Chương 62
Sáng sớm hôm sau, lúc LingLing Kwong tỉnh lại thì nhóc con và Orm Kornnaphat vẫn còn đang ngủ say, cô thoáng nghiêng người qua nhìn hai người, trong mắt tràn đầy sự dịu dàng, nghĩ đến việc Orm Kornnaphat nói là cô phải theo đuổi em ấy, khóe môi LingLing Kwong hơi gợi lên.
Chỉ là bây giờ vẫn còn một việc cô chưa nói với Orm, LingLing Kwong không muốn gạt Orm mãi, cô không thuộc về thế giới này, nếu cô nói chuyện này cho Orm, em ấy sẽ nghĩ như thế nào? Em ấy có bị dọa sợ không?
LingLing Kwong khẽ thở dài, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài chạy bộ buổi sáng.
Orm Kornnaphat giống như nghe được tiếng động, hai mắt đang ngủ mơ màng bỗng mở ra, xoa xoa đôi mắt, nhẹ giọng nói: "LingLing, chị đi chạy bộ buổi sáng à?"
LingLing Kwong thấy Orm Kornnaphat tỉnh, đi đến phía mép giường Orm Kornnaphat nằm, cười khẽ nói: "Ừm, đã quen mỗi ngày chạy bộ buổi sáng để ra mồ hôi, Orm muốn đi cùng không?"
Orm Kornnaphat thoáng kéo chăn lên, dùng chăn bao bản thân lại, lắc đầu, giọng nói vẫn còn mơ mơ màng màng: "Không đi, em còn chưa tỉnh ngủ đâu."
Ánh mắt LingLing Kwong trở nên dịu dàng, cúi người xuống hôn nhẹ vào trán Orm Kornnaphat, "Vậy em với Alice ngủ thêm một chút, chờ lát nữa tôi quay lại làm bữa sáng."
Orm Kornnaphat vùi vào trong chăn nhẹ nhàng gật đầu, cả trái tim giống như rơi vào một đám mây vậy, mềm mại.
Lúc chạy bộ về, LingLing Kwong thuận đường ghé vào chợ sáng, cua mùa này là ngon nhất, cô dự định lát nữa nấu cho Orm và nhóc con một phần cháo hải sản.
Lúc LingLing Kwong trở về, một lớn một nhỏ trong phòng ngủ vẫn còn chưa tỉnh, cô nhẹ nhàng đóng cửa lại, bước chân nhẹ nhàng đi vào nhà bếp nấu cháo trắng, sau đó bắt đầu xử lý con cua, tuy cua ăn rất ngon nhưng rửa sạch thật phiền phức, LingLing Kwong cầm một cây bàn chải đánh răng mới, bắt đầu chà lên vỏ cua để rửa sạch, sau đó tách phần yếm, cắt bỏ lông cua, dùng dao chặt con cua thành hai phần, thấy nồi cháo đang sôi ùng ục, LingLing Kwong bỏ cua vào trong nồi, tiện tay bỏ thêm lát gừng đã cắt sẵn vào, nêm thêm một chút muối và tiêu xay, chỉ một lát sau hương thơm của cháo và cua đã bay vào không khí.
Nhóc con giống như có gắn cảm biến với mấy món ngon, rõ ràng còn đang rất buồn ngủ nhưng nghe đến hương thơm liền mở mắt, giống như con mèo nhỏ lăn lăn vài vòng ở trong chăn, thấy Orm Kornnaphat vẫn chưa tỉnh, nhóc con dứt khoát tự mình xuống giường, đầu tóc rối bời chạy xuống nhà bếp.
LingLing Kwong thấy bộ dạng đầu tóc bù xù chưa tỉnh ngủ của nhóc con thì cảm thấy buồn cười, xoa xoa đỉnh đầu nhóc con, ngồi xổm người xuống, cười nói: "Tiểu bá tổng hôm nay dậy sớm quá vậy?"
"Mommy, sáng nay ăn cái gì vậy, thơm quá thơm quá." Nhóc con nói, hai cánh tay mũm mĩm liền vòng qua ôm lấy LingLing Kwong.
LingLing Kwong buồn cười ôm nhóc con lên, để bé đứng xa xa nhìn nồi cháo cua đang sôi ùng ục: "Mèo nhỏ ham ăn, hôm nay ăn cháo cua, còn phải nấu thêm một lát nữa, mommy dắt con đi rửa mặt trước đã."
"Dạ." Nhóc con ôm cổ LingLing Kwong, vui vẻ lắc lư đầu nhỏ.
Chờ đến lúc LingLing Kwong chải tóc cho nhóc con xong thì Orm Kornnaphat cũng từ trong phòng bước ra: "Alice hôm nay thức sớm vậy?"
"Em còn không biết con mình sao? Đồ ăn ngon còn có tác dụng hơn đồng hồ báo thức." LingLing Kwong cười trêu chọc nhóc con.
Nhóc con cọ cọ khuôn mặt nhỏ lên bả vai LingLing Kwong, xấu hổ giải thích cho bản thân: "Không có không có."
"Ừ, là mommy nói sai rồi." LingLing Kwong đặt nhóc con ngồi lên ghế trẻ em, múc ba phần cháo cho cả nhà, sau đó mới bắt đầu lột thịt cua cho nhóc con, cái răng bé xíu của nhóc con có cắn cũng cắn không nổi lớp vỏ cua bên ngoài.
Orm Kornnaphat lột phần thịt cua trong chén của mình, hỏi LingLing Kwong: "LingLing, tối nay ra ngoài ăn ba có đi không?"
LingLing Kwong dừng một chút, sau đó mới mở miệng nói: "Đi chứ, người một nhà đương nhiên phải đoàn viên."
Sở dĩ có câu hỏi vừa nãy chính là vì cơ thể của ba Kwong hiện tại, tắc mạch máu não đã tạo thành thương tổn rất lớn với ba Kwong, lúc ăn cơm có khi sẽ bị nghẹn, ho khan phun thức ăn khắp nơi, mỗi lần cả nhà tụ họp, bên người ba Kwong ngoại trừ mẹ Kwong thì không còn ai muốn ngồi gần, cũng không thể nói mọi người cái gì, dù sao ai cũng không muốn cả người bị phun đầy đồ ăn.
Mẹ Kwong lại là một người không chịu thua kém, bà không muốn chị em trong nhà nhìn thấy một mặt yếu ớt của bản thân, sau này lúc mọi người ăn cơm với nhau, bà rất ít khi dẫn theo ba Kwong đi cùng, thật ra đây cũng là một loại bảo vệ danh dự của ba Kwong.
LingLing Kwong nghĩ, vẫn phải nhanh tay kiếm tiền mới được, nguyên thân thật sự thiếu ba mẹ quá nhiều, việc cấp bách bây giờ chính là nhờ hệ thống mau chóng giúp ba Kwong khôi phục sức khỏe.
Trước đây những loại tụ họp này luôn là mẹ Kwong thu xếp, chị cả của mẹ Kwong vẫn luôn ở thành phố khác, mẹ Kwong là người lớn tuổi nhất trong số mấy chị em sống ở thành phố Kasalin, mỗi năm bà đều muốn người một nhà quây quần bên nhau ăn một bữa, không vì lý do gì khác, chỉ vì để gia đình vẫn có thể giống một cái gia đình, ông ngoại có thể vui vẻ một chút, năm nay là LingLing Kwong chọn khách sạn, nếu cô đã tới, cô không muốn để mẹ Kwong lại vất vả quá mức.
"LingLing, em, em muốn lát nữa gửi cho mẹ một ít tiền." Orm Kornnaphat suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn mở miệng nói, ba mẹ có thể làm chuyện có lỗi với cô nhưng dù sao cô vẫn không thể mặc kệ bọn họ, Orm nghĩ gửi một ít tiền về, bọn họ hẳn là vui vẻ hơn nhiều so với việc nhìn thấy cô.
"Ừm, nên vậy, Orm, người khác thế nào chị không quản được nhưng chị và Alice vĩnh viễn đều là người nhà của em." LingLing Kwong dịu dàng an ủi Orm Kornnaphat.
Nhóc con đang ăn đến phồng má nhưng vẫn không quên gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Sau khi ăn xong Orm Kornnaphat chuyển qua cho ba mẹ một ngàn bath, chỉ gửi một tin nhắn để bọn họ mua ít đồ ăn ngon để ăn tết, còn việc số tiền này có đến tay Luke hay không, Orm Kornnaphat đã không để ý.
Malee và Patiwat bên kia cũng đã mấy tháng không nhìn thấy Luke, trước kia con trai bọn họ cũng thường xuyên cầm tiền xong liền đi, nhưng tốt xấu gì cũng một hai tháng sau, lúc không còn tiền thì sẽ về nhà đòi tiền, bây giờ đã vài tháng cũng không thấy mặt, gọi điện cũng không ai bắt máy, Malee rất sợ con trai bà vì chuyện ba mươi ngàn bath kia mà xảy ra chuyện gì.
Malee nhìn thấy tin nhắn Orm Kornnaphat gửi đến, sau đó nhìn nhìn tin nhắn chuyển một ngàn bath, hùng hùng hổ hổ nói với Patiwat: "Orm Kornnaphat đứa con gái chết tiệt này còn biết gửi tiền về! Trước đó lúc đưa tôi và Luke vào cục cảnh sát sao không nghĩ đến mọi người là người một nhà? Không chịu cho Luke mượn tiền, cũng không biết Luke bây giờ ra sao."
"Hẳn là không có việc gì, đều lớn như vậy rồi còn có chuyện gì được, tôi nói, lúc kết hôn nhà LingLing Kwong đưa sính lễ quá ít, chỉ có một trăm ngàn bath, bà nhìn xem, sửa cái nhà xong liền không thừa bao nhiêu." Patiwat chê trách nói.
Trước đó nhà của Patiwat cũng không ra cái gì, phải lấy tiền hỏi cưới của con gái để sửa thành nhà ngói sạch sẽ như bây giờ, lúc đó một trăm ngàn bath tiền sính lễ ở nơi của bọn họ đã xem như rất nhiều, bây giờ Patiwat lại có chút hối hận, dù sao tiền này không cần làm gì cũng có thể lấy được.
Mà đứa con trai bọn họ nhung nhớ đã lâu, bây giờ vẫn còn ở quán bar của Ram để làm 'nhân viên phục vụ đặc biệt', cả người đã không còn tự cao như trước, gầy trơ xương, dịu ngoan như một con mèo bị thuần hóa.
Luke hận thấu xương đám người ở nơi này, cũng hận thấu xương Orm Kornnaphat, LingLing Kwong và cả hai người gọi là ba mẹ nhưng không chịu giúp cậu ta trả nợ, thân thể này mấy tháng nay đã bị đùa bỡn không còn lại gì, nhưng Ram buộc cậu ta ký hiệp nghị, bắt cậu ta ở đây làm công trả nợ, hơn nữa phái người trong quán bar nhìn chằm chằm cậu ta, Luke căn bản là không có tí tự do nào, cậu ta nghĩ, chỉ cần cậu ta rời khỏi nơi này, cậu ta muốn để tất cả mọi người trả giá.
Orm Kornnaphat cuối cùng cũng không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ ba mẹ, tin nhắn cô gửi đi giống như đá chìm đáy biển, LingLing Kwong thấy Orm Kornnaphat không mấy vui vẻ, quyết định dẫn Orm Kornnaphat và nhóc đi ra ngoài dạo, thuận tiện mua thêm một ít quần áo cho mùa thu.
Trời tối thêm một chút, LingLing Kwong đầu tiên là gửi địa chỉ khách sạn cho cả gia đình, sau đó đi đón ông ngoại, thuận tiện chở luôn hai vợ chồng cậu hai.
Mới vừa lên xe Sinda liền mở miệng nói: "LingLing, xe này của con không tồi nha, không gian đủ lớn, mua hết bao nhiêu tiền?"
LingLing Kwong không cảm xúc, vờ cười nói: "Hơn bốn mươi ngàn bath, chỉ là xe bình thường."
"Trời ạ, người làm chủ quả nhiên là không giống người thường, nói chuyện đều hơn người, đúng rồi, bây giờ con và Orm còn ở chung sao?" Sinda vòng vo nửa ngày cuối cùng cũng nói ra, bạn tốt của bà ta có một đứa con gái là Omega, vừa lúc không có đối tượng, Sinda nghĩ, giới thiệu cho LingLing Kwong đối tượng, nếu có thể thành công, vậy sau này không thể thiếu chỗ tốt.
"Đúng vậy, con vẫn luôn ở cùng với Orm."
"Này, không phải mợ nói con, đều đã thành bà chủ, sao còn chơi trò lãng tử quay đầu? Mợ có quen vài người bạn, con gái của họ đều chưa có đối tượng hẹn hò, mấy đứa nhỏ chỉ vừa mới đôi mươi, giới thiệu cho con một cái, được không?" Sinda thao thao bất tuyệt nói.
Sắc mặt LingLing Kwong lạnh xuống, mở miệng nói: "Không cần, mợ để lại cho Sakda nhà mợ đi."
Sinda còn muốn nói thêm cái gì nhưng thấy sắc mặt LingLing Kwong không tốt, sau đó không nói thêm gì nữa.
Lúc LingLing Kwong chở ông ngoại đến nơi thì mọi người trong nhà cũng đã đến gần như đầy đủ, ông ngoại ngồi ở ghế chủ tọa, một bên là mẹ Kwong, bên còn lại là Somchai, mẹ Kwong và LingLing Kwong một trái một phải ngồi cạnh ba Kwong.
Dì ba Sarai cười nói: "Hôm nay là LingLing mời cả nhà đến đây đoàn tụ, con không nói gì sao?"
LingLing Kwong cầm ly nước chanh lên, cười nói: "Chính là bữa ăn gia đình bình thường, mọi người cứ tự nhiên như ở nhà, hy vọng sau này dù là khi nào chúng ta đều có thể thường xuyên đoàn tụ như bây giờ."
"Tốt, chúng ta cùng nhau uống một chén, chúc mừng gia đình chúng ta trung thu đoàn viên." Sarai cười nói.
Ba Kwong bên cạnh tay chân không nhanh nhẹn như mọi người, LingLing Kwong kẹp đồ ăn cho ông, Orm Kornnaphat thì lại chăm sóc nhóc con, nhóc con bây giờ hoạt bát hơn trước kia rất nhiều, lúc đông người cũng không có sợ hãi.
Sinda cầm ly nước, kính ông ngoại một ly: "Chúc ba Tết Trung Thu vui vẻ, đáng tiếc Sakda đi học quá xa nên không về nhà, nếu không ba nhất định càng vui vẻ, đúng không?"
Ông ngoại gật gật đầu, người già rồi thì sẽ càng thích đông vui.
Sinda quay về chỗ ngồi, rèn sắt khi còn nóng nói: "Con trai của chúng tôi năm sau tốt nghiệp, công việc còn sợ không tìm được, tôi liền nói với Sakda, nhanh chân đi theo chị LingLing đi làm, nhà chúng ta bây giờ có bà chủ, còn lo thiếu việc?"
LingLing Kwong đang múc cho bản thân chén canh, không nói gì, Sinda lại nói: "Chị hai, thật ra LingLing cùng Orm còn có thể làm bạn như bây giờ rất tốt, nhưng này cũng không thể cứ vậy mãi, dù sao đã ly hôn, con gái của bạn em là một đứa nhỏ tốt, đang chờ giới thiệu cho LingLing đây."
Người trong gia đình ít nhiều gì đều biết thái độ của LingLing Kwong đối với Orm Kornnaphat, bọn họ đều cảm thấy Sinda ăn nói không đàng hoàng.
Sắc mặt Orm Kornnaphat trở nên tái nhợt, khuynh người tới ôm Alice, LingLing Kwong cầm lấy tay Orm Kornnaphat, bình tĩnh nhìn Sinda: "Chuyện của tôi không làm phiền mợ, không lâu nữa tôi và Orm sẽ tái hôn, hơn nữa tôi cũng không dám làm phiền mợ, trước đó vì tám trăm bath nhắc mãi không quên, tuy rằng chuyện đó là tôi sai. Đến nỗi chuyện công việc, công ty tôi không nuôi người rảnh rỗi, cũng không muốn làm công ty gia đình, đều dựa vào năng lực của ứng viên để đánh giá."
LingLing Kwong cũng không quan tâm sắc mặt của Sinda, trước đó cô cho bà ta mặt mũi hoàn toàn là vì Somchai, Somchai dù sao cũng là em trai của mẹ Kwong, bây giờ Sinda muốn làm Orm khó xử, dù là một chút mặt mũi LingLing Kwong cũng không muốn để lại cho bà ta.
Orm Kornnaphat thấy không khí xấu hổ, nhéo nhéo lòng bàn tay LingLing Kwong, LingLing Kwong quay đầu cười với Orm Kornnaphat, tiếp tục nói: "Nói tiếp, Mookda thật ra rất thích hợp công ty của chị, có muốn nghỉ việc bên kia, sau đó đi làm cùng chị không? Làm văn phòng tuy là ổn định nhưng có đôi khi sẽ lãng phí thanh xuân, tới chỗ của chị làm thì khác, em có thể một người đảm nhận một bộ phận."
"Được nha, em về nhà suy nghĩ một chút, nếu muốn đi sẽ nói trước với chị." Mookda cười nói.
"Ok, vị trí trong công ty để lại cho em một thời gian."
Sau khi ăn xong LingLing Kwong đưa mẹ Kwong và ba Kwong về nhà, sau đó cô cùng nhóc con và Orm Kornnaphat quay về.
Chờ đến lúc nhóc con chơi mệt ngủ quên, LingLing Kwong lúc này mới nói với Orm Kornnaphat về chuyện buổi chiều: "Orm, Sinda làm người thế nào em cũng biết, thượng đội hạ đạp, không cần để ý bà ta, chúng ta tự mình sống tốt là được, Kwong phu nhân không tức giận được không?"
Orm Kornnaphat dựa vào vai LingLing Kwong, nhướng mày cười nói: "Người ta muốn giới thiệu mấy em gái trẻ tuổi cho chị, không thích sao?" Orm Kornnaphat nói, tay còn chọt chọt vào ngực LingLing Kwong.
"Không thích, chị nhìn người khác không khác gì nhìn củ cải trắng, tâm như nước lặng." LingLing Kwong nói đều là sự thật, đời trước có biết bao trai xinh gái đẹp nhào vào lòng cô, cô chỉ cảm thấy phiền phức, hoàn toàn không có nổi một tia hứng thú, sinh hoạt còn bình lặng hơn cả nước trong hồ, mỗi ngày thứ duy nhất có thể giúp cô vực dậy tinh thần chính là công việc.
Orm Kornnaphat bị LingLing Kwong chọc cười, nhẹ nhàng đánh lên vai LingLing Kwong một cái, "Chị bớt lại, hơn nữa, em thành Kwong phu nhân từ lúc nào?"
LingLing Kwong ôm ôm người vào trong ngực mình, nhẹ giọng dỗ dành: "Ừm, chị theo họ của Orm, vậy được rồi hửm."
"Cũng không được, em còn chưa đồng ý đâu." Orm Kornnaphat miệng thì nói không được nhưng khóe môi lại nhịn không được mà cong lên, ngửa đầu hôn lên khóe môi LingLing Kwong.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro