Chương 43
Buổi tối, sau khi dỗ nhóc con đi ngủ, Orm Kornnaphat ngồi trên sô pha nhìn TV, LingLing Kwong thì lại ngồi cách đó không xa chơi điện thoại.
Orm Kornnaphat nhìn nhìn LingLing Kwong, sau đó dời mắt về phía TV, mở miệng nói: "Ngày mai chị có bận không?"
LingLing Kwong quay đầu nhìn Orm Kornnaphat, nói: "Mấy ngày nay không bận lắm, sao vậy? Có việc gì hả?"
"Cũng không coi là có việc, chỉ là ngày mai bệnh viện tổ chức ra ngoại ô chơi, nếu chị muốn đi có thể đi cùng với tôi." Orm Kornnaphat nói, trộm nhìn LingLing Kwong một cái.
LingLing Kwong buông điện thoại xuống, nhích lại gần Orm Kornnaphat, nhìn cô, như là đang suy tư gì đó, cười nói: "Em muốn tôi đi chung, đúng không?"
Orm Kornnaphat nhướng mày, nhìn LingLing Kwong một cái, nói: "Chị nghĩ nhiều, tôi là sợ chị một người buồn chán, miễn cưỡng dắt chị theo mà thôi."
LingLing Kwong buồn cười nhìn Orm Kornnaphat, nói: "Được rồi, cảm ơn Orm, luôn suy nghĩ cho tôi."
LingLing Kwong nghĩ nghĩ, tiếp tục nói: "Vừa lúc công ty còn đang sửa sang lại, ngày mai cũng không có việc gì làm, vậy để mọi người đều nghỉ ngơi một ngày đi, tôi còn có thể cùng Orm đi dạo ngoại ô."
Orm Kornnaphat ngước mặt lên, nghiêng đầu nhìn LingLing Kwong một cái, sửa cho đúng nói: "Là tôi dắt chị theo."
LingLing Kwong dựa đầu vào sô pha, lười biếng nhìn Orm Kornnaphat, khóe môi hơi mỉm cười, nói: "Đúng, là em dắt tôi theo, Orm nói cái gì cũng đúng."
Orm Kornnaphat vẫn tiếp tục nhìn TV, nhưng mà ánh mắt của LingLing Kwong luôn nhìn chằm chằm cô không chịu dời đi khiến cho Orm Kornnaphat hơi mất tự nhiên, hai bên tai cũng bắt đầu ửng hồng, quay đầu nhìn LingLing Kwong, nói: "Chị nhìn tôi chằm chằm làm cái gì?"
"Không có nha, tôi chỉ là mệt mỏi nên dựa vào sô pha nghỉ ngơi mà thôi." Trong lúc LingLing Kwong nói chuyện, ánh mắt vẫn còn đang nhìn chằm chằm Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat dứt khoát tắt TV, đứng lên, lẩm bẩm nói: "Vậy chị cứ dựa đi, tôi đi ngủ."
"Ui, Orm, ngày mai mấy giờ đi? Cần mang theo gì không?" LingLing Kwong thấy bản thân chọc Orm Kornnaphat xù lông, vội vàng hỏi.
"Đồ ăn nước uống trong bệnh viện đều chuẩn bị, chỉ cần mang theo một ít đồ dùng hàng ngày là được." Orm Kornnaphat nói, vừa nói vừa đi về phía phòng ngủ.
"Ok, Orm ngủ ngon." LingLing Kwong cười nói với Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat quay đầu, thấy LingLing Kwong còn đang cười, hai bên tai càng đỏ hơn, vội vàng quay đầu lại, nói một tiếng "Ngủ ngon", sau đó bước nhanh về phía phòng ngủ.
LingLing Kwong dựa vào sô pha, ý cười trên mặt càng rõ ràng, lúc trước còn chưa thân thiết, đúng là nhìn không ra Orm vậy mà rất dễ ngại ngùng.
LingLing Kwong mở điện thoại lên, vào group thông báo cho nhân viên ngày mai nghỉ, dẫn đến một chuỗi hoan hô, lúc này cô mới đứng dậy, đi rửa mặt.
Sáng hôm sau, LingLing Kwong nghĩ đến việc đi ra ngoài chơi với Orm Kornnaphat, tâm tình liền không tồi, sau khi chạy bộ xong, vừa lẩm bẩm ca hát vừa làm bữa sáng cho Orm Kornnaphat và nhóc con, chuẩn bị làm sandwich tôm phô mai cho hai người.
Nhóc con gần đây thích ăn phô mai, đôi mắt còn chưa kịp mở đã nhấp nhấp miệng nhỏ, nhắm hai mắt lẩm bẩm: "Mẹ, mommy làm phô mai đúng không? Thơm quá ~"
Orm Kornnaphat mở bừng mắt, thấy con gái còn chưa kịp mở mắt đã nghĩ đến chuyện ăn uống, hơi buồn cười mà chọt chọt khuôn mặt nhỏ của nhóc con: "Con mắt còn chưa mở ra được đã nghĩ đến ăn, con mèo ham ăn."
Alice bị chọt rất thoải mái, hai má lúm đồng tiền cũng vui vẻ hiện ra, mở to mắt nói: "Alice mới không phải con mèo ham ăn, mommy nhất định đang làm phô mai cho con." Nói xong, Alice ngồi dậy, giống như muốn kiểm tra lời mình nói có đúng hay không, ngồi vào mép giường, mang dép lê vào, loẹt xoẹt đi vào phòng bếp.
LingLing Kwong thấy bộ dạng này của nhóc con liền biết nhóc con ngửi được mùi thơm nên đến đây, ôm nhóc con còn đang ngái ngủ lên, nói: "Lại đây, tiểu bá tổng nhìn xem có hài lòng bữa sáng hôm nay không, sandwich phô mai cùng sữa tươi."
Alice cọ cọ khuôn mặt nhỏ vào vai LingLing Kwong, làm nũng nói: "Hài lòng, Alice thích phô mai."
"Con nha, cái mũi thính quá vậy, đi rửa mặt trước đi." LingLing Kwong đung đưa nhóc con trong ngực, sau đó thả nhóc con xuống.
Orm Kornnaphat cũng đi ra phòng khách, nhóc con chạy đến ôm đùi Orm Kornnaphat, lôi kéo Orm Kornnaphat đi nhà vệ sinh rửa mặt.
Chờ hai người vệ sinh cá nhân xong thì bữa sáng của LingLing Kwong cũng đã bưng lên, nhóc con cầm sandwich cắn từng miếng từng miếng ăn vào, LingLing Kwong thấy nhóc con đang ăn ngon, rèn sắt khi còn nóng, mở miệng nói: "Hôm nay mẹ với mommy có việc phải làm, Alice đi qua nhà bà nội một ngày, được không? Mommy với mẹ bận xong rồi liền đón Alice về, mua đồ ăn ngon cho Alice."
Nhóc con nuốt miếng phô mai còn đang nhai trong miệng, có chút khó hiểu, ngẩng đầu nhìn LingLing Kwong, "Nhưng mà, nhưng mà sao mẹ với mommy luôn có việc phải làm?" Nhóc con tuy không nhớ rõ ngày nào LingLing Kwong và Orm Kornnaphat được nghỉ, nhưng bé nhớ rõ bản thân đã rất nhiều lần ở nhà bà nội qua đêm.
LingLing Kwong uống một ngụm sữa tươi để giảm bớt xấu hổ, sau đó mới tiếp tục nói: "Tại vì mẹ và mommy phải kiếm thật nhiều tiền đề mua đồ ăn ngon cho Alice nha."
Alice lại cắn mấy miếng sandwich, sau đó mới mở miệng nói: "Dạ, vậy Alice qua nhà bà nội chơi."
LingLing Kwong nhanh chóng giơ ngón cái cho nhóc con: "Ừm, Alice giỏi quá."
Sau khi ăn sáng xong, LingLing Kwong và Orm Kornnaphat đưa nhóc con đến nhà mẹ Kwong trước, sau đó mới lái xe đến trước cửa bệnh viện để tập trung với mọi người, vì trước đó Orm Kornnaphat nói không cần chuẩn bị đồ ăn thức uống nên LingLing Kwong và Orm Kornnaphat chỉ mang theo một balo nhỏ, lúc hai người xuống xe đã có không ít người đứng đợi ở đó, cũng có không ít người lên xe ngồi.
LingLing Kwong đi theo Orm Kornnaphat, còn chưa lên xe liền gặp được Lalita và Kim.
Lalita đánh giá LingLing Kwong một chút, trêu cợt mà nói với Orm Kornnaphat: "Bác sĩ Orm còn dẫn bạn theo sao? Tôi nhớ trước đây mấy loại hoạt động này cô đều không tham gia."
"Đúng vậy, có thời gian liền tới, với lại, cũng không phải chỉ có mình tôi dẫn bạn theo, có một vài đồng nghiệp còn dắt con theo, chúng tôi lên xe trước, mọi người tiếp tục đi." Orm Kornnaphat nói, sau đó cùng LingLing Kwong đi lên xe buýt.
"Xí, đắc ý cái gì không biết, còn không phải là mang theo vợ cũ tới sao?." Lalita không phục, trừng mắt nhìn bóng dáng Orm Kornnaphat rời đi, nhỏ giọng lẩm bẩm nói.
"Đúng vậy, vợ cũ còn là một con ma cờ bạc, không biết kiêu ngạo cái gì, nhưng mà vậy cũng tốt, vợ cũ của cô ta đi theo, vậy cô ta liền không có thời gian quấn lấy bác sĩ Phuwanat." Kim cười, đẩy đẩy Lalita.
Lalita lập tức vui vẻ lên: "Cũng đúng, bác sĩ Phuwanat còn nhờ chúng ta lát nữa giúp anh ấy phân phát đồ ăn đâu, chúng ta đi qua giúp đỡ đi."
"Ừm ừm." Kim lôi kéo Lalita, gấp không chờ nổi mà đi tìm Siam Phuwanat, ở trong bệnh viện vẫn có không ít người có hảo cảm với Siam Phuwanat, vừa nghe Siam Phuwanat cần giúp đỡ liền không có ai không muốn qua phụ một tay.
Siam Phuwanat khiêng một thùng nước ra, thấy Kim và Lalita đến, cười hỏi: "Hai người có thấy bác sĩ Orm không?"
Nụ cười trên mặt Kim hơi cứng lại, ngay sau đó lại làm bộ như nhớ tới gì đó, mở miệng nói: "À, bác sĩ Orm và vợ cũ của chị ấy đã lên xe, em thấy hai người vừa đi vừa cười nói, nói không chừng sắp tái hôn."
Sắc mặt của Siam Phuwanat vì lời nói của Kim mà tối sầm, anh ta không nghĩ đến LingLing Kwong lại đi cùng Orm Kornnaphat, ngay sau đó lại khôi phục bộ dạng cũ: "Y tá Kim, lát nữa tôi khiêng nước lên, cô có thể giúp tôi phát cho mọi người không?"
"Được, không thành vấn đề." Kim thấy Siam Phuwanat để cô giúp đỡ liền vui vẻ lên.
Lalita cũng không cam lòng yếu thế, hỏi: "Bác sĩ Phuwanat, tôi thì sao?"
"Chờ chút nữa cô giúp tôi phát đồ ăn đi, thật cảm ơn hai người tới giúp đỡ, nếu không một mình tôi thật sự không lo liệu được quá nhiều việc." Siam Phuwanat cười, nói với hai người.
"Có gì đâu, bác sĩ Phuwanat bận rộn mọi người đương nhiên đều nguyện ý giúp đỡ." Lalita vội vàng nói.
Sau khi LingLing Kwong và Orm Kornnaphat lên xe buýt, chỗ có ghế đôi đã không còn trống, Natcha một người chiếm hai chỗ, thấy LingLing Kwong và Orm Kornnaphat đến thì cười với Orm Kornnaphat, nói: "Chị với LingLing Kwong nhà chị ngồi ở đây đi, em đi chỗ khác ngồi."
Orm Kornnaphat cười, đánh Natcha một chút: "Đừng nói bậy, cảm ơn em." Nói xong, ngồi xuống vị trí gần cửa sổ.
LingLing Kwong ngồi xuống cạnh Orm Kornnaphat, cười nhìn Natcha, nói: "Cảm ơn bác sĩ Natcha."
"Không có gì, dù sao tôi đi có một mình, ngồi ở đâu cũng được." Vừa lúc vị trí đối diện LingLing Kwong không có ai ngồi, Natcha dứt khoát ngồi ở đó.
Bệnh viện có không ít người, thuê tổng cộng bốn chiếc xe buýt, Siam Phuwanat tìm mấy đồng nghiệp Alpha giúp anh ta khuân vác đồ ăn, thuận tiện giúp đỡ phân phát đồ ăn cho mọi người, anh ta thì đi đến chiếc xe mà Orm Kornnaphat vừa lên.
Kim và Siam Phuwanat cùng nhau đi lên xe, Kim cầm đồ ăn nước uống đi xuống cuối xe phát cho mọi người, Siam Phuwanat thì từ đầu xe bắt đầu, lúc phát đến Orm Kornnaphat và LingLing Kwong, Siam Phuwanat cũng không có tạm dừng quá lâu, như bình thường mà lấy đồ ăn ra, sau đó đưa cho từng người.
Sau khi phát xong đồ ăn, Siam Phuwanat còn đứng ở lối đi đếm số, nói với Kim một tiếng: "Y tá Kim, nước khoáng hình như không đủ, tôi khiêng thêm nửa thùng lại đây."
"Ừm, đồ ăn vừa đủ, bác sĩ Phuwanat, anh đi lấy thêm ít nước khoáng là được."
LingLing Kwong thấy tình huống như vậy, luôn cảm thấy không thích hợp, quay đầu hỏi Orm Kornnaphat: "Orm, chỗ tụi em đi chơi đồ ăn và nước uống không phải do phòng hậu cần chuẩn bị sao?"
Orm Kornnaphat nhìn LingLing Kwong một cái: "Tôi cũng không rõ lắm, theo lý thuyết thì là bên phòng hậu cần quản lý mới đúng."
Hàng ghế phía trước có một bác sĩ nghe được hai người thảo luận, quay đầu về phía sau, nói với hai người: "Tôi nghe nói mấy đồ ăn này đều là sản phẩm của công ty nhà bác sĩ Phuwanat, cậu ấy bán giá thấp cho bệnh viện, coi như là làm một đợt quảng cáo nhỏ cho sản phẩm nhà cậu ấy."
LingLing Kwong nghe xong nguyên do vẫn cảm thấy có gì đó không thích hợp, lại thấp giọng hỏi Orm Kornnaphat: "Orm, gần đây anh ta còn quấn lấy em không?."
Orm Kornnaphat suy nghĩ vài giây, nói: "Không có, nếu gặp mặt cũng chỉ gật đầu chào hỏi, không có cố tình tìm tôi, sao vậy?"
LingLing Kwong lắc lắc đầu, nói: "Không có gì, nếu biết trước muốn ăn đồ của anh ta, còn không bằng chúng ta tự mang theo, đồ ăn tôi làm so với mấy loại đóng gói chân không này ăn ngon hơn nhiều."
Orm Kornnaphat nhìn LingLing Kwong một cái, khóe môi hơi gợi lên: "Được rồi, biết chị nấu cơm ngon, lỡ vậy rồi, bữa trưa chúng ta đành ăn tạm đi."
"Được rồi, ngọn núi kia ở vùng ngoại ô, gần đó cũng không bán đồ ăn, chỉ có thể tạm chấp nhận." LingLing Kwong lắc lắc chai nước khoáng trong tay nói.
Chờ đồ ăn được phát xong, mọi người đều đã đến đông đủ, cuối cùng Siam Phuwanat và Kim ngồi chung với nhau, điều này làm Lalita tức giận, đôi mắt hận không thể dán chặt vào người Siam Phuwanat và Kim.
Siam Phuwanat ngồi ở phía đuôi xe nói chuyện phiếm với Kim, nhưng ánh mắt lại thường nhìn về phía LingLing Kwong và Orm Kornnaphat.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro