối đúng không?"


Tiểu bảo bối trả lời bằng cách gật đầu lia lịa nhưng ngay sau đó lại lắc đầu nguầy nguậy, không đồng ý những gì Orm Kornnaphat vừa nói.


"Cô LingLing cũng có em bé."


Orm Kornnaphat khẽ nhăn mài khó hiểu vì câu nói này, vừa lúc đó LingLing vừa ra khỏi phòng nên cô ra hiệu với em ấy cô sẽ xuống bếp trước, để không gian lại cho em ấy và tiểu bảo bối. Tiểu bảo bối mê chơi nên cũng không để ý đến Mae Orm đã rời đi.


"Bạn Ira đã chải răng chưa?"


Lấy chú hổ con chồng vào hai ngón tay mình, cô khẽ gục gặc nó rồi hỏi tiểu bảo bối với tone giọng mà cô hay nghe trên truyền hình. Tiểu bảo bối chăm chú nhìn cô rồi lại nhìn sang chú hổ con đó, biểu hiện ngơ ngác cùng ngạc nhiên trên gương mặt bầu bĩnh ấy khiến nụ cười trên môi cô ngày một rộng hơn. Đứa bé này thật sự quá giống cô và Orm Kornnaphat.


"Bạn mèo dẫn bạn Ira đi chải răng cùng nhé. Bạn Ira có chịu không?" chồng một chú mèo trắng vào tay còn lại, LingLing tiếp tục hỏi.


"Chịu."Với cái gật đầu cùng câu trả lời của Ira, cô nhẹ nhàng bế bổng tiểu bảo bối lên đi vào phòng.


Trong những năm qua ngoài mua đồ chơi ra cô còn mua rất nhiều vật dụng khác liên quan đến trẻ con. Khăn bông hình thú, kem đánh răng và bàn chải cứ mỗi tháng cô lại mua mới, cốc nước ngộ nghĩnh...những thứ này đều được cô sắp gọn vào một ngăn riêng trong phòng tắm.


"Ira nhe răng ra một chút nào."


Tiểu bảo bối ngoan ngoãn nhe răng ra, ngồi yên trên bồn tắm để LingLing nhẹ nhàng chải răng cho.


"Răng con giống hệt cô lúc bé."


LingLing bật cười thành tiếng khi thốt ra câu này nhưng sau đó cô lại im bặt khi tiểu bảo bối đang hướng đôi mắt khó hiểu lên nhìn cô. Khoé môi tiểu bảo bối dính bọt, má thì phúng phính, đôi mắt to tròn nhìn cô không chớp khiến cô thật muốn vật tiểu bảo bối ra giường để đùa giỡn ôm ấp vào lòng. Bản năng làm cha mẹ đúng là rất khó để che giấu khi đối mặt với đứa con yêu thương giống hệt mình, cô cũng không phải là một ngoại lệ.


Cô muốn thay đổi cách xưng hô với tiểu bảo bối, muốn nghe âm mũi "Mami" khi con gái làm nũng, muốn con gái câu cổ rồi hôn chùn chụt vào cô như mọi đứa bé gái đi cùng với ba mẹ nó mà cô đã từng thấy. Đôi khi cô đã cố kiềm nén để không làm gì quá với tiểu bảo bối, nhưng không hiểu sao lần nay cô lại sơ suất thốt lên câu nói này.


"Ưhhh!!!"


Đôi mắt tiểu bảo bối rưng rưng muốn khóc khi trong lúc mãi nhìn LingLing mà nuốt lấy kem đánh răng. LingLing vội vội vàng vàng lấy nước đưa đến cho tiểu bảo bối và thầm tự trách cô vô ý khi không nhớ rằng miệng tiểu bảo bối còn đầy kem mặc cho nó là kem của trẻ em. Tay chân cô bắt đầu cuống cả lên khi nước mắt tiểu bảo bối lăn dài trên gò má, thậm chí khoé mắt cô đã bắt đầu đỏ ửng lên mà cô không hề hay biết.


"Mae Orm nói nuốt một chút bọt sẽ hông sao." tiểu bảo bối khẽ lắc đầu khi LingLing cứ luống cuống cầm ly nước để mình súc miệng, còn tay kia thì cầm một chiếc khăn liên tục lau cho tiểu bảo bối.


"Cô xin lỗi con, Ira. Lần sau cô sẽ để Mae Orm đánh răng cho con."


Cô cười buồn rồi bế tiểu bảo bối ra khỏi phòng đi thẳng xuống phòng bếp. Nghĩ lại cô thấy mình thật tệ, có mỗi việc đánh răng cho con gái cũng làm không trọn vẹn, thế mà một tay Orm Kornnaphat đã phải nuôi nấng con suốt ba năm nay. Nhìn thấy đôi mắt ngây thơ ấy đỏ lên, chân mày chau lại cô cảm thấy khó chịu vô cùng...có lẽ phần nào cô đã hiểu được vì sao mẹ cô thường ôm cô vào lòng mỗi khi cô bị ngã để rồi sau đó bà lại cố để cô không trông thấy đôi mắt đang đỏ lên của bà.


"Tại Ira nuốt nó, không phải tại cô LingLing." tiểu bảo bối lần này lắc đầu rất mạnh, hệt như muốn phản đối ga.y gắt rằng do LingLing nên tiểu bảo bối nuốt phải kem đánh răng.


"Là do cô...Ira con thấy không thoải mái ở đâu không?"


Tiểu bảo bối tiếp tục lắc đầu và sau đó là nhìn chằm chằm vào LingLing. Trẻ con ghi nhớ mọi thứ xung quanh chúng rất tốt, tiểu bảo bối là một đứa trẻ thông minh nên càng ghi nhớ mọi thứ một cách rõ ràng và lâu dài hơn. Đôi mắt của cô LingLing khi nãy tình cờ làm sao rất giống với đôi mắt đỏ hoe của Mae Orm khi lần đầu chải răng cho tiểu bảo bối mà để tiểu bảo bối nuốt phải kem. Nhìn LingLing một hồi tiểu bảo bối quay mặt về phía sau LingLing, thoải mái dựa lên vai LingLing và chậm rãi ngủ thiếp đi.


***


"Con bé thật sự rất giống chị lúc nhỏ." LingLing mỉm cười tự hào khi nhìn gương mặt đang ngủ của tiểu bảo bối.


"Ira giống chị rất nhiều điểm, con bé chỉ giống em một chút xíu thôi." Orm Kornnaphat ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh LingLing, xoa nhẹ lấy mái tóc của tiểu bảo bối.


"Lúc nãy chị đã lỡ làm con bé nuốt kem đánh răng. Chị xin lỗi, sau đó Ira nói rằng là do Ira nuốt không phải lỗi tại chị haizz."


"Ít ra thì Ira đã không còn khó chịu với chị như lúc đầu nữa nên LingLing của em đừng buồn. Gọi Ira dậy và cùng ăn sáng đi, rồi chúng ta qua thăm ông bà nội của Ira nữa."


LingLing nhìn chăm chăm vào Orm Kornnaphat một cách ngạc nhiên vô cùng. Từ khi nào Orm Kornnaphat đã trở nên thoải mái khi nhắc về cha mẹ cô, và em ấy vừa nói "ông bà nội Ira"...nếu như bình thường em ấy hẳn sẽ nói là cha mẹ cô hoặc lạnh nhạt hơn là ông bà Kwong. Khẽ đem thắc mắc này để vào lòng, cô chậm rãi đánh thức tiểu bảo bối dậy để dùng bữa sáng và tranh thủ ghé thăm ông bà. Cô thật sự mong rằng quan hệ giữa tất cả sẽ tốt hơn với sự xuất hiện của tiểu bảo bối Ira này.


***


Cô mỉm cười thật khẽ khi LingLing đang nắm chặt lấy tay cô còn tay còn lại chị ấy cẩn thận bế bồng lấy tiểu bảo bối vẫn còn đang ngủ. Thói quen này của LingLing không hề thay đổi, dù là lúc chị ấy vẫn còn lạnh nhạt, hay khi cả hai đã hiểu nhau và giờ là trở về sau hơn ba năm xa cách, chị ấy vẫn tinh tế nắm lấy tay cô để truyền cho cô một chút tự tin và cả lời thì thầm rằng chị cô ấy luôn ở ngay bên cạnh cô vì thế cô hãy cứ yên tâm mà đối diện với cha mẹ chị ấy.


Lần đầu về thăm ông bà Kwong cô đã sửng sờ, ngạc nhiên và khó hiểu biết bao nhiêu khi trong buổi sáng lạnh lẽo ấy LingLing Kwong luôn thô lỗ lại bắt lấy bàn tay cô nằm gọn trong tay chị ấy. Không một lời giải thích, không một ánh mắt ngụ ý, chị ấy cứ thế ủ lấy tay cô đi vào bên trong. Lúc đó cô hạnh phúc đến mức phải cố che giấu nụ cười của mình trước LingLing, dù là LingLing diễn kịch hay là cố đánh lừa mọi người cô vẫn cảm thấy rất hạnh phúc khi chị ấy chủ động nắm lấy tay cô. Hiện tại cảm xúc ấy chẳng khác là bao, vẫn là cồn cào trong ổ bụng, râm rang khắp cơ thể một cảm xúc mạnh mẽ và sau cùng là khoé môi không tự chủ nở ra một nụ cười quá ư là hạnh phúc.


"Dù thế nào đi chăng nữa, chị vẫn luôn đứng cạnh em."


"LingLing Kwong, em thật sự hiểu rõ điều đó hơn bất kì ai."


Trao nhau thêm một nụ cười nho nhỏ, cô và LingLing chậm rãi bước trên con đường đá nhỏ quen thuộc dẫn vào nhà họ Kwong. Lúc trước chỉ có cô và chị ấy, còn bây giờ đã xuất hiện thêm một tiểu bảo bối nữa và còn có một sự biến đổi lớn hơn đó chính là mối quan hệ giữa cô và mẹ của LingLing.


"Cháu chào hai bác." cô khẽ cúi đầu trước ông bà Kwong khi bước vào nhà. Nhà thiếu mất Krystal, cô nghĩ rằng có thể do em ấy đã đến công ty từ trước.


"Orm Kornnaphat, thật vất vả cho con. Hai đứa mau ngồi xuống đi." ông Kwong nói với một tone giọng khá xúc động. Nhìn thấy con gái ông hạnh phúc bên người nó yêu, thậm chí cà hai đã có một đứa bé gái đáng yêu như thế người làm cha như ông thật không mong mỏi gì hơn.


"Con nuôi nấng Ira rất tốt, Orm."


Orm Kornnaphat mỉm cười gật đầu cảm ơn lời khen của bà Kwong, còn LingLing chỉ biết khó hiểu nhìn vào Orm Kornnaphat và mẹ cô. Đây không phải là không khí quen thuộc trong những năm qua, dù rất vui khi mẹ cô cùng Orm Kornnaphat đã không còn như trước nhưng cô thật sự thắc mắc về vấn đề này.


"Mẹ và Orm Kornnaphat..."


"Về nhà em sẽ nói cho chị nghe." xoa nhẹ lấy bàn tay LingLing, Orm Kornnaphat như muốn trấn an cô ấy.


"Được rồi." LingLing trả lời nhưng ánh mắt của cô cứ không ngừng nhìn vào cảnh mẹ cô đang hỏi han Orm Kornnaphat. Dù những lời nói ấy hơi cứng nhưng cô biết mẹ cô và Orm Kornnaphat thật đang hỏi han, quan tâm nhau.


"LingLing, con không để cha con bế thử cháu nội sao?!" mãi đến khi cha cô lên tiếng cô mới choàng tĩnh, sau đó đứng dậy bế Ira đi về phía ông.


"Con bé đang ngủ nên con không đánh thức."


"Không sao. Ira phải không? Giống hệt con lúc bé đấy LingLing...chà, cả hình tai cũng giống đây này."


Ông không nghĩ rằng cháu gái khi lớn lên lại giống LingLing đến thế. Chuyện Orm Kornnaphat vẫn còn thai thì ông biết rõ nhưng còn chuyện Orm Kornnaphat sang Ý một mình sinh và nuôi dạy Ira ông hoàn toàn không có chút thông tin gì. Vợ ông và Dandao dường như đã chuẩn bị chuyện này rất tốt, ngoài cả hai ra thì không một ai khác biết rằng Orm Kornnaphat chính xác là đang ở đâu. Thật may khi mọi chuyện giờ đây đã êm xuôi, LingLing và Orm Kornnaphat lại yêu thương nhau cùng với sự xuất hiện của một tiểu bảo bối đáng yêu trong gia đình.


***


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro